[BSD + HP] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – PN4: Chuyện Cũ (1)


AUTHOR: YURI

-o0o-

Thiếu niên tóc chẻ ngọn ngơ ngác nhìn hai cái nam hài kém tuổi, người tóc highlight nhìn qua cực kì mất kiên nhẫn kéo đồng bạn tóc trắng đi. Ango chớp mắt, giơ lên dụi một hồi, lại nheo mắt nhìn.

Mắt cậu hoàn toàn không có vấn đề….

Được rồi, cậu cần giải thích, một lời giải thích thỏa đáng. Vì cái gì Nakajima Atsushi của trụ sở thám tử lại  cùng Akutagawa Ruynosuke bên Mafia Cảng nói chuyện yêu đương? Người hổ và chó điên? Hai cái người có tiền sử chỉ cần thấy là sẽ nhào lên muốn giết đối phương ấy hả?

Đây là trò đùa nhạt nhất mà Ango từng nghe qua!

“Khục….hahaha.”

Khóe miệng Ango run rẩy không ngừng, cực kì không đồng ý liếc thiếu niên tóc hung đỏ đứng bên ôm bụng cười ha hả. Cái chuyện này có gì hài hước? Một chút cũng không nhá!

“Oda, chuyện này không đáng cười đâu.”

“Có cái gì không đáng? Riêng mặt cậu thôi đã rất đáng nha!”

Khỏi nói Ango cũng biết, mặt mình hiện tại không phải hận viết lên mấy chữ ‘kinh hoàng’ thì chính là đần thối ra. Cho nên, trực tiếp làm lơ Oda đi đi, hiện tại cậu không rảnh quan tâm ai đó cười tới lúc nào mới ngưng được.

Được rồi, một cái mỗi ngày đều ho ho triền miền như sắp chết, dáng vẻ yếu ớt như cây lau sậy gặp ai đó liền biến thành tên cuồng giết, một cái đồng dạng vô hưởng ứng mỗi lần gặp liền dùng dị năng đánh đánh đánh.

Cậu có tự chôn mình vào mộ cũng không tin hai đứa nó sẽ yêu nhau!

“Cậu nghĩ việc này rất khó tin?”

Thiếu niên nghiêng đầu nhìn người tóc đỏ đứng cạnh, đã thôi việc ôm bụng cười, rất rất tự nhiên chằm chằm cậu. Oda cười khẽ, đối với việc gương mặt ai đó hầu như đã viết câu trả lời, hắn chẳng phải dong dài gì nhiều.

“Những người khác ở đây chắc chắn đều không quá ngạc nhiên, nhất là khi họ đều đã chứng kiến một màn mờ ám ngày Akutagawa mới tới nơi này. Ango, kể cả là tớ vốn đã biết được khá nhiều qua thông tin cậu đưa, cũng không bất ngờ nha.”

Ango tỏ vẻ, Oda sau khi chết một lần qua đây bắt đầu giống Dazai, hình như càng ngày càng thiếu đánh rồi. Ánh mắt kia không phải thèm đòn thì tính là cái gì? Đây còn không phải ám chỉ có mình cậu thiểu năng không rõ hay sao!

“Khoan, Ango, đừng nóng, thông tin trên giấy tờ luôn có thể thay đổi mà.” Phát hiện cảm xúc người cạnh bất ổn, hắn vô cùng hiểu rõ an ủi. Nghĩ nghĩ, cười cực kì vui vẻ bổ sung một câu. “Thậm chí là cả quan hệ giữa mỗi người sau cả đống thứ xảy ra.”

Ẩn ý rõ ràng như vậy, Ango còn không rõ sao? Cậu nhướn mày, điều này quả thực không sai. Lửa giận trong lòng vốn không lớn, sớm đã tan, cậu dùng ngữ điệu trêu chọc nói một câu.

“Dazai mà biết hai người bạn thân của cậu ta yêu nhau, không biết sẽ dùng biểu cảm gì. Dù sao tớ cũng từng là người đã hại cậu.”

“Nhất định sẽ rất đặc sắc. Lần sau thử báo ra đi, tầm giờ này Dazai chắc cũng thành công lừa được ai đó rồi.” Oda cũng muốn nhìn vẻ mặt của bạn tốt lúc biết tin, là ai chứ Dazai, thật là khó đoán sẽ dùng biểu tình gì đối đãi thông tin này.

“Lừa ai cơ?”

“Không có gì.”

Oda quay đầu qua nơi khác, biểu thị, Ango đến cuối có là người ngoài cuộc quả nhiên vẫn là ngơ ngơ một hồi không nhận ra cái gì. Bất quá….

Hắn liếc qua bộ dáng khó hiểu của người nọ nhìn mình, lòng  không hiểu sao trở nên ấm áp kì lạ. Có thể tiếp tục bên Ango thật tốt.

Mà thời điểm này ba năm trước đây, Oda của lúc đó hiện đang: “……”

Nam hài tóc hung đỏ khiếp đảm nhìn người đang quỳ tới đầu cũng thân mật chào hỏi sàn nhà, ánh mắt vẫn còn là một màu nâu trầm lung tung nhìn tứ phía học sinh đang vây xem, rất rất không được tự nhiên khều khều người nọ.

“Ango, mau dậy đi. Chúng ta sắp thành trung tâm bát quái tới nơi rồi.”

“Tớ không đứng! Oda, trừ khi cậu tha thứ cho tớ! Bằng không tớ không xứng đứng thẳng nhìn mặt cậu!”

Xung quanh nổi lên một đống tiếng hít gió, các động vật nhỏ trí tưởng tượng cao xa nhiệt tình bàn tán về đủ loại khả năng.

“Đây chắc chắn là chuyện ngôn tình có thật!” Đây là một cái thiếu nữ nào đó hét lên.

“Hâm à? Hai bọn họ là con trai cả đó! Chắc chắn người đang quỳ từng giết chết người thân của người kia nên mới cầu tha thứ!” Này là của một nam đồng học đứng cạnh bạn nữ kia suy đoán.

“Không phải! Cái này hẳn phải là mối tình trái ngang khi người đang quỳ từng nhìn qua bóng người kia để thấy người khác!” Còn đó là một nữ hài đeo cái kính dày cộp bình luận.

Oda Sakunosuke:“………”

Ango Sakaguchi: “……….”

Đương sự tỏ vẻ bất lực!

Oda cảm thấy đầu ẩn ẩn đau, hắn hối hận rồi, không đâu đồng ý chạy tới cái trường quỷ quái này chi. Cư nhiên đã gặp Ango thì thôi, còn vướng phải tình cảnh này!

Nha, không đúng! Tuy hắn rất vui khi được gặp lại cậu, nhưng là, không phải theo cách này và trong hoàn cảnh này!

“……Ango, vẫn là đứng dậy đi.”

Trừ câu này ra, Oda đúng là hết lời để nói. Hắn không thể bắt ép được, làm bạn cũng lâu, đương nhiên rõ tình Ango là như nào. Nói một là một, hai là hai, bất kể tình sâu nghĩa nặng ra sau, cũng có thể vì những lời thề hẹn trung thành trước đó mà lạng lùng chặt đứt rồi quay lưng phản bội.

Tựa như năm đó….

Vì vậy, hắn càng vô pháp ép buộc người nọ thôi quỳ tạ tội. Cậu hối hận, hắn biết. Đau lòng, hắn rõ. Tội lỗi, càng thấu hiểu. Cho nên, không cần nhắc lại truyện cũ, Ango…

“Không được! Cậu không nói tha, tớ nhất quyết không đứng!”

Oda: “……….”

Sao cậu có thể không nghe thấy tiếng lòng của tớ, Ango!

Mà đặc biệt, cái giọng hiện tại của Ango còn nghe y chang Dazai. Còn thêm cái ngữ điệu nghèn nghẹn như sắp khóc, đối với một Oda ngày ngày đều chỉ nghe bằng hữu nói bằng giọng đều đều kinh khùng thật là…… khó nói.

Vốn hắn không nói tha, vì chính hắn cũng biết rõ, hắn vẫn không thể tha thứ được cho người nọ. Nếu tình chỉ mình Oda này chết thì ổn thôi, hắn nguyện ý tha cho lỗi lầm người nọ. Bất quá, người rời đi không chỉ có mình hắn, người hồi sinh… lại chỉ có hắn.

Đám trẻ đó, Oda vốn đã coi chúng như con mình, không thể cứ nói dứt là dứt. Người hắn tin cậy, quý mến lại là một phần gây nên lí do chúng mất, Oda đương nhiên sẽ rối loạn. Hắn không thể bắt đầu lại, chính tâm trí hắn đang tự vây khốn mình trong quá khứ, cạnh bên những kỷ niệm cùng bọn trẻ xưa.

Một phần Oda đã ở đó, vĩnh viễn không rời.

Cho nên Ango, đừng nói việc tha thứ. Tớ không làm được. Đừng đả động tới nó, cứ lặng im lướt qua tớ, không phải tốt hơn sao? Kể cả không, đến cạnh tớ lần nữa làm bạn, cũng đừng bao giờ nói lại chuyện xưa cũ, tựa rằng chúng ta đã từng thân như ruột thịt năm nào.

_______________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Hảo lâu không đăng chap mới! QAQ

Hi vọng mọi người còn nhớ mình T^T

HẾT PN4 (1)

[HP] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 41 + Chương 42


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: AKKI

-o0o-

Chương 41: Sổ nhật ký thành trạm trung chuyển   

Không đề cập đến sự ghét bỏ của Draco và Ron, Harry lúc này đang gian nan tìm Moni trong biển người. Hồi nãy bởi vì quá nhiều người, cho nên Harry trực tiếp ném Moni đi, lúc này rời khỏi hiệu sách lại tìm không tìm thấy cơ thể cứng ngắc vì bị bóng đè kia.

Không phải bị người khác dẫn lên chứ? Harry vừa tìm kiếm trong đám người, vừa không xác định nhìn dưới chân mình. Trải qua một hồi tìm kiếm, rốt cuộc tìm được Moni phải ngồi xổm vì áo choàng bị nhóm fans hưng phấn dẫm lên.

Nhìn đôi mắt lên án mãnh liệt của Moni, Harry không phúc hậu cười cười, sau đó túm áo choàng của cậu, kéo Moni rời khỏi hiệu sách.

Đến khi Harry và Moni vất vả lắm mới thoát khỏi hiệu sách chật ních người, hai người trưởng thành đánh nhau bất chấp hình tượng trước cửa cửa hàng đã bị Hagrid dùng một tay tách ra.

“Giữ cẩn thận vào, đây có thể là thứ tốt nhất phụ thân mi có thể cho mi đấy.” Thừa dịp ném sách trở về tay vị tiểu thư Weasley tóc đỏ kia, Lucius tự cho là thần không biết quỷ không hay kẹp cuốn sổ nhật ký vào trong sách, không hề hay biết con của hắn và Cậu Bé Vàng vừa bước ra khỏi hiệu sách kia nhìn thấy rất rõ ràng, hơn nữa con của hắn đã chờ đợi thời khác này hơn phân nửa kỳ nghỉ.

Khi Ginny gom mớ sách vở rớt đầy đất, Ron anh trai tốt đến gom phụ em gái, lặng lẽ nhét cuốn sổ vào trong tay áo đã được chỉnh sửa đôi chút, (dựa theo mẫu túi áo biến thành túi tiền, sau đó làm hai cái nút thắt thắc chặt ống tay áo to rộng, túi tiền còn được ếm bùa nới rộng cộng thêm một trận pháp luyện kim để cân bằng trọng lượng, tuỳ thân không gian hoàn mỹ, lúc tắm rửa còn có thể gỡ xuống. Ron chế tạo, độc nhất vô nhị!)

Harry thấy được động tác của Ron, im lặng ra hiệu, ý bảo có gì khai giảng rồi nói.

— Dãy phân cách khai giảng  —-

Tiếng còi chói tai vang lên, tàu tốc hành bắt đầu lăn bánh với cột khói trắng dày đặc phía sau.

Trong toa cuối cùng, Harry cầm trong tay cuốn << Cuộc phiêu lưu với ma cà rồng >>, không thể không thừa nhận, Gilderoy Lockhart tuy rằng bản lĩnh chẳng ra gì, nhưng cách hành văn quả thật không tồi.

Khi Harry đang đọc đến đoạn gay cấn, Ron mở cửa đi vào, ếm cho cửa sổ một bùa xem nhẹ, rút cuốn nhật ký ra quẳng lên trên bàn “Cầm thứ chết toi này đi ngay lập tức!!”

Harry nghe được tức giận ẩn trong giọng nói của Ron, thắc mắc “Cậu làm sao thế?”

“Thứ này tớ mặc kệ! Cậu tự xử lý đi!!” Harry vừa định hỏi tiếp, cuốn nhật ký bỗng nhiên tự mở ra, giống như một cái gương hai mặt mà hiện ra hình ảnh, người hiện lên là một thiếu niên khoảng mười sáu tuổi mặc đồng phục Hogwarts ngồi trên sofa, trên tay còn cầm một quyển sách.

“Xin chào, tôi tự giới thiệu một chút, tôi là Tom Riddle, người mà cậu biết. Tất nhiên, vì phân biệt, tôi không ngại các cậu gọi tôi là Nhật Ký.” Sau đó hình ảnh lại chuyển thành một Tom Riddle khác, tuy nhiên người này trưởng thành hơn người hồi nãy khá nhiều “Tôi là ai hiển nhiên không cần phải nói, mọi người có thể gọi tôi là Mặt Dây Chuyền.”

Hình ảnh lại chợt loé, bối cảnh hình như là một hầm vàng nào đó, Tom Riddle lần này hơi kiêu căng “Tôi là Cúp Vàng, mọi người cứ gọi tôi là Cúp Vàng công tước đi.”

“…” Harry trương đôi mắt cá chết lên nhìn Ron.

“Mấy tên này không biết làm cách nào, biến cuốn sổ nhật ký này thành cái trạm trung chuyển, thậm chí ba người bọn họ còn có thể xuất hiện cùng một lúc!” Ron nghiến răng nghiến lợi “Cậu không biết mấy ngày nay tớ mất ngủ thế nào đâu! Cả ba người bọn họ rảnh quá không có việc gì nên cho tớ xem ký ức, nhưng con mẹ nó là ba người cùng một lúc! Cậu có biết cảm giác một giây trước còn đang ở Hogwarts nghe giảng, giây tiếp theo cầm đũa phép đứng trên chiến trường còn mém bị Avada đánh trúng, không kịp ếm bùa phòng ngự đột nhiên bị Bellatrix vụt ra trước mặt tỏ tình không!” Ức chế nhất chính là, tỉnh lại còn phải nghe ba tên chết tiệt này cười nhạo!

“… Cậu, vất vả rồi.” Tưởng tượng thôi cũng toát hết mồ hôi lạnh!

“Cho nên, cậu nhanh cầm cái thứ chết tiệt này đi đi, mặc kệ cậu cầm đao chém, đốt, ngâm nước hay ướp nọc độc, giải quyết nó ngay! Bố không muốn nhìn thấy gương mặt này một lần nữa!” Hung hăng chọc chọc mặt của Cúp Vàng công tước cao ngạo.

“Ê, đừng chọc mặt tôi coi!” Cúp Vàng bất mãn thay đổi hình ảnh, Nhật Ký vĩnh viễn mười sáu tuổi xuất hiện dưới ngón tay Ron “Weasley, cậu thật sự rất bất lịch sự!” Rõ ràng là Trường Sinh Linh Giá trẻ nhất, nhưng lại là cái lớn tuổi nhất (chế tác sớm nhất, nên già hơn mấy cái khác)

“Tại sao tôi phải lễ phép với cái thứ tàn phẩm mém chút nữa thì giết chết em gái của mình?” Khinh bỉ của Ron sắp xuyên qua nhật ký luôn rồi.

“… Thân là một Gryffindor, cậu quả thật không xứng.” Nhật Ký khô cằn nhận xét câu đánh giá “tàn phẩm” kia.

“Xin lỗi, tôi là Ravenclaw.” Ron cười miệt thị.

“Nón phân loại về hưu rồi sao? Nón mới thật quá thất trách, ngay cả Weasley cũng có thể phân đến Ravenclaw, sao không phân Malfoy đến Hufflepuff luôn đi!” Nhật Ký nhếch mép, lộ ra một nụ cười như có như không.

“Không, tôi nghĩ cái thất trách của nón phân loại chính là ném một tên máu lai ngu ngốc có gan cắt lát chính linh hồn của bản thân mình vào Slytherin.” Có thể bức Ron đến mức nói chuyện cũng mang theo châm chọc sặc mùi Slytherin này cũng xem như bọn Nhật Ký lợi hại.

“Không, tôi chỉ là bị hố! Chuyện này không phải lỗi tại tôi!” Nhật Ký nói đến chuyện này đột nhiên kích động.

HẾT CHƯƠNG 41

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 55


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Krum gần đây thực sự rất phiền muộn.

Ý định ban đầu của hắn là muốn tạo vài kỉ niệm tốt đẹp cùng hai người đàn em duy nhất coi như gắn bó, Chuuya và Akutagawa. Bất quá, sau khi tới đây, đừng bàn về việc nói, đến cả thấy bóng người hắn còn không thấy đâu nữa!

Đích xác mà nói, Krum vẫn còn thấy choáng váng. Akutagawa là quán quân thì không nói, vì cái gì kho báu của hắn lại không phải Chuuya!?

Không phải ý gì đâu, chính là, Chuuya là đàn em có thể coi là thân cận với hắn nhất. Ấy không, không giống thân cận lắm, bị….ờm….bị….bị phạt nhiều nhất! Đúng, bị phạt nhiều nhất!

Trận ẩu đả ngay năm đầu, không hiểu được tiếng Đức khiến Chuuya luôn phải ra ngoài đứng lớp. Là một cái huynh trưởng, bên Durmstrang còn có trách nhiệm theo dõi sát sao những học sinh kiểu thế. Cho nên, Krum cũng có thể nói là hiểu được Chuuya.

Trên hết, Chuuya và Akutagawa là hai người bạn duy nhất của hắn.

Người người xung quanh ai ai cũng ngưỡng mộ Krum. Bất quá, trong số đó, có ai là bạn của hắn sao? Họ chỉ thần tượng, tôn hắn như một tấm gương đáng được noi theo, hoàn toàn không hề có ý định muốn làm thân.

Ba má Krum vẫn luôn ở Đức, và vì một bài thi mà phải chạy tận về Anh thì quá bất tiện. Đây là lí do hắn không nghĩ tới việc người thân mình có thể chính là kho báu. 

Nhưng gì thì gì, có thể cho ta hỏi, kho báu của ta….ai đây? Có quen à?

Phức tạp liếc qua cái thiếu nữ đang lau tóc, mái tóc vàng xoăn xoăn, ánh mắt mơ màng nhìn nơi nào đến hắn cũng không rõ. Hồi giáng sinh Krum nhớ qua có mời bừa một cô gái, trông thế nào thì không để ý kĩ bao nhiêu. Hẳn là người này đi?

Thôi, người nào thì nào, tóm lại vẫn không thể nào là Chuuya hay Akutagawa….

Cũng bởi việc này, Krum đã quyết chí, nhất định phải tìm cách có một cuộc nói chuyện tử tế với hai đứa nó! Không thì một trong hai thôi cũng được!

Và hiển nhiên, cái ngày phổ biến qua về nội dung bài thi thứ ba quả là thời điểm hoàn hảo để Krum có thể gọi người lại, dù là chỉ có mình Akutagawa.

Một góc nào đó trong lòng, hắn cũng thật không có dũng khí tìm Chuuya. Khác với Atsushi khá hiền hòa, cũng hiểu giữa hai người là tình bằng hữu, Dazai có hiểu cũng còn lâu mới để yên cho Krum. Một lần nói chuyện với nam hài này đủ làm hắn sâu sắc nghiệm ra rồi. Tính bảo vệ Chuuya còn cao hơn cả Akutagawa.

Ài, quên hết mấy chuyện đó đi! Cuối cùng hắn cũng có một buổi trò chuyện một mình với AKutagawa rồi!!!! Thế nhưng….

Krum quên việc tìm người để nói chuyện quỷ gì rồi…..

Trước giờ chỉ là muốn cùng hai người đàn em trò chuyện vui vẻ chỉ với ba người. Giờ ngộ lại thì, hắn phải nói cái quỷ gì đây?

Hơi nuốt một ngụm nước bọt, thiếu niên tóc đen liếc qua nam hài bên cạnh, đáy lòng không nhịn được kêu gào. Mau nói cái gì đi a!!!! Gì cũng được!!!! Chủ đề ơi, mau trôi ra đi!!!!

{Này.}

Tông giọng hơi trầm vang lên, ngữ điệu bình thản. Akutagawa quay đầu liếc thiếu niên bên cạnh, chậm rãi mở miệng kết thúc câu:

{Anh muốn nói gì?}

…Anh không có tính nói gì với Akutagawa hết, chỉ muốn được nói chuyện vui vẻ một buổi như cái hồi còn ở Đức thôi, được không?

Nói vậy hẳn là thằng bé cũng không làm gì hắn đâu, đúng không? Là bạn lâu như vậy, hẳn đây cũng là điều bình thường khi Krum muốn được đàm đạo chút chuyện, lại chưa biết nên nói cái gì.

Bi ai thay cho Krum, còn chưa kịp mở miệng nói câu này, đầu hắn bất chợt xẹt qua bao hình ảnh hồi mới quen.

Akutagawa dùng thứ đen đen kì dị rượt hắn tới bị thương ở mức suýt chết, nằm quằn quại trong bệnh thất cả đêm.

Akutagawa ngã đùng xuống ngất xuống khi hắn vươn tay muốn làm bạn.

Akutagawa lườm hắn cháy mặt mỗi lần Chuuya không để ý, còn dùng thứ đen đen đó sượt qua mặt không biết bao nhiêu lần.

…………..

Giờ mà điểm lại…hình như Akutagawa chưa từng muốn làm bạn với Krum?

…….Giờ hắn mà thốt lên câu kia thì có bị tuy cùng giết tận như hồi đầu mới gặp không?

{À thì….thì….}

Câu còn chưa dứt, tay hắn lập tức bị nam hài kia kéo về phía mình. Vẻ mặt cảnh giác cực độ nhìn về phía gốc cây gần đó. Akutagawa nheo mắt, ở đó có người! Hắn sớm đã quen với những trường hợp như này, bắn tỉa luôn là những kẻ lẩn trốn từ xa tấn công, nếu không nhận rõ sự hiện diện và tinh mắt, người chết sẽ là hắn.

Tuy ở đây đã ba, bốn năm bình yên làm mài mòn một phần nào đó tính cảnh giác trong Akutagawa. Bất quá, luyện tập mười năm, cũng không phải vài phút, vài năm là đủ mất hết.

“Là ai?”

Một nam nhân trông te tua tới lạ, lảo đảo bước ra từ sau một cây sồi cao. Bộ dáng xồm xoàn, quần áo rách rưới. Điều khiến Krum kinh ngạc là, đây chẳng phải ông Crouch, một trong số giám khảo của bài thi sao? Sao lại thế này?

Thiếu niên tóc đen ảo não, đầu như muốn phình to gấp đôi. Cuối cùng chỉ có thể chết trân nhìn nam hài tóc highlight vươn tay, để phần tay áo dài to, trói chặt Crouch lại, nhấc lên như một việc bình thường.

Bình tĩnh xoay người thêm lần nữa, Akutagawa ngoái lại nhìn phía sau, trầm trầm bỏ lại một câu:

{Nghỉ ngơi đi. Tôi có chút việc. Tạm biệt.}

{A…à….ừ….}

Ngơ ngác ậm ừ đáp lại một câu, Krum càng nhìn càng thấy mộng bức, cái quái gì đang xảy ra trong cuộc thi này vậy?

Song, được năm phút sau, hắn mới ngộ ra một điều, cuộc nói chuyện một mình với Akutagawa còn chưa kịp bắt đầu đã buộc phải kết thúc trong nháy mắt….

________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Ta thấy dạo này mình thật chăm đâu~

Đi đăng sớm hơn bình thường~

HẾT CHƯƠNG 55

[ BSD + HP ] Cuộc Sống Mới – Chương 1 : Trận chiến kết thúc


AUTHOR : MIN

-o0o-

“Bùm” một tiếng nổ vang lên, báo hiệu cuộc chiến đã đến hồi kết, thanh niên tóc nâu lặng yên giơ súng lên và “Pằng” viên đạn xuyên đầu kẻ thù, thế là trận chiến kết thúc.

“Dazai-san?” Atsushi cất tiếng gọi khi thấy người thanh niên tóc nâu vừa kết liễu kẻ thù xong đứng yên ở đấy, ngạc nhiên vì người này không hành xử như bình thường.”Anh không sao Atsushi, Chuuya thế nào rồi?”Dazai cất tiếng hỏi.

“Anh ấy ổn rồi ạ, mà ta mau về thôi, sếp đang gọi” Atsushi vừa nói vừa bước về phía trụ sở. Vậy là cuối cùng trận chiến này cũng kết thúc, cả hai bên đều có những tổn thất nhất định, bên Mafia Cảng thì hơn một nửa số người đã chết, các lãnh đạo đã bị trọng thương lớn về cuộc chiến; bên Trụ sở Thám tử cũng chả tốt hơn, mọi người đều bị đánh đến dở sống dở chết, hầu như không còn sức lực nào cả. Trận chiến lần này cả hai bên lại phải hợp tác với nhau, tuy rằng không vui vẻ gì nhưng ít nhất vẫn có thể đánh bại được Fyodor, nhưng mà có trời mới biết đến đây đã là kết thúc chưa chứ.

Về đến trụ sở, Atsushi ngạc nhiên trước bữa tiệc nho nhỏ đang được diễn ra để chúc mừng hai người đã giành được thắng lợi trở về. Ngước mắt lên nhìn cấp trên của mình, thấy Dazai dường như chẳng ngạc nhiên lắm, Atsushi thầm nghĩ “Chắc anh ấy cũng đã quen với các tiệc kiểu này rồi.”. Khi tiệc vừa mới bắt đầu, một tiếng nổ vang lên, trước khi chết mọi người thấy được một dải sáng màu trắng lóe lên rồi đột nhiên biến mất.

Bên trụ sở Mafia Cảng cũng như thế, khi các lãnh đạo trở về từ cuộc chiến vừa hồi phục xong thì bỗng nhiên bị Boss kéo đi tham gia bữa tiệc chúc mừng thắng lợi khiến Chuuya điên tiết lên, trong lòng rủa thầm cái vị Boss kia không biết bao nhiêu lần, vừa mới về chưa được nghỉ ngơi gì đã bị kéo đi tiệc tùng. Bên cạnh thanh niên đang điên tiết kia là một người có mái tóc highlight trắng đen đang mang một vẻ khá là trầm ngâm đang thầm nghĩ là con hổ đáng ghét kia đang thế nào rồi. ” Này Akutagawa, cá thu thế nào rồi” Chuuya cất tiếng hỏi. “Dazai-san không sao cả, đã trở về Trụ sở Thám tử rồi ạ.” Akutagawa trả lời. Chuuya đá tung cánh cửa ở trước mặt ra và nhìn thấy một bàn tiệc linh đình, Boss đang đứng một bên nói chuyện với Kouyou-san một cách rất chi là vui vẻ, Chuuya vừa bước qua cánh cửa định tiến về phía bàn tiệc thì một tiếng nổ vang lên, cuốn tất cả vào một vòng xoáy.

Giờ hãy tua lại vài phút trước, Alice đã thắng Merlin một trò cá cược  và hình phạt của Merlin là phải làm một vài cảnh Full HD không che với Arthur và đưa hai tổ chức siêu nhiên bất kì tới thế giới phù thủy. Thế là hai tổ chức của chúng ta đã vô cùng tốt số mà được chọn trước khi chết.

HẾT CHƯƠNG 1

Design a site like this with WordPress.com
Get started