[HP] Vô Sự Tự Phi – Chương 2: Thần Trợ Công


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: YURI

-o0o-

Trong nháy mắt, bởi vì vụ nổ mạnh đó Salazar cảm thấy ma lực của mình dao động, hắn vốn muốn dùng hắc vu thuật chắn một chút, nhưng hắn đối với độc dược hoàn toàn không biết cho nên không chắc đây có phải chỉ là một phản ứng khi nấu độc dược hay không, tức là nói nó sẽ không có chuyện gì, nhưng nếu hắn ném bùa qua, thì các vạc này liền hỏng.

Vì thế hắn không có ném thần chú ra, nhưng Godric đứng gần đó quá lơ mơ, như vậy chắc chắn sẽ bị nổ thương, Salazar duỗi tay kéo một cái, ma lực dao động kịch liệt trong nháy mắt đó cũng nổ tung, thêm chuyện phòng ngự có hơi chậm, Salazar chỉ kịp kéo Godric ra đằng sau.

Tiếng nổ lớn làm đầu Salazar đau kinh khủng, hắn im lặng, thật sự không thích tiếng nổ mạnh, ngay sau đó một thứ nóng rực liền xẹt qua người…. Hắn chắc là bị thương rồi…. Giây tiếp theo, hắn liền hôn mê.

Godric cũng vì vụ nổ mạnh mà hôn mê, nhưng y không bị thương quá nặng nên y là người tỉnh lại trước, sao lại thế này? Người đàn ông tóc vàng quay sang nhìn người đàn ông tóc đen như tắm trong máu, tức thì, khủng hoảng ập đến, Godric quả thật muốn hít thở không xong.

Không ổn rồi, cái độc dược kia.

Đó là độc dược tăng cảm xúc, Godric vì tượng đá trong Hogwarts nên mới đặt biệt nấu, vì tượng đá cảm giác cảm xúc của mình với con người hơi yếu nên mới tìm hắn hỗ trợ. Nhưng loại độc dược này dùng trên người phù thuỷ đỉ để phóng đại cảm xúc của phù thuỷ lên gấp mười lần.

Godric xác định người mình chắc chắn dính, nếu không y sẽ không khủng hoảng đến mức cảm thấy mình sắp chết, y chẫm rãi hít thở, Salazar cần y giúp, y không thể giống như mấy thằng ngu mà giờ này chơi trò hít thở không thông, Salazar nếu không phải bởi vì kéo y, cũng sẽ không bị đánh trúng…

Cảm xúc khổ sở này vừa trồi lên, Godric hoàn toàn không có biện pháp ngăn chặn…

Salazar sau khi tỉnh lại liền theo bản năng thăm dò xung quanh, chỉ là lần này hắn vừa tỉnh lại liền thấy Godric ngồi xổm bên cạnh hắn khóc? Salazar “…” Hắn sắp chết rồi à?

Bất luận là độc dược gì cũng không có hiệu quả với hắn, cho nên hắn cúi đầu nhìn bản thân, bị thương là chính, nhưng Godric khóc thành như vậy… Quá không ổn, cho dù hắn vì cứu y nên mới bị thương, cũng không cần thế. “Ta không sao.” Hắn mở miệng nói.

Godric cảm thấy Salazar nói đủ để khiến y áy náy, cộng thêm cái hiệu ứng gấp mười kia vào, cũng đủ khiến y muốn tự tử, khắc chế khắc chế, y dùng thuật biến hình biến ra một mớ băng vải cho người đàn ông tóc đen, sau đó lập tức quay đi chỗ khác

Salazar nhìn mớ băng vải như có thể chôn được mình, nhân tiện nhìn xem chung quanh, nơi này không phải hầm, mà là một rừng cây, đây là đâu? Nhanh chóng xử lý xong miệng vết thương, Salazar nhìn Godric đưa lưng về phía mình, thở dài trong lòng, sớm biết rằng đối phương tình cảm phong phú, chỉ không đoán được đối phương vào thời điểm hắn không nhìn thấy lại như vậy…. Này nếu mình chết thật, Godric liệu có đi chung luôn hay không?

Salazar nhiều năm không đào hoa nhớ lại cái kiếp đào hoa của mình ngày xưa…. Đầu càng đau hơn.

Godric đang suy nghĩ, cực kỳ hiếm thấy dùng Bế Quan Bí Thuật, vừa rồi mất mặt quá, lúc này có phản ứng gì y cũng nhốt nó vào trong não đã rồi tính. Sau khi điều hoà xong, Godric xoay người, liền nhìn thấy Salazar đang ngốc ở đó nhìn y.

Này… Salazar không cho rằng y vừa mới khóc là do đặc biệt để ý đến hắn chứ? Merlin, y không phải cái ý kia đâu mà! Hơi há mồm, Godric lại vô pháp giải thích, nói là sự cố độc dược? Y cho dù không cần mặt mũi cũng nói không nên lời, huống chi là với người thích mình vừa mới bị thương vì cứu mình, mạnh mẽ nói sang chuyện khác, y hỏi: “Chúng ta đang ở đâu?”

Này hiển nhiên không phải trên mặt đất trong hầm.

Salazar hiển nhiên nhìn ra Godric đang dùng Bế Quan Bí Thuật, phải biết rằng đối phương luôn khinh thường chuyện dùng loại phép thuật này để che dấu tâm tình của bản thân, nếu Godric cứ chấp nhất với việc cải trang thành không sao, vậy thì chiều y đi, dù sao thì, Salazar xác thực không quá am hiểu giải quyết mấy vấn đề liên quan đến cảm xúc lắm.

Người đàn ông tóc đen dùng một bùa vô thanh vô trượng dò xét xung quanh, sau đó phát hiện… Không chỉ không phát hiện được chỗ này là chỗ nào, mà ngay cả hơi thở phép thuật xung quanh mình cũng rất loãng, ngửa đầu nhìn, cách đó không xa hình như có một thị trấn của Muggle “Hay là qua kia nhìn xem?” Hắn đề nghị.

Hai phù thuỷ thực lực cường đại hoàn toàn không sợ thị trấn của Muggle có gì nguy hiểm, cho dù hiện trạng bây giờ của hai người khá đáng sợ, nhưng cũng chỉ là bị thương ngoài da.

Dọc đường đi hai người không nói với nhau câu nào.

Salazar hơi không quá thích ứng với Godric đột nhiên yên tĩnh, bỗng nhiên nghĩ đến vấn đề mình vì che chắn cho y nên mới bị thương, sẽ không làm Godric hiểu lầm cái gì chứ?

Godric yên lặng nhìn rõ ràng là bị thương, nhưng gương mặt lại chẳng có biểu cảm gì, cảm xúc kịch liệt va chạm trong não bộ, làm y cảm thấy như mình đã khám phá ra chân trời mới, hơn nữa mình còn khóc làm cho đối phương hiểu lầm, đau lòng, đủ loại lý do.

Tới khu vực có người sinh sống, tiếng kêu sợ hãi xuất phát từ Godric nhiều vô số kể, kiến trúc cao lớn chưa thấy bao giờ đó là cái quỷ gì?! Mấy cái hộp đầy màu sắc muggle cầm trên tay là gì?! (???) Còn ôm cây giống? Godric lần đầu tiên cảm thấy, cái độc dược này là muốn mạng của y, sau đó mới tới tình cảm của y.

Salazar sửng sốt, ngón tay chậm rãi nâng, một bùa hiện thời gian “Ngày 25 tháng 12 năm 1931”

Godric nhìn, hít thở không thông, nửa ngày cũng không nói được gì.

Vượt qua thời gian, đến tương lai?

Salazar hoàn toàn tiến vào trạng thái đề phòng, hoàn cảnh lạ lẫm , điều quan trọng nhất bây giờ là điều tra độ nguy hiểm, đồ ăn cũng như nơi ở.

Một ngàn năm trước phù thuỷ một là tồn tại như một gia tộc, hai là lưu lạc khắp nơi, cũng không có loại thành trấn này cho phù thuỷ tụ tập, vì thế Salazar không muốn ở lại đây, ngay cả Hogwarts ….. ngôi nhà của bọn họ vào một ngàn năm trước, tám chín phần mười là cũng chẳng còn nữa.

Điều trước mắt, là một Slytherin rất quy tắc, đặc biệt là đối với vài Muggle nhìn có vẻ không có lực sát thương… Hiện giờ muggle ra khỏi nhà cũng không mang theo vũ khí sắc bén để phòng thân sao? Hơn nữa trang phục bọn họ mặc cũng khác, thậm chí trông còn dị hơn bọn họ.

Salazar nghĩ nghĩ, giải trừ bùa xem nhẹ trên người cả hai, vì thế có muggle nhìn thấy bọn họ, sau đó…. Lướt qua.

Godric bị kích thích đến từ não bộ làm cho không có sức lực, cho nên nói, muggle giới bây rất thân thiện, thân thiện đến mức ngay cả phù thuỷ cũng nhìn không ra, trực giác của y nói cho y như vậy.

Salazar đói rồi, tìm thức ăn trước giờ hắn vẫn luôn rất tuỳ tiện, nhưng nhìn Godric, hắn vẫn quyết định đi đến một cửa hàng thịt nướng khá thơm quan sát một lát, dùng thuật biến hình biến ra tiền giấy kỳ quái muggle dùng để mua một mớ đồ ăn.

Godric “…” Salazar có thể đừng khác thường như vậy được không.

Hai người, người đảm nhiệm phần đối ngoại chính là Godric, theo lý thuyết, giao lưu với muggle thân thiện thuật tiện thu thập tin tức, loại chuyện này thích hợp để Godric ra mặt hơn, cho nên khi thấy Godric trầm mặc, Salazar liền chần chờ, hay là dùng Chiết Tâm Trí Thuật thẩm vấn thử.

Phù thuỷ hắc ám Salazar sau khi quyết định liền ngẩng đầu tìm mục tiêu, sau đó ôm một đứa nhỏ muggle đi ngang qua, nhóc con đó còn sung sướng quay lại vẫy tay với hắn, cười đến cực kỳ dễ thương.

Salazar không hạ thủ được, thế giới này quá kỳ quái.

Nhìn thấy sắc trời đã tối, Salazar xoay người bỏ thêm vài bùa xua đuổi cho cái lều nay ở gầm cầu, Godric hũ nút sau khi chui vào liền không ra nữa.

Salazar “…” Rơi vào đường cùng, Salazar sử dụng kế sách cuối cùng của mình, dùng phép thuật lôi hết những con rắn gần đây lại, dò hỏi một phen, sau đó lại phân phó tụi nó tản ra tứ phía, thu thập tin tức.

Tết của Muggle? Lễ Giáng Sinh?

Trong quá khứ hoạt động duy nhất được muggle chúc mừng chính là mùa màng bội thu và đốt mấy phù thuỷ nữ tế trời, hiện tại như thế nào lại chúc mừng?

Salazar quyết định từ từ tìm hiểu, còn có Godric, người này càng ngày càng phiền toái. Tuy rằng y mà ầm ĩ lên rất phiền, nhưng như vầy… Càng làm hắn phiền hơn, chỉ mong ngày mai có thể khôi phục bình thường.

Godric hôm sau tỉnh lại cũng nhẹ nhàng thở ra, dược hiệu của độc dược hết rồi. Ngày hôm qua y rất tò mò với tình huống của thế giới của muggle, đối với không khí vui mừng bên ngoài cũng rất hứng thú, hiện tạo có thể đi xem rồi, còn Salazar, đối phương không rên một tiếng chiếu cố y, hắn….. bình tĩnh, bình tĩnh, Godric tự nói với chính mình.

Người đàn ông tóc vàng điều chỉnh gương mặt cho nụ cười ngày xưa xuất hiện trở lại, cũng ôm công tác giao lưu với bên ngoài. Salazar nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng trở lại bình thường.

Hai người bình tĩnh ra cửa, tâm tư sau lưng khác nhau, khó có thể nói nên lời.

Đường phố Muggle rất náo nhiệt, không khí ngày lễ vô cùng đậm, người đàn ông tóc vàng nhanh chóng hoà vào không khí tấp nập đó, mua một bịch bánh mì bự còn có thể ngồi tám hăng say với dì bán, nhân tiện còn chào vài câu với những muggle mới đến.

“Lễ giáng sinh vui vẻ.”

“Lễ giáng sinh vui vẻ!”

Nhóm muggle hơn phân nửa đều dùng câu này mở đầu hoặc kết thúc, còn nhiệt tình dào dạt nói không được bỏ qua lễ mừng, cũng nói “Có con nít nhất định phải dắt đến, có ông già Noel phát quà đấy.”

Lễ mừng được cử hành ở quảng trường trung tâm vào bảy ngày sau đó.

Tựa hồ rất thú vị.

Godric ưa thích mạo hiểm nghĩ thế, nếu bên người không có Salazar, y còn có thể ở đây chơi một năm nữa, hiện tại, y suy xét đến tâm tình Salazar, dù sao, thời đại này, người duy nhất Salazar quen thuộc là y.

Godric không tim không phổi cũng không nhớ Helga và Rowena nhiều, đều là người trưởng thành, tự khắc biết lo cho bản thân mình, lần này mạo hiểm quá mức đột ngột, nhưng y có thể tiếp thu, nhưng Salazar vô cớ bị liên lụy… Thật giống như y kéo Salazar theo vậy, hại đối phương mất tất cả, sau đó đá đối phương đi, cho dù không có độc dược ảnh hưởng, y cũng cảm thấy được cái sự trả của mình “Nếu muggle dễ ở chung như vậy, nơi này ăn uống cũng thuận tiện, không bằng ở lại đây vài ngày rồi tính sao?”

Salazar đối với sinh hoạt yêu cầu không quá cao, nhưng nơi muggle tụ tập không có nằm trong mớ không quá cao đó, huống chi là một nơi ầm ĩ thế này, hắn nhìn ánh mắt cẩn thận của Godric, hai chữ cự tuyệt cứ nghẹn lại trong họng.

Godric thấy Salazar thoả hiệp liền áy náy “Thương thế của ngươi vẫn nên cẩn thận dưỡng đi, không cần bôn ba đâu.” Bồi thêm một câu, lại cảm thấy càng kỳ quái, nhưng y lập tức quay đầu tìm nơi nào đó thích hợp để trụ lại, lần này y quyết định sẽ vì Salazar mà suy nghĩ, vì thế liền thuê một ngôi nhà muggle nằm tại một khu phố yên tĩnh, nhà hai tầng có thêm sân, tông màu chính là bạc và xanh lá, ra khỏi nhà cũng có rất nhiều quán ăn vặt, Salazar tuy ăn uống rất tuỳ ý, nhưng đối với thức ăn ngon, thoả mãn một chút cũng không thành vấn đề.

Salazar dọn đến nhà mới liền thở dài, cảm thấy mình mấy ngày nay thở dài còn nhiều hơn ngày xưa gấp năm lần, hơn nữa bọn họ thế mà không cãi nhau, có nhiều thứ có thể cãi như vậy, thế mà lại không cãi.

Chờ đến buổi tối hắn mới biết Godric đào một tầng hầm tại sân sau cho hắn làm thí nghiệm phép thuật hắc ám, hắn cũng chẳng thèm đứng dậy, thí nghiệm phép thuật hắc ám với phí tổn bằng không xác thực nơi nào cũng có thể làm, nhưng Salazar quyết định nghỉ ngơi mấy ngày, thật sự là mệt tâm quá mà.

Hai người sáng sớm ra ngoài ăn sáng, sau đó Salazar về nhà nghỉ ngơi, Godric tiếp tục đi dạo, buổi tối lại gọi Salazar đi ăn tối, cứ thế trôi qua mấy ngày. Miệng vết thương của Salazar cũng coi như khỏi hẳn, liền muốn kiếm mấy cuốn sách đọc thử, hiểu biết nhiều mặt của muggle hiện tại một chút.

“Ta biết hiệu sách ở đâu.” Godric nghe vậy liền dẫn đường, đối với việc thu thập văn hoá đa đạng cũng có hứng thú, y còn đang nghĩ Salazar thực trạch, kỳ thật cũng không xấu hổ như vậy, hơn nữa gần đây thái độ của Salazar với muggle tốt hơn nhiều, ít nhất hai người bọn họ đã không còn cãi nhau ở phương diện này nữa: Salazar cảm thấy muggle là tai hoạ ngầm nên không thích muggle, không cho nhà của mình nhận muggle, Godric đối với vấn đề này có ý kiến, cũng may Salazar ngoại trừ không nhận ra, thì thái độ đối với học sinh muggle trong trường cũng không đến nỗi nào, nếu không bọn họ đã sớm đánh nhau rồi.

Salazar yên lặng đi theo, hai người lại một đường không nói chuyện, nhưng lần này, có điều ngoài ý muốn xảy ra, một nam hài quần áo đơn bạc thẳng tắp xông đến, giây tiếp theo liền nhào vào trên người Salazar.

Salazar nhíu mày chuẩn bị đẩy ra, bên tai lại đột nhiên vang lên thanh âm của một tiểu cô nương [Là hắn! Chính là hắn!]

Tiếng tê tê của rắn vang lên.

Salazar nhìn cái đầu rắn nhỏ thò ra khỏi cổ áo của đứa nhỏ, vì thế hắn không cử động, ngược lại ngồi xổm xuống cho nó chìm trong lòng mình.

Đứa nhỏ này khoảng bốn năm tuổi, trên mặt vì lạnh mà đỏ bừng, cánh tay cũng bắt đầu run, ngẩng đầu liền nhìn thấy một đôi mắt đen, mang theo chờ mong nhìn qua.

[Không sai, Tom, hắn có thể nói chuyện với chúng ta, bọn chị em đều nói như vậy!] Rắn nhỏ toàn thân đen thui duỗi đến phía trước một chút.

Salazar nhìn rắn nhỏ, là rắn hắn phái ra để thu thập tin tức? Không đúng, hơi thở này hắn chưa thấy qua bao giờ, huống chi hắn cũng không còn kêu bọn nó nữa [Mi là?]

[Ta là Nagini] Rắn nhỏ hưng phấn trả lời.

Đứa nhỏ vừa nghe âm thanh tê tê, đôi mắt càng sáng hơn, ba ngày trước Nagini đột nhiên nói cho nó có một người đàn ông có thể nói chuyện với rắn, nó chưa từng gặp người giống mình bao giờ, hơn nữa Nagini rất ủng hộ, nên liền nghĩ, có phải người nhà của mình đến đón hay không? Nó còn có người nhà, phải không, nó sẽ không cần ở cô nhi viện nữa! Mẹ đã không cần nó, vậy ba nó đâu?

Cô nhi viện chỉ nói mẹ nó sau khi sinh ra nó liền chết, tức là nó vẫn có ba, ba ba nó có phải là đến tìm nó hay không?

[Con là Tom, con…] Tom nói theo, thẳng lăng lăng nhìn người đàn ông. Nó trốn khỏi cô nhi viện là vì tìm người này, nó không muốn trở về nữa.

Salazar giật mình nhìn đứa nhỏ, xà ngữ là một loại truyền thừa rất hiếm gặp, đến từ mẹ của hắn, đáng lý ra không nên xuất hiện ở chỗ này, hắn có vài suy đoám, sau đó càng thêm khiếp sợ, vì thế liền bế đứa nhỏ lên.

Tom không nghĩ đến mình sẽ nhận được một cái ôm, nó hơi không quen lắm, nhưng lại cực kỳ vui sướng, nhìn người đàn ông tóc đen trước mặt, không khác nó lắm [Người là ba ba sao?]

[…. Con ngủ một lúc đi.] Salazar có thể cảm nhận được đứa nhỏ này bây giờ đang rất yếu, cho nên hắn liền cho nó một bùa hôn mê, chờ nó nghiêng đầu ngủ rồi, Salazar liền hỏi Nagini sao lại thế này.

Tiểu cô nương là một nhóc rất thích làm nhảm, nói lâu như vậy cũng không nói ra được trọng điểm, đông một câu tây một câu, nhưng tình huống đại khái Salazar vẫn hiểu.

Tom là cô nhi, từ khi sinh ra đã bị ném ở cô nhi viện, không có ai thích nó cả, ăn không ngon ngủ không yên, bị người ta nói là ác quỷ.

Godric cũng đoán được tương tự, thế nhưng có thể gặp được hậu duệ cũng thật tình cờ quá đi.

Salazar trở về, nhưng Godric vẫn muốn đến hiệu sách, mua cái này một chút cái kia một chút, sau đó lại mua một ít quần áo cho con nít và thức ăn trở về, vừa vào cửa, liền thấy Salazar phát ngốc nhìn đứa nhỏ đang ngủ trên sofa.

Quả nhiên là như thế.

Khi vợ của Salazar qua đời vì khó sinh, Salazar lại không ở đó, sau khi trở về thấy con mình được nhà ngoại nuôi khá tốt cũng không cố ý nhận về lại bên người, sau khi lớn vào Hogwarts đã rất hiểu chuyện.

Hơn nữa Hogwarts cũng không có đứa nhỏ nào cần đặc biệt chăm sóc, kết luận là, Salazar cũng không biết phải chăm sóc con nít như thế nào.

Godric cũng sẽ không, nhưng thường thức thì vẫn biết, cho nên mới mua vài thứ về, y đưa sách trong tay qua “Ngươi đọc không?” << Hướng dẫn chăm con cho phái mạnh >>của Muggle hẳn cũng có thể tham khảo một chút?

Salazar đã thí nghiệm, quả thật là đứa nhỏ nhà mình, cho dù thế nào cũng không có khả năng mặc kệ ném trở lại vào cô nhi viện, huống chi cô nhi viện còn là cái loại hoàn cảnh đó.

Tom ngủ một giấc tỉnh dậy phát hiện mình không lạnh cũng không đau, cả người tràn đầy năng lượng, chỉ là rất đói, sau khi lục tung ký ức liền bắt đầu hoảng.

[Bên này] thanh âm nhàn nhạt.

Tom vội vàng nhìn qua, nhìn thấy người đàn ông tóc đen ngồi cạnh bàn, Nagini còn bò phía dưới há to mồm ăn cái gì đó, còn gọi nó qua ăn chung cho vui.

Đồ ăn nóng mới nấu, là loại đãi ngộ cô nhi viện chưa bao giờ có, Tom bò lên ghế dựa, đói khát làm nó vừa bưng chén đã uống, vị ngọt ôn nhuận nháy mắt tràn ngập khoang miệng, nó chưa bao giờ uống thứ gì ngon như vậy.

Một chén cháo bí đỏ.

Thấy đứa nhỏ cũng có chút huyết sắc, Salazar mở miệng [Ta không phải ba ba của con] trả lời câu hỏi lúc trước của nó.

Khuông một tiếng, chén nhỏ liền rớt khỏi tay nó, khuôn mặt nhỏ lập tức trắng bệch.

Godric bên đầu khác của bàn kỳ quái, nhịn không được hỏi: “Ngươi nói với nó cái gì?”

“… Sự thật.” Salazar EQ không cao không minh bạch có vấn đề đã xảy ra, đứa nhỏ trước mặt hắn bây giờ cũng không phải học sinh có chuyện liền nói của hắn trước kia, nhưng hắn vẫn nói hết câu kế tiếp, không sử dụng xà ngữ nữa “Nhưng ta là người nhà của con, về sau con ở đây đi.”

Quanh co, Tom ngốc lặng nhìn người đàn ông, đứa nhỏ năm tuổi rất uỷ khuất, ngày thường còn có thể chỉ huy Nagini đi cắn người, lúc này chỉ có một ý niệm: Cuối cùng cũng được ở lại.

Godric không có ý kiến với đứa nhỏ, nghĩ Salazar dời tâm tư sang nơi khác cũng tốt, nào biết nuôi mới biết nuôi không được, ném đứa nhỏ một bên cho nó tự chơi là cái hành động gì?

Vì thế ngày lễ mừng đó, Godric đi lại bên cạnh đứa nhỏ “Ta đưa con ra ngoài chơi nhé?”

Tom ăn no mặc ấm quả thật có chút hứng thú với ầm ĩ bên ngoài, nhưng người đàn ông tóc đen không lên tiếng, nó không biết có nên đi hay không, kỳ thật Tom không phải một đứa nhỏ thành thật, chỉ là điểm mấu chốt của đối phương nó không biết, nó không muốn làm ra hành động gì khiến người đàn ông đó tức giận, nơi này tốt hơn cô nhi viện quá nhiều.

“Yên tâm, quan hệ của bọn ta rất tốt, ta đưa con ra ngoài cậu ta sẽ không phản đối.” Godric nhìn thấy đứa nhỏ do dự, cam đoan.

Sau đó, một lớn một nhỏ liền ra ngoài, chơi đến cực kỳ vui vẻ, Salazar tỉnh ngủ cũng chỉ thấy Nagini làm nũng oán giận hai người kia ra ngoài cũng không mang nó theo.

Buổi tối, hai người kia sau khi trở về liền ôm theo một mớ đồ, Tom ôm hai hộp bánh gừng lớn thật lớn làm quà đi tìm Salazar, cũng cẩn thận xem xét ánh mắt đối phương, thấy hắn không tức giận mới nói: “Là chú tóc vàng mua….” Vì tỏ vẻ coi trọng, đứa nhỏ liền chèn thêm “Mua riêng cho ngài.”

Salazar “…” Godric có ý gì?

Tom thấy người trước mặt không nhận, do dự thêm câu nữa “Chú ấy nói chú ấy với ngài là bạn tốt, ngài cũng sẽ không tức giận, nên con mới đi cùng chú ấy.”

Salazar yên lặng nhận hộp quà, sao lại biến thành trực tiếp như vầy? Hắn nên làm gì bây giờ?

Ở thời Trung Cổ, triển lãm thực lực với người trong lòng cũng như tặng đồ ăn được đóng gói cẩn thận là một phương thức biểu đạt tình yêu.

Godric trăm triệu không nghĩ đứa nhỏ kia sẽ thêm mắm dặm muối vào món quà như vậy, y bây giờ đang ngồi trong phòng khách tầng một nghịch mấy mấy cái đồng hồ treo tường cùng với vài thứ mình mới mua, bao gồm đèn bàn và TV đen trắng, muggle hiện tại thật kỳ diệu.

HẾT CHƯƠNG 2

[HP] Vô Sự Tự Phi – Chương 1: Nói Dối


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: YURI

-o0o-

Salazar Slytherin và Godric Gryffindor lại cãi nhau.

Tin tức vừa truyền ra, học sinh Hogwarts liền run run, nhóm Ravenclaw sôi nổi thảo luận lần này muốn nháo mấy ngày, nhóm Hufflepuff lại chôm một đống đồ ăn vặt khỏi nhà bếp chạy đến bờ hồ đen ngồi chờ, không lâu sau: Quả nhiên!

Một mớ Slytherin xuất hiện, theo sau là một đám Gryffindor, giây tiếp theo chính là kéo bè kéo lũ đánh nhau! Các loại thần chú bay đầy trời phá lệ hung tàn, nhóm lửng nhỏ hơi rụt cổ, thật là càng ngày càng tàn nhẫn, sau khi cả hai đã đánh nhau được một lúc,vội vàng đứng dậy chạy đi tìm chủ nhiệm mình cứu viện — Helga Hufflepuff chưởng quản bệnh thất.

Hắc tuyến đầy mặt đứng trong bệnh thất Helga xoa eo rít gào “Mấy trò mới hai ba tuổi hả?! Đây là lần thứ mấy rồi?”

“…… Ai biểu giáo sư Gryffindor luôn tức giận với chủ nhiệm.” Nhỏ giọng nói thầm.

“Đừng có nói xấu chủ nhiệm của bọn tôi.” Còn “sách” một cái.

“Cho nên mới đánh nhau?!” Helga quay đầu nhìn nhóm rắn nhỏ.

Khả năng trị liệu của nhóm Gryffindor khá lợi hại, cúi đầu lo liệu miệng vết thương của mình xong rồi, đặc biệt hùng dũng oai vệ nhe răng với bên phía đối diện “Có bản lĩnh thì dẹp phép thuật sang một bên, ai sợ ai?!”

Helga đỡ trán, nàng rốt cuộc đã tạo cái nghiệt gì mới muốn tham gia xây dựng cái trường này.

Một Gryffindor đứng dậy, bắt đầu lớn tiếng ca hát, tiếng ca dũng cảm cực kỳ, sau đó nhóm sư tử phía sau bắt đầu hợp xướng, đại ý chính là Gryffindor dũng cảm tuyệt đối không sợ hãi bất cứ loại khiêu chiến nào, cuối cùng còn tặng kèm một bản vua sư tử gào.

Sắc mặt nhóm Slytherin càng khó xem, bọn họ kỳ thật cũng không muốn nói gì, quay mặt nhìn nhau, thống nhất: Slytherin tà ác chúng ta không nói nhiều, nửa đêm nay đánh lén tháp Gryffindor! Trực tiếp đốt hang ổ bọn họ!

Helga cảm thấy thật may vì không phải nhà của mình, chức chủ nhiệm thật là khó làm mà, mắt thấy không còn gì nữa liền quay đầu rời đi, đi tìm bạn tốt Rowena kể khổ.

Chủ nhiệm Ravenclaw đang đọc sách trong thư viện, nàng căn bản không quản mấy chuyện này của bọn nhọ, vừa thấy Helga mặt đau khổ đi lại, bèn cười cười “Bọn nhỏ có chừng mực.”­­

“Bọn nhỏ có chừng mực, nhưng hai con người kia cơ.” Helga càng ảo não hơn “Một chút việc nhỏ thôi cũng có thể đánh nhau túi bụi, bọn họ là con nít sao?”

Rowena thở dài “Ngay từ đầu đã thế rồi.”

Bốn người bọn họ đều là những người phù thuỷ thích đi khắp nơi, nhờ lữ hành mà gặp nhau, cũng có thể nói là bạn tốt nhiều năm, mà Salazar Slytherin và Godric Gryffindor gặp nhau tương đối trễ bởi vì thuộc tính ma lực mà ban đầu quan hệ đặc biệt không tốt, hiện giờ xây trường nhận học sinh, thậm chí học sinh cũng tốt nghiệp hết đợt  này đến đợt khác, mà hai con người kia vẫn cứ thích đánh nhau.

Vốn dĩ bốn chủ nhiệm đều có địa bàn của riêng mình, ngoại trừ cùng nhau dùng bữa và thời gian lên lớp mỗi ngày ra cũng chả có việc gì, nhưng Godric lại rất đam mê độc dược, còn chạy đến hầm xây phòng ngủ, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy… mâu thuẫn cũng cứ thế nổ ra.

Hơn nữa tất cả đều là những việc cực kỳ nhỏ.

Lần này cũng thế.

Godric nửa đêm nấu độc dược, thuận tay đặt lên bàn, mà Salazar lại dậy sớm đến hầm lấy đồ, chưa tỉnh cứ thế mơ mơ màng màng đi ngang qua bàn xem cái bình độc dược đó là nước mà cầm lên uống, sau đó Salazar lại nói không chịu bỏ vào bình độc dược, cũng không bỏ vào ngăn tủ, hơn nữa thứ này ở trong địa bàn của hắn tại sao hắn không thể uống?

Salazar vốn bách độc bất xâm nên ăn uống cũng rất tuỳ tiện, không cần cẩn thận, sờ cái gì cũng có thể bỏ vào miệng.

Godric: “Đó là bán thành phẩm, cần phải gia công lại nữa.” Cho nên chờ sau khi ngủ dậy lại tinh chế lại lần nữa, cư nhiên bị uống….. những cái dược liệu hi hữu đó…. Lãng phí có thể làm y đau lòng chết đó.

Chính vì như thế, cho nên hai người cãi hai câu, sau đó bị học sinh Slytherin thấy được, nhóm rắn nhỏ trước giờ vẫn luôn rất ủng hộ chủ nhiệm của mình, đánh giáo sư không được, nhưng có thể đè nhóm sư tử ra đánh, cùng loại với đánh không được mi, thì đè con mi ra mà đánh, thế đấy.

Hai người chưa làm lành, nhóm rắn nhỏ thấy thế liền nửa đêm đi trộm tháp, đánh cho nhóm sư tử trở tay không kịp, khi rút còn tiện tay bắt vài đứa trở về.

Sau khi vào phòng sinh hoạt chung của Slytherin liền nhìn chằm chằm rắn nhỏ, làm mấy Slytherin xấu hổ cẩn thận nói: “Bạn gái ai đến rước đi này.” Đánh nhau thì đánh nhau, nhưng nhóm bạn gái sư tử phải có người chiếu cố.

Lúc này tháp cao hoàn toàn là một bãi chiến trường, nhóm sư tử đểu tụ lại thương lượng khi nào đi đào hang rắn, một Gryffindor thập phần ai oán nói: “Cô chẩm nan miên rất thống khổ, nhanh chóng đoạt về đi.”

Hai chủ nhiệm cãi nhau, thật sự ảnh hưởng đến sự hài hoà phát triển của mấy cặp đôi giữa hai nhà.

Đặc biệt là Black và Potter, thông đồng sau lưng đến cực kỳ vui vẻ, một nữ hài Potter bị nam hài Black bắt đi hưởng thụ một đêm.

Ký túc xá Slytherin.

Nữ hài Potter véo tai bạn trai “Anh dám đánh em?!”

“Không có, không có, thần chú trật mà!” Nam hài Black chỉ thiếu quỳ mép giường mà thôi, sau đó bán thảm* “Em xem, tay bầm hết rồi, học trưởng của mấy người xuống tay thật tàn nhẫn mà.”

*Bán thảm: Giả đáng thương

Nữ hài đau lòng tiến lại trị liệu, lập tức liền bị nam hài ôm vào trong lòng tình chàng ý thiếp.

Thân thiết xong, nữ hài thở dài “Làm sao hai chủ nhiệm lại cãi nhau?”

“Anh cảm thấy hai người bọn họ rất ghét đối phương, nhưng không phải cái loại ghét kia.” Black nêu ví dụ “Giống như Barron và Nick khi đi học vẫn luôn ghét nhau, nhưng sau khi tốt nghiệp ra ngoài rồi nếu gặp nguy hiểm hoàn toàn có thể giao lưng của mình cho đối phương.”

“Hai người này quả thật tệ hơn nhiều.” Potter cân nhắc, sau đó nói: “Em có một biện pháp, thành công thì bọn họ không cãi nhau nữa.”

Mắt Black sáng lên “Cái gì?”

“Anh đi nói với giáo sư Slytherin, rằng chủ nhiệm của em vì rất thích thầy ấy nên mới dọn từ trên tháp cao xuống hầm, em cũng sẽ đi nói với chủ nhiệm của mình là giáo sư Slytherin rất thích thầy nên mới nhường hầm cho thầy.” Potter vỗ tay một cái “Bọn họ đều biết đối phương rất thích mình, cho nên khi gặp nhau khẳng định cũng sẽ ngượng ngùng, thế thì không cãi nhau nữa, đúng không?”

Black cảm thấy hơi vô lý, nhưng lại thấy nó vô cùng thuyết phục, dù sao nếu cậu biết người mình cực kỳ ghét hóa ra lại thích mình, thì cậu cũng sẽ không khó dễ đối phương nữa “Ừm, hẳn là sẽ trở thành bạn tốt.” Vốn dĩ, nếu hoàn toàn không nhìn ra được ưu điểm của đối phương, sao lại có thể trở thành cộng sự của nhau được.

Hai ngày sau, khi Salazar đang nghiên cứu phép thuật, liền thấy học sinh nhà mình đến tìm “Chuyện gì?” Hắn rất trực tiếp.

“Chủ nhiệm, thầy có thể đừng cãi nhau với giáo sư Gryffindor nữa không?” Nam hài Black cẩn thận bắt đầu.

Salazar “…” Học sinh của hắn sẽ không can thiệp vào loại chuyện này, đây là lần đầu tiên có học sinh tìm hắn nói cái này, vậy nếu hắn và tên sư tử kia không hợp cần cãi hai câu thì phải làm sao đây.

“Cái kia… Nghe nói giáo sư Gryffindor rất rất thích thầy nên mới dọn đến đây, thầy như vậy, thầy ấy rất đau lòng.” Black nói một câu, cảm thấy không đủ, còn thêm mắm dặm muối “Thầy ấy không nói cho thầy, là vì sợ thầy chê cười thầy ấy.”

Salazar sửng sốt, người đàn ông hơn ba mươi tuổi đầu này còn cho mình nghe lầm, con của hắn sắp kết hôn luôn rồi, đột nhiên nhảy ra tên Godric thích hắn? Tuy rằng hiện tại hắn đúng là độc thân, khoan, Salazar luôn luôn bình tĩnh cảm thấy mình nghĩ hơi nhiều, nhưng vẫn không khỏi nghĩ thêm một chút, Godric nhiều năm như vậy không kết hôn là bởi vì…

Salazar trầm mặc, lượng tin tức quá lớn, hắn cần từ từ tiêu hoá.

Tháp cao Gryffindor cũng đang phát sinh một màn y hệt.

“Chủ nhiệm, thật sự, bạn trai của con nói, mỗi lần thầy và thầy ấy cãi nhau, thầy ấy đều khổ sở thật lâu.” Công phu thêm mắm dặm muối của nữ hài Potter càng ghê gớm hơn “Hơn nữa, giáo sư chỉ muốn trò chuyện với thầy, mà ngài lại cố tình lần nào cũng đi nấu độc dược.”

“Từ từ, trò xác định hắn thích ta?” Godric khiếp sợ, cái chỗ thích ở đâu trên cái gương mặt lãnh đạm đó.

“Sao chủ nhiệm lại ngốc như vậy, nếu không phải là thích, vậy tại sao thầy ấy lại hoảng trước mặt thầy.”  Potter đanh mặt “Giáo sư là vì không giỏi nói chuyện, nên mới bị hiểu lầm, thầy không được làm thầy ấy thương tâm, thật là đáng thương mà.”

Godric “…” Người đàn ông tóc vàng cảm thấy mình đang gặp khủng hoảng lớn nhất trong cuộc đời.

Người rất hay cãi nhau với mình thật ra thích mình, y nên làm cái gì bây giờ?

Godric ngoại trừ dạy học, kỳ nghỉ liền thích đi mạo hiểm, quy hoạch của y về cuộc sống của mình không có hai chữ bạn lữ này, hơn nữa, cho dù có, chẳng phải người đầu tiên y nên suy xét đến là đại mỹ nữ Rowena sao? Salazar, được rồi, Salazar cũng không đáng ghét đến thế, tuy ngẫu nhiên sẽ tìm ngược, nhưng mà…

Godric đột nhiên nghĩ đến, Salazar lãnh đạm đồng ý tham gia xây dựng trường học, còn không phải là vì y đề nghị?

Kia là thích y bao nhiêu năm chứ, Salazar sau khi thê tử vì khó sinh mà chết cũng không tái hôn nữa…. Godric trầm mặc, đột nhiên cảm thấy mình đặc biệt tra thì làm sao giờ?

Tra: Ý chỉ người đàn ông khốn nạn, có những hành động như ngoại tình, bắt cá hai tay,…

Vì thế, chờ đến khi Salazar và Godric gặp nhau khi dùng bữa, hai người nhìn nhau, sau đó cúi đầu ăn không nói gì, mà chờ đến khi Godric lần nữa đến hầm nấu độc dược, lại cảm thấy cả người đặc biệt không thích hợp.

Nấu độc dược có thể giúp bình phục tâm tình, lần này Godric cố tình chọn loại độc dược khó nấu nhất chậm rãi làm, nhưng mà ngẫu nhiên trong đầu y xuất hiện chủ nhân của hầm, tâm tình y lại gợn sóng.

Salazar người này rất cố chấp, y nếu nói đối với việc tìm bạn lữ không có hứng thú, liệu Salazar có thẹn quá hoá giận không, hơn nữa, cậu ấy cũng chưa trực diện nói với y, chính là không chịu làm rõ, nếu bây giờ y đi làm rõ, vậy quá xấu hổ rồi. Godric cảm thấy vấn đề này nan giải hơn độc dược nhiều.

Lúc này, cửa hầm bị đẩy ra, Salazar bước vào, bởi vì mấy câu này của học sinh nhà mình, làm Salazar khó nhịn nói với con rắn khắc trên tường, có việc gì báo cáo với hắn, rất nhanh, nó nói Godric tới, đang nấu độc dược bên trong, nhưng hình như hơi không tập trung. Hắn không hiểu, Godric thích cái gì của hắn?

Bên này, Godric sau khi sửng sốt xong, lập tức bảo trì thái độ bình thường, giống như bình thường cất giọng chào hỏi.

Điều này làm Salazar khẳng định được hai việc: Godric thích hắn và Godric không có ý định nói ra.

Khó thấy, Salazar khó xử, cách xử sự của hắn vô cùng đơn giản cũng rất dứt khoát, nghiên cứu phép thuật hắc ám cùng với dạy dỗ mấy đứa nhỏ đã làm hắn cảm thấy rất mỹ mãn rồi, không cần nhiều thêm một cái bạn lữ, mà Godric lại là người rất ồn ào. Nghiêm khắc mà nói, Godric cũng chỉ đôi khi chọc hắn phiền lòng mà thôi. Godric thích hắn nhiều năm như vậy vẫn không nói khẳng định cũng biết hắn không có hứng thú, bây giờ hắn làm rõ chẳng khác nào đánh vào mặt người ta một cái? Như vậy là rất không phúc hậu, Salazar thờ dài trong lòng, từ bỏ làm rõ.

Đối xử tốt một chút, cho dù là loại nào, Salazar cảm thấy ít nhất cũng đừng làm Godric khổ sở thêm, đặc biệt là vì vài chuyện nhỏ, hơn nữa lần trước thật sự là do hắn sai, vì thế Salazar không lập tức rời khỏi, mà là cầm sách giáo khoa, quay đầu nhàn nhạt nói “Chuyện độc dược, lần sau ta sẽ không.” (Ý là: chuyện độc dược, lần sau ta sẽ không làm thế nữa.)

Godric cả kinh, mình ép Salazar xin lỗi? Lại nhìn vẻ mặt bình tĩnh của hắn, đằng sau gương mặt này có bao nhiêu khó chịu chứ? Chỉ vì chuyện này, sao mình lại có thể tra như thế hả! Godric rối rắm không biết nên nói cái gì, y “a” hai tiếng, một nửa tâm tư đặt trên độc dược, phân nửa còn lại bay bổng khắp nơi, thành ra quấy độc dược cũng trở nên lung tung đầy rối loạn.

Oanh một tiếng, kinh thiên động địa, giây tiếp theo liền bốc khói cuồn cuộn.

Mà hai người trong hầm biến mất không thấy đâu.

—-

Salazar Slytherin và Godric Gryffindor đánh nhau! Cả hầm cũng đốt!

Salazar Slytherin nghỉ việc rời đi! Mà Godric Gryffindor cũng tức giận rời trường!

Hogwarts truyền ra lời đồn thổi như vậy.

Rowena và Helga ngốc lăng, trường vẫn đang hoạt động bình thường, nháo mâu thuẫn xong bỏ đi là sao?

Nữ hài Potter vọt đến phòng hiệu trưởng khóc lóc không ngừng với hai chủ nhiệm còn lại “Đều là con sai…”

Tiếp theo là nam hài Black, mặt cậu bây giờ cứ như đưa đám vậy “Tụi con không phải cố ý, chỉ muốn bọn họ vui vẻ ở chung, làm bạn tốt của nhau.”

Nghe hai đứa nhỏ lộn xộn nói xong ngọn nguồn, hai chủ nhiệm nhìn nhau, hai tên ngu ngốc trước mặt này không biết trên đời này có một thứ gọi là bạn lữ đồng tính hay sao? Như vậy nói cho hai người… Helga thở dài, nàng cảm thấy nếu hai người đều không trở lại, bộ não ham mê nhiều chuyện của nàng sẽ suy diễn ra cả một cốt truyện mất.

Nhưng chỉ vì chuyện này, mà bỏ ra ngoài, không thèm trở về nữa.

Cái trò hề này đơn giản là… Quá xàm.

HẾT CHƯƠNG 1

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 54 + Chương 55


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: MATCHA

-o0o-

Chương 54

Ngàn năm trước, nhìn thấy lão sư tử quấn Salazar, Ansel liền không ngừng phá hoặc chen vào. Vì thế làm cho, Ansel và lão sư tử hai người ghét nhau như chó với mèo. Ansel không có việc gì làm thường xuyên ngáng chân lão sư tử, lão sư tử cũng thừa dịp Salazar không chú ý ngáng chân Ansel.

Chỉ cần lão sư tử tiếp cận bán kính một mét xung quanh Salazar, Ansel liền tìm đủ loại lý do kéo lão sư nhà mình đi, làm lão sư tử tức đến giậm chân. Có lẽ, không chỉ đơn giản là chán ghét lão sư tử, mà là vì lão muốn tiếp cận Salazar, nên Ansel mới như vậy.

Nói xong điều đã nghẹn trong lòng thật lâu, Ansel nhẹ nhàng thở ra, nguyên bản trong lòng như có cục đá đè nặng, hiện tại cuối cùng cũng bốc hơi hết rồi. Nhưng mà, Ansel thật ra rất tò mò, Salazar rốt cuộc từ khi nào bắt đầu thích y.

Lúc đầu, Ansel không cho phép Gryffindor đến gần là vì độc chiếm của con nít, nhưng sau này lại có nhiều lý do hơn, làm y cũng không rõ là vì sao.

“Lão sư” thổ lộ hết rồi, gan Ansel cũng lớn hơn, tò mò nhìn Salazar “Ngài thích em khi nào vậy?”

Salazar không được tự nhiên ho nhẹ, lần đầu tiên nhìn thấy mặt Ansel, trong lòng liền có chút thích, bằng không theo tính cách của hắn làm sao có thể mang hai đứa nhỏ về. Tuy rằng, Ino sau khi mang trở về chính là ném cho Hufflepuff…

Nhưng mà, chuyện này Salazar làm sao có thể nói ra!

“Al, nên ngủ, ngày mai cần phải đi học!” Salazar sau khi có được mĩ nhân cũng không thèm quản nữa, nghiêng người nằm xuống, ôm Ansel vào ngực nhắm mắt ngủ.

Đoán đi, cho Ansel tự mình đoán đi, đoán được mới lạ á!

Vì thế, Salazar ôm Ansel ngủ đến sảng khoái, còn Ansel quyết tâm đi đoám trực tiếp mất ngủ cả đêm…

Ansel cầm nĩa hồi tưởng xong, phẫn hận cắt đồ ăn, đem nó trở thành Salazar, phát tiết tức giận torng lòng.

Theo lý thuyết, hai người sau khi thổ lộ xong, nên trải qua một đêm tốt đẹp, nhưng…. Ansel không phải người bình thường, y ban đêm hoa hoa lệ lệ mất ngủ, sau đó cứ thế trải qua đêm đầu sau khi thổ lộ trong mất ngủ….

Lucius hoảng sợ nhìn đồ ăn bị Ansel cắt đến không còn nhìn ra cái gì… Lửa giận… Thật lớn mà, có cần nhắc nhở y hay không, nhắc nhở đừng đốt lửa trên người? Loại vấn đề này, làm Lucius lâm vào trầm tư.

Không đợi Lucius mở miệng, Ansel đã nói: “Lucius, giúp tôi chăm sóc một chút tân sinh tên Severus Snape kia.”

“Ừ?” Lucius hơi nhướng mày, không cần liền toả ra hormone, hấp dẫn không ít ánh mắt của nữ sinh. Đồng thời còn làm Leonard cả người chua lè.

Narcissa lắc đầu, ai, lam nhan hoạ thuỷ. Nghe nói câu tục ngữ này của phương đông, vốn là dành cho nữ nên mới gọi là hồng nhan hoạ thuỷ, kia Lucius là nam, có phải gọi là lam nhan hoạ thuỷ hay không?

Parkinson nhìn Narcissa đối với phong lưu của Lucius chẳng thèm để ý, trong lòng hơi kinh ngạc “Narcissa, em vì sao một chút phản ứng cũng không có?”

“Phản ứng? Phản ứng gì?” Narcissa mê mang ăn bánh mì, hỏi lại Parkinson.

Đối với Lucius, Parkinson cũng không dám nhiều lời, chỉ có thể dùng ánh mắt hỏi Narcissa.

“Nga, cái kia sao, vì sao phải để ý?” Narcissa nhún cai “Vốn dĩ em không thể khống chế anh ấy được, hiện tại càng tốt, nếu anh ấy đưa ra đề nghị giải trừ hôn ước thì em sẽ không cần phải chịu trách phạt của gia tộc.” Nàng muốn, là một người hoàn toàn nghe lời nàng, có thể giúp nàng mọi việc. Hiển nhiên, Lucius Malfoy không hề phù hợp với yêu cầu của nàng.

Parkinson bất đắc dĩ, cầm cầy quạt gõ lên móng vuốt của Zabini muốn trộm đồ từ bên nàng “Được rồi, nếu em nghĩ như vậy, chị cũng không nói nữa.”

Narcissa che miệng cười, nhìn Zabini tự ôm móng vuốt bị Parkinson đánh đỏ của mình thổi thổi “Alice, chị với Nazheer rất xứng đôi.”

Parkinson khó được khi đỏ mặt, trừng mắt liếc Narcissa “Cissy, ăn sáng đi!”

Đối với nghi vấn của Lucius, Ansel nhu hoà cười, nhưng với gương mặt dữ tợn của y bây giờ không hợp chút nào… “Lucius, thiên phú độc dược của Snape kia không người nào bằng.”

Tại thời điểm chiến tranh như vầy, có được một bậc thầy độc dược là chuyện quan trọng cỡ nào. Được rồi, mặc dù bây gờ đã sắp tiến vào thời kỳ hoà bình rồi, nhưng ở thời kỳ hoà bình có một bậc thầy độc dược cũng là một chuyện cực kỳ quan trọng!

Lucius nhìn về phía Snape, tự mình bọc mình kín mít, cả người tản ra hơi thở âm trầm, mây mù giữa mày khiến không ai có thể bỏ qua. Này… làm sao có thể thấy được thiên phú độc dược?

“Lucius, không cần nhìn mặt mà bắt hình dong, nhất định phải xuyên qua khuôn mặt mà nhìn thấy bản chất bên trong.” Ansel ăn xong, cho tử xà nhỏ quấn lên cổ tay mình, không ngừng vuốt ve.

Nội tâm Lucius run rẩy, cậu đượng nhiên biết nhìn người không thể chỉ nhìn mặt, nhưng mà… có ai có thể nói cho cậu bết Ansel là sao có thể nhìn xuyên qua mặt ngoài mà nhìn thấy bản chất của Snape được không?! Lúc này chỉ mới khai giảng, tiết độc dược thậm chí còn chưa bắt đầu đó!

Nhưng mà, nếu Anse đã muốn cậu hỗ trợ chăm sóc Snape kia một chút, cậu liền hỗ trợ đi.

Đúng lúc này, bàn dài Slytherin đột nhiên hiện lên một trận ánh sáng vàng và đỏ, mắt Ansel chợt loé, tay run lên, không tự chủ được cầm nĩa lên hướng cái thứ ánh sáng đó hung hăng đâm xuống……… Một tiếng “chit” hét vang vọng toàn bộ Hogwarts… thậm chí truyền đến rừng cấm….

Khoé miệng Ansel run rẩy nhìn chim lửa mình ngộ thương, tuy rằng thực xin lỗi, nhưng mà.. Ansel thuận tay biến ra một cái bình không, máu phượng hoàng rất quý, hứng trước rồi nói.

Đối với cái loại hành vi vô sỉ này của Ansel, Lucius cũng làm lơ, chỉ nhẹ nhàng kéo kéo góc áo Ansel “Ansel, cậu có phải là nên băng bó một chút cho phượng hoàng của Dumbledore hay không?”

“Không cần không cần, cậu xem Dumbledore không phải tự đến rồi sao? Có Dumbledore ở đây, con chim này khẳng định không sao.” Cũng không thể lãng phí, nghe nói máu phượng hoàng rất đáng giá, có thể coi như tài liệu độc dược, hôm nào đưa cho lão sư đi.

“Ansel, chân con phượng hoàng này có một bức thư.” Zabini không rảnh lo cho phượng hoàng đáng thương nhanh chóng nhắc nhỏ Ansel đang hứng máu phượng hoàng.

Ansel nhìn thoáng qua Dumbleore vẻ mặt đau lòng, nhanh chóng giấu lọ máu phượng hoàng đi “Không cần đọc, Dumbledore khẳng định sẽ nói cho tôi biết lá thư kia viết cái gì.”

Dumbledore nhìn thấy Fawkes nhà mình bị Ansel một nĩa xiên trúc, lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa chạy xuống bế phượng hoàng của mình lên trấn an.

Ansel đứng lên ngoan ngoãn hỏi “Nga, hiệu trưởng, phượng hoàng này là của thầy sao?”

Nếu con biết nó là của thầy thì sẽ không cho nó một nĩa, a, không đúng, con làm sao biết được có phượng hoàng đến chứ, đó tuyệt đối là do phòng vệ mà thôi.

Mặt già Dumbledore run lên một chút, nhìn Ansel ngoan ngoãn hít một hơi. Năm nhất, Fawkes cũng đã đưa cho y một lá thư, ai tin y nói y không biết!!

“Nga, Ansel, con làm sao có thể mang đồ vật nguy hiểm như vậy chứ.” Fawkes đáng thương của cụ, cứ thế bị cường ngạnh lấy máu. Cụ còn tận mắt thấy Ansel này trích được tận hai bình máu phượng hoàng!

“Hiệu trưởng” Ansel cười hiền, chỉ vào nĩa vẫn còn ở trên người Fawkes “Cái kia là của Hogwarts dùng để ăn.” Cho nên, không phải y mang vào, cái đồ vật nguy hiểm gì, thứ đó dùng để ăn!

Ngay sau đó lại dùng vẻ mặt xin lỗi cộng thêm thương tâm và kinh hách “Nga, hiệu trưởng Dumbledore, con không biết vì sao phượng hoàng của thầy lại đột nhiên xuất hiện trước mặt con. Con còn cho rằng có thứ gì đó nguy hiểm đến tập kích mình, cho nên, mới cằm nĩa cắm xuống. Hiệu trưởng Dumbledore, con thật sự xin lỗi.”

Ansel nước mắt lưng tròng nhìn Dumbledore đối diện, tỏ vẻ mình đối với chuyện phượng hoàng bị thương là hết sức đau lòng “A, hiệu trưởng Dumbledore, phượng hoàng của thầy không sao chứ? Nếu nó bị gì, con sẽ tự trách đến chết mất.”

Dumbledore hít thở không thông, nụ cười thân thiết trên mặt cũng không giữ nổi nữa “Ansel, không có việc gì, nếu có rảnh thì đến văn phòng hiệu trưởng một chuyến được chứ?” Nhìn Ansel nghe cụ nói, nước mắt thậm chí cũng sắp rơi xuống, làm Dumbledore phải nhanh chóng bổ sung “A, không không không, không phải bởi vì chuyện của Fawkes, là chuyện khác.”

Ansel ngay lập tức mặt mày hớn hở, hơi hơi khom lưng với Dumbledore “Vâng thưa hiệu trưởng Dumbledore, sau khi tiết biến hình của con kết thúc, con sẽ đến văn phòng.”

Dumbledore cả người vô lực gật gật đầu, ôm phượng hoàng của mình rời đi địa bàn của nhóm rắn nhỏ. Nga, Merlin, về sau ta sẽ không bao giờ cho Fawkes đưa thư cho cái tên hỗn đản đó nữa.

Nhìn Dumbledore rời đi, Ansel mỉm cười ngồi lại chỗ của mình, nhìn dĩa của mình mặt chợt nhớ “Ahhhh, nĩa bị Dumbledore mang đi, làm sao mà ăn nữa….”

Lucius đỡ trán, chỉ là một cái nĩa. Đem phượng hoàng của Dumbledore thành ra như vậy, Dumbledore không bắt cậu đền con khác đã là cảm tạ trời đất rồi!

Nhìn ánh mắt trách cứ của Lucius, Ansel rầm rì hai tiếng, đứng dậy đi đến khu vực không ai chú ý của năm nhất.

Trước kia đúng là không ai chú ý, nhưng hiện tại… bởi vì một người khí thế mười phần cộng thêm khí tức âm trầm làm người khác khó tiếp cận ngồi đó, muốn người khác không chú ý cũng khó.

“Severus Snape?” Ansel đi qua, mỉm cười với Snape, người đã nhắm mắt làm ngơ tất cả và tiếp tục ăn sáng.

Không biết tiểu gia hoả này, còn nhớ y hay không. Phỏng chừng là sớm quên rồi đi? Nhiều năm như vậy, y còn không xuất hiện, hẳn đã sớm vứt y sang một bên đi?

Nghe được thanh âm của Ansel, đồng tử Snape bất ngờ thu lại, ngay sau đó nhanh chóng khôi phục trạng thái bình thường. Đối với thực lực của Ansel, Snape là tận mắt nhìn thấy, buổi tối hôm đó cũng hiểu đươc địa vị của thủ tịch nhà Slytherin. Huống chi, Eileen Prince cũng đã giảng qua cho cậu không ít sự tình của Slytherin.

Snape đứng dậy, tuy tư thế không tiêu chuẩn, nhưng cũng xem như biểu đạt sự tôn kính của mình đối với thủ tịch nhà “Xin hỏi thủ tịch có gì muốn phân phó?”

“Không có gì, về sau gọi anh là Ansel là được, những người khác cũng gọi như thế.” Ansel vừa nói xong, nhóm Slytherin đồng thời vô lực. Thủ tịch, ai nói bọn tôi gọi tên của cậu?! Rõ ràng vẫn luôn gọi thủ tịch!!

Bàn tay rũ phía dưới của Snaoe siết chặt, cúi đầu không nói lời nào. Ansel hiểu biết tính cách của Snape nên không thèm để ý.

Cười một chút, duỗi tay đè bả vai Snape nhấn cậu ta ngồi xuống. Mà bên cạnh Snape vốn có một rắn nhỏ năm nhất nữa, nh7ng cũng rất thức thời mà cùng rắn nhỏ khác rời đi.

Nhìn chỗ ngồi trống, Ansel không chút do dự ngồi xuống, lấy bình máu phượng hoàng từ trong lòng ra, xem như là hối lộ, cũng coi như…. Coi như nhận lỗi, ai biểu mấy năm trước y nói muốn tìm Snape chơi, kết quả lại quên Snape đến không còn một mảnh….

“Rất thích độc dược đi.” Ansel để bình độc dược kia trước mặt Snape, thuận tiện ngẩng đầu cảnh cáo mấy Slytherin khác không cho bọn họ thừa dịp tiểu gia không chú ý mà khi dể Snape “Máu phượng hoàng là một loại tài liệu rất trân quý, lưu lại chỗ của anh cũng vô dụng, cho nên tặng em đó.”

Mượn hoa hiến phật, này chính là điển hình của mượn hoa hiến phật! Lucius yên lặng phun tào, lấy máu từ trên người phượng hoàng của Dumbledore, qua tay mình liền xem như là quà mà tặng người khác, chính mình ngay cả một đồng cũng không tốn cũng có thể lấy được hảo cảm của người khác! Ansel, trước kia tôi thế nào không phát hiện cậu có cái loại tính cách này.

Lucius nhìn Ansel phun tào xong, lơ đãng quay đầu liền thấy Leonard đối diện y đang cười ngu. Trong lòng lại một trận run rẩy, dù dó đẹp trai đến thế nào, cũng có thể bị cái nụ cười ngu ngốc này kéo xuống…

Snape nhìn bình máu phượng hoàng trước mặt, hay mắt tràn đầy kinh hỉ. Lúc lật xem sách độc dược Eileen cho cậu, bên trong có giới thiệu công năng của máu phượng hoàng, đồng thio27 cũng giới thiệu máu phượng hoàng là thứ quý giá thế nào. Đột nhiên có một lọ máu phượng hoàng xuất hiện trước mặt mình, làm sao cậu có thể không khiếp sợ.

Sau khi khiếp sợ, liền tiếp tục hoang mang, họ của cậu vừa nghe là biết muggle, như thế nào…. “Thủ tịch, cái này quá quá quý…”

“Không có gì” Dù sao cũng là đồ free, cũng không quý cọng ‘lông dê” vốn xuất phát từ Dumbledore lắm. Ansel đứng dậy “Ở chỗ của anh liền vô dụng, vì sao lại không đưa nó đến chỗ nó sẽ hữu dụng chứ?”

Ansel sau khi đứng lên liền uy hiếp trừng Lucius, Lucius bất đắc dĩ bưng nước bí đỏ lên uống một ngụm, ai, đây là có tân hoan liền quên mất người cũ. Kết quả, còn biểu người cũ cậu đây đi chiếu cố tân hoan, thật là bi kịch mà.

HẾT CHƯƠNG 54

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 51 + Chương 52 + Chương 53


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: MATCHA

-o0o-

Chương 51

Ansel cứng đờ ăn tối, sau đó dẫn nhóm rắn nhỏ về hầm. Ánh mắt của Salazar… thật là quá mãnh liệt, làm y muốn lơ cũng không được.

Nói xong luật thủ tịch chiến, đang chuẩn bị bắt đầu, cửa phòng sinh hoạt chung Slytherin chậm rãi mở ra. Ansel và Lucius liếc nhìn nhau, lúc này ai sẽ đến? Hơn nữa, khẩu hiệu đã đổi, nếu không phải theo bọn họ đến thì căn bản không biết khẩu hiệu.

Khi Salazar bước vào, cửa phòng sinh hoạt chung đóng lại, Ansel liền hiểu. Chỉ cần là xà khẩu, thì hoàn toàn có thể ra vào tự do địa bàn của Slytherin, huống chi hàng này là Slytherin chính tông…

Đối với người thân phận không rõ ràng này, trên danh sách học sinh của Hogwarts cũng không tìm ra cái tên Asgrim Coimbra. Nhóm rắn nhỏ sẽ không chủ động chào hỏi, ít nhất là trước khi Salazar phô bày thực lực của hắn, nếu không, cho dù là chủ nhiệm thì nhóm rắn nhỏ cũng ứ thèm để ý.

Ansel không tiếng động thờ dài, đối phương là lão sư nhà mình, cũng không thể làm thầy ấy mất mặt, không hay lắm. Vẫn là thủ tịch mình mở đầu trước đi.

“Chào ngài, chủ nhiệm Coimbra.” thập phần cung kính, không nhìn ra bất kỳ lỗi nào.

Salazar gật gật đầu, không biết trong lòng suy nghĩ cái gì, bình tĩnh nhìn nhóm rắn nhỏ, còn có ánh mắt tò mò của bọn họ. Thân là Slytherin chính gốc, Salazar hắn làm sao có thể không đoán ra bọn họ đang nghĩ gì chứ.

“Giới thiệu lần nữa, ta là Asgrim Coimbra, tốt nghiệp ở Durmstrang, được hiệu trưởng Dumbledore của Hogwarts mời đến đảm nhiệm chứng chủ nhiệm Slytherin, còn có giáo sư độc dược.” Salazar nhàn nhạt cười, nháy mắt câu được không ít tâm của các mỹ nữ xà “Đương nhiên, nếu các trò có vấn đề gì trên phương diện phép thuật hắc ám, cũng có thể hỏi ta.”

Chúng rắn nhỏ hít một hơi, đối với Salazar trắng trợn nói thẳng có liên quan đến phép thuật hắc ám, nhất thời hơi khó thích ứng. Dù sao hiện tại Hogwarts là do Dumbledore nắm quyền, mà cụ được xưng là “bạch phù thuỷ vĩ đại nhất trong lịch sử.” Chỉ thế thôi liền biết hướng đi của các môn học trong Hogwarts, ở Hogwarts này, phép thuật hắc ám không phải chủ lực. Ví dụ như, tiết phòng chống nghệ thuật hắc ám.

Hoon: ý của nhóm rắn nhỏ nói đại diện cho vấn đề phép thuật hắc ám không phải chủ lực chính là tiết phòng chống nghệ thuật hắc ám, chẳng bao giờ học được gì từ tiết đó, hơn nữa giáo sư giảng dạy cũng chẳng ai tốt.

Nhìn phản ứng của nhóm rắn nhỏ, Salazar nhanh chóng lấy đũa phép ra nhắm đại chỗ nào đó, tông giọng trầm thấp như ái nhân thì thào bên tai khiến người khác rùng ình “Avarda Kedavra!”

Tia sáng xanh chói mắt đánh trúng mục tiêu, một con nhện nhỏ từ trên tường rớt thẳng xuống đất, trên người không hề có bất kỳ một vết thương nào.

Nhóm Slytherin chứng kiến một màn này, đã không còn nói nên lời nữa. Tạm thời bỏ qua thần chú này, đứng đầu danh sách Lời Nguyền Không Thể Tha Thứ, nội việc mục tiêu nhỏ như vậy nhưng vẫn đánh trúng, cũng đủ để chứng tỏ độ chính xác của người thi chú.

Nhưng mà, trước mặt nhiều người như vậy dùng Lời Nguyền Không Thể Tha Thứ, thật sự không sao chứ?!! Vị chutr nhiệm này thật sự Dumbledore kia kiếm về?!

Nhóm rắn nhỏ không nhịn được lùi về sau một bước, tìm tòi trong mắt đã biến mất, thay vào đó là nhiệt tình sùng bái. Gryffindor gọi Slytherin là phù thuỷ hắc ám không phải không có lý do, từ tận sâu trong xương cốt, Slytherin vẫn lấy phép thuật hắc ám làm vinh.

Đối với phản ứng của nhóm rắn nhỏ, Salazar rất vừa lòng, cất đũa phép “Không phải tiến hành thủ tịch chiến sao? Vậy tiếp tục đi, không cần để ý đến ta, xem ta là học sinh là được.”

Thật sự có thể xem thầy thành học sinh được sao?!! Nhóm Slytherin nghe Salazar nói xong, liền yên lặng phun tào trong lòng. Nhưng mà, thực lực thật mạnh, hiện tại nhóm rắn nhỏ không dám có bất kỳ hành vi vô lễ nào với Salazar. Bọn họ không muốn giống như con nhện kia, chân còn chưa kịp duỗi đã đi gặp Merlin!

Hai rắn nhỏ trong sàn đấu kính cẩn cong người một chút với Salazar, sau đó bắt đầu cuộc chiến vinh dự của mình.

Thủ tịch năm ba là Lucius, năm hai là Leonard Field. Tuy rằng Ansel không có chút nghi ngờ nào về việc Leonard giành được cái ghế thủ tịch năm hai, nhưng trong lòng Ansel vẫn rất khó chịu.

Đến khiêu chiến thủ tịch nhà, Ansel cầm đũa phép đi lên, vốn chỉ có năm phần tinh lực. Nhưng khi Ansel thấy ánh mắt ôn nhu của Salazar nhìn minh, lập tức tăng đến mười phần. Chê cười, trước mặt Salazar hiển nhiên phải đem tất cả sức lực ta rồi, cho dù đối thủ của mình ở trình độ nào cũng vậy!

“Muốn khiêu chiến, cùng lên đi!”

Mau, chuẩn, tàn nhẫn, đây là tiếng lòng của nhóm rắn nhỏ tại hiện trường. Năm trước, Ansel chỉ đem đối phương quật ngã xuống đất, ít nhất xong việc nhóm rắn nhỏ còn có thể bò dậy. Mà hiện giờ… Nhìn thi thể khắp phòng sinh hoạt chung Slytherin.

Năm nay, chỉ cần bị Ansel quật xuống đất, không có người khác đỡ mi đừng mong đứng lên được!

Đối với chiến tích này, Salazar rất vừa lòng, đờng thời cũng nhíu mày, thực lực phù thuỷ nhỏ bây giờ quá kém, hoàn toàn không bì được học sinh ngày xưa.

Nhìn Ansel một thân khí phách tuyên bố vị trí tủ tịch nhà thuộc về mình, Salazar câu môi cười “Ansel? Ta có chuyện muốn nói với thủ tịch nhà một chút, liệu có thể đến văn phòng cùng ta được chứ?”

Khuôn mặt mang chút ngạo khí nháy mắt suy sụp, ánh mắt cầu xin nhìn Lucius “Cái kia, giáo sư Coimbra, con còn cần phải an bài vài việc của nhà, đúng không, Lucius…”

Lucius đã sớm chứng kiến sự cường đại của Salazar, khó xử. Nói đúng nhất định sẽ đắc tội chủ nhiệm Coimbra, mà nói không tuyệt đối sẽ đắc tội Ansel. Cả hai người này đều không phải hạng người dễ chọc gì. Nhưng mà…. Xét thấy giáo sư Coimbra cường hãn hơn Ansel nhiều. Hơn nữa, hai người bọn họ đã sớm biết nhau, phỏng chừng bây giờ chỉ là giận dỗi đi, Lucius quyết đoán phản bội… đôi mắt nhỏ cầu xin Ansel.

“Ansel không có quan hệ, nếu giáo sư Coimbra mời cậu, mấy việc của nhà này tôi có thể giúp.” Lucius thánh mẫu cười, giống như cậu đã giúp Ansel việc gì rất lớn.

Nga, Merlin, này có phải là nhạc dạo cho cái chết không.

Ansel đỡ trán thở dài, trực giác nói cho y, Lucius tuyệt đối là cố ý, trả thù y nhiều năm bóc lột sức lao động như vậy.

“Kia, thật tuyệt, cảm ơn cậu, Luicus!” Ansel nghiến răng nghiến lợi cảm ơn, hận không thể xé Lucius thành hai nửa!

“Trò Ansel, nếu như vậy, cùng ta đi nào.” Salazar gật gật đầu, dẫu đầu rời khỏi phòng sinh hoạt chung, áo choàng vì xoay người mà tung bay trong không trung, trong lòng Ansle cũng vì thế mà nổi lên vài gơn sóng nhỏ.

Lúc đi ngang qua Lucius, Ansel dùng âm lượng chỉ có một mình Lucius có thể nghe được, nghiến răng “Lucius, tôi sẽ trả thù!”

Lucius không sao vuốt tóc, đến đi, cậu dám dùng vinh quang quý tộc để bảo đảm, qua đêm nay, Ansel chắc chắn sẽ quên.

Nhìn Ansel đi xa, Leonard liền xán đến, tay không thành thật sờ đến sờ lui bên hông Lucius “Lucius, thủ tịch cậu ấy không uy hiếp anh chứ?”

“Có thể uy hiếp tôi cái gì?” Lucius nghiêng mắt, mang theo một loại phong tình đặc thù nhìn Leonard, hô hấp Leonard tức khắc đình chỉ vài giây.

“Không… Không có gì.” Leonard nhìn Lucius, luyến tiếc chớp chớp, tay cũng quên mất phải ăn đậu hủ, liền cứ thế ngốc lăng phát ngốc nhìn Lucius.

Lucius vừa lòng cười, đối với bộ dạng ngốc lăng này của Leonard, Lucius rất vừa lòng. Nhưng mà… cảm giác được móng vuốt bên hông mình, sắc mặt Lucis nhanh chóng đen xuống, vỗ một cái thật mạnh lên nó “Tránh ra cho tôi!” Sau đó, ngạo kiều rời khỏi…

Leonard giống như không phản ứng kịp nhìn móng vuốt đỏ chót bị Lucius đánh, cũng không rảnh lo có đau hay không, nhanh chóng đuổi theo. Nga, thân là tình nhân ưu tú, cậu muốn thời thời khắc khắc dính bên cạnh bạn lữ, không thể để người khác thấy hổng mà đào.

“Nagel, tôi cảm thấy, Field kia…” Zabini rối rắm nhìn nam sinh Slytherin bên cạnh mình, không biết dùng từ gì hình dung Leonard thời thời khắc khắc dính bên cạnh Lucius.

“…” Loại vấn đề đòi hỏi trình độ cao này đừng hỏi anh, anh cũng không biết hình dung vị thủ tịch năm nhất hiện là thủ tịch năm hai kia đâu.

“Trung khuyển.” Parkinson giống như quỷ hồn nhẹ nhàng bay đến sau lưng hai nam sinh, làm hai người vẫn luôn dính mắt vào Leonard và Lucius hoảng sợ.

“Alice…” Zabini hoảng sợ, xoay người nhìn Parkinson “Ansel không phải nói rồi sao, cậu doạ người khác kiểu này là chết người đấy.”

Parkinson âm trầm nhìn Zabini, cùng với nam sinh bên cạnh Zabi “Tôi thật sự rất doạ người sao?”

“Không! Một chút cũng không doạ người!” Hai nam sinh nhỏ yếu dưới thế lực tà ác, không chút cốt khí… khuất phục…

Có Bellatrix ở đó, Narcissa căn bản không cần lo lắng Sirius sẽ gặp vấn đề gì. Nhìn bộ dạng tức giận của Bella cộng thêm sát khí ngút trời vội vàng rời khỏi phòng sinh hoạt chung Slytherin, không khó đoán chút nào, Sirius chị Bella bắt được chắn chắn sẽ cực kỳ thảm.

“Alice, cậu nhìn tân sinh năm nhất kia kìa, thật là yên lặng quá đi.” Giữa các quý tộc rất hay tổ chức các loại vũ hội khác nhau, cho trẻ con nhà mình có nhiều bạn bè cùng lứa. Parkinson chỉ lớn hơn Narcissa một tuổi, khi chưa đi học, thì hai nguời đã gặp nhau rồi, trải qua thời gian một năm, hữu nghị giữa hai người gia tăng đáng kể.

Bởi vì Slytherin lúc trước có môt người không có họ, chỉ có tên, trở thành quái thai của toàn Slytherin. Cho nên trước mắt mọi người đối với họ của Snape không có chú ý lắm, nhưng cái khí thế của cậu… lại khiến người khác rất tò mò.

Đem mình cô lập ra khỏi mọi người, một mình một góc, cả người tản ra hơi thở âm trầm người sống chớ lại gần. Ngày xưa Ansel muốn chui vào góc trốn, còn lôi Lucius theo cùng đó.

“Tân sinh năm nay không có quá nhiều người nổi bật.” Alva Bruni vuốt cằm, quan sát các đồng học xung quanh một lần. Ngay cả thủ tịch năm nhất, thực lực cũng bình thường, nhiêu đó đã đủ để thấy thực lực những người khác như thế nào rồi.

“Tân sinh năm nay, khá có cá tính đấy chứ.” Parkinson hưng phấn nhìn về phía Snape, một người nhỏ như vậy cư nhiên có thể có khí thế khiến người khác sợ hãi, thật đúng là… kích động nha!

… Nhóm rắn nhỏ Slytherin, không phải không có cá tính, đặc biệt dưới một thủ tịch rất có cá tính dẫn dắt thì cá tính càng hiện rõ hơn!

Bruni đã không còn hơi sức đâu mà phun tào, cậu buồn bực đỡ trán.

“Mọi người nói xem, vì sao giáo sư Coimbra chỉ cần gọi mình Ansel vào văn phòng chứ?” Zabini vĩnh viễn nhiều chuyện, hưng phấn tìm chuyện mới để nhiều.

Không biết khi nào, bên này đã vây lại rất nhiều lão xà, kích động nhiều chuyện chung.

“Vừa rồi không phải giáo sư Coimbra tìm thủ tịch nói chuyện, để giải thích một chút Slytherin sao?” Rắn nhỏ một nói.

“Thế vì sao không gọi những thủ tịch khác cùng đi, vậy chẳng phải sẽ hiểu biết toàn diện hơn sao? Hơn nữa, vì sao Dumbledore lại tìm phù thuỷ từ Durmstrang đến nhậm chức, thậm chí đảm nhiệm chức chủ nhiệm nhà chúng ta?” Đây là rắn nhỏ nhiều chuyện thích phân tích thứ hai.

“Uy! Cậu nhiều chuyện quá, kỳ thật… tôi cũng rất tò mò…”

“Vậy cậu còn nói tôi?!”

…..

Lucius đứng ngoài vòng nhiều chuyện, nhìn đám rắn nhỏ nhàm chán đứng đó tình cảm mãnh liệt, nhiều chuyện với nha, tức khắc loại cảm giác cả người vô lực được sinh ra.

Mọi người này, rảnh quá phải không?!!

HẾT CHƯƠNG 51

Design a site like this with WordPress.com
Get started