[Twilight + Inuyasha ] Thì Ra Là Khuyển – Chương 4


EDITOR: YUE

BETA: HASU

-o0o-

Dưới sự chỉ dẫn trắc trở của Billy, hai người vất vả tìm đường đi chính xác đến bộ lạc. Buông Billy trong tay xuống, Sesshomaru chuẩn bị xoay người rời đi, thì từ xa lại truyền đến một cỗ yêu khí, nhạt nhưng tinh thuần. Hắn dừng bước, nhìn những người vừa bước ra từ trong bộ lạc.

Đó là một người da đen, tuy rằng thời tiết hiện tại không lạnh nhưng cũng không quá nóng, vậy mà người đàn ông kia để trần nửa thân trên, lộ ra dáng người cường tráng cơ bắp rõ ràng. Hắn nhìn Sesshomaru một lúc, rồi đem tầm mắt chuyển đến Billy. Billy nhìn lại hắn, núp mình sau lưng Sesshomaru, thấp thỏm hiện rõ trên khuôn mặt.

“Billy, đi ra. Ta nhớ đã nói quy củ bộ lạc cho con.” Biểu tình người đàn ông nghiêm nghị, còn có không hài lòng, Billy không hề nghi ngờ kết cục bi thảm của mình nếu nó bước ra. Nhưng mà, không bước ra cũng không được, bởi vì Sesshomaru đem Billy phía sau lưng mình đẩy ra ngoài.

“Xin lỗi, ba ba. Con biết sai rồi.” Billy biết, chỉ có xin lỗi mới giúp nó được miễn đi trận đòn sau đó, cho nên ngoan ngoãn đi ra nhận sai, nếu không nhìn thấy đôi mắt chuyển loạn của nó, có lẽ đã bị bộ dáng đứa nhỏ ngoan ngoãn này của nó lừa gạt.

“Con tránh sang một bên, để ta nói chuyện với vị khách này.” Người đàn ông chỉ người bên cạnh nó, nói với Billy.

Không nói trước thì Billy sẽ không tình nguyện đi sang một bên, tại thời điểm người đàn ông này tiếp cận mình, Sesshomaru càng cảm nhận rõ ràng cỗ yêu lực kỳ lạ kia, mùi hương khá giống tộc sói Kouga (thiếu chủ tộc sói, người cùng Inuyasha đồng thời thích Kagome), nhưng cũng rất loãng. Thế giới này thật sự rất thú vị, với cả những năng lượng kỳ lạ.

“Người bằng hữu này, không biết đi vào địa bàn tộc ta có việc gì phải làm sao, ta tưởng quan hệ hai tộc chúng ta nước sông không phạm nước giếng.” Người đàn ông ngửi thấy mùi thiên địch trong gió, cảnh cáo, cơ bắp toàn thân hắn căng cứng, sức mạnh bên trong không thể nghi ngờ.

Địch ý trong lời nói của người đàn ông khơi dậy yêu lực ẩn núp đã lâu trong cơ thể Sesshomaru. Dù không biết hai tộc được nói đến là gì, nhưng sự đối địch kia rất rõ ràng.

Những chiếc lá bay lên dù không hề có gió, mái tóc bạc của Sesshomaru bị thổi lên, yêu văn màu tím trên mặt mơ hồ hiện ra, đầu ngón tay phát ra ánh sáng rực rỡ. Thấy hai người sắp đánh nhau, Billy bối rối.

Cha Billy cảm nhận được áp lực mờ nhạt từ trên người Sesshomaru, run rẩy từ tận trong linh hồn, nhưng khiến hắn kích động.

“Ta cho rằng cậu biết rõ các quy tắc của bộ lạc ta, nhưng cậu vẫn đột nhập vào, vậy phải biết rõ hậu quả của nó.” Sau lời cảnh cáo cuối này, hắn lao về phía Sesshomaru, chỉ thấy thân thể hắn đột nhiên biến lớn, quần áo rách toạt nhanh chóng, hắn gầm như dã thú, lông tóc trên người mọc ra cực nhanh, biến thành một con sói lớn.

Sesshomaru nheo mắt nhìn con thú hoang dữ tợn nhào tới. Mặc dù một số điều hắn nói không rõ lắm, nhưng việc này không làm chậm trễ hắn thư giải yêu lực đang bành trướng. Linh hoạt tránh được tập kích đầu tiên của con sói, một vuốt này lại đánh gãy cây lớn phải ba người ôm mới hết thân cây. Sesshomaru sẽ không ngồi chờ chết, hắn luôn là chủ dộng tấn công. Vận chuyển yêu lực, trên đầu ngón tay hiện ra một cây roi ánh sáng, quất đến con sói, dù có thể tránh được, nhưng nhìn đến lông sói chỉ còn một nửa, có thể đoán được, trúng chiêu không chết cũng bị thương.

Bên này đánh nhau sôi nổi, người xung quanh nhìn cũng liên tục lớn tiếng cổ vũ, bên kia mặc dù Billy rất sốt ruột, nhưng cũng không thể làm gì, đây là nhược điểm của việc nhỏ tuổi. Mà hai người đánh nhau, kéo theo cây cối hoa cỏ xung quanh cũng bị vuốt sắc và yêu lực cắt chém qua, xung quanh trở nên hỗn độn.

Trở về nhà sau khi đi săn với Edward, Carlisle đi tìm Sesshomaru khắp nơi, nhưng đều không thấy.Carlisle hơi lo lắng, cũng không rõ là lo cho Sesshomaru hay lo hắn rời đi.

Lúc này, quỷ hút máu nhạy bén nhận ra lượng sức mạnh lớn từ phía khu bảo tồn. Lo lắng đã có chuyện xảy ra với Sesshomaru, y dùng tốc độ nhanh nhất đi đến đó.

Xung đột phải dùng đến võ lực lần này, là lần đầu tiên Sesshomaru sử dụng yêu lực sau khi đi vào thế giới này, không có cảm giác cả người nặng nề, yêu lực tràn ngập thân thể thật quá tốt.

Thủ lĩnh người sói càng đánh càng ngạc nhiên, người này so với người tộc kia có vẻ mạnh hơn, năng lực cũng không giống, lẽ nào là kẻ ngoại tộc, hay là chủng tộc kia lại mạnh hơn? Hắn tự hỏi, dù ở hình sói không nhìn ra, nhưng ý nghĩ này dọa sợ hắn.

Không lâu sau, mọi hành động của Sesshomaru đột nhiên ngừng lại, thân thể đang ở giữa không trung giống như cuộn băng cassette đột nhiên dừng một chút sau đó rất nhanh rơi xuống, yêu lực trong cơ thể biến mất như chưa từng tồn tại. Điều này chưa từng xảy ra, khiến Sesshomaru nhất thời không thể phản ứng.

Thủ lĩnh người sói đang giơ vuốt định bắt Sesshomaru, không nghĩ tới hắn sẽ rơi xuống, không kịp thu hồi móng vuốt, may mắn người tộc kia sẽ không bị thương. Nhưng một giây sau, hắn trừng lớn mắt sói, bởi vì móng vuốt hắn ướt đẫm máu, sao có thể, bọn họ không phải là không bị thương chảy máu sao? Chẳng lẽ hắn nhầm!?

Khi móng vuốt đánh vào, Sesshomaru đã cố tránh bộ phận quan trọng, nhưng bả vai vẫn bị thương, quần áo trắng ngay lập tức nhuộm đỏ máu tươi, chút thương tích nhỏ ấy hắn không để ý. Nhưng một người thích sạch sẽ, cho dù là máu của chính hắn, hắn cũng không thể chịu được. Hắn kéo áo khoác xuống, áo sơ mi bên trong cũng bị xé rách, lộ ra vết thương bê bết máu thịt. Ngay khi hắn định cở nốt áo, thì một chiếc áo khoác sạch sẽ tỏa ra mùi nước hoa nam choàng lên bờ vai hắn. Nhìn sang thì thấy Carlisle đang nhíu chặt lông mày.

Carlisle bây giờ vừa đau lòng vừa tức giận. Đau lòng vì mấy vết thương sâu tới tận xương trên bả vai Sesshomaru, giận vì y đến ngay khi Sesshomaru đã cởi quần áo hơn nửa. Y bảo vệ vết thương của Sesshomaru cẩn thận, tránh cho hành động mạnh gây ra tổn thương khác, mặt khác nhìn về phía tên thủ lĩnh đã biến lại thành người, đang không biết làm sao, hỏi: “Ta nhớ hai tộc từng có thỏa thuận, vì sao ngươi bây giờ lại vị phạm?”

Thủ lĩnh tỏ vẻ, hắn rất vô tội, là Sesshomaru chạy đến khiêu khích trước, sao giờ lại thành lỗi của hắn rồi, hắn sờ đầu tóc ngắn ngủi, nói: “Tại hắn đến khu vực của bọn ta, cả người toàn mùi các ngươi, thì làm sao ta biết hắn chỉ là người thường.”

Carlisle tỏ vẻ, hắn không rảnh nghe giải thích, món nợ này về sau sẽ tính, bây giờ quan trọng là vết thương của Sesshomaru, máu chảy rất nhanh, máu thấm ướt nửa người Sesshomaru, gương mặt tái nhợt. Y không quan tâm gì nữa, ôm ngang Sesshomaru lên, không nhìn đến ánh mắt lạnh băng của Sesshomaru, dùng tốc độ nhanh nhất chạy về biệt thự trong rừng.

Edward mặc dù luôn miệng lo lắng Sesshomaru làm bọn họ bại lộ, nhưng thật sự trong lòng đã công nhận hắn. Bất ngờ nhìn thấy hai người máu tươi đầy mình chạy vào, hắn giật mình, nhanh chóng giúp đỡ Carlisle xử lý vết thương của Sesshomaru. Hắn cảm thấy may mắn hắn vừa ăn no rồi, nếu không ngửi mùi máu tươi ngon như vậy, không biết hắn sẽ làm cái gì nữa.

Yêu văn trên mặt Sesshomaru còn chưa biến mất, khuôn mặt hắn vốn rất trắng, bởi vì mất máu quá nhiều mà càng thêm trắng bệch không còn chút máu, lộ ra yêu văn màu tím khiến hắn trông mỹ lệ đến khó có thể phân biệt giới tính.

Hiện tại, Carlisle cảm thấy thật may mắn y là quỷ hút máu, nếu không sẽ không có máu tươi cho Sesshomaru. Y đâm kim truyền dịch vào cổ tay trắng bệch của Sesshomaru, rồi băng bó vết thương lại. Seshomaru bình thường không sợ đâu, hay nói khác đi là không quan tâm đau đớn, thế mà sợ truyền dịch. Hắn nhìn dòng máu đỏ chảy vào thân thể mình, nhíu chặt mày, cuối cùng vẫn là quay đầu đi, không nhìn thấy là được.

Băng bó vết thương xong, Carlisle quay đầu lại phát hiện Sesshomaru đã ngủ, lông mày vẫn nhíu chặt, đoán chắc trong mơ cũng thấy đau đớn. Hắn nhìn Sesshomaru, duỗi ngón tay thon dài vuốt thẳng lông mày nhăn nhúm của hắn, sờ lên cổ tay lạnh băng vì truyền dịch. Nghĩ ngợi một chút, y cầm một bộ máy sưởi vào.

Người bị mất máu quá nhiều sẽ cảm thấy khát nước và đói khi tỉnh lại. Đóng cửa phòng, đi vào vào, Carlisle chuẩn bị làm mấy món ăn thanh đạm dễ tiêu hóa, lại có dinh dưỡng cao cho bữa tối, ước chừng Sesshomaru vừa tỉnh là có thể ăn.

Thế nên, trong phòng ngủ, rèm cửa che đi ánh sáng, Sesshomaru chìm vào giấc ngủ yên bình, Carlisle ở trong nhà bếp trong suốt, vừa xem tivi, vừa nấu ăn theo các bước trên đó. Đôi mắt y tập trung, nở nụ cười nhàn nhạt. Toàn bộ khung cảnh đẹp khác thường.

HẾT CHƯƠNG 4

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 14: Đêm Trước Ngày Halloween


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Ba giờ rưỡi chiều, mọi người bước xuống bậc thang đi ra bãi cỏ.

Thời tiết rất sáng sủa, bầu trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, làn gió nhẹ thổi bay những sợi tóc mềm mại của các cô gái và vạt áo chùng của các chàng trai.

Đám cỏ tươi tốt dưới chân họ cũng phập phồng theo làn gió, khu rừng đen tối ở phía xa xa chính là rừng Cấm, Harry đứng trên bãi cỏ ngắm nhìn về phía khu rừng, Ron dừng lại bên cạnh cậu và nghi hoặc hỏi: “Này anh bạn, cậu đang nhìn cái gì vậy?”

Harry nheo mắt, “Mình nhớ hồi khai giảng năm thứ hai tụi mình bị cây Liễu Roi đánh……”

Ron trầm ngâm suy nghĩ, “Lúc năm thứ ba vì muốn đi vào mật đạo mà tụi mình bị cây Liễu Roi đánh, cậu có muốn xếp nó vào chương trình huấn luyện không?”

Nghĩ đến đây, Harry đột nhiên phát hiện có vô số phiền toái đang chờ đợi ở phía trước. Lại nói tiếp, Halloween cũng sắp đến rồi, gương mặt của Harry tái xanh khi cậu nhớ tới mùi hương quái lại trên người con quỷ khổng lồ kia, cùng với chính cậu đã đem cây đũa phép thân yêu nhét vào trong lỗ mũi của nó.

Harry đi đến sân cỏ nơi tiết học Bay sẽ diễn ra với khuôn mặt tái xanh.

Các học sinh nhà Slytherin đã tới rồi và Harry phát hiện ra rằng bọn họ đang vây quanh Draco một cách chủ động hay vô ý.

Mấy cô gái dường như rất lo lắng và Draco vẫn luôn cố gắng an ủi bọn họ.

Harry cảm thấy 80% là các cô gái đang giả bộ, mượn cơ hội này để làm nũng.

Pansy đứng ở một bên, ánh mắt hận không thể ăn sống các cô gái đó.

Draco dùng ngôn ngữ đơn giản để truyền đạt lại những điểm cần chú ý khi bay —— tuy không đảm bảo bọn họ đều sẽ bay tốt, nhưng ít nhất có thể bảo đảm rằng bọn họ sẽ không thiếu một cánh tay hay chân khi lăn xuống từ trên chổi.

Neville và Hermione đứng ở một nơi yên tĩnh có thể nghe rõ và âm thầm ghi nhớ. Nhiều Gryffindor tiến lại gần hai người bọn họ và cùng nhau yên lặng lắng nghe. Ngoại trừ luôn luôn đối đầu giằng co, học sinh nhà Gryffindor và Slytherin chưa bao giờ hòa bình khi ở gần nhau như vậy, vì vậy bọn họ theo bản năng mà siết chặt cơ thể .

Giáo sư dạy bọn họ vẫn là bà Hooch, bà có một mái tóc ngắn màu xám, đôi mắt màu vàng và ánh mắt sắc bén như diều hâu.

Draco đang đứng ở phía ngoài cùng bên phải, là người đứng gần Gryffindor nhất, Neville đứng bên cạnh hắn, tuy rằng cậu ấy đang rất lo lắng nhưng cũng rất bình tĩnh.

Bà Hooch yêu cầu bọn họ cầm cây chổi trong tay, Draco thấp giọng an ủi Neville, “Cậu có thể làm được.”

Khi Neville hét lên lần thứ ba “Lên!” cây chổi của cậu rốt cuộc cũng động đậy —— nó chuyển từ trạng thái nằm bất động sang lăn một vòng trên bãi cỏ.

“Không tệ, có tiến bộ.” Draco nói, nhìn cậu rất chân thành, cậu chỉ hô một tiếng và cây chổi đã ngoan ngoãn nhảy vào trong tay, trong cả hai nhà chỉ có Draco và Harry làm được việc này.

Ron cảm thấy uể oải vì bản thân đã sống lại một lần nhưng phải hô đến hai lần cây chổi mới nhảy vào trong tay cậu. Harry an ủi nói, “Nhìn đi, cậu là người duy nhất hô hai lần là thành công.”

Ron lẩm bẩm, “Mình còn nghĩ rằng mình chỉ cần hô một lần.”

Harry cũng không thể nói với bạn của mình rằng vấn đề ở đây chính là thiên phú của mỗi người.

Tiết học diễn ra rất thuận lợi, Harry nhịn không được luôn nhìn về phía của Draco, rất nhiều cô gái đang vây quanh người cậu ta ríu rít hỏi một số vấn đề ngớ ngẩn.

Ví dụ như: “Draco, nếu mình muốn bay sang bên phải, thì mình nên xoay cán chổi ở chỗ nào?”

“Draco, cán chổi này của mình luôn lắc lư, có chuyện gì xảy ra với nó vậy?”

“Draco, cậu có thể dạy mình cách bay được không?”

“Draco……”

Neville háo hức cầm lấy cây chổi của mình, nhìn Draco đang được vây quanh bởi một đám người —— cậu mới là người cần được hướng dẫn nhất.

Ron không thể không nói, “Có lẽ cậu nên đến chào hỏi Draco một cái và cả hai  cùng nhau diễn một vở kịch?”

Harry miễn cưỡng liếc nhìn Neville một cái, sau đó cậu bỏ cuộc, “Cậu đừng quên là nếu muốn làm theo cách cậu nói thì Neville phải bị quăng khỏi cây chổi và gãy một cánh tay, sau đó Bà Hooch rời đi, Draco cướp lấy quả cầu ký ức, nhưng chúng ta làm thế nào có thể đảm bảo được rằng hôm nay giáo sư McGonagall có thể trùng hợp thấy được?”

“Đợi tới năm hai rồi mình tham gia đội Quidditch cũng được.” Harry thở dài, “Chỉ là, Nimbus 2000……”

Ron vỗ vỗ vai Harry, “Anh bạn, cậu đừng quên, là trước khi cậu tham gia vào đội, thì đội Nhà của chúng ta luôn luôn thua thảm bại trước Slytherin……”

“Vậy cậu muốn mình làm gì bây giờ?!” Harry bực bội ngồi trên cán chổi, hai chân giẫm một cái, lập tức lao lên bầu trời.

Gió thổi qua bên tai cậu, tất cả lo lắng và phiền não đều xua đi, các cô gái đứng trên mặt đất cuồng nhiệt thét chói tai, cảm giác bay lượn vẫn tuyệt vời như cũ, Harry đem tất cả kỹ năng bay mà cậu đã học được biểu diễn một lần, những lần đột nhiên lao xuống đất hay những khúc cua gấp, cậu cảm thấy máu huyết đang sôi trào, khiến cả người cậu đều muốn bùng cháy, từng cái tế bào đang reo hò, cái loại cảm giác đơn thuần vui sướng gần như đang nhấn chìm cậu.

Bay cao hơn, bay xa hơn ——

“Potter!!” Một tiếng trách mắng nghiêm khắc làm Harry sợ tới mức run lên —— đó là giáo sư McGonagall đang nghiêm mặt nhìn cậu.

Khi cậu tiếp đất một cách tuyệt đẹp, cậu nhìn thấy ánh mắt vừa vui mừng và lo lắng của Draco, cái ánh mắt “Nhà mình có học sinh trưởng thành” này là như thế nào vậy?!

Harry hoan thiên hỷ địa được giáo sư McGonagall dẫn đi, Ron nhìn cậu rời đi với ánh mắt cực kỳ hâm mộ.

* Hoan thiên hỉ địa: vui sướng khôn cùng

Bà Hooch vừa khó chịu vì Harry bay quá cao lại vừa ngạc nhiên khi thấy thiên phú kinh người của cậu, bà nghiêm khắc nhìn chằm chằm Draco, người cũng biểu hiện thiên phú kinh người giống như Harry.

Draco tỏ vẻ mình đã già rồi và không thể bay nữa, vì thế  cậu chỉ bình thản ở trên mặt đất trả lời các câu hỏi.

Không biết vì cái gì, sau khi Harry trở thành tầm thủ trẻ tuổi nhất được gia nhập đội Quidditch, cậu giống như đang trốn tránh Draco.

“Mình cảm thấy giống như mình đang chơi khăm” Harry oán giận với Ron khi hai người đang chơi cờ phù thủy. “Vốn dĩ Draco nên cướp quả cầu ký ức…… đáng lẽ Draco muốn mình bị thôi học, cho nên sau đó mình trở thành tầm thủ thì không cảm thấy có gì không đúng, chỉ là, thiên phú của Draco tốt như vậy, cho nên điều này không công bằng với cậu ấy……”

“Mình biết cậu không có.” Ron an ủi Harry, “Cậu không cố ý muốn trở nên nổi bật. Hơn nữa, cậu không có phải muốn tiến vào đội Nhà mà khiến Neville bị gãy cổ tay có đúng không nào? Cậu không có làm tổn thương bất kỳ ai, hơn nữa cậu vốn dĩ nên là một thành viên của đội.”

Ron tiếp tục nói, “Cậu là một huyền thoại.”

Sau đó Ron dứt khoát điều khiển Hoàng Hậu Trắng giết chết Kỵ Sĩ Đen của Harry.

Ron phấn khích nói, “Haha, mình đã thắng được huyền thoại rồi!”

Harry tức giận nhìn Ron.

Ron lập tức thu hồi gương mặt tươi cười lại, tiếp tục an ủi với vẻ mặt xin lỗi, “Đừng như vậy, anh bạn, cậu xứng đáng được với điều đó. Merlin ơi hơn nữa điều này cũng không liên quan đến một chút móng tay nào với Draco. Cậu suy nghĩ quá nhiều rồi.”

“Draco cũng nghĩ như vậy à?” Harry không được tự nhiên hỏi, “Lỡ như cậu ấy cảm thấy mình cố tình muốn nổi bật vì muốn làm thành viên của đội Nhà mà không từ thủ đoạn?”

Ron “A” một tiếng. “Dù mình an ủi cậu thế nào cũng vô dụng. Cậu chẳng qua chỉ muốn nghe một lời từ Draco mà thôi.”

“Nhưng mình không dám đi.” Harry uể oải nói, “Nói thật, mình đã xem cậu ấy như một người bạn của mình. Mình không muốn cậu ấy cảm thấy thất vọng về mình hoặc nghĩ rằng mình là một con người xấu xa.”

Tình trạng này diễn ra trong vài tháng, cho đến tận đêm trước ngày Halloween.

Đối với chuyện bữa tiệc Halloween bị phá hư bởi lũ quỷ khổng lồ của Quirrell, Harry và Ron tỏ vẻ họ cũng không còn cách nào ngoài việc đến bữa tiệc sớm hơn một chút, cố gắng ăn nhiều hơn một chút trước khi quỷ khổng lồ xuất hiện.

Nhưng Ron rất sợ cậu sẽ ói ra toàn bộ thức ăn khi ngửi thấy mùi hương kỳ lạ của quỷ khổng lồ.

“Hoặc chúng ta có thể gói đồ ăn lại và Hermione không cần chúng ta tới cứu, chúng ta hoàn toàn có thể đi theo Huynh trưởng quay trở về phòng sinh hoạt chung và ngồi ăn ở đó. Cậu thấy ý kiến này thế nào?” Harry kiến nghị.

“Nhưng,” Ron nghĩ đến cảnh mọi người đều vội vàng rời khỏi, mà hai người bọn họ thì bận rộn đóng gói đồ ăn, “Chắc là điều đó có vẻ không ngu ngốc lắm đâu nhỉ.”

HẾT CHƯƠNG 14

[HP/HARLUC] Người Tình Ánh Trăng – Chương 4


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Băng

-o0o-

“Con ghen tị.”

Sau khi đám loi nhoi kia đi hết, Lucius hơi cúi người, trịnh trọng lên án Harry đang nghiêm túc phê luận văn.

Harry ngẩng đầu, mỉm cười nhìn y, thản nhiên hỏi: “Vậy nên?”

“Vậy nên con yêu cầu bồi thường.” Lucius chống hai tay lên bàn làm việc, ngữ khí nghiêm túc đến mức chẳng có chút ý trêu đùa nào “Ngài quá nuông chiều mấy đứa nhóc kia, bọn họ tốt hơn con sao?”

Harry ném bút lông chim sang một bên, dựa vào lưng ghế, hay tay nhàn nhã đặt trên bụng, dù bận nhưng vẫn ung dung đánh giá y từ đầu đến chân.

Thiếu niên trước mặt mặc đồng phục màu đen, tuy cúc áo màu bạc được cài đến nấc cao nhất, nhưng lại có một loại khí chất cấm dục hút mắt, lúc này lại hơi nhíu mày, từ trên cao nhìn xuống mình, giữa chân mày toàn là mấy chữ không đứng đắn.

“Nói đến dễ dãi…………”

Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt dịu lại “Trước mặt tôi, còn ai có thể làm càn hơn trò?”

Lucius hình như vì ánh mắt dịu dàng của hắn mà híp mắt cười, không chút khách khí vòng qua bàn làm việc chen vào cái ghế dựa to kia, được voi đòi hai bà Trưng oán giận nói: “Mấy tên nhóc con chưa thành niên, chỗ nào đáng cho giáo sư ngài lo lắng như vậy —— ngài chưa bao giờ đối xử với con cẩn thận như vậy.”

“Làm sao lại giống nhau được?”

Harry quay đầu nhìn y, pha chút buồn cười nói: “Nhưng mà, con có lớn hơn người ta được bao nhiêu đâu mà kêu người ta là trẻ con.”

“Con đã thành niên, giáo sư.” Lucius nhấn mạnh lần nữa, trong mắt bốc ra một chút hoả khí, bước đến ‘chóc’ lên mặt hắn một cái “Đừng xem con là trẻ con mà đối đãi, được không?”

“Được rồi.”

Harry nhìn y một lát, khẽ thở dài, dường như rất bất đắc dĩ, giơ tay tháo mắt kính xuống, tuỳ tiện để lên bàn.

Không có mắt kính ngăn cản, đôi mắt trầm tĩnh kia thêm vài phần sắc bén, hay nói cách khác, hắn lười giấu nó đi.

Uy nghiêm, mạnh mẽ, thậm chí là nguy hiểm, khí thế bao trùm bốn phía mặc dù hắn không hề tức giận, hệt như một vị vua rừng rậm, một kẻ bề trên sát phạt quả quyết, không phải một giáo sư tầm thường.

Nếu nói Harry Potter trước đó vẫn đang là một con sư tử thu móng vuốt sắc bén của mình lại, lười biếng phơi nắng, thì giờ phút này đây, toàn bộ khí tràng của hắn như bùng nổ, không dung bất kỳ kẻ nào dám cãi lại chúa tể sơn lâm.

Tim Lucius nhịn không được đập mạnh, y mê muội nhìn hắn, hoàn toàn không thể dời ánh mắt si mê của mình đi nơi khác.

Y chỉ mới thấy loại trạng thái này của Harry một lần duy nhất, là khi người này vừa đến Hogwarts nhậm chức giáo sư, nghe tin có giáo sư mới nên mới tò mò vài câu, cuối cùng gặp được giáo sư Riddle, bên cạnh còn có một người trầm ổn cùng bình tĩnh, đó là một loại khí chất có thể lập tức làm thay đổi không khí xung quanh.

Chỉ một cái liếc mắt này liền khiến y động tâm.

Harry thong thả ung dung cúi người, tay trái ấn lên tay vịn, tay phải nắm cằm mình, ngón cái nhẹ nhàng day day cánh môi hồng nhạt của bản thân.

“Giáo sư?”

Lucius thoát khỏi hồi ức, phát hiện cả người đã bị vây lại, loại tư thế ái muội nguy hiểm không phải mình nắm thế chủ động này làm y hơi ngửa ra sau, bản năng muốn lùi lại, nhưng vẫn như cũ ương ngạnh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào cặp mắt như đang đánh giá con mồi của hắn.

“Biết người lớn hôn thế nào không? Nhóc con ~”

Harry khẽ cười, chậm rãi thu lại bàn tay đang vuốt môi mình, ngay lúc y thở hổn hển, cúi đầu hôn sâu.

Đó là một nụ hôn quá mức mãnh liệt, người tóc đen như đang kiên nhẫn nhấm nháp con mồi, từ đầu đến cuối đều khống chế nhịp điệu, từ nhẹ nhàng bắt đầu, đến mạnh bạo chiếm đoạt, từng bước ép sát, làm thiếu niên dưới thân không thể kiềm chế bản thân mà rơi vào nụ hôn kịch liệt này.

Lucius lúc này mới phát hiện, mấy hành động dụ dỗ trêu chọc của mình lúc trước ngây thơ biết bao nhiêu.

Cửa văn phòng chỉ khép hờ, có thể nghe rõ âm thanh nói chuyện cùng tiếng bước chân từ ngoài hành lang, tuy vậy nhưng ý nghĩ xấu hổ về việc nếu có người nào đó tình cờ đi vào chỉ tồn tại trong đầu y vài giây, lý trí như một miếng băng mỏng đụng phải ngọn lửa hừng hực, rất nhanh liền tan biến không còn gì, khiến cổ họng khô khốc đến khó tả.

Thích khống chế, nhưng cũng thích nương theo.

Ham muốn được thoả mãn tột độ.

Như thể đang ở trên mây, nhưng cũng như đang rơi xuống vực sâu thăm thẳm.

Y run rẩy muốn thoát ra, nhưng cũng vô thức níu lấy hắn đòi hỏi thêm.

Đầu óc quay cuồng, hô hấp hỗn loạn, cổ họng nghẹn ngào nỉ non những âm thanh ngọt ngào.

Không biết qua bao lâu, đến khi cánh môi được buông tha, hai cánh tay của Lucius như bị rút hết sức lực vòng quanh cổ Harry, gò má nóng bừng như có lửa đốt, nếu không phải eo được ôm lấy, e rằng đã sớm xụi lơ trên ghế.

“Giáo sư……….” Đôi mắt y phủ tầng sương mỏng, hơi thở không ổn định nỉ non, bỗng nhiên lại thấp giọng cười, miệng cứ như uống phải một muỗng mật ong, âm thanh hơi khàn nhưng vô cùng mềm mại “Harry….”

“Ừ?” Harry dùng âm mũi rất nhỏ lên tiếng, một lần nữa ngồi xuống, ngón tay khi có khi không vỗ về chơi đùa mấy sợi tóc của y, vẻ mặt thả lỏng như một con mèo lớn thỏa mãn.

“Em nói rồi, ngài sẽ là của em.”

Lucius nắm lấy bàn tay đang ôm eo y, mười ngón tay đan vào nhau, đôi mắt hiện lên vẻ thoải mái vui sướng.

“Đúng vậy.” Harry không khỏi nở nụ cười “Sức hấp dẫn của thiếu gia Malfoy đúng là không cưỡng lại được.”

“Như vậy” Lucius nỗ lực bình tĩnh lại hô hấp, khẽ hỏi “Em có thể giới thiệu với người khác, đây là người yêu của tôi, Harry Potter được chứ?”

“Tất nhiên.”

“Có thể gọi tên của ngài?”

“Ngoại trừ trên lớp ——”

“Có thể cảnh cáo người khác không được theo đuổi ngài?”

“Lúc trước em không làm sao?”

Đuôi lông mày của y vui sướng nhướng cao, chui vào lòng Harry, đôi mắt xanh xám sáng lấp lánh, ngửa đầu cười nói: “Thế em cũng có thể tìm ngài hẹn hò trong kỳ nghỉ Giáng sinh sao?”

“Bất cứ lúc nào.” Người yêu nhỏ hình như có chút dính người, Harry nghĩ đến cuộc sống quạnh quẽ mấy năm qua, trong lòng có thêm vài phần chờ mong “Tôi mua nhà ở ngoại ô Luân Đôn, xung quanh là Muggle, nếu em không ngại —-”

“Đương nhiên là không!” Lucius lúc này làm sao còn để ý mấy điều đó, tròng mắt y hơi đảo quanh, ngập ngừng hỏi: “Nếu nói như vậy, kỳ nghỉ em sẽ đến thăm —— có cần chuẩn bị quà gì không?”

Hầu hết mọi người đều hoàn toàn không biết chút gì về lai lịch của giáo sư Potter, không biết trong quá khứ hắn đã trải qua cái gì, không biết về gia đình của hắn, thậm chí chẳng ai biết nhà hắn ở đâu.

Có lẽ Dumbledore biết, lão già kia chắc chắn sẽ không để một nhân vật có mùi nguy hiểm ở trong Hogwarts.

Lucius mong chờ nhìn hắn, nóng lòng không chờ nổi muốn biết.

“Không cần.” Harry vẫn cười nhạt như cũ, ngữ khí bình tĩnh không chút khác thường “Chỉ có tôi.”

Đôi mắt xanh xám ngưng đọng, sau đó hiện lên một tia ảo não, Lucius mím môi, có chút hận mình thiếu kiên nhẫn, y ít khi vội vàng lỗ mãng như thế này, ai biết sẽ nhận được một câu trả lời như vậy chứ.

Có lẽ vội vàng như vậy, xuất phát từ khát khao thầm kín sâu thẳm trong tim, từ nơi không ai chạm đến được.

Khát vọng được sở hữu tất cả sự chú ý của đối phương, chiếm hết toàn bộ sự dịu dàng của hắn, khiến ánh mắt không bao giờ đặt ở nơi khác được.

Ghen ghét tất cả những người hắn để ý, thậm chí là mọi thứ, hận không thể làm cho trong thế giới của hắn chỉ có mỗi y.

Muốn cho người này tất cả, nhưng muốn mình là tất cả của hắn.

Nhưng Harry cứ bình tĩnh như vậy, như chỉ đang trần thuật một điều gì đó nói: “Chỉ có tôi.”

Tựa như trong ngày cả gia đình quây quần bên nhau, thì việc hắn cô đơn lẻ bóng là chuyện vô cùng hiển nhiên.

Ngực hơi nhói lên, trong đầu Lucius xuất hiện hai loại ý niệm hoàn toàn bất đồng.

—— Không phải vừa đúng thời điểm sao, nếu hắn hai bàn tay trắng, vậy mi là tất cả những gì hắn có.

—— Phải mất đi bao nhiêu mới thản nhiên nói ra như vậy, mi không đau lòng sao?

Lucius đau lòng muốn chết, y nói với bản thân mình. Cho dù y biết rằng người đàn ông trước mặt này đã mạnh mẽ đến mức chẳng cần bất cứ một lời an ủi hay thương hại nào.

“Không phải như vậy —— ngài còn có em.”

Thiếu niên bạch kim nhích lại gần, dán môi mình lên cánh môi hắn nhẹ nhàng hôn, như là đang xin lỗi, cũng như thể đang hứa hẹn “Còn có em.”

Khoé môi Harry hơi mỉm cười, hai tay vòng qua ôm eo y, tuỳ ý để y cố gắng an ủi mình.

Hắn từng đọc qua câu chuyện của chính bản thân, dưới ngòi bút của một Ravenclaw giọng văn rất hay, ngoại trừ việc hơi giật gân, đứa nhỏ đó đã tận lực khách quan miêu tả toàn bộ về hắn, từ thời thơ ấu không mấy êm đềm, đến cuộc phiêu lưu của những người trẻ tuổi. Hay là những lần đổ máu hy sinh suốt mấy năm chiến tranh ròng rã, còn có thế lực khắp nơi sau khi chiến tranh kết thúc, cùng với đủ loại chính sách xây dựng lại thế giới phép thuật Anh.

Trong đó nói, cực khổ cũng là một loại của cải, chính những ngày tháng gian nan đó, đã rèn giũa ra một người lãnh đạo ưu tú và mạnh mẽ, người đã đem hy vọng cùng ánh sáng cho mọi người trong bóng tối, hợp lại thành Harry Potter.

Nhưng cực khổ vẫn là cực khổ.

Nếu không phải không thể trốn tránh, không thể lựa chọn, ai lại nguyện ý đối mặt với những điều đó.

Hắn có thể bình thản chống đỡ, thậm chính hào phóng hy sinh, lại vĩnh viễn không có được may mắn và bình yên sau khi vượt qua tất cả, càng không thể cảm kích vinh quang mà nó mang lại.

Dù sao cũng qua tuổi phiền muộn vì vấn đề này, lại lần nữa nhớ lại mấy chuyện cũ đó, lòng hắn vẫn cứ lãnh đạm bình thản, hiện giờ lại được một thiếu niên trấn an như vậy, với thái độ như đang vô tình xát muối vào vết thương, cảm thấy buồn cười, nhưng cũng không tránh khỏi xúc động.

“Được rồi.” Sợi tóc trên trán y cọ đến có chút ngứa, Harry quay đầu cười khẽ, một nụ hôn nhẹ nhàng đặt trên má của y “Định ở đây cả ngày sao?”

“Đi hẹn hò?” Lucius dừng động tác, nhỏ giọng đề nghị.

“Có thể.”

Harry gật đầu đáp ứng, muốn đứng dậy rời đi liền thấy thiếu niên quay đầu lại nhìn một chút, cúi xuống nhặt mắt kính của hắn trên sàn nhà —— may mà không vỡ, có lẽ khi nãy quá mức kịch liệt nên vô tình đẩy nó rớt xuống.

Lucius cúi đầu lau sạch cặp kính, đem nó đặt lại trên mũi Harry, nhìn một hồi, hài lòng cười.

Không cho người khác nhìn đâu.

HẾT CHƯƠNG 4

Design a site like this with WordPress.com
Get started