[HP] Chuyện Bí Mật Của Lâu Đài – Chương 4: Cứu Thế Chủ Choáng Váng


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Vị phu nhân xinh đẹp an ủi Harry một lát, sau đó xoay người rời khỏi phòng. Hiện tại, Harry biết rằng nơi cậu đang ở một nơi được gọi là Lâu đài Slyfimir, mà vị phu nhân xinh đẹp kia tên là Watts Rey Slytherin!

Cậu chưa bao giờ nghe thấy cái tên như vậy.

Harry thở gấp, cậu nghe thấy bà nói rằng những người bạn đồng hành của cậu đã tỉnh, và hiện tại họ đang làm khách trong lâu đài, mà cậu thì yêu cầu cần phải nghỉ ngơi…… Không! Cậu không cần!

Cụ Dumbledore còn chưa biết chuyện Snape là một Tử Thần Thực Tử xấu xa, hơn nữa…… Trước mắt nơi này là địa bàn của Slytherin…… Người phụ nữ kia là một Slytherin chân chính! Điều này thật sự rất đáng sợ…… Có phải hay không…… Có phải cậu đã bị Voldemort bắt lại không? Những vấn đề này khiến Harry bối rối, lo lắng và sợ hãi, nhưng cậu lại cảm thấy chính mình không nên cảm thấy sợ hãi vì điều này…… Đúng vậy, cậu không nên sợ hãi!

Dựa vào cái gì mà cậu phải sợ hãi, và tại sao phải sợ hãi? Đó căn bản không phải là lỗi của cậu!

Hơi thở của Harry dần dần bình thường trở lại, nhưng nhịp tim của cậu lại đang đập nhanh hơn, và tầm nhìn của cậu dần dần trở nên rõ ràng hơn sau khi mang kính vào. Cậu biết rằng hiện tại mình cần phải rời đi…… Đúng vậy, cậu không có nhìn thấy có người ở đây đang giám sát cậu, điều này có phải có nghĩa là…… Cậu có thể rời khỏi đây?!

Đúng vậy,cậu cần phải rời khỏi đây, sau đó tìm được Dumbledore! Nếu…… Đây đúng là chỗ của Dumbledore, cậu nhất định phải tìm được Dumbledore!

Duỗi tay sờ sờ bên cạnh, cậu hy vọng có thể tìm được áo choàng tàng hình của cậu, nhưng là…… Cậu phải thất vọng rồi, không thấy áo choàng tàng hình…… Đó là những gì mà ba đã để lại cho cậu…… Trong lòng Harry cảm thấy rất đau khổ, hiện tại cậu rất muốn lao ra ngoài đi tìm Voldemort sau đó giết chết hắn ta, nhưng cậu không có năng lực này…… Cậu không có khả năng làm được!

Hai tay nắm chặt chiếc khăn trải giường, Harry nặng nề thở phì phò, đôi mắt thì cứ không ngừng đánh giá xung quanh, giống như đang tìm một lối ra —— Không phải cửa, mà là cái gì đó khác…… Cửa sổ, hoặc là…… Cái khác……

Cạch.

Cánh cửa mở ra.

Một cậu bé trai mới chỉ có năm sáu tuổi bước vào, trong tay còn ôm một bông hoa bồ nhung.

【 Anh tỉnh rồi? 】 cậu bé nhìn Harry từ trên xuống dưới, sau đó đưa bông hoa bồ nhung cho Harry, 【 Tặng cho anh. 】

【 Ừm…… Cảm ơn. 】 theo phản xạ, Harry cầm lấy bông hoa bồ nhung và nói cảm ơn. Sau đó cậu nhận ra rằng đây không phải là điều cậu muốn nói. 【Đây…… Là chỗ nào? Còn có, em có nhìn thấy một người tên là Snape không? 】

【 Snape? Người đàn ông đen như mực kia? Nhưng mẹ em nói phải ở chung hòa thuận với người đàn ông đó, còn có anh và ông già kia nữa. 】 cậu bé nói với vẻ mặt vô cảm, nhưng giọng điệu thì rất bất đắc dĩ, 【 Em đến đây để dẫn anh đi gặp bọn họ, đi thôi. 】

Cái cậu bé lạnh lùng này không giống một cậu bé năm sáu tuổi bình thường, ít nhất cậu bé không có…… Cảm giác tùy hứng, hơn nữa khi nói chuyện cũng không có nói lắp hay nói không rõ, Harry lập tức cảnh giác, có lẽ đây không phải là một cậu bé —— Cậu đã học về độc dược giảm tuổi, như vậy…… Có phải là uống nó xong có thể khiến cơ thể biến nhỏ lại? Cho nên…… Đây là một người trưởng thành đã uống độc dược?! Cậu cũng không xác định, cũng không dám xác định, chỉ có thể thật cẩn thận từ từ di chuyển hai chân đi theo phía sau cậu bé.

Lâu đài này có chút quen thuộc.

Harry nghi hoặc trong lòng, nhưng lại không dám mở miệng hỏi, chỉ có thể yên lặng đi theo phía sau cậu bé và bước về phía trước.

Cậu bé này thật xinh đẹp, cậu không thể không thừa nhận, mái tóc màu đen, đôi mắt đen, khuôn mặt hơi tròn trịa, còn có ngũ quan tinh xảo, nếu…… Nếu cậu bé không phải là đứa trẻ bên phía Voldemort mà nói, thì có lẽ cậu sẽ rất thích đứa nhỏ này —— Harry nghĩ như vậy, sau đó nắm chặt đũa phép ở trong tay.

Harry biết, cậu sẽ không động thủ với một đứa trẻ năm sáu tuổi, nhưng cậu muốn cảnh giác từng giây từng phút, có lẽ cậu sẽ…… Bắt cóc đứa nhỏ này, sau đó chế tạo cơ hội trốn thoát. Đúng vậy, cậu cần phải trốn thoát!

【 Anh là người đầu tiên ngoại trừ mẹ của em có thể nói chuyện với em. 】 cậu bé đột nhiên mở miệng, khiến Harry sửng sốt, nhưng cậu bé cũng không có để ý đến điều đó, tiếp tục nói tiếp, 【 Vì vậy em sẽ nói với mẹ, cho mấy bọn anh lưu lại. 】

【 Cái…… Cái gì? 】 Harry sửng sốt, cậu nghĩ tới phu nhân xinh đẹp kia.

【 Cho bọn anh lưu lại. 】 Tốc độ nói chuyện của cậu bé rất nhanh, 【 Chẳng lẽ bọn anh muốn ra bên ngoài, muốn bị giáo đình bắt được và thiêu chết sao? 】

【 Không —— Ý anh là, điều đó là không thể! Muggle căn bản không thể thiêu chết Phù thủy. Đây là điều mà mọi người đều biết rõ……】 Harry rõ ràng nhớ rõ là bản thân cậu còn viết qua luận văn về vấn đề này, 【 Ngọn lửa…… Cũng không thể tổn hại đến Phù thủy…… Điều này……】

【 Nếu hết ma lực thì sao? 】 cậu bé lạnh lùng nhìn Harry một cái, 【 Hoặc là, bị hạ cấm chế? Tất nhiên, nếu là một đứa trẻ, thì cái gì cũng không cần, chỉ cần một cú đấm thì có thể đánh nát sọ của nó. 】 Những lời này, cậu bé nói một cách lạnh lùng, Harry nghe thấy thì rất khiếp sợ —— Có lẽ đây là cách giáo dục của Tử Thần Thực Tử? Harry đoán như vậy.

Cậu bé không nói chuyện nữa, chỉ là chậm rãi đi về phía trước. Harry đi theo cậu bé.

Sau khi đi qua một đoạn cầu thang, cuối cùng họ cũng đi đến một nơi rộng rãi hơn, mà cái nơi rộng rãi này cũng là đích đến của họ.

Cậu bé duỗi tay và đẩy cánh cửa trước mặt ra, Harry đi theo sau cậu bé, sau đó cậu ngây ngẩn cả người —— Giáo sư Dumbledore …… Còn có Snape nữa?! Mà người phụ nữ cậu nhìn thấy khi tỉnh dậy cũng đang ở đây.

“A, Harry, con đã đến rồi!” Cụ Dumbledore mỉm cười, “Mau tới đây, vừa lúc chúng ta có chuyện muốn nói với con.”

“Giáo sư Dumbledore …… Con cũng có chuyện muốn nói với thầy.” Harry khẩn trương nắm chặt nắm tay và đi đến trước mặt họ, mà cậu bé vẫn luôn ở bên cạnh cậu không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh người phụ nữ kia.

“Được rồi, Harry, trước tiên chúng ta hãy nói…… A, chuyện này quả thật rất thú vị,” Cụ Dumbledore chớp chớp mắt, một tia vui vẻ lập lòe trong đôi mắt xanh thẳm của ông, “Severus con trai của ta, thầy cảm thấy thế nào?”

“Chỉ có một mình ông cảm thấy thú vị, Albus,” Giọng điệu của Snape mang theo một chút tức giận, “Ngoài ra, tôi không phải là con trai của ông.”

“Ồ, được rồi được rồi,” cụ Dumbledore thờ ơ nhún vai và nhìn về phía Harry, “Harry, tới đây, để ta giới thiệu với con,” ông chỉ người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi ở bên cạnh ông, với giọng điệu vui vẻ và lại rất tôn kính mà trước đây Harry chưa bao giờ nghe qua, “Vị phu nhân này, là bà Slytherin —— Watts Rey Slytherin, mà cậu bé đứng bên cạnh bà —— Là công tước Salazar Slytherin!”

Nửa ngày, Harry không có phản ứng lại.

Cụ Dumbledore vẫn luôn giữ tư thế giới thiệu hai người bên cạnh ông, chờ phản ứng của Harry, nhưng là đợi rất lâu, Harry vẫn không có phản ứng gì.

“Có lẽ, Albus, Cứu Thế Chủ của ông đã hoàn toàn đem đầu óc của cậu ta lưu lại ở năm 1994, tôi nghĩ vậy.” Snape vui vẻ nói, “Có lẽ ông nên kiểm tra toàn diện cho cậu ta —— Thật đáng tiếc, Poppy không có ở đây.”

HẾT CHƯƠNG 4

[HP] Xuyên Không và Trọng Sinh – Chương 38: Con Đã Mười Một Tuổi Rồi


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Sau bữa tiệc cuối năm, điều duy nhất còn phải chờ đợi là kết quả thi cuối kỳ.

Rốt cuộc thì ngày đó cũng đến, cả Harry và Ron đều vượt qua kỳ thi với điểm số rất cao.

Khiến cho bọn họ cảm thấy ngạc nhiên chính là, Hermione đạt được vị trí thứ nhất cả năm học, mà Draco thì theo sát phía sau, và hắn cũng đã vượt qua môn Lịch Sử Phép Thuật, môn mà hắn đã đánh mất khá nhiều điểm, với điểm số cũng khá tốt.

“Cậu, cậu đã làm cái gì giáo sư Binns?” Ron run rẩy ngón tay hỏi Draco.

“Chỉ là đi tìm ông ấy giao lưu một chút tình cảm mà thôi……” Draco giống như rất vừa lòng đối với thành tích của mình, nhưng lại thở dài, “Alice lại muốn cười nhạo mình.”

“Tại sao?” Harry khó hiểu hỏi.

“Khi sắp nhập học, Alice đã nói với mình rằng nếu mình thi được đứng thứ nhất cả năm học, thì em ấy sẽ gọi mình là anh trai.” Draco thở dài, “Lucius nói mình nhất định có thể làm được, nhưng Alice nói rằng mình thậm chí còn không bằng một phù thủy xuất thân từ Muggle……”

“Em gái của cậu thật sự……” Ron dường như đang tìm kiếm một từ uyển chuyển hơn.

Draco thở dài. “Đột nhiên mình có chút không muốn về nhà……”

Hắn vô cùng đáng thương nhìn Harry và Ron, “Nghỉ hè có thể cho mình……”

Harry bất lực xua xua tay.

Ron bất đắc dĩ nói, “Trước đây ba ba của mình còn đi khám xét nhà cậu một lần. Nếu mình mang cậu về, ba của mình nhất định sẽ giết chết mình.”

Ánh mắt của Draco từ từ ảm đạm xuống.

Ron vỗ vai của hắn, “Nhìn thấy rõ đi, trên đời này không có khả năng mọi thứ đều hài lòng cả.”

Dường như đột nhiên, tủ quần áo của bọn họ trống không, mọi thứ được đóng gói trong va li, con cóc đang núp trong góc của Neville cũng tìm thấy.

Một thông báo đã được gửi tới trong tay các học sinh, cảnh cáo bọn họ không được sử dụng phép thuật trong lúc nghỉ hè.

“Mình vẫn luôn hy vọng bọn họ quên gửi cái này đến chúng ta.” Fred Weasley nói một cách tiếc nuối.

Hagrid phụ trách dẫn bọn họ lên thuyền để vượt qua mặt hồ. Hiện tại, bọn họ đã ngồi trên tàu tốc hành Hogwarts, trò chuyện vui vẻ suốt chặng đường, nhìn ngắm vùng nông thôn ngoài cửa sổ càng ngày càng xanh và sạch đẹp hơn.

Đoàn tàu đi qua các thị trấn Muggle. Bọn họ ăn kẹo các vị đậu, cởi áo choàng Phù thủy ra, mặc áo khoác và áo vét-tông vào. Cuối cùng đoàn tàu dừng ở nhà ga Ngã Tư Vua Sân Ga 9 ¾.

Họ phải mất ra thời gian rất lâu mới đi ra khỏi sân ga. Một ông lão bảo vệ già gầy guộc canh giữ ở cổng soát vé, một lần chỉ cho phép hai hoặc ba người đi qua, để không có quá nhiều người đi xuyên qua bức tường cùng một lúc, thu hút sự chú ý của Muggle.

Bọn họ đi về phía lối ra đến thế giới Muggle, và có rất nhiều người chạy vượt đi lên bọn họ.

Có một số người trong bọn họ hét lên: “Tạm biệt, Harry!” “Hẹn gặp lại, Potter!”

“Mình hy vọng lần này thư mình gửi cho cậu có thể tới tay cậu.” Ron nói một cách bất an, “Không lẽ tụi mình lại phải dùng xe hơi của ba để đến đón cậu? A, mình không muốn không muốn —— Mình có bóng ma tâm lý đối với cái kia……”

“Vấn đề này cậu không thể hỏi mình.” Harry thở dài, “Dobby là gia tinh của nhà Malfoy. Sao vừa rồi cậu lại không hỏi Draco?”

Ron uể oải nói, “Chẳng lẽ cậu muốn mình nói với Draco rằng gia tinh nhà cậu ta biết chuyện ba cậu ta chuẩn bị dùng cuốn sổ nhật ký của kẻ thần bí để hại chết em gái của mình sao, cho nên vì bảo vệ Harry mà nó đã gây ra không ít phiền toái cho Harry? Những lời nói này có quá nhiều kẽ hở, cậu còn muốn sống nữa không!”

“Nhìn kìa, đó chính là Harry Potter!” Bỗng nhiên một giọng nói vừa cao vừa chói tai vang lên.

“A, Ginny!” Ron khoa trương hô lên một tiếng, sau đó nháy mắt với Harry.

Harry liếc mắt nhìn một cái, mặt Ginny lập tức đỏ lên rồi tránh ở sau lưng bà Weasley.

Harry yếu ớt nói: “…… Ron, Ginny mới mười một tuổi…… Mình không có sở thích thích trẻ em……”

Ron vừa mới vẫy tay chào tạm biệt Hermione, nghe thấy lời này thì rất là khó chịu, “Cậu nghĩ rằng mình có sao! Cái này không phải là muốn thủ từ nhỏ sao! Lỡ như giữa đường bị ai đó đoạt mất thì biết làm sao!”

Harry vội vàng phụ họa.

Cậu nhìn thoáng qua nhìn thấy cả nhà Dursley đang đứng ở bên ngoài ga tàu, cảm thấy có chút nặng nề cũng có chút vi diệu.

“Mình chán ghét cả nhà kia.” Ron lẩm bẩm nhìn Harry đi về phía họ, “Cậu có muốn gặp mẹ mình không?”

Harry không muốn đi gặp Ginny, cũng không muốn nhìn thấy nháy mắt của Ron. Nhưng cậu không có lý do gì không đi gặp bà Weasley.

Sau khi quay trở về, Harry rất bất đắc dĩ khi nhìn thấy dượng Vernon đem tất cả đồ đạc của cậu khóa vào trong tủ chén, cậu không thể không rút đũa phép của mình ra và chọc vào eo của dượng Vernon, “Đem đồ đạc đặt vào trong phòng của tôi.”

Dượng Vernon tức giận nhìn cậu, “Mày! Cái đồ vong ân phụ nghĩa —— Sao mày dám!”

Harry lắc cây đũa phép của mình với vẻ mặt vô cảm, thuận miệng nói lung tung một cái bùa chú nào đó: “Abalaru ——”

Dượng Vernon bị đánh bại hoàn toàn.

“Được! Được! Tất cả đều cho mày!” Dượng Vernon tức giận muốn hộc máu ném tất cả hành lý của Harry vào căn phòng nhỏ của cậu ở trên lầu. “Nhưng, tao cảnh cáo mày, nếu mày dám làm tổn thương vợ và con trai của tao ——”

Harry giơ đũa phép lên và nhìn ông ta với vẻ mặt rất vô tội, “Trông tôi rất giống một kẻ điên sao? Hay là dượng cũng cảm thấy các người ngược đãi tôi có thể có khả năng khiến bức một con thỏ nóng nảy đi cắn người?”

Dượng Vernon tức giận đến bốc khói và xoay người bỏ đi.

Harry bình tĩnh cất đũa phép, đóng cửa lại và bắt đầu thu dọn hành lý.

Cậu tiếp tục đặt rất nhiều đồ vật ở trong rương, để đề phòng ngày hôm sau cậu thức dậy và nhìn thấy chiếc xe bay của Ron ở bên ngoài cửa sổ.

Cậu đặt lồng sắt của Hedwig ở gần cửa sổ, mở cửa lồng sắt ra, cậu nhẹ nhàng dặn dò nó: “Cẩn thận một chút, đừng để bị người khác nhìn thấy, trở về sớm một chút, không cần bay quá xa.”

Cậu nhìn đường phố vừa quen thuộc vừa xa lạ, có loại cảm giác như đã xa cách mấy đời.

Cùng lúc đó, trang viên Malfoy, Draco vừa mới bước chân vào nhà thì đã được Narcissa chào đón bằng cái ôm thật chặt vào trong lòng ngực.

“Thân ái, con đã về rồi!” Narcissa nước mắt lưng tròng nói, “Cả một năm ta không nhìn thấy con.”

“Mẹ, con cũng rất nhớ mẹ.” Draco ngoan ngoãn rúc mình vào trong lòng ngực của bà. “Lucius đâu?”

“A,” Narcissa lau nước mắt, “Là Alice…… con bé muốn có một cây chổi bay.”

“Chổi bay? Là Nimbus 2000 sao?” Draco nghi hoặc hỏi.

“Đúng vậy đúng vậy, ta muốn nói, một đứa con gái, tại sao lại muốn bay trên chổi bay!” Narcissa ôn nhu vuốt ve mái tóc của Draco, “Nhưng ta nghe nói con bay rất khá, yên tâm đi, Lucius cũng sẽ mua cho con một cây —— A, có phải con không dùng dầu gội của bà Fraser mà ta mua cho con đúng không? Nhìn tóc của con xem, xơ xác quá!”

“Mẹ…… Mẹ không có xem Nhật báo Tiên tri sao? Dùng quá nhiều dầu gội của nhãn hiệu kia sẽ gây rụng tóc nghiêm trọng, con không muốn bị hói.”

Draco cười hì hì nói.

“Nói bậy, ta dùng nhiều năm như vậy, không phải tóc rất tốt sao.” Narcissa gõ đầu hắn một cái. “Chắc chắn là con chán ghét mùi hương hoa hồng của nó, không sao hết, năm nay nó sẽ ra sản phẩm mới mùi sữa bò —— Ta sẽ mua một bộ cho con!”

“A, mẹ.” Draco bất đắc dĩ nói, “Mẹ nên thảo luận những vấn đề này với Alice.”

“Vâng, vâng, ta biết.” Narcissa thở dài, “Chính là Alice…… Con cũng biết đó, tuy rằng ta có một đứa con gái, chính là con gái của ta lại giống một đứa con trai……”

“Nhưng con trai của mẹ lại không giống con gái!” Draco không thể không phản bác vì danh tiếng của mình.

“Ta biết, nhưng Lucius và Alice lại không thể thảo luận vấn đề này với ta……” Narcissa bật khóc, “Lucius chỉ biết nói, ‘Được rồi, Narcissa, hãy làm theo những gì em nói’, Alice chỉ biết nói, ‘mẹ, cái đó thì có liên quan gì với con?’, chỉ có con, Draco, rồng nhỏ của ta, chỉ có con sẽ nghiêm túc thảo luận với ta……”

“Bùm bùm!”

Bỗng nhiên các cửa sổ trong phòng khách đều vỡ tan trong nháy mắt, đồ sứ trang trí, pha lê, đồ bạc nháy mắt đều vỡ toang ——

“Aaa! Merlin a!! Nhanh! Nhanh! Dobby!? Alice đã trở lại! Con bé lại bạo động phép thuật!!” Narcissa hoảng sợ và cực kỳ có kinh nghiệm ôm Draco lùi lại phía sau, Lucius đứng ở ngoài cửa —— Hắn không có phòng bị nên bị cọ ra vài vết máu —— Trên tay và trên mặt của hắn.

Hắn nhìn Alice đang đứng bên cạnh và tức giận trừng mắt nhìn Draco, hơi bực bội nói, “Đủ rồi Alice! Con đã mười một tuổi rồi! Đừng luôn cứ giả vờ như bạo động phép thuật!!”

HẾT CHƯƠNG 38

Design a site like this with WordPress.com
Get started