[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 13: Tất Cả Cố Gắng Vì Đá Quý


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Ngày hôm sau, toàn trường kinh ngạc phát hiện đá quý nhà Slytherin giảm mạnh, đạt tới mức thấp nhất trong lịch sử —— ngang bằng với Gryffindor!

Mấy năm liên tiếp từ khi bắt đầu khai giảng, đá quý nhà Slytherin luôn luôn dẫn đầu, cư nhiên trong một đêm lại giảm đến mức ngang bằng với Gryffindor ——vì những nỗ lực lâu dài của cặp song sinh nhà Weasley nên đá quý nhà Gryffindor vẫn không tăng lên được!

Sau đó mọi người đều biết, là bởi vì đêm qua mấy học sinh năm thứ sáu nhà Slytherin đã bị giáo sư tuần tra ban đêm và Filch tìm thấy từ trong những góc khuất khó thấy, thậm chí nếu họ không phát ra tiếng vang, thì giáo sư cũng không thể phát hiện ra được.

Gryffindor lập tức bị sốc trước Slytherin, nghe nói cặp song sinh nhà Weasley đã thề sẽ tìm ra nơi bí ẩn đó để bảo vệ danh hiệu Vua mạo hiểm của họ, tin đồn này cũng đã thu hút sự chú ý của Filch.

Đối với tất cả những điều này, nội bộ Slytherin lại vô cùng bình tĩnh, bọn họ không hề ngu ngốc. Bọn họ rõ ràng nhận ra ý đồ muốn thống trị Slytherin của Draco —— à, có lẽ dùng từ này có chút không phù hợp, hoặc nên nói là khống chế, thậm chí có một số ít người nói là hắn đang cố gắng bắt chước Chúa tể Hắc ám và cũng được mọi người ủng hộ.

Nhưng dù sao đi nữa, để củng cố uy tín của mình, hắn cần phải lấy lại điểm số mà các học sinh năm thứ sáu bị trừ mất —— hoặc thậm chí là gấp đôi.

Có vẻ như họ rất tự tin rằng Draco có thể kiếm lại tất cả điểm số bị mất. Slytherin không hề áp lực gì về việc đá quý bị giảm —— tuy rằng bọn họ cũng không biết loại tin tưởng này xuất phát từ đâu, khi nào thì nó bắt đầu —— có lẽ là bởi vì Draco đã thể hiện sức mạnh cường đại của mình khi hai lần đánh bại tất cả mọi người?

Nhiều học sinh có gia tộc với lịch sử tương tự như gia tộc Malfoy đều cho rằng từ nhỏ Draco đã được huấn luyện theo phương pháp bí mật của gia tộc, họ đều vội vàng viết thư gửi về nhà, dò hỏi xem trong gia tộc có truyền lại phương pháp huấn luyện bí mật nào từ thời cổ không. Phương pháp huấn luyện có thể làm học sinh năm nhất có thể đánh bại tất cả các năm còn lại.

Sau khi biết rằng Draco Malfoy không bị đuổi học, Harry và Ron thở phào nhẹ nhõm một hơi, biết rằng có lẽ Draco không xảy ra chuyện gì.

Ron ngập ngừng hỏi Harry, “Cậu nghĩ Malfoy có dùng bánh đá không?”

Harry cảm thấy hàm răng ẩn ẩn đau khi nghĩ tới bánh đá.

Sau khi không cần lo lắng về Draco, Harry và Ron bắt đầu lo lắng một chuyện khác —— đó chính là Hòn đá Phù thủy.

Ngày hôm qua khi tới làm khách tại lều của Hagrid, tin tức về vụ việc Gringotts bị trộm đã được đăng lên trên báo và nó cũng được đưa vào vấn đề cần nghị sự của tam giác vàng Gryffindor —— tuy rằng hiện tại nó đang bị thiếu một góc.

Mặc dù lần này bọn họ nắm giữ rất nhiều tin tức và tư liệu hơn so với lần trước, nhưng lần trước bọn họ cũng không phải dựa vào thực lực để đánh bại Quirrell, tất cả đều là do may mắn.

Khi đó bọn họ nghĩ người đó là Snape. Tuy rằng Snape ngăn cản bọn họ nhưng lúc đó họ cũng không thích ông. Hơn nữa dù sao Snape cũng là giáo sư của trường. Một giáo sư đáng ghét có thể là thuộc hạ của Chúa tể Hắc ám, người đang chuẩn bị ngóc đầu trở lại, nhưng cũng không cùng một cấp bậc với Chúa tể Hắc ám – người điên cuồng muốn quay trở lại bằng cách chiếm lấy cơ thể của người khác!

Tâm lý phản nghịch và tinh thần trượng nghĩa mạnh mẽ và ý muốn trả thù Snape vì đã gây phiền phức cho họ khiến họ không hề sợ hãi khi phải đối đầu với Snape, nếu biết cuối cùng chờ đợi bọn họ là kẻ thần bí, dù lá gan của bọn họ có lớn đến đâu cũng không dám lao xuống như vậy.

Lúc này đây nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn mà vô tình chết đi thì thật sự cũng quá là oan uổng! Sẽ không hề có ý nghĩa nếu cậu vượt qua cửa ải đầu tiên, nhưng đến cửa ải thứ hai thì lại rơi vào tay của Boss! Cái này làm cho Harry người đã từng giết chết kẻ thần bí làm sao có thể chịu đựng nổi?

Các chướng ngại cần phải vượt qua có lưới sa tăng, bàn cờ phù thủy, dùng chổi bay để lấy chìa khóa đang bay ở trên không trung, tất cả những thứ đó đều không thành vấn đề, vấn đề là không có Hermione thì phải làm sao mới có thể lấy được độc dược? Lúc trước Ron đã ngất xỉu ở trận bàn cờ, cũng đã qua rất nhiều năm, Harry chỉ nhớ rõ Hermione giống như ôm cậu một cái, và không nhớ rõ quá trình suy luận của cô nàng.

Vì thế cuộc thảo luận của bọn họ bị mắc kẹt lại ở cửa ải độc dược, Ron và Harry nghiến răng nghiến lợi tỏ vẻ Snape thật sự rất là quá đáng!! Chuyện này thật sự quá khó đối với bọn họ!! Càng quá đáng hơn là, bản thân là một giáo sư Độc dược, sao lại có thể dùng lý luận của Muggle để làm cửa ải!! Trong tiết học Độc dược cũng không có dạy lý luận logic!!

Vì thế Harry và  Ron bắt đầu chạy đến thư viện, lật xem cuốn logic học, ý muốn cố gắng dựa vào chính mình để giải quyết câu đố kia. Sau vài ngày, trong đầu họ không chứa nổi một lý luận logic nào.

Mỗi ngày khi tới giờ ăn cơm, hai mắt trống rỗng của Harry nhìn chằm chằm vào cái bàn, “Trên bàn có một cái đĩa, trên đĩa có khoai tây chiên bên cạnh là đĩa bánh pudding, bên cạnh đĩa bánh pudding là nước bí đỏ. Nước bí đỏ có thể giúp mọi người giải khát. Bên cạnh nước bí đỏ là cái gì?”

“Là gà nướng.” Ron lảm nhảm và cầm lấy một cái đùi gà, “Con gà sinh ra trứng, hay là trứng sinh ra con gà? Dựa theo lý luận logic học……”

Toàn bộ học sinh nhà Gryffindor đều nhìn họ với vẻ mặt kinh hãi.

Đúng lúc này, cùng với âm thanh vỗ cánh phành phạch một đàn cú mèo che trời lấp đất bay ùa vào Đại sảnh.

Neville mở gói hàng ra, đó là một quả cầu pha lê bên trong tràn đầy khói màu trắng.

Neville kích động giải thích với các bạn học tò mò xung quanh, “Đây là quả cầu ký ức! Bà nội biết mình hay quên —— các cậu nhìn nè, khi mình nắm chặt quả cầu, nếu nó chuyển sang màu đỏ……” Gương mặt của Neville dài ra, khi nhìn thấy quả cầu trên tay cậu đã chuyển sang màu đỏ, “Thì chính là cậu đã quên mất chuyện gì đó……”

Neville tuyệt vọng nhớ lại xem cậu đã quên mất chuyện gì, đúng lúc này, Draco bỗng nhiên đứng dậy từ bàn dài nhà Slytherin. Sau khi đi về phía này, hắn cầm lấy quả cầu ký ức.

Harry và Ron nhảy dựng lên theo bản năng, sau đó mới nhận ra rằng Draco không phải là đối thủ, mà có thể được coi như là một người bạn.

Draco dường như rất mệt, vẻ mặt mệt mỏi và tiều tụy không thể nào che giấu được —— hắn đã tiêu hao quá nhiều ma lực, và hiện tại vẫn chưa thể hồi phục hoàn toàn —— vốn dĩ nụ cười của Draco luôn rất rạng rỡ nhưng bởi vì mệt mỏi và không có sức lực, nên hiện tại hắn chỉ dịu dàng mỉm cười. Tuy nhiên nụ cười đó vẫn rất đẹp và chân thành.

“Quả cầu ký ức là một thứ tốt.” Hắn cầm lấy quả cầu ký ức và nhìn Neville nhảy dựng lên giống như một con thỏ hoảng sợ.

Nhìn thấy đó là Draco, Neville lập tức yên tâm, ngượng ngùng nở nụ cười, “Này, Draco.”

Neville nhón chân muốn lấy lại quả cầu ký ức, Draco nở một nụ cười xấu xa, giơ tay lên và ném quả cầu cho Harry, “Hôm nay Gryffindor và Slytherin sẽ có tiết học Bay cùng với nhau.” Hắn vỗ vỗ tay và nhìn thấy vẻ mặt ủy khuất của Neville, hắn duỗi tay ra và néo cái cằm mũm mĩm của Neville, rồi mỉm cười, “Vậy thì, hẹn gặp lại các cậu trên lớp học Bay.”

Sau khi đùa giỡn xong học sinh đơn thuần và đáng yêu của Gryffindor, Draco mãn nguyện rời đi.

Neville quay đầu nhìn lại, và thấy quả cầu ký ức trong tay Harry đã chuyển sang màu đỏ.

Harry sợ hãi kêu lên, “Lớp học Bay! Mình đã quên mất chuyện này rồi!!”

Ron kêu lên còn to hơn, “Harry!” Ron kích động túm lấy cậu, “Không có Nimbus 2000! Không có nữa rồi!!”

Harry sửng sốt, rồi mới nhớ tới cậu ở trên lớp học Bay bởi vì Draco đã đoạt mất quả cầu ký ức của Neville nên cậu đã thể hiện thiên phú bay lượn của mình. Sau đó cậu bị giáo sư McGonagall nhìn trúng và phá lệ để cậu là người mới học năm nhất có thể gia nhập đội Quidditch. Cậu còn được tặng một chiếc Nimbus 2000.

Nhưng Draco hiện tại thì —— Harry nhìn về phía bàn dài Slytherin, thiếu niên tóc bạch kim kia đang mỉm cười dịu dàng, điềm tĩnh ngỗi giữa các cô gái, cả người hắn tỏa ra khí chất ôn hòa và thân thiết.

Chỉ cần hắn mở miệng nói, đảm bảo Neville sẽ tung ta tung tăng dâng lên quả cầu ký ức.

Có được tình bạn của Draco, lại mất đi tư cách gia nhập vào đội Quidditch và Nimbus 2000.

—— thậm chí!

Harry bỗng nhiên nhớ tới, cuối cùng Dumbledore đã để lại viên đá phục sinh cho cậu là được giấu trong trái snitch ở trận đấu đầu tiên của cậu!

Thật sự không thể ngờ, Harry nghĩ thầm, tại sao cậu lại không phát hiện cuộc đời của cậu thăng trầm như vậy, chặt chẽ từng bước một, điềm báo nhiều như vậy, thật giống như một cuốn tiểu thuyết?!

Ron suy nghĩ một lúc: “Cái gì bán chạy trên toàn thế giới, có hình tròn và có thể kết nối hai lần?”

Harry ngay lập tức vứt lý luận logic học ra sau đầu, nhanh chóng ăn xong bữa sáng, cậu bắt đầu vô cùng mong chờ lớp học Bay buổi chiều.

Sau khi Ron khôi phục lại lý trí, nhanh chóng phát hiện không thấy Hermione đâu nữa.

Ron lập tức quay đầu lại, quả nhiên cũng không thấy Draco ngồi ở bên bàn nhà Slytherin! —— Huh, tại sao lại dùng từ  ‘quả nhiên’ chứ!?

Draco đang cầm một chiếc bánh mì vừa mới lấy từ bàn dài nhà Slytherin và đi theo bên cạnh Hermione.

Hiện tại tâm trạng của Hermione rất tồi tệ.

Draco đưa bánh mì cho cô nàng —— vì cô còn chưa dùng bữa sáng.

Hermione cầm lấy chiếc bánh mì với đôi mắt ngấn lệ, “Draco, rất xin lỗi, mấy ngày hôm trước mình rõ ràng ở thư viện nghe thấy được một nhóm người Slytherin đang bí mật bàn bạc âm mưu, nhưng là, nhưng không biết tại sao, mình lại quên không kể cho cậu nghe……”

Nàng thút tha thút thít nức nở dùng tay áo lau sạch nước mắt, “Draco, may là cậu không có việc gì……”

Draco tỏ vẻ chột dạ và bất an.

Thật vất vả mới an ủi được Hermione, sau khi động viên Hermione và hẹn gặp lại cô ấy ở lớp học Bay, Draco vội vàng chạy tới nhà kính. Hắn đã nói với giáo sư Sprout là sẽ mỗi ngày chăm sóc nhà kính giúp bà, và bà sẽ cho hắn 20 điểm—— Hufflepuff luôn là khoan dung và tốt bụng, họ luôn rất dễ nói chuyện.

Ngoài ra, hầm của giáo sư Snape cũng là nơi rất dễ kiếm điểm, đặc biệt là khi giáo sư Snape luôn thiên vị Slytherin —— xử lý dược liệu luôn luôn là sở trường của Draco, chỉ cần không điều chế độc dược, thì ở trong mắt người ngoài, hắn chính là một thiên tài độc dược.

Snape không hiểu rõ nội tình ngày hôm đó, nghe Draco nói “Tuy rằng chuyện bị trừ điểm không liên quan đến con, nhưng là một thành viên của nhà Slytherin, con cần phải kiếm lại điểm đã mất.” Chỉ câu nói đơn giản như vậy, nhưng giáo sư Snape biểu hiện rất hài lòng, đặc biệt hào phóng thêm điểm.

Vài ngày trôi qua, điểm số Draco đạt được và tốc độ đá quý nhà Slytherin tăng lên từng ngày khiến học sinh cả bốn Nhà đều vô cùng kinh ngạc.

Khi học sinh nhà Slytherin nhìn thấy Draco, ánh mắt của họ bắt đầu mang theo ngạc nhiên và sùng bái.

HẾT CHƯƠNG 13

[ HP ] Trọng Sinh Chi Hôi Nghê Hạ – PN1 + PN2 + PN3 + PN4 : Cháu Ngoại Của Tobias Là Phù Thuỷ


EDITOR : PARK HOONWOO

BETA : AKKI

-o0o-

PN1

Sáng sớm, tia nắng xuyên qua đám sương, hầu hết các nhà ở quận Cambridge đều ngập tràn mùi khói bếp, có một khu vườn với hàng rào trắng xinh đẹp, trong vườn trồng đầy hoa hồng xanh, một năm bốn mùa đều như nhau. Chỉ cần nhìn cái khu vườn này, đều sẽ nảy sinh lòng hâm mộ với người sống trong ngôi nhà này, đặc biệt là hai gia chủ. Chủ nhân của ngôi nhà này chính là cặp đôi tiếng tăm lẫy lừng ở thế giới phép thuật ———— Severus Snape và Harry Potter, ngoài ra còn có bốn đứa nhỏ xinh đẹp của bọn họ nữa.

“Sev, đừng như vậy, em đang chiên trứng………..” Harry mặc tạp dề hạnh phúc bận rộn trước bếp lò, liền bị kéo vào một cái ôm ấm áp.

“Sáng nay chúng ta ăn gì?” Giọng nói tơ lụa của hắn làm bạn lữ của hắn nghiêng mặt tặng cho một nụ hôn chào buổi sáng.

“Chúng ta có trứng chiên, cà chua nướng, lạp xưởng, bánh đan mạch, ngũ cốc, sữa bò, hồng trà và trái cây.” Harry mỉm cười tắt bếp, sau đó dùng phép thuật bày ra bàn ăn, “Sev, anh đi gọi bọn nhỏ dậy đi.”

“Tuân mệnh, nghê hạ đại nhân!” Severus cười trêu ghẹo.

Đến khi Harry rót sữa bò ra ly, Severus mới mang theo bốn đứa nhỏ xuất hiện.

“Daddy.” Đứa nhỏ nhất mới 3 tuổi, là đứa đầu tiên bước vào “Chào buổi sáng!”

“Chào buổi sáng, Benny.” Harry cười bế con trai 3 tuổi của mình, duỗi tay xoa xoa mái tóc đỏ rối bù của nó, sau đó nhìn về con gái 12 tuổi: “Chào buổi sáng Vir, chào buổi sáng Sole, chào buổi sáng, Ji.”

“Daddy, chào buổi sáng.” Ba nhóc sinh đôi cũng đến đầy đủ.

“A, hôm nay có bánh Đan Mạch mấy đứa thích nhất.” Harry cười nói: “Nhanh lên, ăn xong rồi chúng ta đến Hẻm Xéo, ba đứa cần mua sách giáo khoa cho năm sau.”

“Chỉ có chúng ta thôi sao? Còn ông Sarah, ông Goddy ông Baker, bà Hull, bà Nana……” Một trong ba nam hài trưng vẻ mặt kinh ngạc.

“Solomon Potter! Ta tin tưởng cho dù chỉ có daddy đi dùng với con, thì tỉ lệ quay đầu cũng như tỉ lệ chú ý đã đủ.” Severus đen mặt nói.

“Nga, ba ba, con chỉ quan tâm một chút trưởng bối của mình mà thôi.” Solomon lớn lên có chút tương tự Severus, nhưng tính cách lại là tính cách đặc trưng của Gryffindor. Ngay từ nhỏ, nó đã là đứa đầu tiên xé rách màn bảo vệ để chui ra.

Harry còn nhớ rõ năm ngoái khi nó bị nón phân loại phân vô Gryffindor, mặt Severus đã đen hơn nửa học kì. Bất quá Severus đen mặt không phải là vì kết quả phân viện, hắn đã sớm dự đoán được trước trường hợp này rồi. Chỉ là, hắn phát hiện, từ khi Solomon vào Gryffindor, bọn nhỏ Gryffindor trên lớp hắn đột nhiên trở nên thật an tĩnh, cũng không nói chuyện, cái này làm cho hắn mất đi rất nhiều lạc thú………………

“Daddy, con có thể đến hẻm Knockturn mua một vài cuốn sách không?” Nữ hài duy nhất nói: “Con nghe nói ở đó có rất nhiều sách thú vị.”

“Cynthia Prince, nếu con muốn trên mặt mình nhiều ra một cặp kính, ta có thể thoả mãn con.” Severus cạn lời với nữ nhi vào Ravenclaw này của mình.

Theo những gì Filius nói, đứa nhỏ này đã nhét phân nửa thư viện của Ravenclaw vào đầu. Theo những gì Rowena nói, đứa nhỏ này chính là một Ravenclaw trời sinh.

“Nga, không cần, ba ba thân ái, trong nhà còn rất nhiều sách, cũng đủ cho con xem rồi.” Cynthia lập tức sửa miệng.

“Daddy, ngũ cốc hôm nay ăn rất ngon.” Một nam hài 12 tuổi khác nói, nó có đôi mắt giống Harry, gương mặt tương tự Solomon, nhưng nó rất ngoan ngoãn, có chút hướng nội, bất quá rất giỏi, từ nhỏ đã có thể chế tác thành công vật phẩm luyện kim, có lẽ huyết thống tinh linh đã cho nó năng lực này. So với anh trai từ nhỏ đã có khí chất lãnh đạo, hay em gái mặc dù thích đọc sách nhưng vẫn luôn hùng hổ doạ người, đứa con trai thứ hai của cặp sinh ba ——— Jimmy Peverell có vẻ phi thường thật thà, vì thế năm trước, nó đã vào Hufflepuff.

Cái này làm cho Severus có chút tức giận, bởi vì ba đứa nhỏ của hắn không một đứa nào vào Slytherin, cho dù hắn biết bốn nhà không phân biệt sang hèn, nhưng hắn đường đường là chủ nhiệm Slytherin, xà vương Slytherin có ba đứa con nhỏ, thế nhưng không có một đứa nào vào Slytherin ———— Làm sao hắn có thể chịu nổi chứ! Vì thế, hắn đối với nhóc con có mái tóc của Lily và đôi mắt của mình tràn đầy mong chờ nhiều hơn hết thảy, tuy rằng hắn không có tỏ vẻ ra, nhưng Harry biết.

“Thích thì ăn nhiều một chút.” Harry rất yêu thương Jimmy, thậm chí có chút áy náy. Bởi khi cặp sinh ba bốn tuổi, Harry liền rời khỏi bọn chúng hai năm, đến tinh linh tộc. Bốn tuổi là độ tuổi quậy nhất của trẻ con, mà Severus cũng rất bận, cho nên rất thường xuyên đem con của mình đến gửi nhờ trang viên Malfoy hay trang viên Zabini, sau đó làm cho đứa nhỏ này vì tìm kiếm công cụ luyện kim mà chạy vào cấm địa của trang viên Zabini, hứng chịu nguyền rủa, may mà có ngũ đầu sỏ, bằng không…………..

Tuy cả ba đứa nhỏ lựa chọn những vào nhà khác nhau, nhưng bọn nó đều chấp nhất cao với độc dược, hơn nữa thành tích của cả ba phi thường xuất sắc.

“Sev, không phải anh nói hôm nay cần đi đón một tân sinh sao?” Harry hỏi.

“Đúng vậy, cho nên mấy tiểu gia hoả này đành phải giao cho em rồi.” Severus đứng dậy mỉm cười nói.

“Quần áo em đã soạn sẵn rồi, để trong phòng thay đồ.” Harry thấy bạn lữ mình đã ăn sáng xong, liền nói.

“Ân.” Nói xong liền cúi người cho Harry một nụ hôn vào má.

Bọn nhỏ đã sớm quen cảnh baba và daddy thân mật, bọn nó cũng cảm thấy rất vui mừng vì điều này. Trong trường, bọn nó đã chịu đủ mấy đồng học suốt ngày mơ ước tới daddy của mình, cái gì mà nhất định là do giáo sư Prince cưỡng bách, cái gì mà hai người chỉ ân ái ngoài mặt, cái gì mà hai người bằng mặt không bằng lòng………… Bọn nó trước giờ lúc nào cũng khinh thường phản bác, bởi vì bọn nó biết ý nghĩa của đối phương trong lòng hai người đã cho bọn nó sinh mệnh. Nhìn cả một vườn hoa hồng xanh đi, bên nhau là một lời hứa, nhân thế luân hồi, chỉ có ngươi mới có thể có một phần ôn nhu của ta.

Severus rời đi.

Harry nhìn nhóc con nhỏ nhất của mình, cậu chưa bao giờ nghĩ mình có thể mang thai lần nữa. Bốn năm trước, cậu té xỉu trước cửa phòng thí nghiệm đường bàn xoay, làm Severus hoảng loạn chạy từ Hogwarts tới, cũng làm cho bọn nhỏ sợ hãi. Tuy sinh đứa nhỏ này có chút khó khăn, nhưng có thể cho Prince thêm một người thừa kế, trong lòng Harry vẫn cảm thấy rất vui. Dù sao Cynthia cũng là con gái, không phải nói con gái thì không tốt, nhưng tính cách của nó muốn vực dậy Prince thì không đủ.

Benedict Prince, đứa nhỏ thứ tư của Harry Potter và Severus Prince, năm nay 3 tuổi, nhỏ hơn anh chị của mình chín tuổi.

“Daddy, người đi thay quần áo đi, chỗ này tụi con dọn được rồi.” Solomon hiểu chuyện nói.

“Ách……..”

“Daddy, Benny cũng sẽ hỗ trợ, daddy mau đi thay quần áo đi.” Âm nhanh mềm mại của con trai nhỏ làm Harry đành phải đi thay quần áo.

Chờ đến khi Harry xuống lầu một lần nữa, ba nhóc con đã thu dọn xong.

“Nhanh như vậy?” Harry có điểm ngoài ý muốn.

“Không biết bị giáo sư Prince phạt rửa vạc cùng với quét tước phòng học bao nhiêu lần, không nhanh mới lạ.” Benedict học ngữ điệu của anh trai.

Harry nghe xong lời này, ôn hoà hỏi: “Làm sao vậy? Sole, Sev làm khó dễ con?”

“Không có, Daddy, là con tự gây họa.” Solomon nói: “Con xin lỗi.”

“Không sao, Sev lấy phạt Gryffindor làm niềm vui. Ta không phải đã nói con nhất định phải thương lượng với nón phân loại sao.” Harry cười bước đến lò sưởi “Hơn nữa, con là con của anh ấy, con gây hoạ, hắn tất nhiên phải phạt con nặng hơn, con cần phải hiểu, Solomon, cho dù con là một Potter, ta cũng không hy vọng con hiểu lầm Sev.”

“Dụng ý của ba ba con luôn hiểu rõ ạ.” Solomon làm con cả làm sao lại có thể không rõ được?

“Hiểu được là tốt. Sole, Sev rất thương con, cho dù tính của con rất giống ông của mình.” Harry cười tươi.

“Daddy, năm nay bọn con có thể mang theo chổi riêng sao?” Cynthia hỏi, nếu hỏi bọn chúng có sở thích chung gì không, thì chính là bay. Y chang Harry.

…………………

Đến Hẻm Xéo, Harry mang theo bọn nhỏ đến cửa hàng của phu nhân Malkin, may đồng phục mới, còn có trường bào mới cho Severus, quần áo mới cho Benedict, sau đó lại mang theo bọn nhỏ đến Flourish and Blotts mua sách. Đúng lúc này, Harry cảm giác được một loại cảm xúc không thuộc về mình ———– là Severus, cậu nhíu nhíu mày, gọi Solomon: “Sole………….”

“Ba ba?” Ở nhà, bọn nhỏ gọi Harry là “Daddy” Severus là “Baba” nhưng khi ở ngoài, bọn nó sẽ gọi Harry là “baba”, gọi Severus là “phụ thân”

“Sev hình như xảy ra chuyện gì rồi, ta đi nhìn xem. Chiếu cố tốt Ji và Vir, còn có cả Benny nữa. Mua xong sách thì đến của hàng Florin ăn gì đi, không thì đến tiệm giỡn của Weasley cũng được, bất quá ta phải nói với con, cảm xúc của Sev đang không ổn.” Harry dặn dò, sau đó giao đứa nhỏ nhất cho anh chị của nó “Cho phép mấy đứa dùng đũa phép, nhưng mà nên sử dụng như thế nào hẳn là mấy đứa đã biết.” Tuy cả ba đều vào những nhà khác nhau, nhưng lớn lên từ nhỏ bên người ngũ đầu sỏ cũng không phải công cốc, bọn nó không thiếu thủ đoạn bảo vệ mình. Cho dù là Benedict nhỏ nhất, cũng rất khôn khéo.

“Vâng, baba.” Solomon trả lời.

Sau đó Harry lấy ra một cái mặt dây chuyền in chữ HP, hôn lên nó và nói: “Look-at-me……….”

HẾT PN1

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 12: Đây Là Giấc Mộng Của Bốn Người


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Pansy lo lắng bất an ngồi ở thư viện. Cô nàng nhìn đồng hồ cát thấy sắp tới giờ giới nghiêm, hoảng loạn không biết làm sao nữa.

Bỗng nhiên một chàng trai to lớn đi tới trước mặt cô, Pansy ngẩng đầu nhìn lên và nhận ra đây là một trong những người đang theo đuổi Alice em gái của Draco, hoặc nên nói là tùy tùng thì thích hợp hơn —— Goyle.

“Có chuyện gì?” Pansy nén xuống cảm giác bất an.

“Draco kêu tôi tới đón cậu.” Goyle nói giọng điệu khô khan, “Trên đường trở về phòng sinh hoạt chung có chút phiền toái. Cậu ấy nói tôi đưa cậu trở về bằng con đường khác.”

“Chỉ có một con đường trở về phòng sinh hoạt chung.” Pansy cảnh giác nhìn Goyle.

“Hogwarts lớn như vậy thì làm sao chỉ có một con đường?” Goyle khô khan nói.

“Vậy cậu cho tôi biết, có vấn đề gì với con đường trước kia?” Pansy bình tĩnh đặt tay lên đũa phép, sẵn sàng chuẩn bị động thủ bất cứ lúc nào.

Goyle không có chú ý đến động tác nhỏ của cô nàng —— hắn luôn rất trì độn.

“Các đàn anh lớp trên đã giăng rất nhiều bẫy nhỏ trên đường đi.” Goyle không biết nói dối cho nên vẫn thành thật nói ra. “Để đối phó với Draco.”

Hô hấp Pansy lập tức trở nên nặng nề, cô nàng kinh hoảng hỏi: “Vậy, vậy hiện tại Draco như thế nào rồi?”

Goyle cười toe toét và lập tức trở nên phấn khích —— có lẽ những đứa con trai luôn sùng bái kẻ mạnh —— “Không biết Draco đã làm thế nào, cậu ấy đã tránh được tất cả! Bọn họ thậm chí còn không biết Draco từ khi nào đã bước vào phòng sinh hoạt chung! Bởi vì bọn họ liên hợp lại và đã sớm trở về đó, để chờ cậu ấy trở về từ bên ngoài và cho cậu ấy trở tay không kịp, hung hăng giáo huấn cậu ấy một phen, nhưng họ lại không nghĩ bị Draco đánh lén từ sau lưng.”

Goyle trông rất hứng thú và tràn đầy ngưỡng mộ, “Cậu không biết Draco đẹp trai như thế nào đâu! Chỉ có một mình cậu ấy! Đối đầu với tất cả các nam sinh! Không hề sợ hãi một chút nào! Cũng không rơi vào thế hạ phong! —— a, tất nhiên là trừ tôi và Crabbe, còn có những người khác, chúng tôi bảo trì trung lập, mặc dù cũng không nhiều người lắm.”

Pansy làm lơ không nghe thấy câu cuối cùng của Goyle, nở một nụ cười yên tâm và kiêu ngạo.

Goyle tiếp tục vụng về cố gắng miêu tả cảnh tượng kích động khi đó, “Sau đó tất cả các nữ sinh ra khỏi ký túc xá của họ,cùng nhau gia nhập vào trận chiến, trợ giúp Draco —— đánh bại tất cả các nam sinh!”

Pansy đen mặt lại.

“Các nam sinh đều không phục, nói Draco là một tiểu bạch kiểm và chỉ biết trốn sau lưng phụ nữ. Draco chiến đấu với họ từng người từng người một.”

*Tiểu bạch kiểm: Con trai nhu nhược.

“Kết quả là không ai có thể sống sót qua năm giây!” Goyle chưa nói đủ, “Draco nói muốn trừng phạt bọn họ, sẽ thí nghiệm thần chú tổ truyền của gia tộc Malfoy lên trên người bọn họ —— hình như là bùa Biến mất. Nghe nói bùa chú này đã cổ xưa lắm rồi và có  một số phát âm không rõ ràng. Sau khi sử dụng, cũng không biết khi nào có hiệu lực. Có lẽ làm quần áo của người đó biến mất —— có thể đó là lúc người đó đang đi học hoặc đang ăn, có lẽ sẽ làm cánh tay người đó biến mất — hoặc chân biến mất — có lẽ sẽ làm người đó không bao giờ có thể có con được nữa —— hoặc là nếu như vô tình, thì cả người đó cũng biến mất.”

“Có mấy đàn anh năm thứ sáu không tin điều đó, kết quả hiện tại không biết họ biến mất đi đâu rồi.”

“Nhưng Draco nói rằng bọn họ còn có một sự lựa chọn khác, chính là nghe lời của cậu ấy. Cậu ấy tự cấp cho mình một chức vị ở trong Slytherin, cao hơn Huynh trưởng. Hiện tại Draco là thủ tịch của Slytherin!”

“Tôi dám cá rằng về sau sẽ không còn ai không dám nghe lời cậu ấy.”

Pansy mơ mơ màng màng nghe xong. Cảm thấy giống như đang nghe một câu truyện cổ tích mà mẹ thường kể khi cô còn nhỏ.

Cô thấy vẻ mặt hưng phấn và sùng bái của Goyle không giống như đang giả bộ, vì vậy liền thu gom đồ đạc và đi theo cậu ta, gáp gáp muốn nhìn xem Slytherin đã biến thành bộ dạng gì.

Cô muốn thay đổi.

Cô muốn thay đổi áp lực này, cô muốn thay đổi cái mặt nạ này, cô muốn bạn bè, muốn sự ấm áp, sự tin tưởng, cô muốn giống như Gryffindor vậy, luôn luôn được mọi người khao khát ngưỡng mộ chứ không phải là sợ hãi và chán ghét ——

Không bao giờ giả vờ kiêu ngạo hay từ chối sự thân thiện. Không bao giờ giả bộ lạnh nhạt hay từ chối sự tin tưởng. Không muốn trong lòng tuy đau khổ nhưng trên mặt vẫn phải luôn tươi cười. Không quan tâm, hay tự nhủ với bản thân là Slytherin cao quý đến cỡ nào, huyết thống thuần khiết bao nhiêu, tính cách kiêu ngạo như thế nào……

Vì vậy, cho dù cô cười nhạo Gryffindor có bao nhiêu thô lỗ và bốc đồng, chẳng lẽ cô không hâm mộ tính cách tùy ý và tình bạn khăng khít của bọn họ?

Cho dù cô cười nhạo Ravenclaw suốt ngày chỉ biết đọc sách và không có ước mơ gì, chẳng lẽ cô không hâm mộ tính cách đơn thuần và sự thông minh của bọn họ?

Cho dù cô cười nhạo sự ngu xuẩn và tầm thường của Hufflepuff, chẳng lẽ cô sẽ không hâm mộ tính kiên trì và cởi mở của bọn họ?

Nếu là Draco, có lẽ…… có lẽ sẽ thay đổi được?

Goyle đưa cô dừng lại ở trước một bức tranh xa lạ. Hắn duỗi tay đẩy ngã thanh kiếm của kỵ sĩ trên bức tranh xuống đất. Nam kỵ sĩ đang dựa vào thanh kiếm dài để ngủ lập tức bị đánh thức, hắn giận dữ gầm lên, “Là tên khốn nào!?”

Lúc ông ta đứng dậy, bức tranh chân dung dần dần biến mất và một lối đi xuất hiện trên tường, không biết nó sẽ dẫn đến đâu.

Goyle dẫn đầu bước vào trong. Pansy do dự một lát và bước vào theo.

Lối ra của lối đi bí mật này quả nhiên đối diện với cửa vào phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin.

Sau khi bước ra Pansy kinh ngạc khi thấy lối đi lập tức biến thành một vách tường.

Khi cô nàng bước vào phòng sinh hoạt chung, thì trong phòng đã không còn ai cả, chỉ có Draco đang ngồi trên ghế sofa, dựa vào gối ôm và ngủ thiếp đi với vẻ mặt mệt mỏi.

Goyle lập tức đi về phía ký túc xá của nam sinh để quay trở lại phòng.

Pansy nhìn phòng sinh hoạt chung không dấu hiệu lộn xộn nào, có lẽ là do gia tinh đã thu dọn lại tất cả. Cô đi thẳng đến ghế sofa nơi Draco đang nằm ngủ, quỳ gối trên thảm, cẩn thận nhìn khuôn mặt lúc ngủ của Draco.

Làn da trắng nõn, khuôn mặt thanh tú, lông mi rất dài, sống mũi thẳng, môi mỏng sáng màu, đường nét ưu nhã.

Đại khái có lẽ là vì ánh mắt của Pansy quá nóng bỏng, Draco buồn ngủ mông lung mở hai mắt ra và giọng nói của hắn trầm thấp khàn khàn, “Cậu đã về rồi, không có việc gì là tốt rồi.”

Pansy mỉm cười vui vẻ nhìn Draco, “Mình đã về rồi. Cậu có khỏe không?”

Draco dường như không thể mở mắt ra được. Hắn nhắm mắt nằm, nói chuyện một cách mơ hồ, “Mình rất mệt, mình đã tiêu hao quá nhiều pháp lực, hiện tại một chút sức lực mình cũng không có.”

Pansy vươn tay nghịch mái tóc mềm mại của Draco dưới ánh đèn ấm áp tỏa ra màu vàng kim rất đẹp và rải rác trên trán của Draco.

“Draco, tại sao cậu lại làm điều này nha……” Pansy thấp giọng hỏi.

Draco dường như rất buồn ngủ. Ý thức của hắn đã ngủ say từ lâu, thì thầm  nỉ non theo bản năng: “Mình muốn Hogwarts…… Có bốn học viện…… Gryffindor, đến từ đầm lầy hoang vu, hắn rất dũng cảm, vĩnh viễn đối xử chân thành với bạn bè…… Ravenclaw, đến từ một dòng sông yên bình, cô dịu dàng và xinh đẹp, và có trí tuệ vô song…… Hufflepuff, đến từ một thung lũng rộng lớn, cô khoan dung và tốt bụng…… Slytherin, đến từ phía bên kia của vũng bùn…… Hắn…… Hắn rất tốt…… Bọn họ có chung một ước mơ, một nguyện vọng, là dạy dỗ các phù thủy nhỏ thành tài…… trường Hogwarts là được thành lập như thế……”

Giọng nói của Draco dần dần thấp xuống.

Pansy bất mãn lẩm bẩm, “Vì cái gì mà Slytherin chỉ được hình dung bằng hai từ ‘rất tốt’?! Ai muốn nghe cậu đọc thuộc lịch sử của Hogwarts……!”

Draco không có nghe thấy lời oán giận của cô nàng, hắn đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

Hắn đã có một giấc mơ.

Khi đó bọn họ vẫn còn rất trẻ. Lúc đó mái tóc của hắn vẫn còn màu đen và có một gương mặt rất đẹp, hắn có một đôi mắt màu đen như hắc diệu thạch, mái tóc đen dài như lông quạ.

*Hắc diệu thạch: Đá vỏ chai.

Cuối cùng, gương mặt của hắn dần dần già đi, và bị che khuất bởi chiếc mũ trùm đầu màu đen. Tư thế hiên ngang thẳng đứng của hắn cũng dần dần cong xuống. Hắn không thể nhìn thấy gương mặt già nua của chính mình. Chỉ thấy mái tóc đen lộ ra từ mũ trùm đầu dần chuyển từ màu hoa tiêu sang màu trắng.

Sau đó một hắn già nua xoay người lại. Kể từ đó hoàn toàn biến mất.

Hắn có một người bạn, tuy rằng có đôi khi người đó rất độc miệng, nhưng lại thường rất trầm mặc và ôn nhu. Tuy nhiên bản chất của người ấy là một người nhạy cảm và phức tạp, hơn nữa còn rất cố chấp và cực đoan.

Dưới vẻ bề ngoài xa cách, Salazar Slytherin là một người cao ngạo và thụ động. Hắn có thế giới quan và giá trị quan của riêng mình. Khi có sự vật sự việc gì đó xung đột với suy nghĩ, thì hắn sẽ khăng khăng kiên trì những ý nghĩ của riêng mình và sẽ không bao giờ vì người khác mà xem xét việc điều chỉnh hay thay đổi suy nghĩ của mình  —— ngay cả Gryffindor, người bạn thân thiết nhất, Salazar cũng tuyệt đối không bao giờ nhượng bộ.

Điều này làm cho rất nhiều người cảm thấy việc ở chung với hắn là một điều vô cùng khó khăn. Chỉ có Godric, người có thể làm bạn tốt với tất cả mọi người, sẽ không bao giờ rời đi vì tính khí kỳ lạ của y.

Ở trong giấc mơ, vấn đề kia vẫn tồn tại như cũ, “Tại sao cậu lại làm điều này……?”

Tại sao……?

Bởi vì đây chính là giấc mộng của bốn người bọn họ.

—— Khi Hogwarts chỉ mới xuất hiện

Những người sáng lập đã nghĩ ra bao chuyện

Cùng thống nhất với nhau trong một mục đích sau cùng

Họ đã có cùng một nỗi khát khao chung

Để tạo ra ngôi trường phù thuỷ hùng mạnh nhất

Họ đã bên nhau mơ cùng một giấc

“Chúng ta sẽ cùng dựng xây và dạy dỗ tại đây”

Bốn người sáng lập ấy đã quyết định ngay

Ngay cả trong giấc mộng đêm khuya lạnh giá

Cũng chẳng nghĩ rằng sẽ có ngày phải chia xa,

Tình bạn ấy, thế gian làm sao có

Với Slytherin và Gryffindor luôn gắn bó

Với tình nghĩa chẳng đôi bạn nào hơn

Hufflepuff và Ravenclaw luôn mãi keo sơn

Nhưng vì sao mà chẳng còn chút tình thân

Để khiến cho tình bằng hữu bỗng nhiên tan vỡ.

(Lời bài hát của mũ Phân loại trong Harry Potter và Hội Phượng Hoàng)

HẾT CHƯƠNG 12

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 10: Thiên Phú Dị Bẩm Của Draco


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Lớp Độc dược học ở dưới tầng hầm tối tăm lạnh lẽo, dọc trên tường còn có rất nhiều lọ thủy tinh đựng tiêu bản của động vật. Đây giống như là hiện trường của một bộ phim kinh dị.

Mặc dù Pansy rất tức giận, nhưng chỗ ngồi bên cạnh cô nàng vẫn để trống. Draco nhìn cô nàng lạnh đến mức ôm hai cánh tay run bần bật, ngồi xuống bên cạnh, lấy một cái áo khoác từ trong túi ra và khoác lên người cô nàng.

Pansy quay đầu và liếc mắt nhìn cậu một cái, siết chặt áo khoác trên người không nói lời nào.

Về phía Slytherin, Draco và Pansy là những người tới sớm nhất, còn phía Gryffindor thì đã có mấy học sinh tới rồi —— đều là người quen, Hermione Granger và Neville Longbottom ngồi cùng nhau, Harry và Ron thì ngồi ở phía sau bọn họ.

Harry đọc lướt qua cuốn 《Một ngàn thảo dược và nấm mốc có phép thuật》, cố gắng nỗ lực giãy giụa ở những giây phút cuối cùng, Ron nhìn Harry với ánh mắt thương hại. Vì muốn chuẩn bị làm tốt mọi việc, Ron cũng bắt đầu lật xem sách giáo khoa.

Hermione có lẽ đã ghi nhớ hết cả cuốn sách giáo khoa từ lâu, giờ phút này cô nghiêm khắc giám sát Neville đọc chương đầu tiên.

Pansy dường như cũng muốn xem bài trước, nhưng khi cô nhìn Gryffindor, bản thân cô hơi do dự, Draco lấy sách giáo khoa ra và đặt trước mặt cô, nói với một nụ cười: “Tốt hơn hết là nên chuẩn bị bài trước. Hãy xem đi.”

“Vậy còn cậu thì sao?” Pansy hạ giọng hỏi. Cô không muốn những học sinh nhà Gryffindor nghe thấy cuộc nói chuyện của học sinh nhà Slytherin.

“Yên tâm đi!” Draco mỉm cười rạng rỡ, thấy Pansy đã yên tâm, nhưng khi nghe câu nói tiếp theo, vẻ mặt thư thái của cô nàng cứng lại ngay lập tức, “Mình có xem cũng không thể nhớ được đâu.”

Những loại độc dược như thế này, luôn là hắn duỗi tay xin Salazar. Thật sự rất phiền toái khi tự mình điều chế. Không những cần phải xử lý cẩn thận các dược liệu mà không để xảy ra bất cứ vấn đề gì, còn phải chú ý đến tốc độ và lực mạnh khi khuấy. Nếu hắn nghiêm túc nỗ lực điều chế thì cũng không chắc sẽ thành công, thật sự rất khó chịu khi lãng phí quá nhiều thời gian!!

Vừa nhìn thấy lý thuyết là hắn liền cảm thấy buồn ngủ, cho đến bây giờ, hắn cũng chỉ biết điều chế mấy loại độc dược đùa dai, Godric tin rằng, đó là món quà Merlin dành tặng cho hắn sau khi hắn đã lãng phí vô số thời gian và tinh lực để điều chế độc dược. Có một lần Godric muốn viết công thức điều chế độc dược đùa dai vào sách giáo khoa, nhưng hắn đã bị ba người bạn tốt kiên quyết từ chối. Hắn cố ý dạy lại cho những học sinh xuất sắc của mình, kết quả thấy rằng học sinh của hắn thực sự quá giỏi. Điều chế độc dược xong thì được Salazar gật đầu khen ngợi, sau đó Salazar dùng vẻ mặt ghét bỏ nhìn vạc độc dược của hắn hoàn toàn khác người khác về màu sắc và mùi vị —— nghĩa là, chỉ có một mình hắn thực hiện đúng các bước, nhưng lại tạo ra độc dược đùa dai.

Ravenclaw luôn nói đùa rằng bàn tay của hắn là bàn tay của Merlin, mặc kệ đó là loại phương thuốc nào, thì hắn đều có thể làm thay đổi hoàn toàn hiệu quả của phương thuốc đó. Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, hắn cũng có thể coi như là một người có thiên phú dị bẩm.

Nghe nói vị viện trưởng nhà Slytherin này luôn thiên vị đối với học sinh nhà của mình, hy vọng người đó có thể bao dung hắn nhiều hơn……

Draco nhìn Harry lật xem toàn bộ cuốn sách giáo khoa với vẻ mặt hoảng loạn, sau đó Ron vội vàng hỏi, “Thế nào rồi?”

Khuôn mặt Harry trông có vẻ đau khổ, “Vốn dĩ mình đã nhớ hết, nhưng xem đến phía sau, thì lại quên phía trước. Khi mình cảm thấy đã nhớ rõ mọi thứ, và đóng cuốn sách lại thì bây giờ đầu óc mình hoàn toàn trống rỗng.”

Ron dùng ánh mắt thông cảm nhìn Harry.

Dường như đã được đàn anh đàn chị nhà mình nhắc nhở là vị giáo sư độc dược này không dễ trêu chọc, nên không ai có đủ can đảm đến trễ. Một lúc sau, học sinh đã ngồi kín phòng học, có một số học sinh không có chuẩn bị quần áo ấm, nên lạnh đến mức run bần bật.

Draco đứng lên, bỏ bùa ấm áp lên trên người các nữ sinh nhà Slytherin —— đây là một câu thần chú nhỏ của một ngàn năm trước.

Các nữ sinh đều gửi cho hắn một ánh mắt ngượng ngùng hoặc cảm kích hoặc hào phóng hoặc một nụ cười.

Còn nam sinh sao…… Đơn giản là mặc kệ bọn họ thôi.

Draco trở lại chỗ ngồi của mình, và thấy Pansy lại bắt đầu tản ra khí lạnh. Draco khó hiểu nhìn chiếc áo khoác trên người cô nàng, sau đó lại bỏ thêm vào một cái bùa ấm áp, cô sẽ nhanh chóng cảm thấy ấm lên thôi.

Sau đó lại nhìn sang phía Gryffindor, thấy bọn họ thấp giọng nói chuyện với nhau, liên tục cười đùa, trái tim ấm áp thì sẽ không cảm thấy cơ thể lạnh lẽo nữa.

Huống chi Gryffindor luôn mang đến cho mọi người cảm giác ầm ĩ, không biết có phải hay không là bởi vì màu sắc chủ đạo của họ là tông màu ấm và sự lạnh giá dường như không hề liên quan tới bọn họ.

Rất nhanh đã đến giờ lên lớp, Draco tò mò nhìn viện trưởng mặc áo choàng đen của nhà Slytherin, với những bước đi mạnh mẽ. Người này ngoài có vẻ mặt vô cảm còn trông rất đáng sợ. Draco không thể tưởng tượng nổi bộ dạng lúc cười của người này. Khuôn mặt đó dường như có vô số cay đắng và hận thù sâu sắc, giống như không có bất kỳ niềm vui, ôn nhu, hay cảm xúc ấm áp sẽ được biểu lộ trên khuôn mặt đó, vĩnh viễn giống như ai đó nợ người này rất nhiều tiền. Đôi mắt của người này là một màu đen lạnh lùng. Nhìn qua, giống như đang ở trong hai cái đường tầm đen tối, lạnh băng, trống rỗng.

Draco thấy từ lúc người này bước vào lớp học thì Harry đã cúi đầu nhìn chằm chằm vào cuốn sách, áp sát mũi vào trang sách, lại không dám ngẩng đầu lên nhìn, Ron cũng giống như cậu ấy, cúi đầu xuống và cố gắng giả vờ như mình không hề tồn tại.

Khi giáo sư bắt đầu điểm danh, Draco phát hiện cơ thể Harry lập tức trở nên căng thẳng.

Khi giáo sư Snape điểm danh đến tên của Harry, cậu ấy dường như đóng băng lại.

“Harry Potter.” Khóe miệng của giáo sư cong lên nhưng không hề có chút ấm áp nào, “Nhân vật nổi tiếng của chúng ta đây rồi.”

Ngoài dự kiến, khi nghe thấy câu nói này, Harry liền lập tức thả lỏng, cậu ngẩng đầu lên nhìn Ron và nở một nụ cười gượng gạo, rồi sau đó thở dài.

Nhưng Snape vẫn không dừng lại lâu lắm, sau khi điểm danh xong, ông nhìn chằm chằm các học sinh trong lớp và bắt đầu tiết học đầu tiên với giọng điệu trầm thấp nhưng rất rõ ràng, “Các ngươi tới đây để học một bộ môn khoa học tinh tế và một nghệ thuật chính xác là chế tạo độc dược. Bởi vì trong lĩnh vực này không cần vung vẩy đũa phép một cách ngu ngốc, cho nên có một vài người trong các ngươi không tin rằng đây cũng là một loại hình phép thuật.”

Ánh mắt lạnh lùng của ông nhìn toàn bộ lớp học, điều này rất có ích trong việc giữ trật tự.

“Ta cũng không trông mong các ngươi có thể hiểu được ngọn lửa cháy chậm bên dưới vạc độc dược và những làn khói trắng mỏng manh, tỏa ra mùi hương thoang thoảng. Cũng chẳng trông mong gì các ngươi hiểu được sức mạnh kỳ diệu của những chất lỏng chảy vào trong mạch máu làm mê hoặc đầu óc người khác, làm các giác quan đều bị mắc bẫy,”

Draco trúng đạn rồi.

“Ta có thể dạy cho các ngươi cách đóng chai danh vọng, chế biến vinh quang, thậm chí ngăn cản tử vong —— nhưng cần phải có một điều, đó chính là các ngươi không phải là lũ đầu bò mà lâu nay ta vẫn phải dạy!”

Đầu gối của Draco bị trúng vô số mũi tên.

Hắn bất mãn thì thầm trong lòng, chẳng lẽ không điều chế được độc dược đều là kẻ ngốc à?

Hắn thấy Hermione đang nghiêng người về phía trước, vẻ mặt hưng phấn và mong đợi, như thể muốn chứng minh bản thân không phải là một kẻ ngốc.

Điều này an ủi Draco một chút, Gryffindor vẫn có rất nhiều nhân tài.

“Potter!” Snape đột nhiên gọi tên, nhưng Harry vẫn không ngạc nhiên chút nào khi đứng dậy, “Nếu ta đem bột rễ cây lan nhật quang vào dung dịch ngải tây sẽ thu được gì?”

Ron ngồi bên cạnh cậu cũng bắt đầu liều mạng lật sách giáo khoa.

“Sẽ thu được cái gì?” Draco nhỏ giọng hỏi Pansy.

Pansy suy nghĩ một lúc, rồi mới do dự trả lời: “Chắc là sinh tử thủy? Cha mình hình như đã dùng loại thuốc này khi ông bị mất ngủ.”

Harry do dự một lúc, vẻ mặt rối rắm của cậu khiến mọi người đang nhìn cậu cũng rối rắm theo luôn, cậu ủ rũ cụp đuôi nói, “Con không biết, thưa giáo sư.”

Snape hừ một tiếng, “Xem ra, danh tiếng không đại diện cho tất cả, phải không?”

Draco lại một lần nữa cảm thấy bản thân mình bị trúng đạn.

Hắn thấp giọng hỏi Pansy, “Cậu thấy Godric Gryffindor có nổi tiếng không?”

Pansy nói: “Cậu điên rồi sao? Đó là một nhân vật huyền thoại.”

Vì thế Draco dùng vẻ mặt đưa đám cào cào cái bàn. Hắn chỉ không biết điều chế độc dược thôi. Những loại độc dược này, chỉ cần một mình Salazar tinh thông không phải tốt rồi sao.

Bên kia Snape tiếp tục nhắm vào Harry, “Chúng ta hãy thử lại một lần nữa, nếu ta muốn ngươi đi tìm một khối bezoar, ngươi sẽ tìm thấy nó ở đâu?”

Tay của Hermione đã giơ lên rất cao.

Đôi mắt Harry sáng lên, dường như nhớ lại câu trả lời trong trí nhớ của mình, “Giáo sư, ở trong dạ dày của con bò?”

Snape nheo mắt, dường như rất không hài lòng với câu trả lời của Harry.

“Ngươi không chắc chắn à?” Snape khinh miệt cong môi, “Như vậy, cây mũ thầy tu với cây bả chó sói khác nhau ở chỗ nào?”

Harry dường như cũng nhớ nó, và lần này cậu trả lời rất nhanh, “Không có gì khác nhau!”

Dường như rất hài lòng với câu trả lời của chính mình, Harry cúi đầu và liếc nhìn Ron, cả hai đều nở một nụ cười vui vẻ.

Draco cảm thấy giáo sư Snape sẽ không buông tha Harry dễ dàng như vậy. Quả nhiên, giáo sư Snape nâng cằm như Slytherin, “Ngài Potter của chúng ta thoạt nhìn trông rất kiêu ngạo, hử? Ngồi xuống đi!”

Harry và Ron lập tức nghiêm mặt cúi đầu, ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Để ta nói cho các ngươi biết, bột rễ lan nhật quang và dung dịch ngải tây có thể điều chế thành một loại thuốc ngủ cực mạnh, được gọi là sinh tử thủy.”

“Bezoar là một cục đá được lấy ra từ dạ dày của một con bò, có tác dụng giải độc rất mạnh.”

“Mà cây mũ thầy tu và cây bả chó sói, đều là một, được gọi chung là cây phụ tử.”

Ông nhìn quanh lớp, “Các ngươi đều biết hết rồi sao? Còn không mau ghi lại!?”

Toàn bộ lớp học đều cùng vang lên tiếng sàn sạt của bút lông chim và giấy da dê. Harry nhớ rõ kiếp trước cậu chống đối giáo sư nên bị trừ mười điểm, cậu cúi đầu và ghi chép lại vào ghi chú của mình, hồi hộp lắng nghe xem cậu sẽ bị trừ bao nhiêu điểm.

Giữa những tiếng ồn ào, giọng nói của Snape vẫn rất rõ ràng, “Potter, có vẻ như ngươi đã không nghiêm túc chuẩn bị bài.”

Harry cảm thấy bản thân oan uổng muốn chết.

Snape muốn nói lại thôi, dường như muốn tìm lý do thích hợp để trừ điểm, nhưng phát hiện ra rằng Harry ngoại trừ không trả lời được câu hỏi thì cũng không có làm sai gì cả. Nếu trừ điểm vì không nghiêm túc chuẩn bị bài trước, thì lý do này cũng quá tệ đi. Ông giận dữ hừ lạnh một tiếng và bắt đầu chia hai người thành một nhóm.

Harry và Ron ngạc nhiên liếc nhìn nhau, bắt đầu đặt vạc lên giá đỡ với nụ cười vui vẻ trên mặt —— rốt cuộc yêu cầu thấp đến mức nào a.

Snape bắt đầu đi tới đi lui trong lớp học, chỉ đạo bọn họ điều chế một loại độc dược đơn giản để điều trị bệnh mụn ghẻ. Chiếc áo choàng đen của ông rất dài, khi bước đi, vạt áo phía sau bay lên, khí thế bức người.

Tuy nhiên, trông rất soái.

Draco bắt đầu cân những cây tầm ma khô, nghiền nát nanh rắn. Loại công việc này thì hắn làm rất tốt,  giúp hắn nhận được ánh mắt hài lòng của Snape trong khi hầu hết các học sinh đều bị chỉ trích.

Pansy ở bên cạnh cũng đang rất áp lực.

Draco vỗ vai cô nàng, rất muốn nói cho cô nàng biết rằng hắn mới là người căng thẳng nhất vì sắp sửa bắt đầu vào giai đoạn điều chế.

HẾT CHƯƠNG 10

Design a site like this with WordPress.com
Get started