[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 37 : Uống Độc Dược


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: AKKI

-o0o-

Salazar không có chút cảm giác gì, thu hồi ánh mắt của mình vào bữa sáng trước mặt. Mà đối với đánh giá của Lucius, cũng không đáp lại. Trẻ con mà, dù sao phải có một chút hiếu kỳ mới đúng. Đối với người xa lạ đột nhiên ở trong nhà mình, không đánh giá mới là kỳ quái.

Ăn sáng xong, biết có Lucius ở đây Salazar không tiện nói chuyện lắm, Abraxas vươn tay đuổi Lucius như đuổi ruồi “Lucius, về phòng làm bài tập đi.”

Khoé miệng Lucius giựt giựt, ngày đầu tiên được nghỉ cậu vẫn luôn ngốc ở torng phòng đó được không!

Bất quá nhìn biểu cảm của Abraxas, Lucius thông minh im lặng. Chậc, vẫn là về phòng làm bài tập đi, cậu không muốn chép gia quy Malfoy thêm một trăm lần nữa đâu, mệt chết người mà.

Salazar nhìn Ansel nằm dài trên bàn, đau lòng “Al, chính em cũng rõ ràng tình huống của mình hiện tại đi.”

Ansel mềm như bông gật đầu, đôi mắt nửa híp mơ màng nhìn Salazar “Giống với ngàn năm trước phải không?”

“Ừ, ngàn năm trước sau khi uống độc dược thì không có tác dụng phụ gì, nhưng mà hiện tại,” Salazar thần sắc nghiêm túc nhìn Ansel “Có lẽ sẽ phát sinh vài tác dụng phụ mà ngàn năm trước không có.”

Salazar nói trắng ra cho Ansel như vậy, không phải yêu cầu y lựa chọn, àm là yêu cầu y chuẩn bị sẵn. Mặc kệ chuyện gì xảy ra, Salazar sẽ không cho phép Ansel vĩnh viễn nhắm mắt.

Ansel nỗ lực tập trung tinh thần mở to mắt, ánh mắt y nhìn Salazar đong đầy tín nhiệm cùng ỷ lại “Lão sư, con đều nghe người.”

Salazar hít sâu, đứng dậy ôm Ansel vào trong lòng, đi về phòng “Yên tâm đi, Al, nếu em không tỉnh, ta cũng sẽ bồi em.”

“Lão sư?” Ansel mơ mơ màng màng dùng móng vướt chụp quần áo của Salazar, không quá minh bạch hàm nghĩa trong câu nói của Salazar.

“Không có việc gì” Salazar cúi đầu cọ cọ trán Ansel “Lão sư sẽ không để cho em có việc gì.” Tuyệt đối sẽ không.

Salazar đặt Ansel lên giường, Abraxas theo sát phía sau cũng vào phòng, nhìn Salazar lấy một lọ độc dược từ trong ngực ra, trong lòng hơi căng thẳng.

“Chủ nhiệm” Abraxas đứng sau lưng Salazar, khẩn trương hỏi “Cần con làm gì không?”

Salazar lắc đầu, ngồi bên cạnh giường, đỡ Ansel ngồi dậy, dùng răng cắn mở bình “Trước mắt thì không cần, trò ra ngoài trước đi, khi nào cần sẽ gọi.”

Abraxas cũng không nói gì, yên lặng rời phòng. Bởi vì hắn biết, chỉ cần Salazar ở bên, Ansel chắc chắn sẽ không có việc gì.

“Al, tỉnh tỉnh, uống hết bình độc dược này rồi hẵng ngủ tiếp.” Salazar đỡ Ansel dựa bào bả vai mình, nhẹ giọng nói.

Ansel mơ mơ hồ hồ mở to mắt, muốn duỗi tay lấy, lại bị Salazar đè xuống “Ta uy em, ngoan ngoãn uống đi.”

Ansel vừa mới nếm một ngụm, thiếu chút nữa nhịn không được phun ra, rất kích thích, làm Ansel hơi thanh tỉnh một chút.

Ansel quay đầu, duỗi đầu lưỡi cự tuyệt “Lão sư, ghê quá, không uống được không?”

“Không đương.” Salazar xoay đầu Ansel lại, vửa đe doạ vừa dụ dỗ “Không uống thì vẫn sẽ luôn ngủ như vậy, chờ Al ngủ, ta lại giống như ngàn năm trước, không tìm thấy Al.”

“Ngô………” Nghe vậy, Ansel uỷ uỷ khuất khuất quay xoay đầu, yếu ớt mở miệng “Con uống, bất quá lão sư không cần đi tìm lão xú sư tử kia!!”

Salazar không nói gì, hắn không có việc gì đi tìm tên kia làm gi? Bất quám hiện tại chỉ cần Ansel uống xong thì chuyện gì cũng có thể.

“Được được được, chỉ cần Al uống xong bình độc dược này, ta cái gì cũng nghe em.” Salazar trấn an, đưa độc dược đến bên miệng y.

Ansel nhỏ giọng lẩm bẩm: “Bệnh rõ ràng giống nhau, như thế nào mà hương vị ngàn năm sau lại khó nuốt hơn chứ………..”

Salazar nghe xong liền bất đắc dĩ cười, ngàn năm trước nhiều ra một vị thuốc dẫn, cho nên mùi vị mới khá hơn, nhưng hiện tại…………

“Nói nhiều như vậy là gì, nói nữa ta cho em uống hai bình!” Salazar ôm tâm lý uống càng sớm càng thoát tội, ngữ khí hơi nghiêm khắc nói.

“Được được được, không phải không uống đâu, tức giận thế làm gì.” Ansel ngửa mặt, dùng tay nâng tay Salazar lên, trực tiếp đem độc dược mùi vị cổ quái uống hết.

Uống quá nhanh, làm cho Ansel bị sặc nhịn không được dựa vào lòng Salazar ho khan, Salazar nhìn bộ dáng đáng thương hề hề này của y mà đau lòng, “Uống nhanh như vậy làm gì, có ai tranh với em đâu.”

Ho khang nhanh chóng giảm bớt, Ansel dựa vào torng lòng Salazar bị buồn ngủ đánh úp. Mí trên mí dưới không ngừng đánh nhau, thanh âm mỏng như là mèo con mới sinh ra “Uống như vậy, với không cảm nhận được gì………”

Còn chưa nói xong, liền trực tiếp dựa vào ngực Salazar ngủ. Salazar cẩn thận dìu y nằm xuống, chính mình ngồi ở mép giường, đề phòng có chuyện gì bất trắc xảy ra.

Toàn bộ phòng đều chìm vào yên tĩnh, chỉ còn lại mỗi tiếng hít thở đan xen của hai người Ansel và Salazar. Hai tay Salazar nắm chặt tay phải của Ansel, trong lòng dần bình tĩnh lại. Híp mắt, ánh mắt sắc bén bắn ra ngoài (tui nhiều khi muốn khóc mấy khúc này ghê á, ánh mắt sắc bén bắn ra ngoài là sao?). Không có bất luận kẻ nào có thể cướp đi mạng sống của Ansel, cho dù có là Merlin cũng không thể!

Salazar chỉ ngồi như vậy, cứ như một pho tượng, không hề nhúc nhích, một pho tượng không có sinh mệnh.

Một giờ trôi qua, cơ thể Ansel bỗng nhiên lạnh xuống, gương mặt vốn hơi đỏ cũng nhanh chóng trắng bệch, môi run rẩy không ngừng, cũng đã bắt đầu chuyển sang màu tím.

Salazar siết chặt hai tay mình lại, nhanh chóng cẩn thận truyền ma lực của mình qua cơ thể Ansel, sợ ma lực của y không đủ, không thể kháng cự được khí lạnh mà độc dược mang đến.

“Lão sư…….. nóng quá……” Ansel vẫn chưa tỉnh lơ đãng mở miệng, làm Salazar kinh ngạc mở to hai mắt.

Nóng quá? Sao có thể! Salazar vuốt bàn tay Ansel, rò ràng là lạnh đến mức muốn đóng băng, làm sao có thể nóng. Nhưng mà, ánh mắt Salazar dừng trên trán Ansel, từng giọt mồ hôi không kịp nhỏ xuống cũng đã đóng băng. Salazar biết rất nhiều Phép thuật Hắc ám khác nhau, lúc này cũng không biết đây là chuyện gì.

Cứ như vầy hoài cũng không phải là cách, Salazar cắn răng, đành phải dựa theo suy nghĩ của mình mà ôm Ansel trên giường dậy, đến trước phòng tắm vung chân đá văng cửa. Một bùa vô thanh vô trượng mạo hiểm thả vài viên đá đang toả khí lạnh nhè nhẹ vào bồn đầy nước.

Salazar đặt Ansel trần truồng vào bồn, ngay sau đó cũng nhanh chóng cởi bỏ quần áo của mình, bước vào bồn ôm Ansel vào trong lòng. Không dám ếm cho mình một bùa giữ ấm, sợ sẽ có chuyện gì không may xảy ra.

Trong bồn tắm lạnh căm, trong lòng còn ôm một người còn muốn lạnh hơn nước trong bồn, Salazar cắn răng kiên trì, thân thể thường thường không thể khống chế mà run rẩy.

Đến khi Salazar cảm giác được mình sắp đóng băng, phát hiện độ ấm trong bồn tăng lên nhanh chóng, mà thân thể lạnh như băng của Ansel cũng từng chút từng chút ấm lên. Không bao lâu sao, nước trong bồn đã trở về nhiệt độ bình thường, đúng lúc này Salazar cảm nhận được, cơ thể Ansel trong lòng cũng đã thả chậm tốc độ tăng nhiệt độ.

Lúc này, Ansel cũng không còn nói “Nóng quá”, dựa vào lòng lòng ngực Salazar không nhúc nhích, chỉ an tĩnh ngủ.

Salazar thờ phào, xem ra hắn đã cược đúng, nếu hắn cứ cố gắng làm nóng bên trong cơ thể của Ansel, vậy thì đến bây giờ chắc y cũng chưa thể tỉnh lại (tui không hiểu chỗ này lắm, “Salazar thở nhẹ một hơi, xem ra hắn đánh cuộc chính xác một phen, nếu nóng lên tới đối kháng Ansel thân thể mặt ngoài rét lạnh cùng trong cơ thể nhiệt độ, phỏng chừng hiện tại Ansel là hoàn toàn vẫn chưa tỉnh lại” này là bản gốc nha, nếu ai biết thì hãy comment cho mình nhé.)

Salazar cẩn thận đỡ Ansel trong lòng dựa vào thành bồn, trực tiếp dùng phép thuật làm mấy giọt nước trên cơ thể bốc hơi, sau đó dùng tốc độ ánh sáng mặc quần áo. Không màng nước làm ướt quần áo, ôm Ansel ướt dầm dề ra khỏi bồn, cẩn thận lấy khăn lau nước trên người cho Ansel.

Mặc quần áo xong cho Ansel mới ôm y ra khỏi phòng tắm, đặt Ansel lên giường. Vuốt Ansel đã khôi phục nhiệt độ bình thường, Salazar hít sâu một hơi, cuối cùng cũng giải quyết xong vấn đề lớn nhất trong lòng.

Trải qua chuyện của Ansel, thân thể rất khoẻ mạnh, trước giờ chưa bao giờ bệnh, Salazar, hoa hoa lệ lệ bị cảm…..

Mũi nghẹt khó chịu, làm cho nước mắt cứ trong tình trạng lưng tròng, Salazar thỏ bự cứ thế mà ra đời…….. Tuy rằng rất muốn tiếp tục ngốc ở đây chăm sóc Ansel, nhưng cái virus cảm mạo này đến rất không đúng lúc, hơn nữa hắn cũng sợ mình sẽ lây bệnh cho Ansel làm trình độ nguy điểm của Ansel lại thêm một phần. Salazar bất đắc dĩ đành phải gọi Abraxas đến thay ca.

Abraxas cũng coi như an bài thoả đáng, khi Salazar tạm thời ở lại trang viên Malfoy để nấu độc dượcm Abraxas đã phân phó gia tinh ở trang viên phải nghe theo lệnh Salazar.

Salazar xoa xoa cái mũi đã biến thành màu đỏ của mình, thấp giọng hô: “Dora!”

Một con gia tinh mặc giẻ lau có thêu gia huy Malfoy, ngay lập tức xuất hiện trước mặt Salazar, cẩn thận khom lưng, đầu sắp đụng đến mặt đất “Khách nhân tôn kính, ngài có gì muốn phân phó?”

“Đi gọi chủ nhân của ngươi Abraxas Malfoy lên đây.” Muốn hắt xì, rồi lại không dám.

HẾT CHƯƠNG 37

[HP] Những Câu Chuyện Nhỏ – Câu Chuyện Nhỏ Thứ Mười Tám : Cánh Hồng


AUTHOR : YING

-o0o-

hoa tàn rồi em ơi, tình ta cũng phai rồi.

cánh hồng ngày đó đỏ thắm, nồng tình ấm, hóa thành tro tàn màu xám tro.

ngọt ngào từng ngày nào trao nhau, trở thành ký ức đau đớn trong tim.

ái ân nồng nàn, thiết tha, nay như gai nhọn bao quanh đôi ta.

từ khi nào, hai chữ chúng ta lại không còn nữa.

từ khi nào, chỉ còn là hai chữ ‘anh’ và ’em’.

hai cái tên từng được đặt bên cạnh nhau, đẹp đẽ vô ngần.

đẹp như mối tình đầu vừa chớm nở, như tình yêu đầu ngây ngô.

như tình ta sáng trong như trăng tròn.

mối tình đầu hợp hợp tan tan, là do quá non trẻ, hay là đã hết yêu.

mặc kệ lý do nào, tình ta giờ cũng đã kết thúc rồi.

mà tại sao, anh lại nhớ em thế này?

nhớ cái ôm từng lúc mỏi mệt, nhớ chiếc hôn khi anh gần em.

nhớ từng đêm anh ôm em vào lòng say ngủ.

nhớ hẹn ước thuở đầu yêu nhau.

mà giờ đây, đã tàn phai…

cánh hồng héo úa, chiếc ly vỡ tan, đèn không còn sáng.

còn đâu những ngày anh ôm em vào lòng, thì thầm với em những câu ngọt ngào.

còn đâu những sáng đôi ta lười biếng nằm trên giường ngắm đối phương, rồi cùng bật cười khi cả hai quá ngốc nghếch.

còn đâu những trận cãi nhau nhỏ nhặt, vô lý, lại càng thêm gắn kết tình cảm cả hai.

còn đâu ánh mặt trời khiến anh thương nhớ.

còn đâu, mối tình của đôi ta.

.

.

.

-‘anh à, mình chia tay nhé!’

__khi tình cảm đã đổ vỡ, ta chọn cách buông tay.

-‘tại sao?’

__một câu hỏi hai chữ, lại là dùng hết sức bình sinh mà nói ra.

-‘không sao cả, chỉ là em muốn dừng lại mà thôi!’

__lời thật lòng đại mạo hiểm, lời nói dối nghẹn ngay đầu môi.

-‘được!’

_xin em hãy giữ anh lại…

__một câu trong lòng, không dám nói ra, để rồi vĩnh viễn chia xa.

.

.

.

hồng đỏ, hồng xanh, hồng trắng.

em từng nói, em thích nhất là hoa hồng.

anh còn nhớ, vật định tình của đôi ta.

là cánh hồng rực rỡ, thơm ngát.

mà em à, đóa hoa anh vẫn cầm trên tay.

sao lại đau đớn đến như vậy?

không còn như ngày đầu ngọt ngào, thấm đầy yêu thương.

giờ chỉ là tàn phai, nhạt màu và đầy thương tích.

gai hồng bao quanh người anh, tách anh ra khỏi hơi ấm của em.

đâm vào da thịt anh đau đớn, càng ngày càng chặt hơn.

máu trộn với thịt, đau đến không tưởng.

hai tay anh cố gắng gỡ những gai hồng, lại vì em mà nát tan.

vì anh còn thương, nên cố gắng thoát ra.

vì em hết yêu, nên mới đau thương đến nhường này.

.

.

.

-’em à, mình quay lại được không?’

__như ngày đầu anh ngỏ lời yêu, bộ vest đen vẫn còn trong ký ức.

-‘tại sao?’

__em trao anh hai chữ nhẹ tênh, đôi mắt xanh như thấu rõ lòng người.

-‘vì anh còn thương, và vì em chưa từng hết yêu, vì đôi ta mãi là của nhau’

__nụ cười vẫn còn trong tâm trí, đôi mắt bạc vẫn kiên định ôn nhu.

-‘harry, mình quay lại nhé em?’

__quay lại đi em à, quay lại để hoàn thành hẹn ước bỏ dỡ, vì mảnh đời còn dở dang, vì cuộc tình sẽ là vĩnh cửu.

-‘draco, anh không hối hận?’

__cong khóe môi cười nhẹ, harry như trở lại ngày em lần đầu gặp người em yêu.

-‘cả đời anh, hối hận nhất là ngày đó không giữ lấy em, hiện tại, em có muốn chạy cũng không được!’

__cả một đời anh, thiếu em bên người là hối hận nhất, nên mau quay lại bên anh đi thôi, đừng để người em yêu phải đau khổ.

-‘anh không hối hận, em cũng không sợ, quay lại thôi, draco!’

__cả đời em, vắng anh là ác mộng đáng sợ nhất, vậy nên anh bằng lòng chở che cho em khỏi gió mưa đấy nhé?

.

.

.

hồng lại nở rồi, ta vẫn còn bên nhau.

thật tốt quá, ta lại càng yêu nhau.

HẾT CÂU CHUYỆN NHỎ THỨ 18

[HP] Secret Soup – Oneshort


EDITOR : SHIN

BETA : SHIN

-o0o-

Harry đang vô cùng hạnh phúc.

Đó là một ngày mùa thu đẹp trời; những tia nắng nhảy nhót đùa nghịch trên tấm thảm lá được dệt nên bởi hai gam màu đỏ-vàng trải trên mảnh vườn. Một ngày thứ sáu, nghĩa là ngày nghỉ cuối tuần đã đến rất gần. Tuyệt vời hơn nữa, anh đã xoay xở để trốn thoát khỏi đống công việc sớm hơn tận hai tiếng đồng hồ. Và anh có một kế hoạch…

Anh sẽ lôi Severus ra khỏi phòng luyện dược (mà không ngần ngại đạp đổ rất nhiều phản kháng, anh có thể chắc chắn), vơ lấy một chai rượu và hai chiếc ly, rồi cùng với chúng, họ sẽ đi nhanh xuống đến chiếc xích đu ở bên hồ. Những ngày đẹp trời như hôm nay sẽ không còn nhiều nữa, và anh luôn muốn hai người họ có thể bắt đầu những ngày cuối tuần với một chút lười biếng, sau những giây phút ngẫu hứng đắm chìm trước thiên nhiên.

Khi anh bước vào trong và cởi áo khoác ngoài, hương thơm của một món hầm có lẽ vẫn đang sôi bay đến vờn trước mũi Harry, kèm theo những âm thanh rì rầm vọng lại từ căn bếp. Chắc hẳn Kreacher lại đang tự lẩm bẩm với chính mình rồi…

Nhưng rồi anh nhận ra đó là một cuộc hội thoại – có giọng lẩm bẩm của Kreacher, phải, và cả chất giọng âm trầm không lẫn vào đâu được của Severus.

Và thế là có một Harry đầy mưu tính rón rén đi qua phòng khách để đứng ở một bên cửa, len lén nhìn qua bản lề vào bên trong. Ngay trong tầm nhìn của anh là Kreacher và Severus đang đứng-cạnh-nhau, bên bàn bếp, cả hai đều đeo tạp-dề và đều đang sưng sỉa theo phong cách riêng của họ.

Mặt anh hơi nhăn lại. Severus đang cầm một con dao, và anh không chắc gã đang băm hành hay đang trút giận lên chúng nữa.

Kreacher đảo mắt.

“Không, không phải! Thái lát, không phải băm!”

“Mày nói tao băm—”

“Kreacher không nói! Kreacher nói băm nấm và thái lát hành. Chủ nhân Snape thì cứ làm ngược lại!”

Môi Snape hơi mím lại, nhưng gã vẫn điều chỉnh chuyển động của bàn tay.

“Tao rõ ràng đã nghe thấy mày nói khác. Tao không hiểu nổi mày xoay xở thế nào để khiến bất cứ thứ gì ăn được hiện lên trên mặt bàn.”

Harry đưa một tay lên bụm miệng.

Chuyện gì đang…?

“Kreacher vẫn không hiểu. Kreacher không cần sự giúp đỡ từ Chủ nhân Snape.”

Nâng chiếc thớt lên, Severus hơi nghiêng tay và gạt những miếng hành vào một cái nồi đang sôi.

“Tao không có ý định giúp đỡ. Tao đã nói với mày hai lần rồi — Tao muốn biết cách làm món hầm mà Chủ nhân Harry của mày ưa thích.” Gã đặt chiếc thớt lên bề mặt bàn lát đá, rồi hỏi, “Bước tiếp theo?”

“Cà rốt,” Kreacher cười màu mè khi ông ta khoanh hai tay lại. “Thái hạt lựu.” Severus chỉ mới đặt nhát dao đầu tiên thì Kreacher đã gần như rít lên, “Thái hạt lựu, không phải thái lát! Chúng phải thành những miếng đẹp đẽ! Kreacher cứ nghĩ những bậc thầy độc dược thì hẳn phải biết sự khác biệt.”

Răng Severus gần như cắn lên đầu lưỡi khi gã tập trung.

“Cẩn thận cái miệng của mày.” Gã lẩm bẩm.

Như Harry nhận thấy, đôi mắt Kreacher lập tức mở to đến mức gần như lồi ra.

“Ồ, Kreacher phải nói điều cần phải nói, nếu không món hầm của Chủ nhân Harry sẽ bị làm cho tan nát, và đó sẽ là lỗi của Chủ nhân Snape, và Kreacher sẽ nói với ngài”, ồ phải, gã sẽ nói với ngài ấy.

“Mày sẽ không hé răng bất cứ điều gì, nhớ chưa?” Snape càu nhàu khi gã hoàn thành việc thái nhỏ cà rốt, rồi gã với tay để lấy cần tây. “Tốt chứ hả?” Gã hỏi.

“Như ý muốn của Chủ nhân Snape,” Kreacher khịt khịt mũi. “Nhưng Kreacher có thể làm tốt hơn.”

Severus thở dài và đặt chiếc dao lên quầy bếp, rõ ràng gã đang vật lộn để giữ được kiểm soát.

“Đúng, tao không nghi ngờ việc mày có thể làm tốt hơn. Nhưng mỗi khi tao và cậu ấy đi nghỉ ở đâu đó, tao muốn có thể chuẩn bị một món ăn mà cậu ấy yêu thích.” Gã quay trở lại với việc thái nhỏ mớ cần tây. “Như một sự bất ngờ mà tao không trông mong mày có thể hiểu tại sao.”

Kreacher chăm chú nhìn gã trong một thoáng, ánh mắt ông lúng liếng di chuyển từ gương mặt Severus đến bàn tay gã.

“Hừm. Chủ nhân Snape có nói gì đi nữa thì Kreacher cũng vẫn sống để phục vụ.” Ông ta rên rỉ với sự cáu kỉnh thường thấy. “Thái thành những miếng lớn hơn!”

Harry di chuyển để anh có thể dựa người vào tường, hoàn toàn bị mê hoặc và gần như không thể rời mắt khỏi điều lạ lùng kia. Sự cộng tác chưa từng được mong đợi giữa hai người họ vẫn đang tiếp tục với khoai tây, gà, và hồ tiêu, với một Kreacher không ngừng bắn tỉa và đá xoáy, cùng một Severus xem chừng chỉ muốn thực hành thái lát và thái hạt lựu một con gia tinh.

Khi mọi thứ đã được đổ vào nồi, Severus vặn nhỏ ngọn lửa bên dưới như được chỉ dẫn, rồi cầm lấy một cái muôi và nhúng nó vào món hầm đang sôi. Kreacher quan sát với đôi mắt mở trừng trừng khi Snape thổi nhẹ phần súp trong chiếc muôi, rồi gần như không thể kiềm chế bản thân khi Severus đưa nó đến gần miệng.

“Chủ nhân Snape đang làm cái gì thế?” Ông ta kêu thất thanh khi nhảy tưng tưng tại chỗ.

Snape khựng lại một lúc.

“Nếm nó, dĩ nhiên.”

“Tại sao Chủ nhân Snape muốn nếm chứ?”

Severus cẩn thận hớp một ngụm nhỏ ở phía thành muôi.

“Để xem xem gia vị có cần được điều chỉnh không.”

Kreacher lắc đầu nguầy nguậy.

“KHÔNG, không! Không điều chỉnh gì hết! Gia vị của Kreacher là hoàn hảo! Kreacher biết chính xác Chủ nhân Harry thích gì, và Kreacher đã chỉ dẫn cho Chủ nhân Snape. Không cần nếm bất cứ thứ gì hết!”

Đặt cái muôi lên bàn bếp, Severus khoanh tay trước ngực.

“Hừm, mày sai rồi. Nó cần thêm muối.”

“Không, không! Chủ nhân Snape mới sai. Không thêm muối! Chủ nhân Snape sẽ phá hỏng món hầm và Chủ nhân Harry sẽ nghĩ đó là do Kreacher!”

“Và tao đang nói với mày là nó cần thêm muối.”

“Kreacher sẽ phải nói với Chủ nhân Harry nếu Chủ nhân Snape không thèm nghe!” Tên gia tinh quắc mắt nhìn Snape, và tình thế giằng co kéo dài cho tới khi Severus quyết định nhượng bộ.

“Làm như ý mày đi. Vậy, chất làm đặc súp thì sao?” Severus hỏi.

Kreacher thở dài và vẫy tay về phía một chiếc bát nằm ở cuối bàn.

“Ngài phải rắc chỗ bột ấy. Rắc, không phải đổ. Khuấy cho đến khi Kreacher nói dừng lại.”

Sau khi gã cầm cái bát lên, Severus nói:

“Và rồi chúng ta sẽ tiếp tục với bánh mì.”

Harry rời cánh cửa và rón rén đến chỗ tủ ly, nhưng anh vẫn có thể nghe tiếng kêu rên của Kreacher như thể ổng đang trong cơn đau đớn.

Sau khi rót cho mình một ly rượu, Harry lặng lẽ ra ngoài và tiến về phía hồ nước, dùng khoảng thời gian tự do được đánh cắp một mình.

****************

Harry tự đẩy mình đung đưa trên chiếc xích đu, quệt chân qua lại trên mặt đất, thưởng thức mùi hương của lá khô và ngắm nhìn những cơn gió hòa trong những đợt sóng gợn lăn tăn trên mặt hồ.

Cảnh tượng ở nhà bếp là một sự lạ lẫm nho nhỏ với anh. Harry chưa bao giờ tưởng tượng Severus sẽ làm một việc như thế — dành một buổi chiều, thời gian gã thường dùng để nghiên cứu, để học làm món ăn mà anh ưa thích.

Ồ, Harry đã làm rất nhiều việc cho Severus bởi anh yêu gã. Rất nhiều trong số đó là do anh dự tính — mua những món đồ nho nhỏ, sắp xếp những bữa ăn ở ngoài vào dịp cuối tuần mà Snape thường luôn thấy thích thú. Và Harry đã luôn cố gắng hòa hợp với tâm trạng Severus; anh biết cách yêu chiều gã và thỏa mãn gã, khi nào nên làm gã xao nhãng bằng cách đọc thành tiếng một cuốn sách hay cọ lên chân gã ở trước lò sưởi. Khi nào nên lên tiếng và khi nào nên im lặng. Đôi khi, đó chỉ là một cốc trà được âm thầm đặt bên khuỷu tay Severus, đôi khi, đó là lôi gã ra khỏi ghế và dẫn thẳng lên giường.

Tuy nhiên, những món quà Severus dành cho Harry thì thường là không chủ ý. Gã thường xuyên quên những dịp đặc biệt, nhưng sau đó sẽ khiến Harry ngạc nhiên với một cuốn sách hoặc một lọ nhỏ thứ gì đó mà gã chọn được mỗi khi ra ngoài. Gã chưa một lần phàn nàn về những cơn ác mộng của Harry; gã chỉ đơn giản là ở đó, nhẹ nhàng đánh thức anh và ôm anh cho đến khi anh chìm lại vào giấc ngủ. Sự dịu dàng khi gã chạm vào anh, cảm giác ấm áp khi gã trao anh một nụ cười chẳng nở, sự bao dung trong lời gã nói — tất cả những điều đó chính là món quà tuyệt vời nhất trong tất cả những món quà tuyệt vời đối với Harry.

Severus đã cho anh một món quà vô giá – bản thân gã.

Ngày qua ngày, Harry luôn cảm thấy quá tuyệt diệu — rằng họ đang cùng nhau chia sẻ cuộc sống, một cách hoàn toàn bình đẳng, và tất cả những gì liên quan đến Severus đều thuộc về Harry, và chỉ riêng Harry. Không có bất cứ lời hứa hẹn tuyệt đối nào giữa họ, nhưng anh luôn cảm thấy an tâm và chắc chắn hơn tất thảy. Chỉ riêng ý nghĩ về gã đã khiến Harry cảm thấy hạnh phúc và thỏa mãn hơn là anh có thể mơ tưởng đến.

****************

Khi Harry bước trở lại vào trong, Severus đang ở trong phòng luyện dược của gã. Kreacher thì vẫn đang cằn nhằn ở nhà trong bếp. Harry mỉm cười.

***************

Bữa tối đã được dọn lên: món gà hầm ưa thích của Harry, salad dưa chuột và bánh mì nướng mới ra lò.

Harry ăn với sự thích thú, miệng anh hoạt động không ngừng nghỉ từ những muỗng đầy súp đến những miếng bánh mì phết bơ to bự. Anh lắng nghe khi Severus ê a về một ngày chế dược như mọi ngày, tranh thủ lúc Severus ngừng lại để hớp trộm một ngụm rượu của gã.

Đặt chiếc thìa xuống, Harry tỏ ra tư lự và đầu anh nghiêng về phía bên kia bàn.

“Món hầm của anh thế nào?” Harry hỏi, cầm lấy ly rượu của anh lên.

Severus thần người ra trong một thoáng, rồi gã nuốt khan.

“Sao em lại hỏi thế? Nó không ngon sao?”

Harry nhăn mặt.

“Không, nó rất tuyệt. Chỉ là…” Anh lưỡng lự và cắn thêm miếng nữa. Hạ thấp chiếc thìa xuống, anh gật đầu. “Nó chỉ cần thêm chút muối.” Anh huơ huơ một tay phụ họa cho lời nói của mình. “Anh có nghĩ thế không?”

Severus dường như đã cẩn thận quan sát anh một lúc, rồi múc một thìa đầy và nếm nó với một vẻ nghiêm nghị. Gã hơi nheo mắt lại, nhưng không trả lời ngay lập tức, và Harry băn khoăn liệu có phải anh đã bị bắt gặp. Nhưng Severus gật đầu.

“Tôi nghĩ em đúng. Nó cần thêm muối. Kì lạ thật, đúng không? Nó luôn được nêm nếm rất hoàn hảo.”

“Nó vẫn ngon vô cùng,” Harry nói hững hờ. “Chỉ cần thêm chút muối nữa thôi.” Anh vui vẻ cắn thêm miếng nữa, rồi nâng chiếc khăn ăn lên để lau miệng, nhân lúc đó lén lút nhìn biểu cảm trên gương mặt Severus.

Severus với lấy bơ, khóe miệng hắn hơi kéo lên gần tạo thành một nụ cười khẩy — không phải kiểu cười khẩy vì ghê tởm, kiểu cười Harry đã hết sức quen thuộc — mà là một nụ cười hàm ý ‘tao đã nói với mày rồi mà.’ Harry ngay lập tức đã phải đấu tranh để không thể hiện ra những ý nghĩ trong lòng, một cuộc vật lộn bị làm cho tồi tệ hơn bởi câu nói tiếp theo của Severus.

“Ừm, em nên là người nói điều này với ổng. Không phải tôi.”

“Hmm, có lẽ anh đúng. Ông ấy hơi bảo thủ trong mấy việc liên quan đến nấu nướng.”

****************

Sau bữa tối, Harry đứng dậy, đi vòng qua chiếc bàn và cuốn hai tay anh xunh quanh cổ Severus, hạ thấp người và thì thầm qua tai gã. Sau tất cả, anh vẫn có những kế hoạch.

“Nghe này, chỉ một lúc nữa là đến hoàng hôn. Anh thấy thế nào nếu chúng ta mang rượu xuống hồ và ngồi trên xích đu ngắm mặt trời lặn?”

Severus hơi nghiêng đầu về phía sau, tựa lên ngực Harry.

“Như thế sẽ rất tuyệt.”

Harry hôn lên đỉnh đầu gã.

“Sau đó hãy lên giường và bắt đầu ngày cuối tuần sớm một chút. Em đang vô cùng muốn thể hiện cho anh biết em trân trọng anh đến nhường nào.”

Bàn tay Severus bao quanh bàn tay Harry, rồi siết chặt.

“Như thế thậm chí còn tuyệt hơn.”

HẾT

 

 

[HP] Tình Yêu Bắt Đầu Từ Tách Cà Phê – Oneshort


EDITOR : SHIN

BETA : SHIN

-o0o-

《Có một chuyện tình, được bắt đầu từ tách cà phê.》

Lucius có thói quen uống một tách cà phê trước giờ lên lớp cho tỉnh táo, hắn vốn là giáo sư ngôn ngữ học ở trường Hogwarts, vì nể nang ông bạn thân Severus Snape mà nhận lời dạy ba năm Hóa học cấp cao, rồi cứ thế bỏ công bỏ sức cho một đám học sinh còn đang tuổi bộp chộp.

Trong trường học có một quán cà phê nhỏ, trông xa giống như một căn nhà be bé, với những luống hoa xiu xíu, bên trong luôn sáng ánh đèn vàng ấm áp li ti. Sáng nào cũng có một cậu thanh niên tóc đen đeo tạp dề xanh biếc đứng ngoài tưới nước cho những luống hoa.

Lucius từng nghe Hiệu trưởng nói đó là học sinh cũ của trường, sau khi tốt nghiệp thì xin ở lại mở quán cà phê.

“Buổi sáng tốt lành, giáo sư Malfoy. Ngài vẫn dùng một ly capuccino và một ly đen không đường chứ? Hôm nay tôi có nướng mấy chiếc bánh ngọt, ngài có một muốn phần không?” Cậu thanh niên tóc đen nhận ra Lucius đã đến, bỏ bình tưới xuống, lau tay hỏi.

Lucius luôn là vị khách tới sớm nhất, là người có thói quen dùng sandwich cùng một ly capuccino và cà phê đen đặc. Cậu biết rõ thói quen này, bởi thế có phần đắn đo, nhưng cuối cùng vẫn hỏi một câu.

“Sáng tốt lành… Cứ như cũ là được rồi. Bữa sáng nay có gì vậy?” Lucius đáp, lại nhớ tới mình chưa từng hỏi cậu nhóc này tên là gì. Sở dĩ hắn gọi cậu ta là cậu nhóc, vì cậu ta trông chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi, cực kỳ phù hợp với cách gọi đó.

“Sandwich thịt bò, còn có một ít rau xà lách đầu mùa, đều là hàng đồ tươi mới đó. Ngài có cần thêm bánh ngọt không? Hay là tôi để dành cho ngài một phần vào bữa điểm tâm chiều nhé?” Cậu trai phủi phủi chút bùn bám trên tay, mở cửa đón Lucius vào cửa hàng. Giờ vẫn còn sớm, sân trường vẫn chưa thấy nhộn nhịp tiếng học sinh, còn tận một tiếng nữa mới tới giờ vào lớp.

“Thôi, tôi mang theo là được.”

Lucius suy nghĩ một chút, theo thói quen ngồi xuống chiếc bàn quen thuộc trong góc. Góc bàn này nằm ngay cạnh cửa sổ, theo đó nhìn ra có thể thấy khung cảnh rộng rãi. Đây là chỗ ngồi ưa thích của hắn, cậu thanh niên này cũng biết thế nên luôn cố tình để dành nó cho Lucius. Cậu thanh niên vào trong quầy rửa sạch hai tay rồi bắt đầu pha cà phê, làm ấm lò để nướng cho Lucius một chiếc sandwich ngon lành. Sau đó, cậu ta cầm thêm một tờ báo sáng đặt lên bàn hắn. Còn một tiếng mới tới giờ học, tới tận bảy rưỡi cũng sẽ chẳng có ai tới quấy rầy khoảng thời gian nhàn nhã này. Lucius thực sự rất thích không khí ở đây. Chàng trai trẻ tuổi đó dường như có ma lực làm người khác phải cảm thấy thoải mái. Hắn mở tờ báo ra, chẳng mấy chốc cà phê cũng được đặt ngay bên phải tay, bánh sandwich với mùi hương nhẹ nhàng cũng để ngay trước mặt.

“Cảm ơn.” Lucius lịch sự nói lời cảm ơn.

Cậu trai cười cười, quay về quầy chỉnh sửa lại đám cốc chén. Tới bảy giờ mười lăm, cậu để chiếc bánh sandwich thứ hai vào lò, phía trên mặt bánh rắc thêm một chút tiêu thơm. Mùi bánh quyện với mùi cà phê làm tâm tình người ta phải thư thả. Bảy giờ hai mươi phút, một cô học sinh với mái tóc màu rám nắng chạy vọt vào quán, chuông gió treo trên bậu cửa vì thế mà kêu leng keng. Lucius nhìn cô gái chạy nhào tới bên quầy, vớ vội túi giấy mà cậu trai vừa đặt lên đó chẳng bao lâu.

“Harry, không có anh thì em chết đói chắc rồi. Cảm ơn anh vì bữa sáng, anh là nhất đó Harry!”

Cô gái hôn nhẹ lên một bên má của cậu thanh niên, rồi lại chạy như bay ra ngoài. Lucius thấy quen quen, dường như hắn đã gặp cô bé ở đâu đó. Đúng rồi! Đó chẳng phải là học sinh cưng của Giáo sư McGonagall sao? Là Hermione Granger. Cuối cùng Lucius cũng biết tên cậu thanh niên tóc đen đó. Hắn thầm ghi nhớ, dù điều đó không phải là ép buộc… Nhớ thật kỹ, cơ mà với học trò cưng của McGonagall hắn còn không nghĩ mình phải nhớ, thì làm sao hắn lại muốn nghiêm túc nhớ tên một người bạn của cô gái Hermione Granger đó chứ?

“Hermione là đàn em khóa dưới của tôi, giáo sư Malfoy. Nhỏ hơn tôi hai khóa.” Harry cười cười giải thích. Cậu cũng không rõ vì sao mình lại giải thích điều này, nhưng rõ ràng cậu không thích người đàn ông kia nhìn cậu bằng con mắt nghi vấn. Lời nói đã ra tới miệng mà còn không thốt ra được, Lucius gật gật đầu, tỏ ý đã biết.

Bảy giờ rưỡi, Lucius tới quầy cầm túi đồ, thanh toán rồi bước ra ngoài, vừa vặn lúc mọi người kéo dần tới quán. Lucius cầm theo túi đồ ăn đầy sự tỉ mỉ của cậu thanh niên, chậm rãi đi về phía văn phòng.

—-

“Chào, Lucius!” Snape ngồi ngay cạnh bàn làm việc của Lucius, chào nhát gừng. Y và Lucius đều là dạng dùng cà phê để lấy lại sự tỉnh táo cần thiết. Thế nhưng giờ đã là bảy giờ ba mươi lăm phút, học sinh đã tới đầy trường, y không có ý định xông vào giữa đám học trò nghịch như quỷ kia để lấy cho mình một tách cà phê.

“Này, cà phê.” Lucius lấy trong túi ra một cốc cà phê đen, còn có cả hai chiếc sandwich được gói trong giấy bạc, kèm thêm cả hai chiếc bánh ngọt nho nhỏ. Là cậu ta đã cẩn thận thêm vào sao? Làm sao có thể hiểu rõ ý mình như thế chứ? Lucius không kìm được, cười cười.

“Chà, là quán của Potter hả? Có phải cậu con trai của Potter không? Cậu nhóc được hiệu trưởng cho phép dựng một quán cà phê ở dưới kia ấy?” Snape uống một ngụm cà phê, nhanh chóng cầm gói sandwich to trong tay Lucius, vừa ăn vừa nói chuyện. Lucius nhíu mày nhìn y. “Cũng chẳng có gì lạ đâu, Lucius. Cậu bạn cùng khóa với tôi – Potter – sau khi tốt nghiệp thì cưới Evans, được vài năm thì qua đời trong một tai nạn giao thông. Cậu nhóc nhà đó được họ hàng bên ngoại nhận nuôi, đại khái cũng không lấy gì làm sung sướng, sau khi vào học tại Hogwarts cũng phải vừa làm vừa học cho tới tận khi tốt nghiệp. Cụ Dumbledore đồng ý cho cậu ta mở một quán cà phê nhỏ trong trường, đồng thời cũng ở lại luôn. Đừng có so cậu ta với cái lão già rừng rú ngoài đó!” Snape vừa ăn vừa nói, chẳng mấy miếng mà đã hết cả gói bánh. Y mò mấy chiếc bánh ngọt ăn tiếp.

“Rừng rú? Rubeus Hagrid! Tôi nhớ rõ cậu ta cũng vừa học vừa làm, thế sao con trai nhà Potter đã tốt nghiệp mà cậu ta thì chưa?”

Lucius nghĩ ngợi một lúc, không phải khác khóa sao? Sao một bên đã bắt đầu tự nuôi bản thân được, còn tên ngốc kia thì vẫn chưa cút khỏi trường?

“Ai mà biết! Mà anh để ý thằng bé đó hả?” Snape hỏi. Y hỏi cũng bởi vì Harry vừa là học trò của y, vừa là con trai người y thầm mến. Ngộ nhỡ ông bạn của y làm ra chuyện gì thì Snape sẽ cảm thấy có lỗi vô cùng.

“Anh lo mà ăn đi!” Lucius tỏ rõ thái độ anh đừng xía vào chuyện của tôi. Mà hắn cũng không cần ai phải để ý điều này, quả thực Lucius rất thích cậu thanh niên với đôi mắt xanh dịu dàng kia. Hóa ra cậu ta sống ngay tại đó, thảo nào sáng nào cũng thấy cậu ta có mặt thật sớm, tưới cho mấy luống hoa nhỏ. Nhưng cứ ở mãi trong trường như vậy, một cậu trai trẻ lại không thấy buồn chán sao?

Snape gục gặc đầu. Lâu lắm rồi y mới tìm ra chủ đề tán gẫu với Lucius. Lucius cầm miếng bánh ngọt lên cắn một miếng, chiếc bánh cũng không phải là quá ngọt, trái lại có cảm giác thanh thanh. Hắn từng nếm qua bánh ngọt do một nữ sinh tặng, cũng từng ăn bánh ngọt mà vợ trước của hắn rất thích, đều là dạng bánh ngọt ngấy. Lúc ấy hắn mới biết hắn và Snape đều có khẩu vị đặc biệt.

___________________

Buổi chiều tan học, Lucius đi ngang qua tiệm cà phê, một con cú trắng như tuyết đậu xuống vai hắn, cọ cọ lên một bên mặt Lucius. Nghe tiếng kêu cúc cúc của Hedwig, Lucius đi vào trong tiệm, theo thói quen cố hữu đi thẳng tới quầy, tóm chân con cú vẫn đang cố gắng cào cào cấu cấu nhét vào trong chuồng sắt. Cô nàng cú mèo xinh đẹp ưỡn ẹo một hồi mới chịu bước vào lồng.

“Cảm ơn.”

Một chiếc khăn tay ấm hơi người được đưa qua, Lucius cầm lấy lau lau tay. Ở chiếc bàn thân thuộc, với một bình trà Darjeeling và một đĩa bánh quy giòn, vợ cũ của hắn đang ngồi đó, Narcissa Black. Lucius nghi ngờ nhìn qua cậu thanh niên tóc đen đột nhiên ít nói hơn hẳn thường ngày.

“Cô ấy nói tới tìm ông, nên tôi mới mời cô ấy ngồi ở bàn bên đó…” Harry sợ sự tự tiện của mình sẽ làm Lucius không vui, gương mặt nhoáng lên nụ cười làm lành, hơi meo méo, lại có phần giống một đứa nhóc sợ bị mắng, ủ rũ cúi đầu lí nhí giải thích.

Lucius đưa tay vỗ vỗ lên mái tóc đen hơi rối kia.

“Không sao, là tôi nhìn thấy vợ cũ nên hơi ngạc nhiên thôi. Cảm ơn cậu.” Nói xong hắn bước về phía bàn, vừa nghĩ thảo nào hắn cứ cảm thấy có điều gì đó với bữa trà chiều nay, hóa ra là do Narcissa tới tìm.

Cặp vợ chồng cũ ngồi trong góc quán vừa dùng điểm tâm vừa trò chuyện vui vẻ, có đôi khi nói chuyện về đứa con chung, lại có khi ngẫu nhiên nói về cuộc sống của chính mình, giống như đôi bạn già thân thiết. Narcissa cầm tách trà Darjeeling chậm rãi nhấp từng ngụm. Loại trà này vô cùng thơm, nếu được pha trong nhiệt độ thích hợp thì lá trà sẽ tỏa ra mùi hương đậm nhất, lại có thêm cả mùi bánh quy mới nướng thì càng hoàn hảo. Cô nhìn gương mặt người bạn cũ, khóe miệng nhếch lên nụ cười. Đã lâu rồi cô không thấy gương mặt hắn có sự thanh thản như vậy.

“Narcissa, sao vậy?” Lucius buông tách trà xuống, thư thái hỏi. Narcissa đột nhiên cười cười, hắn thấy không hiểu lắm nhưng vẫn nhẹ nhàng hỏi, có lẽ bởi người kia luôn khiến nơi này trở nên dịu dàng như thế.

“Luc, anh thích chỗ này lắm phải không? Em thấy anh luôn thoải mái khi ở đây… Hơn nữa chàng trai kia hình như rất sợ anh giận cậu ta, từ nãy đến giờ cứ len lén nhìn về phía này mãi đấy.” Narcissa chống cằm nhìn về phía quầy đón khách, ánh mắt như có như không nhìn tiếp về phía Lucius.

“Cậu ấy nghĩ anh giận thôi. Mà sao em đột nhiên từ Pháp trở về?” Lucius chuyển đề tài. Hắn không nghĩ việc đề cập tiếp về cậu thanh niên hay tình cảm của cậu ta là hay. Ba tháng gần đây hắn đã tạo một thói quen, hàng sáng đều tới đây dùng một tách cà phê trước khi đi làm. Ý nghĩa của việc này mà nói, đặc biệt hay không hắn cũng không rõ lắm… Nhưng thói quen nào cũng có thể thay thế được, hẳn là vậy.

Narcissa mỉm cười, nói theo hướng câu chuyện Lucius muốn. Thật đúng là một người đàn ông không thành thật, nói là thích thì có làm sao đâu chứ? Ngày trước khi hai người chia tay, chẳng phải hắn đã vô cùng thành thật với bản thân đó sao? Mới một năm không gặp, chẳng lẽ sự thẳng thắn cơ bản nhất cũng đã bị hắn làm mất?

Hai người nói chuyện một lúc lâu, cho tới khi Narcissa thấy đã muộn, hai người mới nói lời chia tay. Cô vươn tay ôm vòng qua vai người bạn già, siết chặt hắn trong vòng tay mình. Cô biết cái ôm này không có ý vương vấn gì cả, chỉ coi như cái ôm tình cảm cuối cùng, cho một khoảng thời gian cô từng yêu Lucius.

“Narcissa?” Lucius nhìn người phụ nữ đột nhiên tỏ ra nũng nịu như một cô thiếu nữ, nhỏ giọng hỏi.

Narcissa ngẩng đầu hôn lên má hắn.

“Chậc, ai lại để phụ nữ phải chủ động nói lời chào thế này cơ chứ. Lucius, anh đúng là càng ngày càng quá đáng đấy.”

Narcissa cầm ví của mình, ra phía quầy lấy cốc cà phê và một phần bánh ngọt đã đặt sẵn từ nãy.

“Thưa cô, của cô đây.”

Harry đưa túi bánh cho Narcissa. Cô giơ ngón trỏ ngoắc ngoắc Harry, đợi cậu trai ghé lại gần thì bất ngờ hôn lên má cậu ta một cái, nụ hôn như những người trong gia đình dành cho nhau.

“Cậu bé, lễ Phục Sinh sắp tới hãy cùng Lucius sang Pháp chơi với tôi nhé.”

Harry đơ mặt, ngốc nghếch đứng đó. Ngay cả khi Lucius bước lại gần cậu cũng không phát hiện ra. Harry không biết mình phải làm gì bây giờ, nếu Lucius cũng có ý nghĩ đó, cậu có thấy vui không? Người nhà Malfoy chưa từng tự dối gạt bản thân, bọn họ biết bản thân muốn gì, cần gì.

“Cô đã hiểu nhầm rồi…” Harry nhỏ giọng giải thích. Giáo sư Malfoy và cậu không có quan hệ như vị phu nhân này nghĩ. Câu nói còn chưa dứt, cậu đã thấy đôi môi mình ấm lên, và Harry mở to mắt nhìn gương mặt Lucius sát ngay cạnh cậu.

“Em… Có muốn cùng với một Malfoy nắm tay nhau đi một đời không?” Lucius tựa vào quầy, nhẹ nhàng hỏi.

Cầm trên tay phong thư hồng nhạt không biết của ai đã để lại, Harry he hé nở nụ cười.

“Ừm~ Nếu là thế em cũng muốn hỏi anh… Anh có muốn cùng em vun đắp một tình yêu hay không…” Harry nắm lấy tay Lucius nói.

Có lẽ họ có thể cùng nói về một câu chuyện tình yêu, hoặc cùng suy nghĩ về một vấn đề nho nhỏ, như là tại sao họ lại thích đối phương chứ nhỉ…

HẾT

Design a site like this with WordPress.com
Get started