EDITOR: Park Hoonwoo
BETA: Đào Nhiên, Tsuki
-o0o-
Chương 21: Lỡ Chọc Giận Lucius Thì Làm Sao Bây Giờ
Trở về phòng, Lucius chuẩn bị lấy gương hai mặt liên lạc với Abraxas nói tình huống của Ansel cho phụ thân cậu ta. Nhưng không đợi cậu lấy được cái gương ra, Ansel cười âm hiểm đã xuất hiện trong đầu cậu “Lucius, nếu cậu dám bí mật báo cáo tình huống của tôi cho phụ thân của cậu, vậy thì hãy chắc rằng mình có thể để mắt đến ‘tiểu đệ đệ’ của mình mọi lúc nhé!”
Lucius oành một cái nổ tung, theo bản năng khép chặt hai chân lại, khoé miệng run rẩy. Ansel, tại sao cái nào cậu ta cũng nói được chứ!!
Quên đi, chờ ngày mai xem xét lại tình huống của Ansel một chút rồi hẵng quyết định xem có nên nói cho phụ thân đại nhân hay không đi. Rốt cuộc, Lucius tâm tình mất mát cởi trường bào xuống, không hề quý tộc chút nào ngã lên giường, phụ thân đại nhân nói cậu phải luôn chú ý đến Ansel, làm cho cậu có cảm giác, cậu thậm chí còn chả quan trọng bằng Ansel (Lucius cưng, hình như cưng đoán đúng rồi ý)
Lucius học Ansel, cọ cọ vào chăn của mình, thở dài : Thôi vậy, dù sao Ansel cũng đã thất lạc nhiều năm, phụ thân đại nhân yêu thương cậu ta cũng không có gì đáng trách……………….
Hôm sau, Ansel mơ mơ màng màng tỉnh lại trong bệnh thất, phát hiện khung cảnh chung quanh thay đổi? Why? Sau đó lại nhìn thấy Lucius đang ngồi an tĩnh một bên đọc sách, kỳ quái.
Ansel ngồi dậy, tựa vào đầu giường: “Lucius, đây là chỗ nào?”
“Bệnh thất” Lucius gập sách lại, nhìn cái biểu cảm cười như không cười của Ansel, đột nhiên tong lòng có hoảng sợ “Hôm qua tôi thấy cậu có vẻ không khoẻ lắm cho nên mang cậu đến bệnh thất cho phu nhân Pomfrey khám.”
Cậu cũng không dám nói là mình ôm Ansel tới……….. Bằng không, cậu chắc chắn sẽ không thấy được mặt trời ngày mai mất.
“Nga? Vậy phu nhân Pomfrey gì gì đó nói thế nào?” Ansle thu hồi ánh mắt, biết Lucius đưa y đến bệnh thất cũng vì sức khoẻ của y, nhưng mà……….. Ansel nhíu mày, tình huống của y bây giờ đúng là có chút kỳ quái.
“Phu nhân Pomfrey không kiểm tra ra được gì.” Lucius đi lại giường ngồi xuống, vẻ lo lắng trong mắt không có một chút giả dối nào “Ansel, cậu có phải đắc tội người nào có ma lực rất cường đại không?”
Tuy rằng Lucius rất sùng bái Chúa Tể Hắc Ám, nhưng nếu Chúa Tể Hắc Ám và em trai của cậu rớt xuống nước, cậu nhất định sẽ đi vớt em trai cậu! Điều đầu tiên trong gia quy của Malfoy chính là : Hết thảy vì người nhà. Chúa Tể Hắc Ám hay người thừa kế Slytherin gì gì đó, cho nó lăn hết sang một bên đi! Chúa Tể Hác Ám gì gì đó, làm sao có thể quan trọng bằng em trai của cậu được!!
“Không có!” Ansel kiên định lắc đầu, nếu nói gặp qua người có ma lực cường đại thì từ bữa đến giờ chắc y chỉ gặp mỗi cái vị Chúa Tể Hắc Ám kia. Nhưng mà, Chúa Tể Hắc Ám căn bản không dám ếm y, có Abraxas ngồi đó, anh ta dám sao!
Lucius phát hiện, từ khi cậu gặp Ansel, cậu cảm thấy hình như mình đang phát triển theo hướng người mẹ tài giỏi thì phải! Bất quá, người mẹ tài giỏi là ý gì? Cậu thế nào lại có thể nghĩ đến cái từ ngữ này?
“Lucius, tôi ngủ hai ngày rồi sao?” Ansel ước lượng thời gian, vì để chính xác một chút, liền hỏi Lucius.
“Ba ngày hai đêm.” Lucius sửa lại một chút, cúi người lấy cái bánh kem đặt trên cái tủ kế bên giường bệnh đưa cho Ansel “Có đói hay không, ăn chút bánh kem lót bụng đi, lát nữa chúng ta đến đại sảnh đường ăn trưa.”
Ansel yên lặng gật gật đầu, cho Lucius một nụ cười tươi rói, bưng cái bánh kem kia nhanh chóng và ưu nhã tọng hết vào trong bụng. Lâu như vậy không ăn gì, y sắp chết đói rồi!!
Sau khi ăn bánh kem xong, Ansel hơi rối rắm nhìn Lucius. Lấy tính cách của Abraxas, khẳng định sẽ không nói y là tổ tông hay chú gì đó của Lucius, chỉ có một loại giải thích duy nhất, hắn sẽ nói y là em trai của Lucius. Nhưng mà………….Nhiều ra một em trai, hơn nữa Abraxas lại cực kỳ coi trọng, Lucius không nên lo lắng một chút vấn đề thừa kế của mình sao? Tại sao vẫn chiếu cố y, lại còn tỉ mỉ như vậy………….. Làm cho thân tổ tông y đây, cảm thấy mấy tiểu shota đứa nào cũng có vẻ bề ngoài thật ưu buồn……..
Lúc đầu, Ansel chỉ mới tò mò cấp độ một, cũng không đến mức mở miệng hỏi. Nhưng mà hiệt tại………. Ansel đã thăng lên cấp 12 13 rồi, y thật sự không nhịn được, muốn hỏi Lucius một cái. Đến tột cùng là vì sao, làm cho một tiểu quý tộc bạch kim nháy mắt biến thành tiểu bảo mẫu bạch kim? Còn không chút lo lắng nào về quyền thừa kế của mình?
Ngàn năm trước, y cũng chả hiếm lạ cái loại sự tình này lắm. Tuy rằng nói ngàn năm trước phù thuỷ rất ít, nhưng máu trong chắc chắn nhiều hơn bây giờ, con nối dõi không nhiều, nhưng cũng không hề ít. Vì thế mấy người nối dõi đó liền cố gắng cướp quyền thừa kế thủ đoạn âm hiểm không cái nào là không xài. Khuôn mặt mỉm cười lúc nào cũng cất giấu một thứ vũ khí bén nhọn, làm người khác khó lòng phòng bị.
Ngày xưa Ansel đã quyết định, cái quyền thừa kế gì gì đó, y nhất định sẽ không tranh với tiểu Ino. Làm gia chủ của một gia tộc, vừa khổ vừa mệt, vẫn là đi theo lão sư cọ ăn cọ uống là sướng nhất.
“Cái kia, Lucius……….” Ansel cẩn thận sắp xếp từ ngữ trong đầu, nỗ lực tìm kiếm phương pháp hỏi tốt nhất, y không muốn chọc Lucius tức giận, phải biết rằng………….. một Malfoy tức giận rất đáng sợ!!
“Ừm? Chuyện gì?” Nguyên bản muốn chờ Ansel tỉnh một chút, sau đó lại đến đại sảnh đường ăn trưa, Lucius cầm cuốn sách mới gập lại hồi nãy tính đọc giết thời gian, ai ngờ lại nghe được Ansel có chút do dự gọi mình. Lucius hơi hơi hy vọng, có lẽ Ansel nhớ tối lý do làm y thích ngủ thì sao.
“Tôi muốn biết, tôi đột nhiên xuất hiện, cậu như thế nào không vì quyền thừa kế của mình mà lo lắng vậy?” Ansel sa ngã rồi, tục ngữ nói tò mò hại chết miêu, hiện tại Ansel chính là cái loại tìm chết như thế đó.
Nghe được Ansel hỏi, ánh mắt Lucius nhanh chóng xoát một cái lạnh xuống, tâm trạng nhiệt tình nháy mắt bị tạc nguyên xô nước đá vào, chớp mắt đóng băng.
Lucius đứng dậy, chắp tay sau lưng, sau đó hơi hơi khom lưng, khoé miệng kéo ra một nụ cười giả tạo đậm chất quý tộc, không hề có chút quan tâm giống thường ngày chút nào, làm Ansel tức khắc đứng hình “Điều đầu tiên của gia quy Malfoy, hết thảy vì người nhà.”
Nói xong, cả người tản ra khí lạnh âm trầm ưu nhã đi ra khỏi bệnh thất, chỉ là, từ bàn tay nắm chặt của Lucius có thể thấy được, cậu đang mất bình tĩnh đến mức nào.
Ansel nhìn Lucius phẫn nộ rồi đi, chột dạ rụt cổ, vuốt mũi cười gượng hai tiếng “Ha…………..Ha ha, Lucius khi tức giận, khá giống với Ino nhỉ…………”
Ansel suy sụp, đây là lần đầu tiên từ khai giảng đến giờ y nhìn thấy Lucius tức giận đến như vậy, hơn nữa hoả khí lần này còn là do y đốt. Làm sao giờ, nhớ đến ngày xưa khi Ino nổi giận với y, nó đã lơ luôn y cả một tuần lễ, Ansel bi thương…………. Y thế nào không biết, Malfoy còn có gia quy gì gì đó nữa a!!! Hiện tai cái gia quy chết tiệt kia, hại chết y rồi!!
…………..
Ansel buồn bực nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn là nên suy nghĩ làm sao để xin lỗi Lucius đi, Lucius là thật lòng với y, đúng là cái miệng hại cái thân mà.
Đến giờ ăn trưa, Ansel lảo đảo ngồi xuống bên cạnh Lucius, vừa loáng thấy ý định đi ra chỗ khác liền nhanh tay chụp cánh tay của cậu, dùng khuông mặt cọ cọ, mềm như bông lấy lòng nói : “Lucius, Lucius, là tôi sai rồi, tôi không nên có suy nghĩ như vậy, là tôi lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, cậu tha thứ cho tôi đi, Lucy~~~”
Cái âm tiết khúc cuối làm cho Lucius nổi cả da gà da vịt lên, khoé miệng cứng đờ cầm dao nhỏ gõ gõ mặt bàn, biệt nữu nói : “Ăn trưa!”
Nghe được câu trả lời đậm mùi biệt nữu của Lucius, biết rõ bản tính của Malfoy Ansel trong lòng hoan hô một tiếng. Biệt nữu trả lời như vậy, là biểu hiện của ngạo kiều, chắc chắn là Lucius tha thứ cho y rồi!!
Được Lucius tha thứ, Ansel vui sướng hài lòng ăn trưa, hoàn toàn không quan tâm cái biểu cảm kinh ngạc của nhóm rắn nhỏ. Cũng đúng lúc này, một con chim màu đỏ đột nhiên xuất hiện trước mặt Ansel, làm Ansel sợ tới mức mém lấy dao phập cho nó một phát.
HẾT CHƯƠNG 21
