EDITOR: PARK HOONWOO
BETA: AKKI
-o0o-
Nếu nói phóng viên là một cái nghề cực dễ khiến người khác thấy khó chịu, vậy thì Rita Skeeter đã hoàn thành nó một cách vô cùng xuất sắc, nếu không phải có luật bảo vệ phóng viên, thì người phụ nữ này đã sớm được nhóm phù thủy bị bà vô duyên vô cớ ảnh hưởng đến sinh hoạt xé thành mảnh nhỏ rồi.
Nhưng mà, cho dù người phụ nữ này có thấy ghét như thế nào đi chăng nữa, thì không ai có thể phủ nhận được phong cách viết lách của bà thật sự rất hay, biến một câu không quá mười từ thành một đoạn dài hơn nửa trang báo cũng là một loại năng lực. Harry ngồi trên ghế sofa, đọc trang nhất của tờ Nhật Báo Tiên Tri hôm nay << Người anh hùng chân chính đánh không lại lòng người thâm sâu >>
Chỉ mới có một ngày, mà người phụ nữ kia đã có thể viết ra cái bài này bất chấp trong tay bà không có bất kỳ bằng chứng nào hết, quả thật là xuất sắc trong việc kêu gọi quần chúng nhân dân.
Ngày hôm qua, cũng là ngày hôm sau của ngày bọn Sirius trở về từ bộ phép thuật, tại một quán bar nhỏ ở giới Muggle…
“Xin chào, cậu Potter.” Một người phụ nữ dùng đôi mắt lấp la lấp lánh như đá quý cực lộ liễu nhìn Harry ngồi đối diện.
“Xin chào, tiểu thư Rita Skeeter.” Bởi vì Harry là trẻ vị thành niên, cho nên muốn vào quán bar nhất định phải uống Dược tăng tuổi.
“Cái kia, không biết ý của cậu khi gửi bức thư đó là…” Skeeter nhớ đến xưng hô tiểu thư “bọ cánh cứng” trên bức thư kia, có chút hoảng hốt.
“Không có ý gì, theo như tôi được biết, tiểu thư Skeeter là một người vô cùng tài hoa, tuy rằng có vài lúc dùng phương thức không quá quang minh cho lắm.” Nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu, hết sảy con bà bảy.
“Không biết cậu Potter cần tôi làm gì?” Skeeter hiểu, chàng trai ngụy thành niên trước mặt này đã nắm thóp mình, muốn mình giúp y làm vài việc.
“Không có việc gì lớn, chỉ là nghe nói bộ trưởng Cornelius hơi không quá sáng suốt trên phương diện kinh tế. ” Rượu quán bar này ngon đấy, thêm ly nữa.
“Quả thật là vậy, làm một bộ trưởng, tiền lương của ngài ấy đúng là có hơi nhỉnh một chút.” Còn không phải là vấn đề gia sản của ba đỡ đầu cậu sao! Thế thôi mà gửi thư đe dọa cho tôi! Skeeter quyết định hôm nay trở về sẽ trút hết toàn bộ lo lắng hãi hùng của mình lên người Cornelius.
“Như vậy, hy vọng tiểu thư Rita Skeeter công tác vui vẻ.” Khẽ chạm ly với Skeeter một chút, vui sướng uống hết ly Whiskey thứ ba.
Ra khỏi quán bar, Skeeter lập tức tìm một chỗ không có ai độn thổ chạy lấy người, mà Harry tiếp tục đi dạo trên phố đi bộ, ngoại trừ mùi rượu nồng nặc ra, thì hiệu quả của Dược tăng tuổi vẫn không suy giảm.
Bởi vì lần đầu tiên uống rượu ở đời này là ba ly Whiskey, cho dù là thể chất được thức tỉnh nửa huyết thống của Harry cũng có chút mơ màng, hoàn toàn không phát hiện ra nơi mình đi càng ngày càng hẻo lánh, hơn nữa đằng sau còn có ai đó bám sát theo.
“Nhóc con, giao tiền ra đây!” Khi bước đến một cái hẻm nhỏ vắng người, mấy người theo dõi đằng sau nãy giờ bắt đầu vây lấy Harry, đẩy mạnh y vào ngõ nhỏ.
“Ấy, dơ đồ mất rồi.” Mấy nơi này lúc nào cũng có tro bụi và rác rưởi, Harry bị đẩy mạnh không cẩn thận té một cái lên đống rác gần đó, áo khoác màu đỏ bị bẩn một mảng lớn. Harry nhíu chặt mày, thế này rất khó giặt sạch.
“Nhóc con, nhanh giao tiền ra đây, bằng không tao cho mày ăn kẹo đồng!” Họng súng đen ngòm chỉ thẳng vào trán Harry, xem ra đám người này cũng không phải lần đầu tiên làm việc này, cực kỳ chuyên nghiệp
“Ô, giao tiền.” Harry nghiêng đầu, giống như không nghe hiểu, “Các người muốn cướp tiền của tôi?”
“Nói nhảm cái gì! Nhanh giao nộp tiền ra đây!” Người mới lấy dao ra có vẻ không kiên nhẫn, hầm hè đe dọa miết.
Nếu Draco hoặc Moni ở chỗ này, bọn họ nhất định sẽ chân thành sâu sắc thương hại cho đám cướp, trải qua mấy năm đào vong cũng như kinh tế ít ỏi, Harry Potter đã thành công đoạt được danh hiệu “Grandet ver thế giới phép thuật”. Bất cứ ai có vọng tưởng muốn cướp tiền trên tay y, đều bị Harry tẩn cho ít nhất vài lần.
Harry giống như hiểu ra cái gì, sau đó đưa tay bắt lấy họng súng, bẻ gãy nó trước khi người kia kịp phản ứng. Những người khác nhìn thấy loại tình huống này đều đồng loạt lấy dao ra.
“Đùng!Đùng!Đùng!” Ba viên đạn nhanh chóng bắn vào người Harry, nhưng ngoại trừ quần áo thủng thêm mấy lỗ, thì da không có hì hết dù chỉ một vết hồng. Harry chậm rì rì cuối đầu nhìn lại quần áo của mình “Mấy người không chỉ muốn cướp tiền của tôi, mà còn làm hư quần áo của tôi.”
Một tay túm mấy tên ăn cướp, dùng sức dọng thẳng vào tường, tùy tay chụp cái thùng rác ném đến chế trụ mấy người còn lại, thùng rác biến hình nghiêm trọng do bị đá mạnh, xem ra người bên trong cũng chả tốt hơn cái thùng bên ngoài là bao.
“Quân cướp tiền đều là loài bò sát.” Harry lẩm bẩm đầu choáng váng bước ra khỏi hẻm nhỏ, hoàn toàn không chú ý đối diện hẻm nhỏ chính là căn nhà số 23 đường Bàn Xoay, đã thế đứng trước cửa nhà còn có một vị phù thủy toàn thân đen tuyền tay cầm đũa phép.
“Potter….” Snape cau mày, nhìn chằm chằm vị Potter đang lung lay có thể ngã bất kỳ lúc nào kia.
HẾT CHƯƠNG 35