[ Harry Potter Đồng Nhân ] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 141 : Bài Thi Thứ Hai


-o0o-

EDITOR : YURI OZAKI

BETA VÀ SỬA LỖI : AKKI

-o0o-

Rất nhanh đã đến ngày 23 tháng 2, trước ngày thi thứ hai một ngày.

Chiều hôm đó, toàn trường Hogwarts được nghỉ, vì phải chuẩn bị cho kì thi vào ngày hôm sau, tỷ như an bài cho các nhân viên bố trí sân thi đấu,

Tri thức của Draco luôn xuất sắc trong môn thảo dược và độc dược học, dù gì hắn cũng có một cha đỡ đầu cuồng độc dược, không quá khó hiểu vì sao hắn tốt hơn các học sinh bình thường khác trong môn này, cho nên sau khi biết mình phải xuống nước, hắn lập tức nghĩ tới một loại thực vật có thể dùng được—— cỏ mang cá.

Tiếp theo là thảo luận kế hoạch tác chiến, đây vốn dĩ nên là một đề tài nan giải, đâu ai biết được trong hồ đen có gì đâu. Nào ngờ Aisa ngẩng đầu đầy đắc ý, ngần ấy năm qua, hồ đen có thể nói là đại bản doanh của nó.

“Cứ để cho tôi đi!” Aisa hơi đung đưa đuôi mình, cô rất vui lòng giúp đỡ.

Draco và Blaise đều không nói gì. Trong tâm Blaise không nhịn được nghĩ, rõ ràng Aisa mới thực sự là quán quân thứ tư. 

……

Tới buổi tối, với Dumbledore mà nói, vẫn còn một vấn đề, là kho báu của các quán quân —— cái này được quyết định bởi cúp tam pháp thuật, để công bằng, Crouch lẫn ba giám khảo khác đều chờ trong phòng hiệu trưởng đợi cúp tam pháp thuật phun ra danh tính của người đó.

Nhưng vấn đề này như cố tình trở nên rối rắm vô cùng.

Kho báu của Fleur Delacour là em gái của cô ấy Gabrielle Delacour, cô gái nhỏ này khi nghe mình có thể trở thành kho báu của chị mình đã vô cùng mừng rỡ đồng ý, vấn đề là bảo bối của ba người còn lại, bảo bối của Draco và Krum được cúp tam phép thuật phun ra, vậy mà lại là cùng một người —— Hermione Granger.

Dumbledore khó tin dụi mắt, Krum còn hiểu được, học sinh nước Đức này nhìn qua rất yêu thích Hermione, nhưng Draco Malfoy là chuyện gì?

Ba giám khảo cầm hai tờ giấy mang cái tên giống hệt nhau nhìn về phía Crouch: “Ông Crouch, cái này…”

Crouch cũng không nghĩ sẽ có chuyện này, mỗi quán quân nhất định phải có một kho báu riêng biệt, mới có thể  tiếp tục bài thi: “Đã vậy để xem cô Granger nguyện ý làm kho báu của ai, người còn lại dùng kho báu đáng quý thứ hai được cúp tam phép thuật phun ra là được.”

Khi Hermione bị gọi vào phòng hiệu trưởng nghe được tình hình trước mắt, cô thực kinh ngạc: “Hiệu trưởng Dumbledore, thầy nói Malfoy lẫn Krum họ…” Hermione nghĩ hẳn là mình nghe lầm rồi.

“Chọn một người đi.” Trong lòng Dumbledore thở dài.

Hermione nháy mắt, chần chờ, cô hoàn toàn không hiểu được tại sao mọi chuyện lại như vậy, hơn nữa một người trong đó cư nhiên là Malfoy! Nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, cô nhỏ giọng trả lời: “Vậy Malfoy đi.”

Là một học sinh của Hogwarts, vẫn nên chọn trường của mình, Hermione tự giải thích với chính mình như thế.

Một câu của tiểu thư vạn sự thông, kho báu của Krum lập tức đổi thành một học sinh nước Đức, có lẽ là bạn tốt, nam hài này rất dứt khoát, nghe nói liền gật đầu đồng ý.

Kho báu của Gorril từ cúp tam phép thuật phun ra còn tính là bình thường, là anh trai cậu Saar, bản thân người này không có vấn đề, điều khiến Dumbledore, ba hiệu trưởng và Crouch phiền não chính là phản ứng của vị anh trai này.

Thiếu niên tóc đen là người cuối cùng tới phòng hiệu trưởng, hắn lẳng lặng đứng nghe.

“…Cho nên, con chỉ cần ở yên một chỗ trong hồ là được.” Dumbledore rốt cuộc giải thích xong.

Kế tiếp là trầm mặc, Hermione kỳ quái, sắc mặt Saar sao trông lại không ổn chút nào. 

Quả thật, Salazar vô cùng khó chịu, mất ý thức ở tận đáy hồ chờ người tới cứu? Điều này đúng là chê cười hắn mà! Salazar liếc qua ba “kho báu” xung quanh, ba đứa nhỏ này còn có thể uống độc dược gì gì đó kia, sau đó hôn mê dưới đáy hồ, còn hắn sao? Kể cả khi hắn tự hỏi một chút, ai dám có bản lĩnh ném hắn xuống đáy hồ!

Còn phải chờ Godric tới cứu hắn?! Không cần, hắn có thể tự mình đi!

“Trò Jean,” Crouch đánh gãy Salazar tự hỏi, ông chỉ độc dược trên bàn: “Uống cái này đi, sau đó chúng ta sẽ mang trò tới hồ đen.”

“…Không.” Ngoài dự kiến của mọi người, thiếu niên mở miệng câu đầu tiên rất lạnh nhạt: “Con từ chối.”

“Từ chối?” Ba hiệu trưởng phát ra âm thanh kỳ dị: “Vì sao?”

Dumbledore cũng kỳ quái: “Đứa nhỏ, đây là yêu cầu của bài thi…”

“Đây là bài thi của tên kia.” Salazar lạnh lùng nhìn mọi người quanh mình, đánh gãy lời nói của hiệu trưởng: “Không liên quan tới con.”

Ánh mắt toàn bộ mọi người đều đặt trên người Salazar, không thể tin được loại lời nói này vậy mà xuất phát từ chính anh trai của người đang được nói đến.

“Hy vọng các thầy tìm được người nào tốt hơn.” Salazar nhàn nhạt nói xong câu này liền xoay người rời khỏi phòng hiệu trưởng, thuận tay đóng cửa lại, che đi toàn bộ tầm mắt của mọi người.

“Vậy dùng kho báu trân quý thứ hai thay thế đi?” Ba giám khảo quay đầu dò hỏi ý kiến của Crouch.

……

Hôm sau, 10 giờ sáng, bốn phía hồ đen đều là khán đài chật ních người xem, vợ chồng Malfoy cũng đến, ngồi ở ghế khách quý, con mình thi đấu nhất định phải tới xem, nhóm trọng tài ngồi ở một cái bàn khác vô cùng phô trương màu đỏ vàng bên hồ.

Draco đứng bên hồ, một chút hắn cũng không thấy sợ hãi, Aisa đã xuống nước, đang chờ giúp đỡ hắn.

Lúc này, Bagman chỉ đũa phép vào cổ họng của mình, như vừa được tái sinh lại trên thế giới này, nói câu: “Sonorus!” Vì thế âm thanh của bọn họ y hệt tiếng sấm rền vang, truyền từ mặt hồ đen tới tận trên khán đài.

“Bây giờ, tất cả các quán quân của chúng ta đã sẵn sàng thực hiện bài thi thứ hai, và bài thi sẽ bắt đầu ngay sau tiếng còi của tôi. Các quán quân sẽ có chính xác một giờ đồng hồ để giành lại thứ mà họ đã bị lấy mất. Sau đây tôi đếm đến tiếng thứ ba. Một… hai… Ba!”

Tiếng còi vang lên the thé trong không khí tĩnh lặng và lạnh lẽo. Từ khán đài bùng lên tiếng vỗ tay và hò reo hoan hô. Draco sớm đã ăn xong cỏ mang cá nhảy xuống, nước trong hồ lạnh đến thấu xương, làm hắn mới tiếp xúc với nước thật không thích ứng nổi, nhưng rất nhanh, sau khi chân dần trở nên to hơn bình thường và mọc mang cá, hắn không còn thấy lạnh như trước, hơn nữa thân thể còn uyển chuyển nhẹ nhàng hơn nhiều.

Bên tai Draco là một mảnh yên tĩnh, xung quanh đều là một mảnh đen tuyền đầy mơ hồ, ngay khi hắn còn đang chần chờ, Aisa đã bơi tới, lúc lắc đầu ở trước dẫn đường, vì thế Draco liền bơi theo sau Asia.

Đi được một lúc, cây cối dưới đáy hồ đen không khác gì rừng cây là mấy, lại đi thêm hai thước Anh nữa là thảm màu xanh lục cầu trạng thực vật, Draco nhìn xuống cái bóng lớn cách đó không xa —— một thủy quái với cái đầu lớn, nó vươn móng tay thật dài từ trong mấy thực vật đó, muốn bắt hắn lại, không đợi Draco phản ứng, con rắn nhỏ phía trước đã quay đầu phun nọc độc về phía thủy quái, nháy mắt, thủy quái rụt lại.

Có Aisa thật là tiện a, trong lòng Draco cảm thán.

Trước khí thế cường đại không gì sánh được của Aisa, Draco không gặp phải trở ngại gì, trước hết hắn đến một làng nhỏ của người cá, có ít người cá đang ca hát trên quảng trường, phía sau họ là một pho tượng thô ráp cao chót vót: Một bức tượng được điêu khắc thành hình người cá vô cùng lớn. Dưới đuôi tượng người cá, bốn người bị chặt chẽ buộc chặt lại.

Sau khi Draco thấy rõ những người bị cột là ai, hắn choáng váng.

Hai người bên phải hắn chưa từng gặp qua, cô gái nhỏ mang một màu tóc trắng như mây rất có thể là em gái của Fleur, hai người thực giống nhau, mà người bên cạnh mặc đồng phục nam sinh của Durmstrang khẳng định là kho báu của Krum.

Vấn đề là hai người bên trái, Draco cứng đờ người, hiện tại hắn thật sự không biết nên làm gì, một trong hai người là giáo sư Gryffindor, úc, Merlin, người này tuyệt đối không phải kho báu của hắn, tám chín phần mười là của Gorril, không thể tin được Gorril vậy mà thật sự thích giáo sư Gryffindor.

Như vậy người còn lại hẳn là kho báu của mình, thế nhưng, vì sao lại là Hermione Granger a!

HẾT CHƯƠNG 141

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 140 : Bí Mật Trứng Vàng


-o0o-

EDITOR : YURI OZAKI

BETA VÀ SỬA LỖI : AKKI

-o0o-

Tâm trạng Godric từ khi trở về từ làng Hogsmeade vô cùng tốt, biểu hiện rõ ràng nhất là thái độ của cậu đối với đồ đệ dịu dàng dễ gần hơn nhiều, điều này làm cho Snape hoài nghi không ít.

Draco và Blaise cũng có thể nói là thắng lợi trở về, điều duy nhất làm Draco tiếc nuối là, mặc kệ hắn dụ dỗ thế nào, tiểu Leanly cũng không chịu cùng hắn về phòng ngủ, vừa đến trường học chạy ngay đến hướng văn phòng của giáo sư Gryffindor.

Năm mới qua đi, thái độ của hai nhà có biến hóa vô cùng vi diệu với môn thuật cận chiến và phép thuật hắc ám, học sinh Slytherin nghiêm túc hơn rất nhiều ở thuật cận chiến, một nửa là do không muốn bị đối thủ đánh bại, nửa còn lại là vì thủ tịch nhà của họ có thái độ khá ái muội với giáo sư Gryffindor, dù gì họ cũng phải cho thủ tịch mặt mũi.

Ở môn phòng chống phép thuật hắc ám, học sinh Gryffindor kỳ dị xuất hiện không ít người xuất sắc, Saar không cần phải nói, giáo sư dạy cái gì đều biết, Harry cũng không cam lòng yếu thế, không chút hàm hồ múa may đũa phép bắt đầu niệm thần chú Imperio, đến cả Hermione, kể cả giáo sư hỏi vấn đề về phép thuật hắc ám, cô vẫn giơ tay đều đều, còn trả lời đạo lý rõ ràng. Theo lời Draco nói, những vấn đề đó ít nhất Goyle và Crabbe tuyệt đối không trả lời được.

Còn có cải cách hình thức luyện tập phòng chống nghệ thuật hắc ám, Gellert không biết nghe được cơ cấu dạy học môn thuật cận chiến từ đâu, vì thế lão già này sợ thiên hạ không đủ loạn cũng đổi cách luyện tập phép thuật hắc ám thành Slytherin đấu với Gryffindor, không thể không nói, điều này khích lệ tinh thần học tập mãnh liệt của Gryffindor rất nhiều, tuy là bị động.

Salazar và Godric đương nhiên cùng một nhóm, có Salazar cố tình che dấu, cho nên thuộc tính ngu ngốc trong nghệ thuật hắc ám của Godric không bị phát hiện. Hermione chủ động tìm Draco, rất có ý tứ khiêu chiến, Draco không hề gì nhún vai, chấp nhận. Neville còn đang ngẩn người, đã bị Blaise, bạn từ nhỏ vẫn thuận tay hơn. Đến nỗi cứu thế chủ Harry, dù gì Gryffindor có rất nhiều người, lần này cậu đánh với Ron.

Hôm nay, hiếm thấy Blaise có đứng ngồi không yên, Draco ở cùng phòng ngủ liền cảm thấy kỳ quái: “Cậu làm sao vậy?”

Blaise lắc đầu, sau đó lại nghiêng đầu, không khác mấy tên tâm thần, lúc lâu sau mới lên tiếng: “Tiết thuật cận chiến vừa rồi, hình như tớ bẻ trật khớp khuỷu tay của Longbottom.”

Chỗ nào giống như đang trầm trồ khen ngợi? Draco quay đầu nhìn bạn hắn: “Nhưng không thấy cậu ta kêu đau.” Khuỷu tay bị trật phải rất đau mới đúng.

Blaise ngồi xếp bằng trầm tư, đột nhiên đứng lên: “Tớ ra ngoài một chút.” Không đợi Draco phản ứng thêm gì, Blaise liền rời phòng ngủ.

Suốt khoảng thời gian cùng nhóm với Neville, Blaise có thể thấy rõ sự biến hóa của cậu nhóc luôn sợ hãi mọi thứ kia, từ lúc bắt đầu nơm nớp lo sợ đến sau này trở nên dũng cảm đối đầu, hôm nay cũng vậy, hắn là vì suýt chút nữa không đỡ được mới phải ra tay tàn nhẫn như thế khi đánh nhau, hắn tin tưởng cảm nhận của mình, đối phương chắc chắn đã bị thương, rõ ràng trên đầu không ngừng đổ mồ hôi lại còn nói không sao.

Lúc này, Blaise cũng không biết là sợi dây thần kinh nào ở sai vị trí, hắn cư nhiên đứng ở trước cửa ký túc xá Gryffindor, nhờ một học sinh Gryffindor năm dưới đi vào tìm Neville, trong lòng thở dài, tâm Blaise không nhịn được nổi lên ý nghĩ, vẫn tốt hơn việc không còn dây thần kinh trực tiếp xông vào.

Thật lâu sau, Neville đi từ từ ra ngoài, tay giấu dưới ở áo chùng, vẻ mặt ngốc ngốc của nam hài trông vô cùng buồn bực do có ai tìm cậu, vừa ra đến cửa ký túc xá, Neville liền ngây người, thế nào lại là Blaise: “.. Cậu tới có chuyện gì?”

Blaise nhướng mày, không nói gì, trực tiếp đến gần, nhanh chóng cầm cổ tay trái của đối phương, hơi dùng lực.

“A…” Neville nhịn không được kêu đau, vốn dĩ cậu tính tìm chút thảo dược đắp vào, nhưng còn chưa kịp làm đã bị gọi ra ngoài.

Blaise vội buông tay, sắc mặt nháy mắt trầm xuống, hắn cầm lấy cánh tay không bị thương của đối phương, kéo Neville đi đến bệnh thất, miệng còn chán ghét kêu: “Bị thương thì nói ra, đừng tưởng rằng như này là có thể lấy cớ khi thua dưới tay tôi vào lần sau.”

Neville hoàn toàn không thoát được, chỉ có thể bị động bị kéo đi, cậu còn không kịp phản ứng rốt cuộc mọi chuyện sao lại biến thành thế này, chờ đến khi đứng trước một phu nhân Pomfrey đang giận dữ, cậu mới đột ngột phục hồi tinh thần, Blaise Zabini vậy mà kéo cậu ra để chữa thương!

“Đây là chuyện gì?” Phu nhân Pomfrey trừng mắt nhìn khuỷu tay sưng đỏ, lại hung hăng trừng trừng liếc qua Blaise bên cạnh, Neville như này nhìn thế nào cũng giống với bị bắt nạt.

“Không phải cậu ta…” Neville vừa thấy tình cảnh này cuống quít giải thích thay cho Blaise.

Blaise cảm thấy buồn cười, cái gì mà không phải hắn, vốn dĩ là hắn bẻ, tên ngốc này cũng quá ngốc rồi, tuy nghĩ như vậy trong lòng, Blaise lại cố ý làm mặt bình tĩnh, hừ lạnh xoay người rời đi, người đã mang đến bệnh thất, còn lại không phải chuyện của hắn.

……

Trong phương diện ôn tập, kỳ thật Draco không cần quá tập trung, vì là quán quân nên hắn không cần tham gia kì thi cuối kì, ngay từ đầu, điều này quả thực làm hắn cao hứng, nhưng gần đây hắn thật sự vô cùng muốn tham gia kì thi, mấy năm trước hắn đều thua bởi Hermione Granger, lần này hắn còn muốn cùng nữ hài kia đấu thêm nữa, hiện tại hắn có thể thừa nhận cô là một đối thủ mạnh.

Draco gõ gõ quả trứng vàng trên bàn, so với bài thi gì gì đó, có lẽ đây mới là việc cấp bách với hắn, nam hài tóc bạch kim thở dài, đi thư viện tìm thử đi, hai ngày nay hình như Blaise tìm được việc gì rất vui, cũng không ngồi ngốc trong phòng ngủ nữa, nhưng nói là tới đó tìm, cũng không thấy có gì giúp được.

Draco nhớ rõ tình cảnh lúc hắn mở quả trứng vàng này trong phòng, nghĩ lại đã thấy kinh khủng. Ma âm khó nghe phát ra từ bên trong không thể hình dung ra bất kì ngôn ngữ nào, lúc ấy, phản xạ có điều kiện của Blaise là che lỗ tai, ngay khi tiếng kêu thê lương đó phát ra sau lưng Vera đã nháy mắt dựng lông lên phòng bị, Aisa càng trực tiếp, một đuôi quất bay quả trứng qua nơi khác, cuối cùng là Noah còn phun thêm một ngụm lửa, mà quả trứng vẫn không sao, chỉ là lại phải tốn tiền chi trả thiệt hại chăn bông và giường trong phòng ngủ.

Đứng ngây ngốc trước một kệ sách ở thư viện, Draco suy tư, nên tìm thông tin gì đây, phương diện sinh vật huyền bí? Loại tiếng kêu thảm thiết đầy khủng bố đó có phải là một trong những ngôn ngữ của sinh vật không? Draco nhíu mày, nếu manh mối không đến từ âm thanh, chẳng lẽ muốn hắn chịu đựng nghe ma âm tàn phá thính giác, để thấy rõ cấu tạo trong quả trứng vàng là gì? Hắn không tin có người có thể hiểu rõ được cấu tạo bên trong quả trứng khi chịu loại âm thanh này.

“Cậu muốn tìm cái gì?” Hermione là khách quen của thư viện, cô vốn không muốn lên tiếng, nhưng Draco đã không nhúc nhích đứng trước kệ sách được tầm năm phút đồng hồ rồi.

Draco nghe tiếng quay đầu, sinh vật sống trong thư viện của Gryffindor số 2 tò mò nhìn hắn, sở dĩ nói là số 2, vì có Saar ở, không ai có thể siêu việt hơn.

“Sinh vật gì có âm thanh thê thảm đến khủng bố khó nghe được?” Draco đặt câu hỏi, có thể hỏi thử tiểu thư vạn sự thông cũng không tồi.

“Ân… Tôi biết đại khái có ong vàng sáu cánh.” Hermione nhớ lại: “Nghe nói âm thanh của nó rất giống tiếng móng tay cào vào pha lê, trực tiếp quát đến màng nhĩ cũng muốn vỡ.”

“…Làm sao ta nghe hiểu được?” Draco nhỏ giọng nói thầm, nhướng mày nói: “Khó nghe nhưng có thể đọc ra được là tiếng thét chói tai thì sao?”

Hermione chớp mắt, cô im lặng, có phần nghe không hiểu.

“Tính.” Kỳ thật Draco cũng không hiểu nổi, hắn xua xua tay ý bảo tránh ra.

Hai giờ qua đi, Draco vẫn lang thang không mục đích trong thư viện lật xem sách, hắn cũng không rõ lắm nên tìm cái gì, lúc này, tiểu thư vạn sự thông đã trở lại, giơ một quyển tạp chí vô cùng cũ trước mặt hắn hưng phấn nói: “Cậu là hỏi cái này sao?”

A? Draco nghiêng đầu, trên trán nữ hài có ít mồ hồi , giống như vẫn luôn bận rộn đến tận giờ, mà giơ tạp chí lên trước mặt hắn, mở ra rồi chỉ vào một trang đã dùng bút đỏ khoanh tròn một câu: “Tiếng hát của người cá cực kỳ hay, nhưng sau khi ra khỏi mặt nước sẽ biến thành tiếng kêu bén nhọn đầy khủng bố.”

Draco sửng sốt, lại đọc minh họa trong cuốn tạp chí đọc thêm lần nữa, nước?

Hermione đắc ý dào dạt: “Tiếng thét chói tai, không ở trong nước rất khó nghe, nhưng đặt dưới nước sẽ nghe hiểu, có đúng không?” Là một Gryffindor ưu tú, có thể trả lời một vấn đề Slytherin đưa ra mặc kệ là vấn đề gì là thứ đáng để kiêu ngạo.

Này… Đúng là vạn sự thông…

Draco nén xuống xúc động muốn nói cảm ơn, hắn nhún vai: “… Miễn cưỡng được… Tạp chí cho tôi mượn đi.” Nói xong, Draco cầm lấy tạp chí rời đi, trước khi đi còn bổ sung một câu: “Lần sau trong tiết phòng chống nghệ thuật hắc ám tôi sẽ nương tay với cậu, đừng khách khí.”

Đầu Hermione ngay lập tức chảy đầy hắc tuyến, cô có kém hơn Draco một chút trong môn phòng chống nghệ thuật hắc ám, cái gọi là “Nương tay” hẳn là vài lần trở thành bia ngắm sống cho cô đánh, Hermione cắn môi, rõ ràng là muốn cảm ơn lại biểu đạt thành vặn vẹo như này, chẳng lẽ là phong cách của Slytherin?

……

Đêm đó, Draco tắm trong bồn tắm lớn, quả trứng vàng kia thật sự phát ra tiếng hát dưới đáy nước.

“Tìm chúng tôi ở nơi nghe được tiếng chúng tôi

Chúng tôi không thể hát lên trên mặt đất

Và khi tìm kiếm, các bạn hãy cân nhắc điều này:

Chúng tôi lấy đi cái mà bạn sẽ nhớ ghê lắm

Một tiếng đồng hồ dài bạn sẽ phải tìm

Và phục hồi cái mà chúng tôi đã lấy

Nhưng nếu quá một tiếng đồng hồ – viễn cảnh sẽ đen tối.

Quá trễ, nó sẽ mất, nó sẽ không trở lại.”

Đầu Draco trồi lên từ mặt nước, lúc này hắn đã hiểu, bài thi thứ hai là tìm kho báu ở dưới nước. Khóe miệng nhếch lên một độ cung đẹp mắt, Draco cân nhắc, toàn bộ công lao đều là của Granger, vậy tiết sau làm bao cát nhiều một chút đi.

……

Bên này Godric không vì chuyện quả trứng vàng như thế mà phiền não, ngay khi cậu mở quả trứng ra rồi chịu tiếng thét chói tai, cậu đã làm một việc, cậu đem toàn bộ vật phẩm phép thuật mang thuộc tính đặc biệt là đám rắn đá trên tường nhiều chuyện buộc lại vào nhau, dùng thần chú cách âm vòng lên chúng, sau đó ném quả trứng vàng đã được mở ra vào đó.

Tận đến khi Draco la cà tới đây nói cho cậu nghe sự thật trong trứng vàng, cậu mới nhớ lại gợi ý của bài thi, do đó đành từ bi thu mấy viên đá kia về lấy lại quả trứng vàng đã thét chói tai mấy ngày liền, nếu như trứng có sự sống, chỉ sợ đã khàn giọng mà chết.

Đến nỗi nhóm vật phẩm phép thuật có hình dáng rắn đó, từ nay về sau, chúng biến dị trở nên thành thật, không có lời gì cần nói tuyệt đối một câu cũng không nói!

HẾT CHƯƠNG 140

[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 11: Poor Tom


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên, Tsuki

-o0o-

Chương 11: Poor Tom

“Vâng……Phụ thân……” Lucius nặng nề cúi đầu, cậu bị y hạ gục trong vòng một chiêu, chỉ mới một chiêu y đã có thể dễ dàng vật cậu xuống đất, cái này mà truyền ra ngoài thì mất mặt cỡ nào chứ!!!

Abraxas cầm gương hai mặt trong tay, ngón tay cọ xát hoa văn được khắc hai bên viền “Thủ tịch năm nhất đấy là ai?” Là con cái nhà ai đánh bại Lucius?

“Cậu ta tên là Ansel……” Đáng chết Malfoy.

Abraxas siết chặt cái gương hai mặt trong tay mình, cảm giác quen thuộc hồi sáng lại được đào ra, ngữ khí nôn nóng hỏi con trai mình : “Lucius, con lập lại lần nữa, người đó tên gì!”

“Cậu ta tên là Ansel………” Lucius bị ngữ khí của phụ thân mình doạ sợ, nhìn biểu tình kinh hoảng của Abraxas, Ansel không lẽ là con riêng của phụ thân thiệt sao!!!

Abraxas bình tĩnh lại không để ý đến tia phức tạp trong mắt Lucius, tiếp tục hỏi : “Cậu ta họ gì?” Nhìn đắng đo trong mắt Lucius lại tiếp tục nói : “Lucius, không cần lừa phụ thân!”

Lucius có hơi do dự một chút khi nghe Abraxas hỏi Ansel họ gì, dù sao cậu cũng đã đáp ứng y không nói cho người khác biết y họ gì, mà cái người khác này cũng bao gồm phụ thân của cậu………..nhưng mà……….. Đột nhiên nghe được Abraxas gằn giọng, Lucius liền theo bản năng buột miệng nói: “Cậu ấy họ Malfoy!”

“Ansel Malfoy…….” Khiếp sợ, kinh hỉ, mấy biểu cảm đó trên mặt Abraxas trộn lẫn vào nhau, ma lực phát ra trong vô ý đem toàn bộ đồ đạc xung quanh nghiền thành bột phấn. Sau đó Abraxas mới bình tĩnh lại được “Anh ấy còn sống…….Anh ấy còn sống, thật sự là quá tốt……..”

Lucius nhìn phụ thân chưa bao giờ thất thố trước mặt, hiện giờ thấy Abraxas thành cái dạng này trong lòng cậu càng thêm chắc chắn cái suy nghĩ của mình: Ansel kia nhất định là con riêng của phụ thân !!

Tuy rằng cậu thật sự rất ghen tị với cái địa vị của tên con riêng Ansel này torng lòng phụ thân, nhưng cậu vẫn không nhịn được gọi: “Phụ thân ? Phụ thân?”

Abraxas bình tĩnh lại, nhàn nhạt nói với Lucius: “Nếu phát sinh chuyện gì thì dùng gương hai mặt gọi cho ta còn có, chiếu cố anh ấy một chút.”

Nói xong liền ngắt liên lạc.

Lucius phát ngốc nhìn cái gương hai mặt giờ đã tối thui lắc lắc đầu, lảo đảo đi ra khỏi phòng tắm sắc mặt phức tạp nhìn Ansel đang say giấc trên giường. Tên này, chắc chắn là con riêng của phụ thân…….

Abraxas vung tay lên, sử dụng một bùa khôi phục đem mấy cái bột phấn xung quanh khôi phục lại dáng vẻ ban đầu. Lại tuỳ tiện dùng một cái Accio triệu hoán một bức tranh.

“Anh ơi…….” Abraxas nhẹ nhàng vuốt ve người trên bức hoạ, nhìn kỹ một chút liền phát hiện người torng tranh chính là cái con người đang say giấc nồng trong ký túc xá Slytherin kia “Anh, em biết lúc đó anh không có chết mà, hiện tại còn có thể gặp lại anh lần nữa thật sự là quá tốt…….”

Lúc trước, sau khi Ino tốt nghiệp liền mời một hoạ sĩ đến vẽ lại bộ dạng của Ansel. Chỉ là, bức tranh này so với mấy bức tranh bình thường của Muggle chẳng khác gì nhau, sẽ không cử động, sẽ không nói, càng sẽ không kể chuyện xưa cho hắn để ru hắn ngủ, dỗ hắn vui vẻ.

Chỉ là hiện tại, khi Ansel xuất hiện hắn đột nhiên nao núng không dám bước đến. Không dám đi gặp y, trong lòng thật sự rất muốn gặp bất quá, hắn không hiểu tại sao hắn vẫn chần chừ không đi.

Lúc này lò sưởi một trận “đùng đùng” nghe thất tiếng vang Abraxas bố thí chút ánh mắt quay sang xem ai đến, chờ đến khi nhìn thấy người đến rồi lại quay mặt về tiếp tục ngắm bức tranh.

Riddle từ trong lò sưởi đi ra nhìn thấy Abraxas nhìn chằm chằm bức tranh trên tay không chớp mắt, cũng chả nhìn anh trong lòng hơi chút tức giận. Đi đến về phía Abraxas, lại nhìn thoáng qua bức tranh hắn đang nhìn không nỡ dời mắt, mày anh nhăn lại : Tóc bạch kim giống nhau, đôi mắt xanh xám giống nhau, trên người là đồng phục trước ngực còn có huy hiệu Slytherin, nhìn qua cũng mới mười bốn mười lăm. Trong trí nhớ của anh, hình như Malfoy không có bất kỳ thiếu niên nào nhiêu đó tuổi, hay là Abraxas có anh em trai nào.

“Abra, thật không nghĩ cậu ngoại trừ Lucius còn có một đứa con trai khác lớn như vậy.” Riddle tối tăm nhìn người trong bức tranh, hận không thể đem bức tranh này biến thành mấy mảnh nhỏ, bất quá lý trí đã kịp ngăn anh lại khỏi cái hành động điên rồ đó của mình.

Abraxas không để ý đứng dậy cất bức tranh, đến khi chuẩn bị xoay người lại bị một người nào đó đè lên tường. Abraxas nhăn mày, dùng hết toàn lực nhéo cánh tay của Riddle trên vai hắn “Buông tôi ra.”

“Không có khả năng.” Mắt Ridlde tràn ngập lửa giận, biểu tình bạo ngược nhìn chằm chằm Abraxas, đôi đồng tử màu đỏ loé lên sát khí “Abra, nói cho tôi biết, người đó là ai.”

Abraxas nhìn thẳng vào mắt Riddle, sát khí của anh làm cho anh ta giảm phân nửa tuấn mỹ, bất quá lại tăng thêm vài phần quyến rũ, ma lực mạnh mẽ chảy trong dòng máu Slytherin trong người anh ta. Hắn nguyện ý chung sống với Riddle hết quãng đời còn lại, huống hồ, bốn năm đó trong trường học cũng không phải là hắn làm bộ. Chỉ là, tiền đề là cái tên Riddle này không ngu xuẩn đến mức tự cắt linh hồn của mình, đem mình cắt miếng. Hắn biết tác hại của việc cắt linh hồn đó, bất quá, hắn không có nhu cầu nói cho Riddle. Hắn cho rằng làm người thì phải biết tự chịu trách nhiệm với hành vi ngu xuẩn của mình, hắn thích Riddle thật đó nhưng mà hắn không có trách nhiệm phải đi bảo hộ Riddle. Ngàn năm trước hắn sống một mình, vậy thì ngàn năm sau hắn cũng có thể sống một mình lần nữa. (cái chỗ tuấn mỹ ấy, mình tính dịch là đẹp trai, mà thấy ghi là sự đẹp trai thì hơi kỳ, cho nên mới để nguyên bản QT)

Trong lòng Abraxas bây giờ, hay là Ino trước kia cũng vậy, người duy nhất xứng đáng cho hắn bảo hộ chỉ luôn có một người, đó là Ansel.

Abraxas thoát khỏi kìm kẹp của Riddle tay phải bóp chặt cổ anh, nhàn nhạt nói: “Tôi cảnh cáo cậu, cậu không phải đối thủ của tôi, huống chi đấu tay đôi ở khoảng cách gần vẫn luôn là tôi dạy cho cậu.”

Riddle bực bội mình không thể kìm được Abraxas, hiện tại còn bị Abraxas kìm lại, quả thật là không phải cái hồi ức đáng nhớ gì. Riddle tận lực áp lửa giận trong lòng xuống, cố gắng bình tĩnh nói: “Abra, có thể nói cho tôi người đó là ai sao?”

Abraxas nới lỏng tay mình, nói: “Cậu vẫn chưa có tư cách biết, còn có, về đi.”

Riddle bị Abraxas cảnh cáo liền tức giận đi về phía lò sưởi, đến khi chuẩn bị rời đi liền nghe được giọng nói của Abraxas: “Không cần đi điều tra thân phận của anh ấy, bằng không, cậu không gánh được hậu quả đâu.”

Riddle siết chặt tay mình, ném bột Floo xuống, “Trang viên Voldemort!” Tối hôm nay anh đến trang viên Malfoy đúng là tìm ngược mà!!!

Abraxas thở dài, mặc kệ Riddle có nghe hay không nghe hắn chỉ nhắc nhở vậy thôi. Nếu Riddle vận dụng huyết thống của Slytherin trong người mình đi ra lệnh cho Hogwarts chú ý Ansel thì thể nào cũng bị phản phệ. Thử hỏi, với một người có huyết thống của Salazarr Slytherin trong người với một người chỉ có máu Slytherin thậm chí còn bị pha loãng thì Hogwarts sẽ nghe ai?

Đến tên ngốc còn biết Hogwarts sẽ chọn ai………Huống chi, hơi thở của Ansal làm cho Hogwarts không tự giác thân cận.

Abraxas không thèm nghĩ đến Riddle nữa, mới sực nhớ, hiện tại không có giáo sư Salazar, vậy thì anh trai liền thuộc về một mình hắn phải không? Và thế là, Abraxas sung sướng đi vào phòng ngủ, đi ngủ.

Chỉ là………cái suy nghĩ này của hắn………hình như xuất hiện hơi sớm……

P/S: Thật ra trong truyện này mình thích Lucius cực luôn ý, cực kỳ tội, mình sẽ spoil cho mọi người một chút, không thích thì đừng đọc dòng này, Ansel sau này sẽ làm thủ tịch nhà, mà mấy công việc của thủ tịch toàn là do Lucius làm, tội cực làm riếc mà quen luôn ý. Còn nữa, mình nhớ là Lucius sau này có gặp ai nữa ấy mà cũng nghĩ người đó là con riêng, nói thật mình đọc truyện này mình thần tượng Lucius thiệt, ai cũng có thể nghĩ là con riêng được. Mình sẽ post 10 chương truyện này, sau đó sẽ đến 10 chương Huyết thống chiến tran, mọi người chú ý nhé. À còn nữa, cái tựa đề ấy, bên QT nó ghi là bi thúc Tom, xong mình lại dùng Google dịch, thế là nó dịch ra Sad Tom, mình thấy vui cho nên mình chuyển luôn thành Poor Tom. Công nhận tội V đại vl, sau này mọi người còn thấy ổng tội hơn nữa cơ, mà chuyện sau này để sau này tính.

HẾT CHƯƠNG 11

[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 6: Tâm Thần Phân Liệt〔⊙_⊙〕?


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên, Tsuki

-o0o-

Chương 6: Tâm Thần Phân Liệt〔⊙_⊙〕?

Trải qua một hồi trời long đất lở như tận thế đến nơi, cuối cùng Ansel cũng tìm được một cây đũa phép tương đối thích hợp, chú ý chỉ là tương đối thích hợp mà thôi.

Mười hai tấc Anh, thân bằng gỗ cây sui, lõi là giọt máu đầu tự nguyện hiến của bạch kỳ mã.

Khoé miệng Ansel run rẩy, nhìn chằm chằm đũa phép của mình: Thế quái nào lại là cái tổ hợp kinh dị như này, gỗ của loài cây độc nhất làm thân, máu của sinh vật thuần khiết nhất làm lõi? Đây không phải là đang ám chỉ y bị tâm thần phân liệt sao!!!

Ansel cũng không thèm hỏi giá cứ thế ném galleons xuống, trước khi đi còn hung hăng nói với Olivander “Ông mới tâm thần phân liệt!”

Sau đó lại tốn thêm một mớ thời gian đi mua mấy thứ khác nữa, rốt cuộc y cũng đã mua đủ dụng cụ học tập. Về nhà, Ansel đỡ trán nhìn cuốn sách giáo khoa dày cui, ngày xưa y nhập học cái gì cũng không mang theo, chỉ mang theo độc mỗi tiểu Ino thôi. Không phải đến giờ y vẫn sống nhăn răng ra ấy sao.

Bất quá, hiện tại Voldemort đã bắt đầu tìm kiếm thành viên cho Tử Thần Thục Tử rồi đi. Địa diện cho vinh quang Slytherin? Nực cười, đại diện cho vinh quang Slytherin, hắn ta xứng sao?!

Ansel ngã lưng xuống giường, vùi đầu vào gối mềm, y nhớ rõ phụ thân của Lucius hình như cùng quan niệm với Voldemort? Đã thế còn bị Voldemort in dấu hiệu hắc ám lên cánh tay, trở thành nô lệ của Voldemort.

Ansel nghĩ đến đây liền tức đến nghiến răng nghiến lợi, Mafoy là quý tộc cao quý sao lại có thể trở thành nô lệ của người khác, dù cái tên đó có là hậu đại của giáo sư cũng tuyệt đối không thể.

Ngày xưa y sùng bái giáo sư của mình như thế nào, kết quả giáo sư cái gì cũng nghe lời y hết! ( Ansel đây là đang cà khịa chuyện mình sùng bái giáo sư mà ổng lại đi nghe lời mình, trong khi Tử Thần Thục Tử sùng bái Voldemort thì lại bị hắn đối xử như nô lệ.) Y nhất định phải tranh thủ thời gian suy nghĩ cách xoá cái dấu hiệu chết tiệt đó, phòng ngừa hậu đại của Malfoy bước lên con đường không lối về.

Hơn nữa y tốt nhất vẫn nên ẩn họ Malfoy và Slytheirn trong tên của mình khi đến Hogwarts. Tuy rằng để người khác biết họ của mình nhất định sẽ chơi rất vui, nhưng nó chắc chắc cũng mang đến một mớ phiền toái, mà thứ y ghét nhất trên thế giới này chính là phiền toái! Huống hồ, việc giấu họ của y có thể khiến mọi thứ thú vị hơn rất nhiều.

Sau khi vui vẻ quyết định xong, y lại tính một chút thời gian trước khi khai giảng, còn vài tháng nữa nhỉ……..Như vậy chuyện quan trọng nhất bây giờ chính là….đi ngủ, tất cả mọi chuyện quan trọng gì gì đó chờ y ngủ dậy rồi tính!!

Ngày 1 tháng 9, Ansel lấy trường bào trùm mình kín mít, sau đó độn thổ đến sân ga số chính ba phần tư nhà ga Ngã Tư Vua, nhìn đầu xe lửa của Hogwarts còn nhả khói trắng. Tâm tình trầm mặc của Ansel lúc đầu cũng bắt đầu kích động lên.

Không lâu, không lâu nữa thôi là y có thể trở lại Hogwarts rồi, nơi đó vốn là lâu đài của giáo sư, là nhà của giáo sư, nơi đó có hồi ức của y và giáo sư, còn có những ngày học tập của y và tiểu Ino. Như thế y không kích động mới lạ ấy.

Bên ngoài có rất nhiều phụ huynh và học sinh đang đứng. Bất quá, không một ai chú ý đến Ansel mười một tuổi vừa mới độn thổ đến cả. Bởi vì hầu hết các bậc phụ huynh còn đang bận dặn dò con của mình đến trường không được quậy phá, mà học sinh lại không dám không nghe phụ huynh nhà mình dặn dò, thế liền dựng đứng lỗ tai, trừng lớn hai mắt làm bộ con đang lắng nghe rất nghiêm túc, trong khi tâm trí không biết bay đến vườn địa đàng nào rồi.

Ansel thừa dịp xe lửa vẫn chưa có nhiều người liền nhanh chóng phóng lên, y sợ một hồi nữa quá nhiều người có thể đem y đè dẹp lép.

Mà tim của Abraxas đang nói chuyện với con trai của mình bỗng nhiên đập nhanh hơn, hắn liền theo quán tính quay đầu lại. Bất quá, phía sau Abraxas không phải muggle thì chính là phù thuỷ, cũng không phát hiện người có thể làm hắn để ý, hắn không khỏi nhíu nhẹ mày.

“Phụ thân?” Nhìn Abraxas có chút thất thần, Lucius nhỏ giọng gọi, cậu muốn kéo sự chú ý của phụ thân về phía cậu.

Đối với Abraxas, trong lòng Lucius vẫn luôn là sợ nhiều hơn kính. Kỳ thật, hắn cũng không yêu cầu Lucius quá khắt khe, thậm chí còn chưa một lần răn dạy cậu. Nếu Lucius làm sai gì đó thì hắn chỉ nhàn nhạt hỏi cậu xem cậu biết sai ở chỗ nào không, sau đó liền cho cậu tự về phòng nghĩ lại. Đến mức mà mấy cái trừng phạt gì gì đó vẫn chưa bao giờ xuất hiện.

Nhưng không biết vì sao, trong lòng Lucius lại cực kỳ sợ hãi Abraxas, không bao giờ dám làm sai bất cứ cái gì trước mặt hắn.

Bất quá, cậu vẫn có một chút khó hiểu với việc Abraxas trước giờ vẫn luôn duy trì thái độ trung lập. Lucius thân là người thừa kế duy nhất của Malfoy, cậu chắc chắn không thể tránh được việc tiếp nhận huấn luyện của gia tộc, cũng vì thế cho nên cậu cũng khá quen thuộc với Chúa Tể Hắc Ám, Chúa Tể Hắc Ám chính là đại diện cho ích lợi của quý tộc máu trong, hơn nữa hình như còn cùng quan niệm với phụ thân của cậu, nếu vậy tại sao phụ thân của cậu không gia nhập Tử Thần Thục Tử mà lại ở phe trung lập trong khi lại cố gắng lấy lòng cả hai bên. Đương nhiên, những lời này Lucius tuyệt đối không nói ra, cậu cũng chỉ có thể tự suy ngẫm trong lòng mà thôi.

Nghe được giọng nói của Lucius, Abraxas liền hoàn hồn, nhìn con trai của mình gật đầu một cái, nói : “Lucius, mấy lời ba nói với con con nhất định phải nhớ rõ, không cần cãi lời ba mà đi gia nhập Tử Thần Thực Tử.”

Trên mặt Lucius lộ ra một tia kinh ngạc, làm sao phụ thân đại nhân của cậu lại có thể biết cậu đang nghĩ cái quái gì trong lòng thế!!!

Nhìn vẻ mặt đáng yêu của Lucius, Abraxas nhẹ nhàng ho khan mấy cái, cười nhẹ, nói : “Vinh quang của thuần chủng phải dựa vào chính mình nắm lấy, chứ không phải là do bất luận kẻ nào dẫn dắt, mà Malfoy càng sẽ không vứt bỏ vinh quang của chính mình để đi làm nô lệ cho người khác, mặc dù ích lợi có được có mê người thế nào đi chăng nữa. Những thứ thuộc về Malfoy, là phải do tự Malfoy đoạt được, hiểu không?”

Lucius nhanh chóng khôi phục lại bộ dạng quý tộc bình thường của mình, biểu cảm trên mặt của cậu cho thấy cậu đã ngộ ra một cái gì đó “Vâng phụ thân, con đã biết.”

“Nhanh lên xe lửa đi.” Abraxas nhìn xung quanh trống rỗng nói, “Xe lửa chỉ sợ là sắp khởi hành rồi đấy.”

Mắt Lucius trợn lớn, cũng bất chấp mấy cái gọi là lễ nghi quý tộc gì gì đó, tạm biệt Abraxas liền phóng lên xe lửa. Chờ đến khi lên được xe rồi cậu mới phát hiện ra mấy cái lễ nghi quý tộc của mình đã bị chính mình phá không còn gì. Trong lòng ai oán, phụ thân đại nhân,ngài trêu con ở nhà là được rồi không cần ra ngoài mà vẫn trêu con đâu. Hogwarts còn chưa vào, mà hình tượng của cậu đã bay theo gió hết rồi………………

Abraxas thần sắc như cũ nhìn Lucius bước lên xe lửa, độn thổ rời khỏi chỗ này bất quá, cái cảm giác quen thuộc trong lòng hắn vẫn không thể nào tiêu trừ được.

HẾT CHƯƠNG 6

Design a site like this with WordPress.com
Get started