[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 47


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Tĩnh lặng. 

Không gian yên ắng khác thường.

Nam hài tóc cam nghiêng đầu, đồng tử xanh biển lướt qua xung quanh. Sao thế này? Không phải Atsushi chỉ là phát biểu một câu đúng sự thật thôi sao? Cái dạng trầm mặc đầy kinh hãi kiểu này là ý gì?

Song, cậu cũng thở dài một hơi, nhìn nhìn cậu nhóc tóc trắng kia lật đật đi lên trước cùng Akutagawa rồi vô cái phòng nào đó không biết tên. Chuuya không có hứng thú với mấy thứ này. So với nó, phần thưởng cả nghìn Galleons kia mới hấp dẫn.

Mà hiển nhiên, đã có người thay cậu trộm tham gia cho hai người nào đó rồi.

Suốt khoảng thời gian qua ở Hogwarts, cuộc sống của Chuuya có thể coi là tốt hơn trước mấy phần. Cậu nhìn được, không còn lo đâm sầm vào bất cứ đâu hay tự nguyện nhảy vào hồ Đen như trước. Cậu có thể nói, chẳng cần để ý trở ngại phiền phức lời chưa hết cũng buộc phải dừng bởi vốn từ quá ít ỏi.

Dù sao thì nếu nói về học, không phải trẻ con cũng nói được trước rồi mới bắt đầu học viết sao?

Lại liếc qua đồng hồ, còn chưa qua mười giờ. Chuuya nhảy xuống ghế, cầm theo một đĩa bánh, không chờ ai đi thẳng ra khỏi đại sảnh. Qua thăm cá thu chút đi, năm đó tóc cậu đúng là bị cắt, bất quá, đó cũng không phải máy cạo mà mất trơ trọi như cái đầu của tên khốn đó.

Còn bị lộ trước bao người, hẳn là sốc tâm lí dữ dội lắm.

Toàn bộ điều này có một phần khá lớn là lỗi của cậu, cho nên Chuuya hiếm thấy một lần thương hại cho Dazai, xuống bệnh thất nhìn người nọ một cái. Nào biết, ý định này sẽ khiến cậu hối hận như nào trong tương lai gần.

Mà hiện tại, nam hài mắt xanh biển nhìn cửa bệnh thất, không chút do dự giơ chân-

Rầm!

“Chuuya! Thăm bệnh mà làm như đi tống tiền vậy!”

“Ngươi làm cứ như mình không phải kẻ mới ném Akutagawa và Atsushi vào một mớ hỗn độn ấy.”

Khinh thường trừng kẻ ngồi dậy cười hề hề tỏ vẻ ngốc nghếch, tay sờ mái đầu rối bù như tổ quạ làm bộ không hiểu gì hết. Chuuya thở ra một hơi, ngồi phịch xuống cái ghế trước giường mà đặt bánh lên bàn.

Người sau trước thái độ này cũng không thể hiện bất bình gì, chỉ che miệng cười tươi. Dazai híp mắt vui vẻ, miệng ngâm nga giai điệu lạ lùng nào đó. Lâu lắm rồi hắn mới được nhìn thấy Chuuya nha! Còn là Chuuya năm mười bốn tuổi, thật đáng yêu! So với mười lăm tuổi trông còn thêm vài phần ngây ngô.

Chính xác mà nói, hắn đã được gặp và tiếp xúc thân mật với Chuuya một lần tại đại hội World Cup, thêm lần nữa bị đánh chết đi sống lại trước học sinh hai trường nhưng thú thật, Dazai đến giờ vẫn chưa từng có một lần được nghiêm túc đối diện nói chuyện tử tế với người nọ.

Liếc qua chiếc bánh trên bàn, đầu Dazai nổi lên một ý định ‘nhỏ’, ý cười trên môi hắn càng thêm nồng đậm. 

“Chuuya à~, cái bánh đó, cho ta sao?”

“Ờ. Coi như quà tạ lỗi đi, không nghĩ tới đầu ngươi lại biến thành trọc lóc như vậy….”

Chuuya a, ngươi không chọc vào nỗi đau của ta thì phải nằm viện à?

Nam hài tóc nâu biểu thị, ừ thì so với chibi-chan, hắn còn xỉa xói nhiều hơn. Nhưng cái này khác! Đầu trọc so với chiều cao, nỗi đau đầu đau hơn nhiều! Càng huống chi hiện tại Chuuya vẫn cao bằng Dazai, mũ cũng không đội, đồ mặc là đồng phục học sinh, hoàn toàn không xát được chút muối nào vào vết thương của người nọ.

Thôi kệ. Phải bình tĩnh lại! Nhẫn nại chút, nhẫn nại, nhẫn nại! Không kiên nhẫn không thể ăn thịt cừu!

Mà Chuuya hoàn toàn không nhận ra mình sắp lâm vào tình cảnh gì. Cậu khoanh tay, dựa vào ghế nhìn nhìn cái con người đang rừng rực ngọn lửa quyết tâm cho việc gì đó. Mà, làm như cậu quan tâm ấy.

Sau tất cả, những kế hoạch tên này bày ra không điên rồ cũng bệnh hoạn. Từ cái việc nhảy dù trên không trung đánh nhau với địch và phía dưới là thái bình dương đến khi thường ngày hại Chuuya bằng đủ thứ mà cậu chưa chắc đã nghĩ tới được.

Hiện tại, cậu rút được một kinh nghiệm. Tốt nhất đừng quá tò mò mấy ý định của Dazai, hoặc không, kết cục sẽ chẳng tốt đẹp chút nào.

Sau đó, Chuuya hoàn toàn hối hận mình không đoán trước ý định tên cộng sự xưa của cậu. 

“Ngươi thử một miếng trước đi.”

“Hả?”

“Ngươi thử một miếng trước đi.”-Dazai cười tươi, tay giơ miếng bánh nhỏ đến bên miệng người nọ. Bình tĩnh dịch người, giấu một lọ độc dược đã hết vào trong người.-“Ăn đi, coi như thử độc. Bánh ngươi mang, khả năng có độc vô cùng cao.”

“Không phải ngươi muốn chết lắm sao?”

“Nhưng ta không muốn quằn quại chết trong đau đớn!”

Dazai cười tươi, khóe miệng như muốn kéo qua cả mang tai tới rách miệng, ánh mắt nâu sậm hơi sáng lên đầy phấn khích nhìn nam hài ngậm lấy miếng bánh trên tay hắn. Thịt cừu a, chắc sẽ ngon lắm đây~

Trong một khắc, bình độc dược vốn đã giấu đi ấy như lộ ra dán nhãn. Mà dán nhãn ấy, chỉ độc hai chữ giản đơn đủ để Chuuya phải đập nát mọi thứ khi biết:

‘Xuân dược’

____________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Nay viết cứ thấy đứt đoạn kiểu gì ấy, nói chung là không ổn định chút nào. Hẳn là chap này rất rất không hay ;-;

À mà, bài của ta dạo này càng ngày càng tăng, chap ngắn ráng chịu đi ‘-‘)

HẾT CHƯƠNG 47

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 46


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Chương 46

Trong bóng đêm tĩnh lặng, không gian như chìm trong sự yên ắng khó có đối với một trường học luôn đầy ắp những tiếng bàn luận xôn xao kì thú xen chút âm thanh cười đùa của những đứa trẻ tuổi mới lớn, một thân ảnh vụt qua.

Thứ đó, như có như không biến mất, lại xuất hiện ở một nơi gần. Tựa như từng bước đi đều lướt trên gió. Thân ảnh đến gần trước cốc lớn ngay giữa sảnh đường, khóe miệng nhếch lên nụ cười ghê rợn của kẻ điên.

Nhiệm vụ chủ nhân gia phó, hoàn thành!

Thân ảnh đó lần nữa rời đi, nhẹ nhàng tránh gây tiếng động. Hoàn toàn không biết, sớm đã có một kẻ, khiến cho nhiệm vụ của hắn bị đảo lộn hoàn toàn mà chính hắn là người tự mình phá nó.

Chờ đến khi thân ảnh ấy rời đi, đóng hẳn cửa lễ đường lại, bóng người một đứa trẻ mới hiện ra. Mái tóc nâu xù của cậu bé nọ nghiêng nghiêng, đồng tử nâu sậm hơi khép hờ đầy khinh thường, khóe miệng vui tươi sớm đã kéo đến tận mang tai.

Không nghĩ tới nha, giáo sư “Moody” này liều lĩnh tới vậy~

Dazai ngẩng đầu, liếc lên miệng cúp vàng nọ vốn sẽ chọn quán quân vào tối mai, ánh mắt càng nhuộm thêm vài phần đắc ý. Như này hắn cũng không tính là phạm luật, đi ném tên một người chưa mười bảy tuổi vào a.

Điều duy nhất Dazai làm chỉ là đánh tráo tờ giấy vị thuộc hạ của tên bại trận giả dạng là giáo sư kia thành tờ giấy khi tên biệt danh hai đứa nó thường được gọi trên chiến trường thôi à~

Thật mong chờ quá đi! Không biết khuôn mặt của Atsushi-kun và Akutagawa sẽ trông như nào vào ngày mai nhỉ? Ài, đáng tiếc, đáng tiếc, Dazai vẫn chưa có muốn tới đại sảnh rước thêm việc vào thân trước hàng đống con mắt của mọi người.

Đầu tiên, vì sao hôm trước hắn bị chọc, bây giờ còn có tóc?

Uống dược mọc tóc? Thể chất kháng độc dược bị lộ rồi, rõ ràng nghe qua cái lí do này liền biến là nói dối, sẽ bị Dumbledore theo dõi gắt gao hơn trước phòng ngừa vạn nhất gì gì đó. Hay xổ toạc ra hắn vốn không phải dị năng giả gì?

Trong đầu Dazai không nhịn được xẹt qua cái cảnh đám tiến sĩ điên bắt bọn động vật quý hiếm về nghiên cứu mổ xẻ nghiên cứu, không cũng là cái bọn chính phủ mang ra trưng bày trong một cái bảo tàng quý hiếm nào đó.

….Tốt nhất là không. Nghĩ tới cái viễn cảnh hắn bị nhốt tại một chỗ, chịu những tên thần kinh cuồng việc thí nghiệm đã đủ làm Dazai nổi hết da gà, da vịt lên rồi.

Cho nên, vẫn là không tới đi. Dù sao thì ít ra còn thoát được cả màn tra hỏi của giá treo mũ. Ài, phải nhanh tìm ra một cái cớ giải thích được. Không cũng nhất định phải tìm một cái thần chú nào đó sửa hết kí ức của những người trong trường.

Vì những điều trên, đến tối hôm sau, nam hài mắt nâu ngoan ngoãn nằm trên giường không đi đâu. Chính xác hơn, là nằm im trên giường cười đầy tính trêu tức nghĩ tới hình ảnh hai đứa nhỏ nào đó phát ngốc khi nghe tên mình được xướng lên.

Dazai là thiên tài trong mọi mặt. Đương nhiên, nó bao gồm cả việc từ một manh mối nhỏ có thể đoán được hầu như những chuyện xảy ra sau đó để rồi nhàm chán thực hiện cái vòng luẩn quẩn không hồi kết ấy. Bởi lẽ, hắn đoán được tất cả, đó là lí do vì sao Dazai chán ghét việc sống trên đời.

Hay thậm chí, là sinh ra với tư cách làm người.

Bất quá, giây phút này, Dazai dù có đã biết được tất cả, vẫn sẽ khì cười trước biểu tình hài hước hiện lên trong đầu. Quá khứ một thời nhuốm màu u ám ngày tháng xưa sớm đã được sơn lên màu đầy sức sống, có vui, có buồn, có đau khổ. Hắn hiện tại, đã được sống như một con người, một người bình thường mà giản dị chứ không phải thiên tài điên rồ.

Người ta nói, người bình thường khao khát thành thiên tài. Thế nhưng, thiên tài thì ngược lại, họ hi vọng trở thành một kẻ tầm thường hơn bất cứ ai.

Khụ, nói cảm động vậy thôi cứ mấy nạn nhân của Dazai có sống có chết cũng không rảnh hơi cảm thông cho hắn đâu.

Tỷ như hiện tại, nam hài tóc trắng trong tâm bình tĩnh, âm thầm dùng một nét gạch đỏ lên tên ai đó. Dazai-san, chuyện này trừ ai ra, hẳn là không ai làm nổi rồi!

Cả đại sảnh ngập tiếng xôn xao, nơi nơi cũng đầy những câu hỏi đơn giản về cái tên mới nêu: Shin Soukoku là ai?

Mới vài phút trước, các học sinh tung hô, vỗ tay rầm rầm như sấm cho vị quán quân thứ ba, cũng là vị quán quân đáng ra sẽ là cuối cùng được chiếc cúp lửa chọn ra cho trận tam phép thuật lần này.

Vậy mà, ngay cái giây phút Dumbledore báo mọi người về phòng, chiếc cúp lại nổi lửa phun thêm ra thêm một tờ giấy nữa. Tờ giấy đó quá mức kì lạ, không những không ghi đại biểu cho trường nào, còn ghi mỗi hai từ ‘Shin Soukoku’ mà một chút cũng không giống tên người.

Atsushi thở dài, cảm thấy đời cậu đúng vất vả, bất kể là đời trước hay đời này. Lần nào cũng bị Dazai chơi một vố khiến cậu chết lên chết xuống đúng là mệt mà. Tính tính, tham gia giải đấu này không có vấn đề gì lớn, vừa hay có thêm Chuuya-san và Akutagawa, hè này thực sự đang rất thiếu tiền.

Chưa kể tới đây vốn là dành cho học sinh tuổi mười bảy tham gia, tuy là báo có từng có người chết nhưng hẳn là vẫn an toàn hơn chiến trường nhiều.

Tóm lại, cứ ra thú nhận trước đã, gì gì đó tính sau đi. Akutagawa chưa gì đã đứng trước mặt hiệu trưởng rồi, nhưng một lời cũng không nói mà trân trân nhìn cụ, hoàn toàn không có ý định giải thích. 

Rầm!

Nam hài tóc đỏ đối diện Atsushi kinh hãi nhìn cậu đập mạnh bàn đứng dậy, thu hút toàn bộ lực chú ý của những người xung quanh. Ron giật mình, hơi dịch ghế về sau một chút nhìn vẻ mặt khảng khái như mới quyết định điều gì quan trọng lắm của Atsushi, cảm giác sắp tới có thứ gì đó rất oanh động được thốt lên:

“Hiệu trưởng, em với Akutagawa là Shin Soukoku!”

Ờ, và nó oanh động thật, đúng như những gì Ron đã lo sợ. Bít tất của Merlin! Một đứa trẻ? Mới mười ba tuổi? Tự xưng mình là quán quân thứ tư bí ẩn những người xung quanh đang bàn tán kia!?

Đùa à! Chúng còn quá nhỏ để có thể giở trò gì đáng sợ! Chúng còn quá…thiên….chân….để lừa ai điều gì…..

Hình ảnh hai đứa trẻ nào đó ôm nhau giữa thanh thiên bạch nhật nơi các học sinh trường Hogwarts đón phái đoàn Durmstrang hiện lên trong đầu toàn bộ những người trong sảnh đường. Chưa kể tới ẩn số đến giờ vẫn chưa có lời giải đáp rốt cuộc chúng đã làm gì để mà một Atsushi vốn không nói được nay lại nhuần nhuyễn nói bình thường như chưa từng bị câm.

…..Thôi, rút lại câu vừa rồi. Hai đứa nhỏ này quá không ổn, không lạ, không lạ. Hẳn là không lạ…

Các học sinh tỏ vẻ, họ cần mua mũ bảo hiểm! Như này thì đầu họ nổ mất!

_____________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Dạo này ta vẫn cảm thấy, muốn bỏ viết truyện!!!!

Biết lí do vì sao trước ta hỏi lí do sao lại viết hơm~?

Vì toàn bộ những xui xẻo nhân vật phải chịu khi ta viết thì sớm hay muộn sau đó nó sẽ đổ ụp lên người ta!!!!  ┻━┻ ︵ヽ(‘Д’)ノ︵ ┻━┻

HẾT CHƯƠNG 46

[YOI + HP] Hogwarts! On Ice! – Chương 1


TRASNLATOR: Min

BETA lần 1: Yona

BETA lần 2: Đào Nhiên

BETA lần 3: Akki

-o0o-

Chương 1 :

“Cô Minerva, cô đã được nghe nói về môn thể thao ‘trượt băng nghệ thuật’ của Muggle trước đây bao giờ chưa?”

Một ông già nhăn nheo hỏi, có thể nhìn thấy vài tia hứng thú phía sau cặp kính hình bán nguyệt của ông ta. Người phụ nữ trông khá nghiêm túc ngồi đối diện ông nhướn mày.

“Tôi e rằng mình không biết.”

“Một sự kiện rất quyến rũ. Các kĩ thuật trong đó vô cùng ấn tượng, và kết quả cũng thật ngoạn mục, phải nói là vậy.” Minerva McGonagall sắp xếp đống giấy da mà cô đang xem đặt qua một bên trước khi tìm kiếm một chồng khác trên bàn hiệu trưởng.

“Vậy thì, tôi có thể hỏi rằng việc này có liên quan gì đến tiết mục giải trí cho Dạ vũ Giáng Sinh không?” Cô đặt câu hỏi trong khi vẫn chăm chú nhìn vào xấp tài liệu trên mặt bàn.

“Tôi nhận thấy rằng một trong những vị khách đến từ Học viện Beauxbatons của chúng ta có một người họ hàng khá nổi tiếng trong hoạt động này.” Vị pháp sư cao tuổi đưa mắt liếc nhìn người đồng nghiệp của mình, và ông khá thất vọng khi không nhận được bất kỳ phản ứng nào của cô. “Cân nhắc về việc mục đích của cuộc thi Tam Pháp Thuật, bao gồm cả buổi Dạ vũ, là để củng cố quan hệ ngoại giao quốc tế, chuyện mời vị họ hàng này tới biểu diễn ở Dạ vũ Giáng Sinh là một giải pháp vô cùng hợp lý.” Câu nói này khiến vị giáo sư nghiêm khắc đối diện phải phản ứng. Phản ứng mạnh nữa là đằng khác.

“Ông đừng có đùa chứ Albus! Mời một Muggle đến Hogwarts? Tượng đài quốc tế về việc giữ bí mật, tiết lộ cho một Muggle về Hogwarts.”

“Chúng ta cho phép cha mẹ của phù thủy gốc Muggle đến thăm. Điều này chỉ đơn giản là mở rộng ngoại lệ đó thôi mà?” Dumbledore vừa nói vừa đan những ngón tay của mình vào nhau và tựa cằm lên chúng. Đôi mắt xanh sắc sảo của ông lấp lánh vẻ thích thú tinh nghịch.

“Tuy là vậy nhưng…” McGonagall trông vẫn khá bối rối. “Nó sẽ phục vụ cho mục đích gì?” Khóe môi của vị phù thủy già kéo xuống thể hiện sự nghiêm túc ban nãy không hề có.

“Ta chắc chắn cô cũng đã nhìn thấy các dấu hiệu rồi. Thời gian thử thách đang ở phía trước. Điều quan trọng hơn bao giờ hết ngay bây giờ là chúng ta cần khuyến khích sự pha trộn hài hoà giữa pháp thuật và nghệ thuật của Muggle. Sự cô lập, và sự chia cắt vì định kiến theo sau đã khiến tôi lo nghĩ rất nhiều.” Giáo sư môn biến hình gật đầu nghiêm nghị.

“Hơn nữa,” Dumbledore bắt đầu có một chút nhiệt tình mới. “Chỉ là một ngày kỷ niệm vô hại thôi mà. Một bước nhỏ trên đường đến sự thấu hiểu, và tại sao ta không bắt đầu bằng việc mời một vài người ngoài đến và khiêu vũ trên băng với lưỡi trượt!” Tới lúc này cô McGonagall trông như thể cô sẵn sàng chụp lấy cái túi ngủ và nghỉ hưu mãi mãi.

__________________________________________________

“Yuuri,” Victor thì thầm, vươn cánh tay mảnh khảnh bao quanh cậu học trò của mình, à, là hôn phu chứ. Cả hai đang ngồi cạnh nhau trên sân trượt băng của họ ở St.Petersburg.

“Hả?” Người đàn ông thấp hơn vừa hỏi, vừa khóc do bị ngã khi đang cố giật lại đôi giày đang tuột khỏi tay. Cậu nắm lấy đầu mấy sợi dây giày và thắt chặt lại, kéo chúng quay trở lại vị trí ban đầu của nó. Cẩn thận đặt đôi giày trượt lưỡi bạc và găng tay trở lại túi của mình, Yuuri quay sang tập trung vào cái người đang hào hứng bên cạnh.

“Gì cơ?” cậu tò mò hỏi, nhìn chằm chằm cái dáng người cao hơn đang nhích lại gần trên băng ghế để ngồi ngay cạnh mình.

 “Anh đã nhận được một lời mời rất thú vị sáng nay và anh muốn bàn với em về nó.” Victor giải thích, rướn tới gần hơn, đến khi mắt họ gần sát nhau.

“Ừm, lời mời đó như thế nào?” Yuuri nói, cố gắng phớt lờ đi hơi nóng đang dần bốc lên từ cổ cậu lan dần sang đôi tai đỏ hồng. Sau gần một năm với vị vận động viên trượt băng nghệ thuật người Nga này, cậu đã hy vọng rằng phản xạ dễ đỏ mặt của mình sẽ giảm đi phần nào, nhưng có vẻ chuyện đó không thành hiện thực nổi rồi.

“À,” Người đàn ông lớn tuổi hơn dài giọng và dựa vào gần hơn nữa để nhìn ngắm gương mặt đỏ bừng của Yuuri với một nụ cười nhẹ. “Một buổi trượt băng nghệ thuật tại một ngôi trường mà một người họ hàng của anh đang theo học, nhưng đó lại là một ngôi trường không bình thường.”

“Vậy hả,” Yuuri chỉ lơ mơ nghe được một nửa, mắt khóa vào đôi con ngươi màu xanh mê hoặc trước mặt mình. Màu mắt của Victor như phản chiếu lại vùng biển Hasetsu trong những ngày tháng Tám đầy rực rỡ, và Yuuri bằng lòng đắm chìm trong chúng.

“Đó là một ngôi trường ma thuật dành cho phù thủy và pháp sư.” Anh cho vị hôn phu của mình ba giây để xử lý hết đống dữ kiện đó.

“Cái gìiii?” Yuuri nhảy dựng lên, suýt nữa thì đánh rơi cái túi chứa đôi giày trượt quý báu của mình xuống sàn.

“BỘ MẤY NGƯỜI KHÔNG NHỎ TIẾNG ĐƯỢC HẢ!” Một giọng nói gào lên từ phía bên kia sân trượt.

“Cú salchow rất tốt Yurio, nhưng nhớ để ý cái tay của mình đó.” Victor nhận xét, cười nhăn nhở và vẫy tay một cách lười nhác. Kết quả, anh nhận lại một tiếng tặc lưỡi khó chịu và một cú lườm cháy bỏng.

“Anh có nghiêm túc nói chuyện với em không vậy Victor?” Yuuri hỏi, hạ giọng xuống trong khi cố gắng khiến huấn luyện viên của mình tập trung trở lại với mấy câu nói vô lý của anh.

“Luôn luôn nghiêm túc với em, Yuuri.” Người đàn ông trả lời với một nụ cười chân thành trên môi.

“Cái đó…Em…Em không có ý….” Victor bật cười, kéo cậu vào một cái ôm, khiến mặt cậu đã đỏ nay lại còn đỏ hơn.

“Anh rất nghiêm túc, nhưng đừng quá lo lắng về điều đó Yuuri. Đó là một câu chuyện dài về phía gia đình anh em họ ở Pháp của anh. Anh được cho biết rằng những đứa trẻ ở trường này chưa bao giờ được nhìn thấy trượt băng trước đây. Trường hiện đang có một sự kiện Giáng sinh và hiệu trưởng đã hỏi anh có thể làm một buổi trình diễn nho nhỏ cho họ hay không.” Yuuri chậm rãi gật đầu.

“Nhưng họ mời anh mà phải không? Tại sao anh lại hỏi em về điều đó?” Cậu nhìn lên khuôn mặt của Victor vẻ đầy bối rối. Huấn luyện viên của anh lại nhìn xuống với vẻ ngạc nhiên.

“Tất nhiên là em sẽ đi cùng anh rồi Yuuri. Tại sao anh lại đi mà không có em chứ?” Cách nói thẳng đuột, chân thành của Victor khiến cho trái tim Yuuri rung động và cậu gục đầu vào lòng người yêu.

“Nhưng chúng chưa từng xem trượt băng bao giờ. Chúng nên có được một ấn tượng thật tốt. Em chỉ mới thực hiện một vài buổi diễn trước đây mà thôi và lỡ em trượt hỏng thì sao?” Victor ngạc nhiên trước việc cậu lại có thể đi từ kích động vì một ngôi trường phép thuật đến lo lắng về việc thất bại trước mặt những người lạ này chỉ trong vòng ba mươi giây.

“Ý em là em thậm chí còn không giành được huy chương vàng tại GPF và trước đó…” Victor ngăn những lời sỉ vả bản thân lại bằng cách cúi xuống ngậm lấy đôi môi của cậu. Yuuri chớp chớp mắt trước khi nhẹ nhàng vươn người đáp lại nụ hôn của anh, để cho cảm giác ấy xóa tan nỗi lo lắng của cậu. Sức ảnh hưởng kì diệu của người đàn ông Nga đối với bản thân vẫn khiến cậu kinh ngạc sau nhiều tháng trời. Giọng nói của anh và những cái chạm dịu dàng có thể nghiền nát cả tiếng nói đen tối nhất, dai dẳng nhất trong đầu Yuuri.

“Em sẽ là vận động viên trượt băng tuyệt vời nhất mà những đứa trẻ này từng thấy trong đời.” Victor khẳng định, dứt ra khỏi nụ hôn ngọt ngào nhưng vẫn giữ một bàn tay trên gò má ửng hồng của cậu. “Vậy em sẽ đi cùng anh chứ?”

“Tất nhiên rồi,” Yuuri trả lời, đưa tay lên vuốt ve chiếc nhẫn vàng trên ngón tay áp cạnh mặt mình. Tiếng nôn mửa ầm ĩ vang lên bên cạnh cặp đôi vô ý tứ.

“Ê, cút về phòng riêng của mấy người đi!”

“Á! Xin lỗi Yurio. Tôi không nhận ra cậu đang đứng đó.” Yuuri rụt rè xin lỗi. Victor chỉ bật cười và đứng lên, đỡ người đàn ông thấp hơn bên cạnh cùng đứng dậy.

“Có lẽ tụi tôi sẽ làm thế thật.” Anh nói đầy ẩn ý rồi cúi người xuống về phía cậu nhóc 15 tuổi đang giận dữ.

“Gớm!” Cậu thiếu niên tóc vàng gào lên, trượt xa khỏi rìa sân và Victor nhanh nhất có thể. Nhà vô địch thế giới năm lần cười toe toét với thành tích của mình trước khi quay người về phía lối ra.

“Ít nhất cậu sẽ không phải đụng mặt tụi tôi trong vài ngày tới. Hẹn gặp lại sau,” anh nói vọng qua vai của mình.

“Giáng sinh vui vẻ Yurio.” Yuuri vẫy vẫy tay trước khi đuổi theo huấn luyện viên của mình.

“Sao cũng được. Chỉ cần về đúng hẹn để tôi có thể đá đít các người lần nữa!”

“Mèo con có quan tâm kìa,” Victor và Yuuri mỉm cười, đi cạnh nhau giữa trời tuyết tháng 12 của Saint Petersburg.

“Anh đặt vé cho chuyến bay của tụi mình chưa?” Yuuri hỏi.

“Ồ, chúng ta không đi bằng máy bay.” Vẻ mặt của Victor gợi nhớ đến Makkachin một cách kỳ lạ khi nó xin ăn. “Chúng ta sẽ đi bằng một chiếc ủng bay được yểm bùa!”

__________________________________________________

“Tuyệt vời quá!” Lời nói của Victor bị cuốn mất hút vào màn đêm đầy sương mù. Đôi mắt anh lấp lánh niềm phấn khích khi nhìn vào khung cảnh lạ lẫm tối tăm được chiếu sáng bởi ánh trăng nhạt. Chiếc ủng cũ bẩn thỉu đã đưa hai người đến với Vương quốc Anh trong một vòng xoáy tràn ngập ánh sáng giờ bị lãng quên trên nền đất lầy lội.

“Em nghĩ mình sắp nôn mất.” Yuuri rên rỉ cúi gập người xuống, chống hai tay lên đầu gối của mình. Victor rời mắt khỏi mấy hàng cây và ngay lập tức bước tới bên cạnh người yêu của mình, đặt một bàn tay vững chãi lên vai người kia.

“Em có ổn không?” Anh xoa xoa bàn tay theo hình vòng tròn một cách nhịp nhàng. Yuuri đứng thẳng dậy, nở một nụ cười yếu ớt để trấn an.

“Ừ, nhưng em nghĩ em thích đi máy bay hơn.”

“Trong khoang phổ thông á? Nó chẳng được chút nào, đặc biệt với cái cách em ngáy bên cạnh anh.” Người đàn ông cao hơn mỉm cười nhìn xuống, tận hưởng vẻ xấu hổ tràn ra khắp mặt Yuuri, rõ ràng cả trong đêm tối.

“Anh vẫn xoay xở để ngủ được với em làm gối ôm mà,” cậu biện hộ. Victor cười nhẹ nhàng nhưng thừa nhận với Yuuri bằng cách nhặt túi của cả hai trước khi đi về phía con đường đất cách đó vài feet, nơi một chiếc xe ngựa đang đợi.

“Anh không cần phải mang túi của em.” Người đàn ông tóc đen lầm bầm, nhanh chóng bám theo.

“Anh biết.” Victor khóa mắt với đôi mắt nâu sẫm bên cạnh mình. “ Nhưng anh muốn.” Yuuri muốn ngoảnh mặt đi nhưng lại không nỡ. Ánh trăng làm cho mái tóc bạc của Victor tỏa sáng rực rỡ như kim cương. Đôi mắt màu thiên thanh của anh lấp lánh như ánh đèn đêm Giáng sinh. Yuuri nhẹ nhàng lấy chiếc túi của mình ra khỏi bàn tay phải của vị huấn luyện viên. Cậu có thể nhìn thấy lời phản đối đã hình thành trên môi Victor nhưng nó bị dập tắt ngay lập tức khi cậu trượt bàn tay đang đeo găng của mình vào bàn tay trống không của người bên cạnh. Họ hài lòng rảo bước đến chiếc xe ngựa màu đen biết tự chuyển động mà không cần ngựa kéo.

Một lâu đài tráng lệ nhanh chóng hiện ra sau đó. Cả hai người đàn ông đều giật nảy mình, bị hớp hồn bởi khung cảnh ấy. Đằng sau những cánh cổng đen tuyền với những con lợn đá bên hông là những cánh cửa sắt khổng lồ được chạm trổ. Victor nhanh chóng với tay lấy điện thoại ra.

“Chúng ta nên chụp một vài tấm ảnh tự sướng.”

“Phichit chắc sẽ thích vậy, đúng chứ,” Yuuri cười khúc khích, rúc vào người Victor cho bức ảnh. Màn hình điện thoại vẫn tối om. Victor cau mày.

“Em tưởng mình sạc đầy nó rồi,” Yuuri kiểm tra lại cái điện thoại.

“Có lẽ điện thoại không hoạt động ở nơi phù thủy sống chăng?” Anh suy đoán, bắt đầu bước lên lối dẫn về phía những cánh cửa vòm lớn. Đôi mắt Victor ứa nước đầy vẻ kịch. Anh lớn tiếng phàn nàn suốt đoạn đường lên cầu thang của lâu đài về việc mình không thể chia sẻ cuộc phiêu lưu tuyệt vời của hai người họ lên mạng xã hội. Yuuri cười nuông chiều, để Victor đi trước, bước vào đại sảnh ấm áp mang đậm màu lịch sử. Họ dừng lại trước những cánh cửa gỗ hoành tráng không kém gì cổng chính trước khi Victor mở cánh cửa với sự điệu nghệ thường thấy của mình.

“Xin chào ~” Anh chào lớn tiếng, bước vào một sảnh đường đầy ắp học sinh mặc áo chùng tối màu ngồi khắp bốn dãy bàn. Victor liếc qua những khuôn mặt bất ngờ và đầy vẻ tò mò quay ngang quay dọc để nhìn anh. Anh quyết định ngay lập tức trong đầu rằng sẽ đốt hết đống cà vạt của chúng cùng với mấy cái của Yuuri ngay khi có cơ hội. Victor hướng sự chú ý của mình về phía trước, nơi một cái bàn được đặt ngang phòng và đầy những người lớn đang ngồi.

“Tôi đang tìm một ngài ‘dum-ble-door’?”

“Dumbledore.” Yuuri lặng lẽ sửa lại bên tai anh. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về một người đàn ông trông già cỗi đang ngồi ở giữa bàn, với một bộ râu dài đủ để có thể nhét vào thắt lưng.

“Anh hẳn là ngài Nikiforov rồi.” Ông nói một cách đầy thân mật. “Và anh là…?” Ông hỏi, để ý Yuuri đứng phía sau Victor, đang cảm thấy không hoàn toàn thoải mái với sự chú ý dành cho mình ở một nơi xa lạ.

“Yuuri Katsuki thưa ngài. Cảm ơn vì lời mời của ngài.” Người đàn ông Nhật trả lời, kèm thêm một cái cúi đầu lịch sự và một nụ cười nhẹ. Victor luồn một cánh tay qua eo Yuuri, kéo cậu lại gần để khích lệ tinh thần. Đôi môi rụt rè nhếch lên của hôn phu của anh chỉ đơn giản là thứ đáng yêu nhất trên hành tinh mà thôi.

“Nikiforov. Victor Nikiforov?!” Victor quay đầu về phía bàn nơi phần lớn học sinh đeo cà vạt màu vàng. Hầu hết các đứa trẻ chỉ đơn giản là trông ngơ ngác, nhưng một vài học sinh bắt đầu trèo lên ghế để nhìn rõ hơn.

“Ôi trời! Đúng là Victor rồi!” Những tiếng thì thầm đầy phấn khích nổ ra.

“Tớ có thể xin chữ ký không nhỉ?”

“Ước gì điện thoại xài được ở đây.” Sự hỗn loạn đột ngột này khiến cho nhiều học sinh trông còn bối rối hơn nữa, nhưng Dumbledore đã làm dịu đám đông xuống bằng cách vẫy bàn tay nhăn nheo của mình.

“Thầy chắc rằng các trò có rất nhiều câu hỏi. Và thầy cũng đảm bảo với mọi người rằng tất cả chúng sẽ được giải đáp khi bữa tiệc kết thúc. Ngài Nikiforov, ngài Katsuki, xin cứ tự nhiên mà chọn chỗ.” Một cô gái mặc váy lụa màu bạc vẫy tay để thu hút sự chú ý của Victor.

“ Nea, salut!” Victor vẫy tay đáp lại, kéo Yuuri cùng anh đến một chiếc bàn dài cùng nhiều thiếu nữ khác mặc trang phục màu bạc và nhiều học sinh mặc áo chùng và cà vạt xanh dương. Anh dễ dàng tạo ra một chỗ ngồi cho mình và Yuuri, nhét túi đồ của họ xuống dưới băng ghế và luyên thuyên bằng tiếng Pháp với cô gái mà anh vừa chào. Người đàn ông Nhật Bản để ánh mắt mình lang thang khắp chiếc bàn đầy ắp những món ăn từ khắp mọi nơi trên thế giới. Đôi mắt nâu dừng lại trước món ăn mà anh đặc biệt quan tâm. Tay anh với lấy nó nhanh hơn cả tốc độ Victor nói “vkusno.”

“Nèe Yuuri ~” Giọng của Victor đóng băng anh ngay tại chỗ.

“Em đang cố gắng để làm hỏng hình thể tuyệt vời này của em sao?” Anh vòng tay qua eo Yuuri, lườm bát katsudon đang nằm trước mặt họ.

“Không. Không. Tất nhiên là không rồi!” Yuuri phủ nhận, lắc đầu dữ dội. Dù vậy, lời bác bỏ đã bị mâu thuẫn khi anh với tay lấy một đôi đũa.

“Anh cho rằng mình sẽ cho qua lần này bởi vì em sẽ trượt băng vào ngày mai. Nhưng …” Anh nghiêng người về phía học trò của mình. “Em phải chia sẻ nó với anh.” Yuuri đỏ mặt nhưng gật đầu, đưa một miếng thịt nóng hổi ra. Victor cắn một miếng ngay trên đũa và nhấm nháp hương vị của nó.

“Không tuyệt như mẹ em làm nhưng vẫn ngon.” Yuuri mỉm cười, tự mình thử một chút trước khi gật đầu đồng ý. Hai người nhận ra cùng lúc rằng cả bàn ăn đang mắt chữ O miệng chữ A mà nhìn họ. Yuuri giật bắn người lên và nhanh chóng giấu mặt đằng sau món ăn của mình trong khi Victor chỉ ngả người tới, choàng tay lên vai Yuuri để anh có thể thoải mái tựa cằm lên người kia. Hành động của anh khiến cậu rít lên một tiếng đáng yêu nhất trần đời và lia lịa gắp thêm trứng và cơm. Hiệu trưởng Dumbledore đứng dậy và nói với đám đông.

“Thầy chắc rằng các trò đang thắc mắc hai vị khách kia là ai.” Ông gật đầu với hai vận động viên đang vẫy tay với các học sinh. “Thầy rất hân hạnh thông báo là Victor Nikiforov và Katsuki Yuuri, hai vận động viên trượt băng nổi tiếng, đã vui vẻ đồng ý cho chúng ta một buổi biểu diễn trong vũ hội được tổ chức vào tối mai. Xin hãy dành cho họ những lời chào mừng nồng nhiệt nhất.”

HẾT CHƯƠNG 1

[ BSD + HP ] Cuộc Sống Mới – Chương 3 : Nhà mới (Gryffindor)


AUTHOR : MIN

-o0o-

Chương 3: Nhà mới (Gryffindor)

Sau khi bữa tiệc kết thúc, các huynh trưởng dẫn các đàn em về phòng ngủ, người trong Trụ sở đang thở phào vì thấy đám trẻ này cũng không đến nỗi, chí ít là không tò mò mà hỏi họ đủ các thứ. Nhưng sự thật luôn làm ta mất lòng, đám động vật nhỏ chỉ không dám động bởi vì sợ các giáo sư trừ hết số hồng ngọc của nhà mình mà thôi. Và đây sẽ là những điều xảy ra khi đám động vật nhỏ đã về kí túc xá.

Đầu tiên hãy bước đến ký túc xá của Gryffindor, những bé sư tử/mèo con đầy nhiệt huyết/dễ xù lông!

Atsushi, đang cảm thấy quá chói mắt  vì cách trang trí của căn phòng. Màu vàng thì không nói, còn màu đỏ tươi rực rỡ và chói lóa kia mới là vấn đề, cách bày trí đồ đạc trong phòng thì mang cho cậu cảm giác ấm cúng nhưng mà không ai thấy nó hơi bừa bộn à (thật ra là rất bừa bộn, nhưng sau khi bé Jinko của Aku dọn phòng cho Dazai xong thì đây chưa là gì cả). Còn mấy người này sao lại bu quanh cậu như thế, dù sao cậu cũng lớn hơn đàn anh học năm bảy một tuổi lận đấy nhé, đừng xem cậu như mấy bé năm nhất mới vào học chứ!

E hèm, chả là các bé từ trụ sở thám tử của chúng ta đang bị các bé mèo vây quanh, hỏi một số câu như là:

– Atsushi, mắt cậu đẹp thiệt đó, là từ khi sinh ra đã có rồi à?

– Các cậu là dị năng giả đúng không, biểu diễn cho tụi này xem đi?

– Thế giới mà các cậu sống là như thế nào, có đẹp không? Có phù thủy không?

– Sao em lại có thể đáng yêu như thế, Kyouka!

– Nè Naomi, em với Junichiro là anh em thật à, sao chả giống nhau tí nào vậy?

… Im lặng, sau đấy là một khoảng lặng, bây giờ người của trụ sở thám tử ( trừ Naomi) chỉ có thể nghĩ thầm trong đầu: Thôi toang thật rồi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Naomi cười, đưa tay túm lấy onii-chan đáng yêu của mình đang có ý định chạy trốn, nói:

– Thật sao, chúng tôi rất giống nhau mà~, nhất là ở chỗ này này…

Hufflepuff

Giờ thì, ta hãy đến với hang của những bé lửng nhỏ dáng yêu và có sức chịu đựng cực kỳ cao nào!

Huynh trưởng của Hufflepuff, Cedric Diggory dẫn đàn em đến trước cửa hầm, giơ tay lên gõ cửa vài tiếng rồi đứng đấy, không làm gì nữa khiến các tân sinh năm nhất không hiểu gì cả nhưng mà vẫn cứ đứng đợi. Các đàn anh đàn chị năm trên cười trừ, âm thầm nghĩ các đàn em phải chịu khổ rồi, đứng đây đợi đến một tiếng chứ chẳng chơi, xem sẽ có bao nhiêu người đợi được đây.

Đây là tập tục của Hufflepuff, hàng năm khi đến thời điểm này, huynh trưởng sẽ để năm nhất đứng đợi ở ngoài đến một tiếng và sau khi hết thời gian, chủ nhiệm nhà sẽ ra mở cửa. Nhằm để nâng cao tính kiên nhẫn cho những ai mới vào Hufflepuff.

15 phút qua đi, vài học sinh đã mất kiên nhẫn và tỏ ra khó chịu, nhưng vẫn cố đứng đợi.

Tích tắc, tích tắc, thời gian trôi qua vỏn vẹn đã 30 phút, cánh cửa vẫn chưa mở ra. Đã có những tiếng xì xào bất mãn nổi lên. Còn hai nhân vật mới vào của chúng ta thì sao.

Kunikida đứng đấy, chả nói gì nhưng cũng hơi bất mãn một chút, anh không biết là việc này nhằm để làm gì, nhưng mà để một lũ trẻ con đứng ngoài này cũng không tốt, giờ này cũng đã muộn rồi. Không phải là anh mất kiên nhẫn vì đứng đợi lâu đâu, tên tiêu tốn băng gạc kia có lần đã để anh đứng đợi 12 tiếng lận rồi, thế nên là anh vẫn đang chưng ra cái vẻ mặt ‘ ok, I’m fine ‘

Còn Kenji thì đang đứng bên cạnh Kunikida, lơ đãng nói:

– Chán quá đi.

Đứng thêm một lúc nữa, cánh cửa mở ra, chủ nhiệm nhà Hufflepuff, giáo sư Sprout bước ra, vẻ mặt nghiêm nghị, khoanh tay nghiêm túc nói:

-Có vẻ đã có vài người không chịu nổi rồi nhỉ? Các trò phải biết, một khi bước vào Hufflepuff thì phải có tính chịu đựng cức kì cao. Cô biết sẽ có một vài người bất mãn với quyết định vào nhà Hufflepuff, trong thâm tâm các trò thì đây là nhà yếu ớt nhất chứ gì! Cô không biết trò nghĩ về các nhà như thế nào, nhưng đánh giá của học sinh dành cho các nhà lại khác nhau: Đối với sự đánh giá của ba nhà khác thì Slytherin mưu mô, ác độc, cậy quyền cậy thế; Ravenclaw là một đám cuồng tri thức, chỉ biết cắm đầu vào học; Gryffindor lỗ mãng, luôn đâm đầu vào rắc rối; Hufflepuff yếu ớt, ngu xuẩn luôn đặt niềm tin bừa bãi. Khi vào Hufflepuff, các trò phải bỏ suy nghĩ này đi. Không phải là chúng ta yếu ớt, làm gì cũng không phản kháng, mà là chúng ta có sức chịu đựng cao, không cần để ý đến những điều đấy, nhưng mà khi cần thiết thì được phép phản kháng; chúng ta không đặt niềm tin mù quáng, ta phải biết người nào tốt xấu, tuyệt đối không thể chọn bừa. Giờ này cũng không còn sớm nữa, các em hãy về nhận phòng ngủ đi.

Đám lửng con lục tục bước vào, ai cũng có những suy nghĩ về những điều mà giáo sư vừa nói.

Kunikida cảm thấy lời phát biểu vừa nãy không tồi, đánh đúng trọng điểm và không quá dài dòng. Nhưng mà cái cảm giác bất an trong lòng này là gì, anh cảm thấy mình đã quên điều gì đó rất quan trọng. Haiz, kệ đi, đi nghỉ ngơi trước đã.

Ravenclaw

Giờ thì, ta hãy đến với Ravenclaw, nhà của những chú ưng luôn sải cánh bay lên bầu trời rộng lớn với ham mê tìm hiểu tri thức không bao giờ ngừng. Nói chung là, những người trong nhà này là một hình thức lý tưởng cho câu nói ‘Học nữa, học mãi’

Và ở trong nhà này thì chúng ta chỉ có mỗi Ranpo-san thôi, khổ thân anh. Nhưng mà nói thật ra thì chỉ có anh mới có thể vào nhà này thôi, còn Dazai-san thì quá mưu mô rồi, không hợp!

Khi huynh trưởng dẫn đàn em về qua các dãy cầu thang cao ngất ngưởng để về kí túc xá thì sự tập trung của cả nhà đều hướng về phía Ranpo, ánh mắt nhìn ‘sinh vật lạ cần phải được khám phá’. Ây da, thật ra là chả có gì đâu, chỉ là lúc nãy, khi vừa bước lên bậc cầu thang thứ hai thì Ranpo đã thốt ra một câu đại loại như thế này:

– Sao lại đặt căn phòng kí túc xá trên đỉnh tháp như thế, đi mỏi chân chết đi được, lại còn xa nhà bếp ở hầm nữa, ở dưới hầm có phải tốt hơn không?

Sau đấy cả tất cả ánh mắt đổ dồn lên người Ranpo. Một cô bé mơ màng đeo gọng kính kì lạ (bé Luna đó) lên tiếng, thắc mắc hỏi:

-Sao anh biết kí túc xá của chúng ta ở trên đỉnh tháp, còn biết nhà bếp ở dưới hầm nữa. Đây là lần đầu tiên anh đến đây mà.

Ranpo nhún vai, miệng ngậm kẹo sô cô la, nói:

– “Đúng là thế mà. Theo hướng rời đi sau khi kết thúc lượt khai giảng thì hai nhà Hufflepuff và Slytherin đi xuống cầu thang dẫn xuống dưới thì chắc chắn kí túc xá của họ ở hầm là chắc chắn rồi, khi nãy tôi đã quan sát thì thấy chỗ chúng tôi rơi xuống là tầng thứ nhất vì hướng thẳng là thấy cánh cửa dẫn ra ngoài.

 Còn về việc kí túc xá của hai nhà còn lại ở trên đỉnh tháp thì sau khi đi qua các tầng tôi chỉ thấy những phòng học, chúng ta vài lần đi đã gặp nhà Gryffindor, tốc độ của họ nhanh hơn ta nhiều, thế nên vừa khi cô bé kia hỏi thì họ đã lên đến chỗ tít xa kia rồi ( vừa nói vừa đưa tay chỉ lên chỗ nhà Gryffindor, giờ chỉ là một chấm nhỏ) vậy nên có khả năng 99% là chúng ta sẽ ở đối diện với nhà Gryffindor. Cũng lạ thật, mấy người là phủ thủy cũng không sử dụng pháp thuật để đi lên, đi cầu thang làm gì cho mệt.

 Nhà bếp ở dưới tầng hầm thì tôi khá nhạy cảm với mùi đồ ăn và chắc chắn không thể để học sinh phát hiện ra nhà bếp một cách dễ dàng thì nên phải để một chỗ kín đáo. Giờ thì có hai khả năng, một là dưới tầng hầm và hai là trên tháp, tôi ngửi thấy mùi đồ ăn khá nồng ở dưới thế nên chắc chắn 100% là phòng bếp sẽ ở dưới hầm.”

Huynh trưởng Raven ngưỡng mộ nói:

-Vậy cậu khá là thông minh đó, chúng tôi không được sử dụng pháp thuật trên các hành lang nên không còn cách nào khác nên phải đi cầu thang bộ. Cậu có cách nào khác?

Ranpo nhướn mày, trả lời:

– Thế sao không sử dụng cách của người bình thường, à nhầm, theo cách gọi của mấy người thì là Muggle. Dùng thang cuốn hay là thang máy cũng được mà. Chẳng lẽ phù thủy cổ hủ đến thế ư.

Ánh mắt của đám ưng nhỏ bắt đầu hiện lên những tia thích thú, huynh trưởng Raven lại bước ra, nói:

– Vậy cậu có thể khi về đến kí túc xá thì nói cho chúng tôi biết những đồ vật ở thế Muggle được không?

– Yes, chỉ cần mấy người mang đồ ăn vặt thêm cho tôi là được.

HẾT CHƯƠNG 3

Design a site like this with WordPress.com
Get started