AUTHOR : YURI OZAKI
-o0o-
Krum gần đây thực sự rất phiền muộn.
Ý định ban đầu của hắn là muốn tạo vài kỉ niệm tốt đẹp cùng hai người đàn em duy nhất coi như gắn bó, Chuuya và Akutagawa. Bất quá, sau khi tới đây, đừng bàn về việc nói, đến cả thấy bóng người hắn còn không thấy đâu nữa!
Đích xác mà nói, Krum vẫn còn thấy choáng váng. Akutagawa là quán quân thì không nói, vì cái gì kho báu của hắn lại không phải Chuuya!?
Không phải ý gì đâu, chính là, Chuuya là đàn em có thể coi là thân cận với hắn nhất. Ấy không, không giống thân cận lắm, bị….ờm….bị….bị phạt nhiều nhất! Đúng, bị phạt nhiều nhất!
Trận ẩu đả ngay năm đầu, không hiểu được tiếng Đức khiến Chuuya luôn phải ra ngoài đứng lớp. Là một cái huynh trưởng, bên Durmstrang còn có trách nhiệm theo dõi sát sao những học sinh kiểu thế. Cho nên, Krum cũng có thể nói là hiểu được Chuuya.
Trên hết, Chuuya và Akutagawa là hai người bạn duy nhất của hắn.
Người người xung quanh ai ai cũng ngưỡng mộ Krum. Bất quá, trong số đó, có ai là bạn của hắn sao? Họ chỉ thần tượng, tôn hắn như một tấm gương đáng được noi theo, hoàn toàn không hề có ý định muốn làm thân.
Ba má Krum vẫn luôn ở Đức, và vì một bài thi mà phải chạy tận về Anh thì quá bất tiện. Đây là lí do hắn không nghĩ tới việc người thân mình có thể chính là kho báu.
Nhưng gì thì gì, có thể cho ta hỏi, kho báu của ta….ai đây? Có quen à?
Phức tạp liếc qua cái thiếu nữ đang lau tóc, mái tóc vàng xoăn xoăn, ánh mắt mơ màng nhìn nơi nào đến hắn cũng không rõ. Hồi giáng sinh Krum nhớ qua có mời bừa một cô gái, trông thế nào thì không để ý kĩ bao nhiêu. Hẳn là người này đi?
Thôi, người nào thì nào, tóm lại vẫn không thể nào là Chuuya hay Akutagawa….
Cũng bởi việc này, Krum đã quyết chí, nhất định phải tìm cách có một cuộc nói chuyện tử tế với hai đứa nó! Không thì một trong hai thôi cũng được!
Và hiển nhiên, cái ngày phổ biến qua về nội dung bài thi thứ ba quả là thời điểm hoàn hảo để Krum có thể gọi người lại, dù là chỉ có mình Akutagawa.
Một góc nào đó trong lòng, hắn cũng thật không có dũng khí tìm Chuuya. Khác với Atsushi khá hiền hòa, cũng hiểu giữa hai người là tình bằng hữu, Dazai có hiểu cũng còn lâu mới để yên cho Krum. Một lần nói chuyện với nam hài này đủ làm hắn sâu sắc nghiệm ra rồi. Tính bảo vệ Chuuya còn cao hơn cả Akutagawa.
Ài, quên hết mấy chuyện đó đi! Cuối cùng hắn cũng có một buổi trò chuyện một mình với AKutagawa rồi!!!! Thế nhưng….
Krum quên việc tìm người để nói chuyện quỷ gì rồi…..
Trước giờ chỉ là muốn cùng hai người đàn em trò chuyện vui vẻ chỉ với ba người. Giờ ngộ lại thì, hắn phải nói cái quỷ gì đây?
Hơi nuốt một ngụm nước bọt, thiếu niên tóc đen liếc qua nam hài bên cạnh, đáy lòng không nhịn được kêu gào. Mau nói cái gì đi a!!!! Gì cũng được!!!! Chủ đề ơi, mau trôi ra đi!!!!
{Này.}
Tông giọng hơi trầm vang lên, ngữ điệu bình thản. Akutagawa quay đầu liếc thiếu niên bên cạnh, chậm rãi mở miệng kết thúc câu:
{Anh muốn nói gì?}
…Anh không có tính nói gì với Akutagawa hết, chỉ muốn được nói chuyện vui vẻ một buổi như cái hồi còn ở Đức thôi, được không?
Nói vậy hẳn là thằng bé cũng không làm gì hắn đâu, đúng không? Là bạn lâu như vậy, hẳn đây cũng là điều bình thường khi Krum muốn được đàm đạo chút chuyện, lại chưa biết nên nói cái gì.
Bi ai thay cho Krum, còn chưa kịp mở miệng nói câu này, đầu hắn bất chợt xẹt qua bao hình ảnh hồi mới quen.
Akutagawa dùng thứ đen đen kì dị rượt hắn tới bị thương ở mức suýt chết, nằm quằn quại trong bệnh thất cả đêm.
Akutagawa ngã đùng xuống ngất xuống khi hắn vươn tay muốn làm bạn.
Akutagawa lườm hắn cháy mặt mỗi lần Chuuya không để ý, còn dùng thứ đen đen đó sượt qua mặt không biết bao nhiêu lần.
…………..
Giờ mà điểm lại…hình như Akutagawa chưa từng muốn làm bạn với Krum?
…….Giờ hắn mà thốt lên câu kia thì có bị tuy cùng giết tận như hồi đầu mới gặp không?
{À thì….thì….}
Câu còn chưa dứt, tay hắn lập tức bị nam hài kia kéo về phía mình. Vẻ mặt cảnh giác cực độ nhìn về phía gốc cây gần đó. Akutagawa nheo mắt, ở đó có người! Hắn sớm đã quen với những trường hợp như này, bắn tỉa luôn là những kẻ lẩn trốn từ xa tấn công, nếu không nhận rõ sự hiện diện và tinh mắt, người chết sẽ là hắn.
Tuy ở đây đã ba, bốn năm bình yên làm mài mòn một phần nào đó tính cảnh giác trong Akutagawa. Bất quá, luyện tập mười năm, cũng không phải vài phút, vài năm là đủ mất hết.
“Là ai?”
Một nam nhân trông te tua tới lạ, lảo đảo bước ra từ sau một cây sồi cao. Bộ dáng xồm xoàn, quần áo rách rưới. Điều khiến Krum kinh ngạc là, đây chẳng phải ông Crouch, một trong số giám khảo của bài thi sao? Sao lại thế này?
Thiếu niên tóc đen ảo não, đầu như muốn phình to gấp đôi. Cuối cùng chỉ có thể chết trân nhìn nam hài tóc highlight vươn tay, để phần tay áo dài to, trói chặt Crouch lại, nhấc lên như một việc bình thường.
Bình tĩnh xoay người thêm lần nữa, Akutagawa ngoái lại nhìn phía sau, trầm trầm bỏ lại một câu:
{Nghỉ ngơi đi. Tôi có chút việc. Tạm biệt.}
{A…à….ừ….}
Ngơ ngác ậm ừ đáp lại một câu, Krum càng nhìn càng thấy mộng bức, cái quái gì đang xảy ra trong cuộc thi này vậy?
Song, được năm phút sau, hắn mới ngộ ra một điều, cuộc nói chuyện một mình với Akutagawa còn chưa kịp bắt đầu đã buộc phải kết thúc trong nháy mắt….
________________________________________________
Lời cuối của tác giả:
Ta thấy dạo này mình thật chăm đâu~
Đi đăng sớm hơn bình thường~
HẾT CHƯƠNG 55