[HP] Đồng Thoại (2) – Chương 4 + Chương 5 + Chương 6 + Chương 7 + Chương 8 + Chương 9 + Chương 10


EDITOR: THƯỢNG

BETA: HASU

-o0o-

Chương 4: Rowena Ravenclaw

Morvick nằm ở tận cùng miền Bắc của xứ Wales ở Vương quốc Anh, dân số thưa thớt bởi vì vùng đất này tương đối cằn cỗi và tuyết bao phủ quanh năm.

Gia tộc Malfoy là tầng lớp quý tộc duy nhất ở Morvik và có uy tín cao ở Morvik. Chủ sở hữu của lâu đài Warwick, Moraine Malfoy, cũng là người đứng đầu gia tộc Malfoy, rất có uy vọng trong giới quý tộc. Là gia trưởng của Malfoy, Moraine quan hệ rất tốt với tầng lớp quý tộc thượng lưu và trung tâm quyền chính trị của đất nước, thủ đoạn, quyết đoán và tài trí hơn người. Trong vòng vài năm, không chỉ mối quan hệ  hòa hợp với nhà vua vô đạo đức, mà còn duy trì mối quan hệ tốt đẹp với giáo đình. Vì vị thế của Moraine trong giới thượng lưu nên tuy Morvik nằm trong khu vực xung đột giữa các quốc gia, nhưng nó lại có một sự hòa bình và an yên hiếm có.

“Có chuyện gì vậy, Moraine?” Royna ngồi cau mày trên ghế sofa và nhìn gia trưởng Malfoy, người đã im lặng kể từ khi anh bước vào.

“Xin lỗi, Rowena, ta chỉ nghĩ rằng nếu không phải ở thời đại này, có lẽ ta và hắn …” Moraine dừng một chút, rồi không nói gì thêm. Mái tóc vàng bạch kim cực kỳ hoa mỹ, xinh đẹp, chỉ là lúc này, nó dường như phủ kín một tầng tro bụi, ảm đạm.

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác.” Rowena đưa chạm vào mái tóc đỏ của cậu bé đang ngồi bên cạnh cô.

“Không có lựa chọn nào khác, cho nên ta chỉ có thể trầm luân (???).” Moraine quơ quơ  chiếc ly trong tay, khóe môi nở nụ cười chua xót, và đôi mắt xanh xám hiếm khi hiện lên một sự chân thật.

Thời gian từng giây trôi qua, không ai mở miệng. Rowena chỉ ngồi trên ghế sofa và lặng lẽ nhìn gia trưởng Malfoy, anh đã khác xưa rất nhiều. “Có thông báo  ngày hôm nay, ai đó đang tìm kiếm tin tức của ngươi, nhưng  giáo đình không có khả năng.”Không biết sau bao lâu, Moraine  mở miệng, nói tới chuyện chính.

Rowena đứng dậy và chỉnh sửa nếp  váy đã nhăn lại, bước đến trước mặt Moraine, anh hồi phục trạng bình thường của một gia trưởng,  đang cầm một tờ giấy nhỏ trên tay. Rowena bình tĩnh, trong mắt không tìm được một tia vui mừng khi nhận được tờ giấy từ Moraine.

“Moraine, ngươi thật là độc ác.” Rowena ném tờ giấy vào đống lửa và xoay người nhìn Moraine khinh bỉ, cười nhạt với anh. Malfoy thực sự là một con cáo vàng chết tiệt.

“Thật oan uổng, Rowena. Từ đầu đến cuối, ta đều nói thật, không có một nửa sự giả dối nào.” Moraine mỉm cười trả lời, một tay tự hào vuốt mái tóc dài màu vàng  kim.

“ Ha ha, nhưng đó là một sự thất khiến ngươi vui mừng, không phải sao?” Nói xong,  Rowena nhẹ nhàng lay tỉnh cậu bé tóc đỏ đang cuộn tròn trên ghế sofa và rời khỏi Lâu đài Warwick.

Salazar, ngươi vẫn còn sống, đây thực sự là một tin tốt.

Chỉ có một câu trên tờ giấy kia: Salazar Slytherin đã đến thăm.

“Cái thời tiết chết tiệt gì thế này!” Godric cực kỳ oán hận hét lên, nhìn trời tuyết dày đặc trước mặt.

“Ta không ngờ rằng cái nhiệt huyết Gryffindor của ngươi cũng sẽ sợ lạnh.” Salazar không chút khách khí trêu đùa Godric.

“Saar! Sợ lạnh là bình thường.” Godric nói xong, lại cuộn chặt mình trong chiếc áo da.

Helga đứng một bên, buồn cười nhìn trận cãi nhau ấu trĩ của Godric và Salazar. Ai có thể nghĩ rằng , một Salazar Slytherin thường ngày vô cùng lãnh cảm lại cãi nhau với người khác như  một đứa trẻ? Chỉ khi ở cùng Godric, hắn mới có thể làm như vậy. Đúng vậy, chỉ có Godric. Slytherin không bao giờ dễ dàng tin tưởng vào người khác, nhưng khi hắn lần đầu tiên gặp anh, hắn dỡ bỏ lớp phòng bị và để anh tiếp cận. Slytherin cũng sẽ không bao giờ từ bỏ dễ dàng, nhưng hắn là vì anh sẵn sàng lùi bước. Slytherin và Gryffindor sẽ không có giao thoa, nhưng họ đã trao quá nhiều cho nhau. Có lẽ, đây cũng là định mệnh? Giống như ta, định mệnh đã khiến ta gặp hắn, nhưng lại tàn nhẫn nói với ta rằng vô luận như thế nào, ta đều không thể chen chân vào quan hệ giữa hai người. Nghĩ về điều này, đôi mắt màu cà phê của Helga lộ ra một chút đau thương và bất lực.

“Godric.” Salazar gọi Godric đang đi phía trước dừng lại, một tay ngăn trước người Helga.

“Saar, đây là …” Godric cũng cảm thấy không đúng và rút thanh bảo kiếm bên hông mình.

“Đó thực sự là một nét chữ hoa lệ, lâu lắm rồi mới thấy một vòng tròn ma thuật phòng thủ lớn như vậy.” Salazar cười tán thưởng nói, màu rượu đỏ lay động trong ánh mắt hắn.

“Godric lùi lại.” Salazar đi đến gần kết giới và rút đũa phép ra.

“Đợi đã, Salazar, nếu đây là vòng tròn ma thuật của Rowena, chúng ta phá hủy nó như thế này …”

“Helga, ngươi cũng biết rằng đây không phải đơn thuần là một vòng tròn ma thuật bảo vệ. Nếu không phá hủy nó ở bên ngoài, điều gì sẽ xảy ra sau khi chúng ta bước vào, cả ba chúng ta không thể  đoán trước được. Hơn nữa, chúng ta không biết rốt cuộc là ai triển khai pháp trận này. “

“Không sao đâu, Helga, loại pháp trận này cực kỳ dễ thiết lập, nhưng cực kỳ khó phá giải. Mà, cùng lắm thì không phải kẻ địch giúp ta phục hồi như cũ sao..” Godric nắm chắc thanh bảo kiếm, nóng lòng muốn thử, nói.

 “Cô đơn vô tận, không quan tâm,

Chúa tể của sự ở lại,

Nỗi buồn vĩnh cửu của sự trống rỗng,

Tinh thần của sự kết thúc của tàu con thoi,

Kiểm soát thực tại tối cao và ảo ảnh ở đó,

Hãy lắng nghe yêu cầu của tôi ở trên,

Ánh sáng xen kẽ và bóng tối,

Đường cắt cuối cùng.”

“Đây là?” Lần đầu tiên Helga nghe thấy một câu thần chú dài và phức tạp như vậy, sự thắc mắc không tự giác được mà bật hỏi.

“Ta chỉ từng thấy cái này trong thư viện gia tộc. Chú thuật trộng lẫn giữa hắc ma pháp và quang  ma pháp   có thể xé tan ánh sang, cũng có thể phá tan bóng tối. Người ta nói rằng chú thuật  này , một khi thành công thì có thể phá hủy tất cả cái loại kết giới.” Godric đứng trước Helga, nhìn ánh sáng màu đen và ánh sang màu trắng đan chéo phía trước đũa phép Salazar , sự lo lắng toát ra từ cặp lông mày của anh.

Ánh sáng ngày càng mạnh hơn, trong nháy mắt tạo ra một kiệt tác bất ngờ từ gió và tuyết, “Bang-” một tiếng. Đến lúc Helga và Godric mở mắt ra, gió tuyết đã phân tán, bầu trời xanh phía trên, mặt trời đang lơ lửng trên bầu trời . Ánh mặt trời tỏa sang nhưng vẫn không ấm áp lên chút nào.

“Saar!” Godric vội vàng bước tới, đỡ lấy thân hình Salazar có chút đang run rẩy.

“Ta ổn, chỉ là tiêu hao quá nhiều ma lực.” Salazar nói yếu ớt,  vô lực dựa vào Godric .

“Ngươi chỉ thích thể hiện.” Godric nhẹ giọng trách cứ. Nhìn Salazar không ngừng toát mồ hôi, đau lòng không thôi. Từ khi nào, ta quan tâm đến ngươi nhiều đến vậy, nhiều tới mức như mọi thứ của ta ( rất nhiều như không khí xung quanh ta),  ta không thể tưởng tượng được những ngày thiếu ngươi bên cạnh. Godric ôm chặt Salazar trong vòng tay của anh, và cánh tay siết chặt hơn khiến Salazar khó chịu.

“Δγβα!” Helga ném một câu thần chú vào khoảng trống, cảnh giác nhìn chằm chằm vào ba người lạ đột nhiên xuất hiện.

“Đó là lỗi của chúng tôi khi làm quý cô giật mình.” Người đàn ông đi vào bước tới vài bước với một nụ cười lịch sự, “Tôi chờ lệnh của chủ nhân Moraine Malfoy và đến đón ngài, Salazar Slytherin . “

HẾT CHƯƠNG 4

[HP] Dược – Chương 1: Đột Biến


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Biến cố là đột ngột xuất hiện, không có dấu hiệu.

Hôm nay là ngày đầu tiên trong kỳ nghỉ của các học sinh, bọn nhỏ vui vẻ ăn mừng, Godric không hề xuất hiện trên bàn giáo sư.

“Cậu ấy lại thức suốt đêm nấu độc dược?” Helga bất đắc dĩ hỏi, không đợi ai trả lời đã quay sang nói với Rowena “Lát nữa chúng ta đưa học sinh đi vậy.” 

Ngoại trừ mấy cô nhi, đa số học sinh đều trở về nhà trong kỳ nghỉ, hai tháng sau lại quay lại trường học.

Salazar giống như bình thường ưu nhã ăn sáng, nhưng đằng sau gương mặt không chút biểu tình đó lại là một mớ chấm hỏi, hắn lúc sáng có đến hầm lấy đồ, nhưng không thấy người tóc vàng đâu, trên mặt bàn cũng không có dấu vết của độc dược. Không nghĩ nhiều, Salazar sau khi bữa sáng kết thúc liền cùng với Helga và Rowena đưa mấy đứa nhỏ rời khỏi, nhưng thẳng đến tận bữa tối, Godric vẫn như cũ không xuất hiện.

Salazar hơi nhíu mày, âm thầm sử dụng hệ thống phòng ngự cảm ứng, nói với Helga đang lo lắng “Cậu ta ở trên tháp.”

Helga nhẹ nhàng thở ra, Rowena xoa thái dương thở dài “Không phải cậu ấy lại giận dỗi với cậu nữa chứ?”

Godric cả ngày cợt nhả, lần đầu gặp Salazar cứ thích trêu chọc, hiện giờ hầm là địa bàn của Salazar, Godric mỗi lần đi nấu độc dược cũng thường ghẹo đôi ba câu, nhưng y lại không phải đối thủ của hắn.

Salazar ngập ngừng lắc đầu, hắn trước giờ vẫn luôn trầm tính và thích yên lặng. Godric tuy hơi ầm ĩ nhưng cũng không khiến người khác khó chịu, gần đây y lại rất thích nấu độc dược xong lại kéo hắn đi ăn khuya, khoảng thời gian này cả hai không hề cãi nhau.

Trẻ con, đồ ăn ngon, phép thuật hắc ám, đây là những thứ Salazar yêu thích, đơn giản dễ hiểu không phức tạp. Lòng dạ người khác, về mặt này, hắn vẫn luôn thua xa Godric, nhưng hắn biết Godric không phải cố tình đá xéo mình, chỉ là cố ý nháo một trận rồi lại vờ đáng thương để hắn chú ý mà thôi, hắn làm sao có thể so đo được chứ. Salazar rũ mắt, cảm thấy hơi thở tản ra từ trận pháp phòng ngự của Hogwarts có chút không đúng, cái cảm giác này là Godric nhưng không phải Godric.

Lòng hắn bỗng nhiên cảm thấy bất an, Salazar một câu cũng không nói, nhấc chân đến tháp, Helga và Rowena nhìn nhau, sau đó cũng nhanh chân đuổi theo. 

Cánh cửa lớn màu vàng đóng chặt, không ai phản hồi, Salazar không chút do dự, trực tiếp phá cửa, lọt vào mắt chính là căn phòng sạch sẽ chỉnh tề, trên giường có một thân ảnh, nhưng là một đứa nhỏ.

Một bé trai tóc vàng, khoảng năm sáu tuổi, hai mắt nhắm nghiền, tiếng phá cửa lớn đến như vậy cũng không đánh thức được y.

“Godric?!” Helga là người đầu tiên bước đến, cẩn thận dùng vài bùa kiểm tra cho đứa nhỏ: Trạng thái ngủ say.

Salazar kiểm tra căn phòng trong vài phút: Không có dấu hiệu bị tấn công, không có dấu vết của phép thuật hắc ám.

“Là cậu ấy.” Helga lên tiếng, nàng dùng phép thuật hiện tên, thần chú này chỉ cần trong phạm vi Hogwarts là có thể thực hiện, bé trai trên giường này xác thật là Godric.

Rowena có chút ngây người nhìn bốn phía, cắn môi, giống như đang tự hỏi vấn đề cao thâm nào đó.

“Có chuyện gì vậy?” Helga đang rất cần người bạn thông thái của mình giúp đỡ, tỷ như kiểm tra một nơi khác.

“Đây là lần đầu tiên tớ đến phòng của cậu ấy” Rowena rốt cuộc cũng lên tiếng, ngữ khí còn mang theo hoang mang “Nơi này không giống tớ tưởng tượng.” 

Có Rowena nhắc nhở, Helga lúc này mới chú ý đến sự khác thường ở xung quanh, Godric vẫn luôn tuỳ tiện, thậm chí rất thích vứt đồ lung tung, nhưng căn phòng này quá mức ngăn nắp, sách chỉnh tể chồng lên nhau, sofa dọn dẹp sạch sẽ, trên mặt đất hay trên bàn không có hạt bụi nào, tấm rèm màu vàng kim khép lại, ngoài ra, không có gì khác trong phòng, chỉ có một chiếc áo chùng màu trắng treo bên ngoài.

Ngoại trừ cách phối màu, nơi này giống phòng của Salazar hơn, quá đơn giản và sạch sẽ, mà cho dù là Salazar cũng đôi khi bỏ các đồ vật hắc ám hoặc bản thảo viết được một nửa trên bàn.

Cuối cùng, Rowena cũng tìm được điểm khiến nàng cảm thấy không đúng, như thể Godric chỉ ngủ trong phòng mà thôi, thậm chí khi ngủ cũng chỉ nằm một nửa giường lớn, nửa còn lại nghiêm chỉnh đến kì dị.

Helga phát hiện ra điều dị thường, lần nữa khiếp sợ nhìn về phía giường lớn, bất quá sự lo lắng cho bạn mình vẫn chiếm thế thượng phong, nàng kéo Rowena, người sau hít sâu một hơi, đổi một bùa kiểm tra khác.

Salazar an tĩnh ngồi ở phía đầu giường, trên mặt không biểu hiện cảm xúc. 

“Không phải là cơ thể thu nhỏ, mà là quay về trạng thái lúc nhỏ” Rowena nhẹ nhàng nói “Ngủ say…. Cậu ấy dường như là uống quá nhiều dược an thần, ngoài ra, không còn gì khác.” 

Xung quanh không có bình độc dược rỗng, Salazar nhìn bé trai tóc vàng trên giường thật lâu, cuối cùng lên tiếng “Quần áo của cậu ấy đã được thay đổi, nói cách khác khi cậu ấy thu nhỏ vẫn có tâm trí của người trưởng thành………. Cho đến khi ngủ say.” 

Nếu có vấn đề rắc rối gì, vì sao lại không tìm sự trợ giúp, thay vào đó lại đi uống quá nhiều dược an thần? Điều này hoàn toàn không hợp với lẽ thường.

“Tớ đánh thức cậu ấy?” Nếu chỉ là ngủ say, dùng phép thuật đánh thức không khó, thấy hai người còn lại không phản đối, Helga nhẹ nhàng niệm một câu thần chú.

Bé trai tóc vàng cuối cùng cũng mở mắt ra, đôi mắt xanh thẳm mang theo chút mê mang, chớp chớp mắt, khôi phục tỉnh táo.

Rowena không khỏi lui về sau một bước, bởi vì biểu cảm của đứa nhỏ này…….. không có bất kỳ biểu cảm nào cả, hơn nữa động tác đầu tiên là chống cơ thể dựa lên đầu giường, nhích khỏi bọn họ, tay bên trong chăn vuốt thứ gì đó, sau đó dừng lại.

“Godric?’ Helga thận trọng gọi, thanh âm cực kỳ dịu dàng.

Ánh mắt bé trai quay về phía này, nhưng vẫn không có bất kỳ biểu cảm gì.

Rowena cảnh giác, quá không đúng rồi, chẳng lẽ mấy thần chú kiểm tra vừa nãy đã bỏ sót cái gì? Rowena đột nhiên trợn to mắt, nháy mắt sởn tóc gáy, đây là sát khí? Rowena xuất thân sát thủ, lại cảm thấy mình như đang đứng trước mặt một con thú nhỏ hung dữ, tại sao lại thành ra thế này?

“Để tớ giải quyết, mọi người về trước đi.” Người mở miệng chính là Salazar.

Bé trai đến khi Salazar lên tiếng mới ý thức được phía sau còn có người, y lập tức quay đầu, cuối cùng cũng có biểu cảm trên mặt, biểu cảm ngốc ngốc.

Rowena lôi Helga không hiểu nguyên do cùng hoảng sợ đi, trên mặt đầy hắc tuyến, nếu thần chú kiểm tra không có vấn đề, vậy đây chính là trạng thái của Godric khi còn nhỏ, còn có, nếu nàng không có nhìn lầm, cánh tay giấu trong chăn của đứa nhỏ nắm một thanh dao găm, thứ vũ khí sắc bén này lúc trước không có, như vậy chính là Godric trong nháy mắt dùng thuật biến hình biến ra.

Salazar thật lâu sau đó cũng không lên tiếng, chỉ yên lặng nhìn bạn của mình, này tuyệt đối không phải Godric mà hắn biết. Godric nhiệt tình lại vui vẻ, bọn họ biết đối phương mười lăm năm, hắn chưa từng thấy qua bộ dáng lúc nhỏ của Godric, cũng chưa từng nghe y nhắc qua, nhưng hắn nghĩ nó phải giống như nhóm sư tử nhỏ, năng động cùng tỏa nắng như mặt trời mới đúng, chứ không phải lãnh đạm và cảnh giác như vậy, thậm chí, tâm phòng bị cùng tính công kích cũng cực kỳ cao.

Điều này làm Salazar nhớ đến mình hồi nhỏ, phù thuỷ hắc ám nhỏ tuổi chính là lớn lên trong môi trường xung quanh đầy rẫy nguy hiểm, thường xuyên cảnh giác, thường xuyên tự mình bảo vệ mình. Salzar thu hồi suy nghĩ đã bay xa của mình, nhìn đứa nhỏ đối diện vẫn im lặng không nhúc nhích, dường như ai động đậy hay mở miệng trước sẽ thua.

Đối với trẻ con, Salazar sẽ dùng phương thức giao tiếp của bản thân “Ta sẽ không tổn thương cậu, cậu cũng có thể giữ dao găm trong tay.” Có thể đó là vũ khí nguy hiểm, nhưng Salazar sẽ không đoạt nó để Godric có cảm giác an toàn, ngừng lại hồi lâu, chờ đến khi đứa nhỏ có thể tiêu hoá hết những lời này, hắn lại nói “Cậu cần giúp đỡ. Cậu muốn ngây ngốc ở đây, hay là đi với ta?”

Salazar vươn tay, bé trai tóc vàng vẫn không động đậy, nhưng ánh mắt dừng lại trên những đốt ngón tay của bàn tay kia. Salazar duy trì tư thế như vậy hồi lâu không cử động, thật lâu sau, đứa nhỏ dùng tay trái không nắm dao găm vươn đến, dùng ngón trỏ chọt lên tay Salazar một cái, sau đó nhanh chóng rụt về.

Salazar không hiểu loại hành vi này, bèn tiếp tục chờ đợi.

Trong mắt đứa nhỏ xẹt qua nhiều biểu cảm khác nhau, y nghiêng đầu như nhìn thấy thứ gì ghê gớm lắm, sau đó tay trái nhẹ nhàng vươn đến tay Salazar, cuối cùng mới nắm lấy nó và leo xuống giường, nhưng tay phải của y vẫn còn nắm chặt dao găm, đó là một thanh dao găm được mài rất bén, kiểu dáng hiếm thấy, cực kỳ dễ làm chính y bị thương.

Cứ như vậy, Salazar mang theo Godric nhỏ rời khỏi tháp cao, hướng hầm chậm rãi đi đến, dọc đường hai người vẫn không nói gì, suy nghĩ của Salazar bay đi nơi khác, nắm tay Godric, hắn biết ma lực của y vơi đi rất nhiều, cũng trở lại thời điểm lúc nhỏ? Như vậy làm sao có thể thực hiện được thuật Biến hình cao cấp? Hoặc là ma lực vẫn còn, nhưng là ẩn sâu trong cơ thể?

Khi gần đến hầm, gặp một học sinh Slytherin, cậu ta hành lễ với Salazar.

Salazar nhàn nhạt ừ một tiếng, nhưng biểu hiện của Godric khác hoàn toàn, không chỉ có đề phòng, thậm chí tư thế nắm dao găm cũng thay đổi.

“Chủ nhiệm?” Thiếu niên cau mày, nhìn chủ nhiệm của mình, lại nhìn đứa nhỏ không biết từ đâu ra, lại còn bày tư thế như muốn tấn công cậu.

“Đi đi.” Salazar đương nhiên cũng chú ý, hắn cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Cậu ta không phải kẻ thù.” 

Đứa nhỏ chậm rãi hạ dao găm, tiếp tục đi theo Salazar.

Vào trong hầm, Salazar lại nói: “Cậu cần gì?” 

Đứa nhỏ như không muốn nói gì, trước sau vẫn duy trì trạng thái im lặng, y buông tay Salazar, ngồi xuống vẫn không nhúc nhích.

Salazar lần này cũng cảm thấy hơi khó khăn, đến tột cùng là chỗ nào có vấn đề?

Salazar lấy điểm tâm đặt trước mặt đứa nhỏ, còn mình lật đủ loại lời nguyền khác nhau trong đầu, thần chú có thể tạo ra loại tình huống này, lại tự hỏi cái gì khiến Godric sinh ra địch ý cùng với ý muốn công kích, phải biết rằng Salazar khi còn nhỏ cũng không đến mức gặp ai cũng muốn tấn công.

Đến tối, Salazar để Godric nghỉ ngơi trong một căn phòng nào đó dưới hầm

Nửa đêm, rắn khắc hoảng sợ chạy đến phòng Salazar rít lên không ngừng [Có chuyện rồi có chuyện rồi…………..]

Salazar căn bản không thèm nghe hết đã độn thổ đến phòng Godric, sau đó hắn thấy máu, cửa phòng tắm lại đóng chặt, máu tươi ồ ạt chảy ra từ khe hở.

Tim Salazar hẫng một nhịp, vội vàng đẩy cửa tiến vào, đứa nhỏ tóc vàng thấy thế liền ngã nhào qua một góc của phòng tắm, trên bụng có một vết hoẵm to, máu tươi còn ồ ạt chảy ra ngoài, Salazar hoảng loạn ném một bùa hồi phục, tiến đến ôm đứa nhỏ vào trong lòng.

Sắc mặt đứa nhỏ vì mất máu quá nhiều mà tái nhợt, giờ phút này chỉ còn thôi thóp.

“Godric! Godric!” Salazar lớn tiếng gọi, từ túi không gian cầm tay lấy độc dược ra, mở nắp rót vào miệng đứa nhỏ trong ngực.

Đột nhiên, đứa nhỏ vung tay gạt bình độc dược, âm thanh vỡ vụn của thuỷ tinh vang khắp phòng “Cậu không biết ………” Thanh âm yếu ớt, này là lần đầu tiên đứa nhỏ này nói chuyện, nỉ non nói “Saar, không cần cứu tớ, tớ………. Rất nguy hiểm……” mấy từ cuối yếu đến mức gần như không nghe thấy được, lần này là hôn mê bất tỉnh.

Salazar sửng sốt, cái người nói chuyện với hắn ban nãy nhất định là Godric, là người trưởng thành! Thế tại sao? Salazar vẫn luôn rất tôn trọng quyết định của người khác, nhưng đối mặt với một Godric nói không cần hắn cứu, hắn hít sâu một hơi, ôm đứa nhỏ rời khỏi phòng tắm, mạnh mẽ đổ vào hai bình độc dược, đặt Godric đã khôi phục huyết sắc lên giường, lúc này rắn khắc trên tường bắt đầu lải nhải, đại ý chính là Godric nửa đêm đột nhiên bật dậy, mặt vô cảm cầm dao găm đi vào phòng tắm, mà rắn khắc tuyệt đối không vào phòng tắm, chỉ thắc mắc vì sao lâu như vậy cũng không thấy y đi ra, chờ đến khi thấy vết máu trên mặt đất mới phát giác không thích hợp.

Salazar thu thập máu, quay đầu lại và tiến hành kiểm tra thêm lần nữa, kỳ quái chính là, không tìm thấy thứ gì, nhưng……….. thành phần dược an thần trong máu rất lớn, nói tóm lại ……… là lượng đủ để chết người.

Tay Salazar run rẩy, tổng hợp tất cả các dấu hiện lại, chỉ có một sự thật suy nhất: Godric muốn tự tử.

Vì cái gì?

Salazar ngồi trên mép giường nhìn đứa nhỏ, nhìn Godric bình tĩnh ngây thơ ngủ say, tim hắn đột nhiên nhói đau.

Là cái gì làm Godric cho rằng không ai có thể giúp y? Thậm chí ngay cả mở miệng yêu cầu giúp đỡ cũng không?

Salazar nghĩ đến mấy ngày gần đây Godric thường xuyên đến tìm hắn, nhưng đằng sau nụ cười vui vẻ đó là cái gì? Một ít manh mối xuất hiện, Godric thường xuyên phát ngốc nhìn hắn, nhưng rất nhanh trở lại bình thường, còn có một lần, Godric đặc biệt mời hắn leo lên nóc nhà uống rượu ngắm sao, Godric hỏi: “Saar, cậu có điều gì rất muốn nắm lấy không buông không?”

Salazar lúc ấy không trả lời, hắn cho rằng Godric uống nhiều quá, bởi vì sau đó người kia liền bắt đầu hát mấy bài hát rất khó nghe, còn say khướt kéo hắn muốn khiêu vũ, Salazar đành phải để người tóc vàng dựa vào người mình ngủ gà ngủ gật, thẳng đến khi trời hửng sáng.

“Uống nhiều quá, thật may là đầu không đau.” Godric tỉnh lại nhe hàm răng trắng bóc “Saar, cậu thật sự rất tốt.”

Salazar ấn tượng đầu tiên rất khó cho ngưòi khác cảm giác ‘nhìn rất tốt’, đặc biệt là khi hắn là thiếu niên, sinh ra vốn dĩ đã lạnh nhạt, cả người đều khắc chữ miễn tiếp cận, khi hắn gặp Godric, đối phương đang kết bạn đồng hành với Rowena, sau đó cật lực mời hắn gia nhập, về sau lại thích nhảy qua nhảy lại xung quanh hắn, có gì cũng chia sẻ với hắn.

“Saar, sẽ rất vui á.”

“Saar, cái này ăn rất ngon, thử xem?”

“Saar, cậu quả là một người ôn nhu mà, bọn nhỏ quả nhiên không mù.”

“Saar, thành lập trường thế nào, nơi đó có đồ ăn ngon của Helga, có bọn nhỏ cậu yêu thích, tự tại yên bình nghiên cứu phép thuật hắc ám, cậu thấy sao?”

Thẳng đến tận hôm nay “Saar, đừng cứu tớ.”

Không có Godric kiên trì, Salazar sẽ không dừng lại đây lâu như vậy, hắn chỉ biết chọn một nơi ẩn cư ngăn cách với xã hội, mà hiện tại, Hogwarts mới là nhà của hắn, hắn thích nơi này.

Godric đối với Salazar mà nói, cũng là một ý nghĩa rất đặc thù, hắn không thể nhìn y chết.

HẾT CHƯƠNG 1

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 11: Mời Cậu Ăn Bánh Đá


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Draco từ từ để cái vạc lên giá đỡ, bắt đầu nấu mấy con sên có sừng.

Snape đi tới bên cạnh hắn, gật đầu hài lòng, và thậm chí cả lớp đều đánh giá rất cao phương pháp xử lý hoàn hảo của hắn. Mọi người đều kinh ngạc nhìn hắn, dường như hiểu rõ tại sao Snape lại thiên vị hắn.

Draco có nỗi khổ mà không thể nói, các ngươi đều là những người nông cạn không thể nhìn thấu bản chất của người khác! Cho dù hắn xử lý hoàn hảo đến mức nào! Thì trước khi thực hiện bước cuối cùng, đến cả Salazar cũng phải khen ngợi hắn vì cách xử lý hoàn hảo!!

Nhưng điều này cũng không thể thay đổi được cuối cùng thành phẩm độc dược vĩnh viễn đều là độc dược đùa dai!!

Draco tiếp tục mỉm cười và xử lý con sên ở trước mắt của tất cả mọi người. Bỗng nhiên một làn khói màu xanh lá cây dày đặc bay khắp hầm, còn có tiếng rít khiến người ta hoảng sợ.

Harry phản ứng lại ngay lập tức, đây là vạc độc dược của Neville đã xảy ra chuyện!

Ron bởi vì Hermione cho nên đã chọn ngồi phía sau Neville, Harry lập tức bị hít rất nhiều khói màu xanh lá cây, không thể thở được, nên cậu kéo Ron chạy xuống phía sau của lớp học.

Khi Harry vừa chạy đi, Neville đã hoàn toàn đem vạc độc dược của cậu và Seamus nấu thành một đống sắt vụn không thể điều chế được nữa. Độc dược văng xuống sàn nhà và có không ít giày của học sinh bị đốt thành mấy lỗ. Trong vài giây đồng hồ ngắn ngủi, tất cả học sinh đều nhảy lên ghế để đứng.

Snape giận dữ vẫy đũa phép để xua đám khói, và làm sạch độc dược chảy trên sàn nhà. Hermione bị chia vào nhóm ở phía trước Neville, vì vậy cô nàng không bị ảnh hưởng. Giờ phút này cô nàng đang nhìn Neville bị ngâm trong đống độc dược, với đôi mắt vô cùng kinh hoàng.

Cả người Neville đầy mụn ghẻ và bị sưng đỏ, đang hét lên vì đau đớn. Draco cảm thấy sợ hãi trong nháy mắt khi thấy Neville khóc lóc trong đau đớn.

Pansy nhìn Neville đầy thương hại, “Merlin a. Cái kia nhất định là đau chết mất.”

Có nhìn thấy không!! Độc dược chính là nguy hiểm như vậy đó!! Cho nên hắn rất ghét độc dược! Bởi vì hắn là bạch phù thủy rất yêu hòa bình!!

Draco điên cuồng la hét ở trong lòng.

Snape gầm lên, “Đồ ngốc! Chắc chắn là ngươi đã không tắt lửa khi bỏ gai nhím vào vạc, đúng không?”

Neville thút thít khóc nức nở, trông cực kỳ đáng thương.

Snape lạnh giọng ra lệnh cho Seamus đưa Neville đến Bệnh Thất.

Ông đen mặt đi tới đi lui bên cạnh Harry, nhưng chưa mở miệng trừ điểm.

Harry không thay đổi biểu cảm, tiếp tục cúi đầu điều chế độc dược.

Snape nhướng mày lên, “Không tôn trọng giáo sư, trừ 10 điểm.”

Harry kinh ngạc ngẩng đầu lên, không dám tin cùng ủy khuất nhìn Snape.

Ron vội vàng kéo góc áo của Harry.

Lúc này Snape mới cảm thấy hài lòng và rời đi.

Một giờ sau, Pansy đã điều chế thành công. Cũng nhờ vào kỹ năng xử lý nguyên liệu độc dược mới mẻ của Draco. May mắn là Pansy chưa bị Merlin phù hộ —— hoặc có thể nói là bị nguyền rủa. Cho nên độc dược của bọn họ được thông qua rất thuận lợi, nhưng khi giáo sư Snape cầm lấy lọ độc dược, ông nhìn Draco rất lâu.

Khi Draco và Pansy leo lên cầu thang, Pansy nói, “Mình nghĩ giáo sư Snape chắc chắn muốn một lọ thuốc do cậu điều chế.”

“…… Khát khao luôn là điều tốt đẹp nhất.”

“Ý cậu là gì?”

“Mình không thể làm được!” Draco nghiến răng nói.

Pansy tỏ vẻ cô nàng không tin, Draco tỏ vẻ nếu thể chất có thể biến độc dược đùa dai của hắn có thể trở nên tốt hơn, thì hắn cũng không tin.

Buổi chiều không có lớp học. Sau khi Draco và Pansy ăn trưa xong, Pansy vội vàng quay trở lại ký túc xá để đặt hàng mua quần áo đẹp trên tạp chí thời trang. Draco thì nằm dài ở phòng sinh hoạt chung và bắt đầu tính toán từng bước để lấy thân phận của Draco Malfoy để có tiếng nói trong Slytherin và có quyền quản lý học viện để có thể giúp Slytherin thoát khỏi tình trạng bị cô lập và loại trừ. Đã từng là người sáng lập, đối với tình trạng phân chia hiện tại của bốn Nhà, Godric tỏ vẻ hắn không thể trơ mắt đứng nhìn mà không làm gì cả.

Sau khi viết hết cái này đến cái khác, rốt cuộc Draco cũng cân nhắc vạch ra kế hoạch cuối cùng, sau đó hắn thận trọng đốt hết tờ giấy.

Tới thời gian ăn tối, Pansy bước ra khỏi ký túc xá với vẻ mặt thỏa mãn, nhìn là biết đã tiêu rất nhiều tiền.

Dùng bữa tối xong, Pansy sửa sang lại quần áo một chút và ngại ngùng nói với Draco rằng cô muốn đi đến thư viện.

Draco cúi đầu và vật lộn với đống khoai tây nghiền, nói mà không hề ngẩng đầu lên, “Cậu muốn đọc sách nào? Mình có thể viết danh sách đề cử cho cậu.”

Pansy nhạy cảm nhận ra có điều gì đó không ổn, “Cậu không đi cùng à? Không phải gần đây mỗi ngày cậu đều đến thư viện sao?”

Draco đang tự hỏi trong đầu là sẽ biểu hiện thế nào trong buổi tụ họp vào tối hôm nay, nên hắn chỉ “Ừ” một tiếng cho có lệ, “Mình không đi, hôm nay có việc khác rồi.”

Pansy tức giận nói: “Cậu sẽ không thực sự đi hẹn hò với nữ sinh năm thứ sáu kia, phải không?”

Draco “A” một tiếng và rốt cuộc cũng hồi phục tinh thần lại. Hắn phải mất vài giây mới hiểu lời nói của Pansy. Hắn lập tức giơ hai tay lên để chứng minh sự trong sạch, “Sao có thể chứ!?”

Pansy nửa tin nửa ngờ, “Vậy cậu tính làm cái gì?”

Draco nói với giọng điệu thâm trầm, “Chuyện của đàn ông, phụ nữ không cần quan tâm đâu.”

Pansy rút đũa phép ra và chỉ thẳng vào Draco.

Draco xoa cằm “Yên tâm đi, cậu đi đến thư viện đi, có thể tối nay phòng sinh hoạt chung sẽ không yên bình đâu, nói không chừng có thể sẽ liên lụy đến cậu.” Hắn dừng lại một chút, “Nhưng các cô gái nhỏ cũng không nên lang thang ở bên ngoài. Mình sẽ mau chóng kết thúc nó càng nhanh càng tốt.”

Pansy mở to hai mắt, “Cậu muốn làm cái gì? Mình nghe nói cậu để cho các nữ sinh nhắn để tất cả các nam sinh tụ tập vào buổi tối.”

Draco nheo đôi mắt lại và nở một nụ cười giảo hoạt, “Chỉ là giao lưu tình cảm một chút mà thôi.”

Pansy cất đũa phép, nhưng lại rất khẩn trương và lo lắng, “Rốt cuộc là cậu muốn làm cái gì? Đừng có làm chuyện ngu ngốc!”

Draco còn muốn tiếp tục trả lời, nhưng lại thấy Hermione đang lặng lẽ vẫy tay với hắn. Thấy hắn nhìn qua đó, cô nàng đứng dậy và đi ra khỏi Đại Sảnh Đường.

Draco vội vàng trấn an Pansy xong, cầm lấy túi đựng sách và đi ra ngoài.

Hermione đứng chờ ở góc quanh với khuôn mặt nhỏ nhắn trông rất căng thẳng. Thấy Draco đi tới cô lập tức lên tiếng: “Tối nay cậu tính làm cái gì vậy?!”

Draco hơi hoang mang trước câu hỏi bất ngờ này, “Cái gì?”

Hermione nói nhanh như đang bắn đại bác, “Hôm nay khi mình ở thư viện, mình đã gặp một đám học sinh nhà Slytherin và mình nghe họ nói là cậu để ai đó nhắn với họ rằng cậu muốn tối nay gặp bọn họ ở phòng sinh hoạt chung để cho bọn họ đẹp mặt?!”

“…… Cái này quả thật là tin đồn thất thiệt, mình rõ ràng chỉ muốn phân rõ phải trái với bọn họ.” Draco yếu ớt phản bác.

Bộ dạng tức giận của Hermione trông rất giống Rowena lúc trước, “Cả buổi chiều hôm nay bọn họ tra cứu các loại thần chú dùng để đối phó với cậu, thậm chí bọn họ còn lên kế hoạch phục kích và đặt bẫy……”

Draco yên lặng suy nghĩ, học sinh Slytherin cũng khá thông minh, biết phải dùng tất cả mưu kế để đối phó với đối thủ mạnh —— thông minh như vậy thì tại sao khi đối mặt với những chuyện khác thì lại quá ngu ngốc chứ.

Nhìn biểu tình không cho là đúng của Draco, Hermione hạ giọng khuyên nhủ, “Draco, mình không biết chuyện đã xảy ra với cậu, nhưng cậu là bạn của mình, và mình hy vọng cậu vẫn ổn. Cậu chỉ mới học năm nhất thôi, mình nghĩ cậu có thể nói chuyện với giáo sư rằng bọn họ đang bắt nạt cậu……”

Nói với ai? Snape sao?

Draco nhìn cô bé trẻ trước mắt. Cô ngây thơ và đơn thuần. Cô nghĩ rằng giáo sư có thể giải quyết tất cả mọi vấn đề. Cô tin rằng điều quan trọng nhất trên thế giới là kỳ thi và sự chú ý của giáo sư. Cô rất kiêu ngạo nhưng lại vô tri. Phớt lờ sự đối lập của Gryffindor và Slytherin, không để ý những ân oán tình thù đó, nghiêm túc duy trì tình bạn của hai người không hề bị ảnh hưởng bởi phân loại nhà, quên mất bản thân mà luôn suy nghĩ cho đối phương, nghĩ ra biện pháp mà chính mình cho là tốt nhất —— nói cho giáo sư.

“Lỡ như cậu bị thôi học thì biết làm sao bây giờ!?” Hermione giận dữ hét lên.

Draco thân mật nhéo cằm cô nàng và nở một nụ cười kiêu ngạo. “Tin mình đi, sẽ không có ai bị thôi học —— nếu như không có chuyện gì bất ngờ xảy ra.” Hắn nghĩ, nhún vai và nói thêm: “Cho dù có người sẽ bị thôi học, thì người đó chắc chắn không phải là mình.”

Nhưng Hermione vô cùng cố chấp, Draco bất đắc dĩ thở dài, chỉ có thể dùng bùa Lãng quên tạm thời để tạm thời che đậy ký ức này trong đầu của Hermione.

Sau khi tiễn Hermione đi, Ron và Harry đi tới với vẻ mặt vui vẻ, không biết bọn họ là vừa đi ngang qua hay là đã nghe lén một lúc lâu.

Harry nói: “Tụi mình đã nghe nói về chuyện đó. Buổi tối hôm nay cậu cố gắng lên nha.”

Ron nói, “Nếu cậu thấy rằng dùng bùa chú không có tác dụng, vậy thì hãy xông lên và đấm thẳng vào mũi của bọn họ.”

Cuối cùng Ron lại nói, “Ngoài ra, có phải vừa rồi mình bị hoa mắt đúng không, hồi nãy mình thấy Hermione vừa mới rời đi?”

Draco thành thật kể lại chuyện vừa mới xảy ra, chỉ không nói chuyện hắn đã dùng bùa lãng quên tạm thời. Hắn lại nói tiếp, “Tụi mình chỉ là bạn bè thôi.”

Ron vỗ vỗ vai hắn và nở một nụ cười méo mó, “Cậu đúng là bạn tốt của mình. Không uổng công mình ra bên ngoài làm khách mà còn nghĩ tới cậu.”

Ron lấy từ trong túi đựng sách ra một túi bánh đá. Khóe miệng Harry co giật —— cậu muốn làm gãy răng cửa của Draco luôn sao! Thủ đoạn trả thù của cậu thật tàn nhẫn a!

“Đây là do Hagrid tự tay làm, cậu xứng đáng có nó.” Ron cười xấu xa.

Harry yếu ớt muốn ngắt lời, lại chỉ thấy Draco nắm chặt túi bánh để thử độ cứng, cảm kích và bỏ vào túi của mình, “Cảm ơn vì đã cho mình thêm vũ khí. Bạn chí cốt!”

Harry và Ron lập tức nghẹn một ngụm máu ở ngay yết hầu.

Draco vui vẻ suy nghĩ, vẫn là học sinh nhà Gryffindor là dễ thương nhất!

HẾT CHƯƠNG 11

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 10: Thiên Phú Dị Bẩm Của Draco


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Lớp Độc dược học ở dưới tầng hầm tối tăm lạnh lẽo, dọc trên tường còn có rất nhiều lọ thủy tinh đựng tiêu bản của động vật. Đây giống như là hiện trường của một bộ phim kinh dị.

Mặc dù Pansy rất tức giận, nhưng chỗ ngồi bên cạnh cô nàng vẫn để trống. Draco nhìn cô nàng lạnh đến mức ôm hai cánh tay run bần bật, ngồi xuống bên cạnh, lấy một cái áo khoác từ trong túi ra và khoác lên người cô nàng.

Pansy quay đầu và liếc mắt nhìn cậu một cái, siết chặt áo khoác trên người không nói lời nào.

Về phía Slytherin, Draco và Pansy là những người tới sớm nhất, còn phía Gryffindor thì đã có mấy học sinh tới rồi —— đều là người quen, Hermione Granger và Neville Longbottom ngồi cùng nhau, Harry và Ron thì ngồi ở phía sau bọn họ.

Harry đọc lướt qua cuốn 《Một ngàn thảo dược và nấm mốc có phép thuật》, cố gắng nỗ lực giãy giụa ở những giây phút cuối cùng, Ron nhìn Harry với ánh mắt thương hại. Vì muốn chuẩn bị làm tốt mọi việc, Ron cũng bắt đầu lật xem sách giáo khoa.

Hermione có lẽ đã ghi nhớ hết cả cuốn sách giáo khoa từ lâu, giờ phút này cô nghiêm khắc giám sát Neville đọc chương đầu tiên.

Pansy dường như cũng muốn xem bài trước, nhưng khi cô nhìn Gryffindor, bản thân cô hơi do dự, Draco lấy sách giáo khoa ra và đặt trước mặt cô, nói với một nụ cười: “Tốt hơn hết là nên chuẩn bị bài trước. Hãy xem đi.”

“Vậy còn cậu thì sao?” Pansy hạ giọng hỏi. Cô không muốn những học sinh nhà Gryffindor nghe thấy cuộc nói chuyện của học sinh nhà Slytherin.

“Yên tâm đi!” Draco mỉm cười rạng rỡ, thấy Pansy đã yên tâm, nhưng khi nghe câu nói tiếp theo, vẻ mặt thư thái của cô nàng cứng lại ngay lập tức, “Mình có xem cũng không thể nhớ được đâu.”

Những loại độc dược như thế này, luôn là hắn duỗi tay xin Salazar. Thật sự rất phiền toái khi tự mình điều chế. Không những cần phải xử lý cẩn thận các dược liệu mà không để xảy ra bất cứ vấn đề gì, còn phải chú ý đến tốc độ và lực mạnh khi khuấy. Nếu hắn nghiêm túc nỗ lực điều chế thì cũng không chắc sẽ thành công, thật sự rất khó chịu khi lãng phí quá nhiều thời gian!!

Vừa nhìn thấy lý thuyết là hắn liền cảm thấy buồn ngủ, cho đến bây giờ, hắn cũng chỉ biết điều chế mấy loại độc dược đùa dai, Godric tin rằng, đó là món quà Merlin dành tặng cho hắn sau khi hắn đã lãng phí vô số thời gian và tinh lực để điều chế độc dược. Có một lần Godric muốn viết công thức điều chế độc dược đùa dai vào sách giáo khoa, nhưng hắn đã bị ba người bạn tốt kiên quyết từ chối. Hắn cố ý dạy lại cho những học sinh xuất sắc của mình, kết quả thấy rằng học sinh của hắn thực sự quá giỏi. Điều chế độc dược xong thì được Salazar gật đầu khen ngợi, sau đó Salazar dùng vẻ mặt ghét bỏ nhìn vạc độc dược của hắn hoàn toàn khác người khác về màu sắc và mùi vị —— nghĩa là, chỉ có một mình hắn thực hiện đúng các bước, nhưng lại tạo ra độc dược đùa dai.

Ravenclaw luôn nói đùa rằng bàn tay của hắn là bàn tay của Merlin, mặc kệ đó là loại phương thuốc nào, thì hắn đều có thể làm thay đổi hoàn toàn hiệu quả của phương thuốc đó. Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, hắn cũng có thể coi như là một người có thiên phú dị bẩm.

Nghe nói vị viện trưởng nhà Slytherin này luôn thiên vị đối với học sinh nhà của mình, hy vọng người đó có thể bao dung hắn nhiều hơn……

Draco nhìn Harry lật xem toàn bộ cuốn sách giáo khoa với vẻ mặt hoảng loạn, sau đó Ron vội vàng hỏi, “Thế nào rồi?”

Khuôn mặt Harry trông có vẻ đau khổ, “Vốn dĩ mình đã nhớ hết, nhưng xem đến phía sau, thì lại quên phía trước. Khi mình cảm thấy đã nhớ rõ mọi thứ, và đóng cuốn sách lại thì bây giờ đầu óc mình hoàn toàn trống rỗng.”

Ron dùng ánh mắt thông cảm nhìn Harry.

Dường như đã được đàn anh đàn chị nhà mình nhắc nhở là vị giáo sư độc dược này không dễ trêu chọc, nên không ai có đủ can đảm đến trễ. Một lúc sau, học sinh đã ngồi kín phòng học, có một số học sinh không có chuẩn bị quần áo ấm, nên lạnh đến mức run bần bật.

Draco đứng lên, bỏ bùa ấm áp lên trên người các nữ sinh nhà Slytherin —— đây là một câu thần chú nhỏ của một ngàn năm trước.

Các nữ sinh đều gửi cho hắn một ánh mắt ngượng ngùng hoặc cảm kích hoặc hào phóng hoặc một nụ cười.

Còn nam sinh sao…… Đơn giản là mặc kệ bọn họ thôi.

Draco trở lại chỗ ngồi của mình, và thấy Pansy lại bắt đầu tản ra khí lạnh. Draco khó hiểu nhìn chiếc áo khoác trên người cô nàng, sau đó lại bỏ thêm vào một cái bùa ấm áp, cô sẽ nhanh chóng cảm thấy ấm lên thôi.

Sau đó lại nhìn sang phía Gryffindor, thấy bọn họ thấp giọng nói chuyện với nhau, liên tục cười đùa, trái tim ấm áp thì sẽ không cảm thấy cơ thể lạnh lẽo nữa.

Huống chi Gryffindor luôn mang đến cho mọi người cảm giác ầm ĩ, không biết có phải hay không là bởi vì màu sắc chủ đạo của họ là tông màu ấm và sự lạnh giá dường như không hề liên quan tới bọn họ.

Rất nhanh đã đến giờ lên lớp, Draco tò mò nhìn viện trưởng mặc áo choàng đen của nhà Slytherin, với những bước đi mạnh mẽ. Người này ngoài có vẻ mặt vô cảm còn trông rất đáng sợ. Draco không thể tưởng tượng nổi bộ dạng lúc cười của người này. Khuôn mặt đó dường như có vô số cay đắng và hận thù sâu sắc, giống như không có bất kỳ niềm vui, ôn nhu, hay cảm xúc ấm áp sẽ được biểu lộ trên khuôn mặt đó, vĩnh viễn giống như ai đó nợ người này rất nhiều tiền. Đôi mắt của người này là một màu đen lạnh lùng. Nhìn qua, giống như đang ở trong hai cái đường tầm đen tối, lạnh băng, trống rỗng.

Draco thấy từ lúc người này bước vào lớp học thì Harry đã cúi đầu nhìn chằm chằm vào cuốn sách, áp sát mũi vào trang sách, lại không dám ngẩng đầu lên nhìn, Ron cũng giống như cậu ấy, cúi đầu xuống và cố gắng giả vờ như mình không hề tồn tại.

Khi giáo sư bắt đầu điểm danh, Draco phát hiện cơ thể Harry lập tức trở nên căng thẳng.

Khi giáo sư Snape điểm danh đến tên của Harry, cậu ấy dường như đóng băng lại.

“Harry Potter.” Khóe miệng của giáo sư cong lên nhưng không hề có chút ấm áp nào, “Nhân vật nổi tiếng của chúng ta đây rồi.”

Ngoài dự kiến, khi nghe thấy câu nói này, Harry liền lập tức thả lỏng, cậu ngẩng đầu lên nhìn Ron và nở một nụ cười gượng gạo, rồi sau đó thở dài.

Nhưng Snape vẫn không dừng lại lâu lắm, sau khi điểm danh xong, ông nhìn chằm chằm các học sinh trong lớp và bắt đầu tiết học đầu tiên với giọng điệu trầm thấp nhưng rất rõ ràng, “Các ngươi tới đây để học một bộ môn khoa học tinh tế và một nghệ thuật chính xác là chế tạo độc dược. Bởi vì trong lĩnh vực này không cần vung vẩy đũa phép một cách ngu ngốc, cho nên có một vài người trong các ngươi không tin rằng đây cũng là một loại hình phép thuật.”

Ánh mắt lạnh lùng của ông nhìn toàn bộ lớp học, điều này rất có ích trong việc giữ trật tự.

“Ta cũng không trông mong các ngươi có thể hiểu được ngọn lửa cháy chậm bên dưới vạc độc dược và những làn khói trắng mỏng manh, tỏa ra mùi hương thoang thoảng. Cũng chẳng trông mong gì các ngươi hiểu được sức mạnh kỳ diệu của những chất lỏng chảy vào trong mạch máu làm mê hoặc đầu óc người khác, làm các giác quan đều bị mắc bẫy,”

Draco trúng đạn rồi.

“Ta có thể dạy cho các ngươi cách đóng chai danh vọng, chế biến vinh quang, thậm chí ngăn cản tử vong —— nhưng cần phải có một điều, đó chính là các ngươi không phải là lũ đầu bò mà lâu nay ta vẫn phải dạy!”

Đầu gối của Draco bị trúng vô số mũi tên.

Hắn bất mãn thì thầm trong lòng, chẳng lẽ không điều chế được độc dược đều là kẻ ngốc à?

Hắn thấy Hermione đang nghiêng người về phía trước, vẻ mặt hưng phấn và mong đợi, như thể muốn chứng minh bản thân không phải là một kẻ ngốc.

Điều này an ủi Draco một chút, Gryffindor vẫn có rất nhiều nhân tài.

“Potter!” Snape đột nhiên gọi tên, nhưng Harry vẫn không ngạc nhiên chút nào khi đứng dậy, “Nếu ta đem bột rễ cây lan nhật quang vào dung dịch ngải tây sẽ thu được gì?”

Ron ngồi bên cạnh cậu cũng bắt đầu liều mạng lật sách giáo khoa.

“Sẽ thu được cái gì?” Draco nhỏ giọng hỏi Pansy.

Pansy suy nghĩ một lúc, rồi mới do dự trả lời: “Chắc là sinh tử thủy? Cha mình hình như đã dùng loại thuốc này khi ông bị mất ngủ.”

Harry do dự một lúc, vẻ mặt rối rắm của cậu khiến mọi người đang nhìn cậu cũng rối rắm theo luôn, cậu ủ rũ cụp đuôi nói, “Con không biết, thưa giáo sư.”

Snape hừ một tiếng, “Xem ra, danh tiếng không đại diện cho tất cả, phải không?”

Draco lại một lần nữa cảm thấy bản thân mình bị trúng đạn.

Hắn thấp giọng hỏi Pansy, “Cậu thấy Godric Gryffindor có nổi tiếng không?”

Pansy nói: “Cậu điên rồi sao? Đó là một nhân vật huyền thoại.”

Vì thế Draco dùng vẻ mặt đưa đám cào cào cái bàn. Hắn chỉ không biết điều chế độc dược thôi. Những loại độc dược này, chỉ cần một mình Salazar tinh thông không phải tốt rồi sao.

Bên kia Snape tiếp tục nhắm vào Harry, “Chúng ta hãy thử lại một lần nữa, nếu ta muốn ngươi đi tìm một khối bezoar, ngươi sẽ tìm thấy nó ở đâu?”

Tay của Hermione đã giơ lên rất cao.

Đôi mắt Harry sáng lên, dường như nhớ lại câu trả lời trong trí nhớ của mình, “Giáo sư, ở trong dạ dày của con bò?”

Snape nheo mắt, dường như rất không hài lòng với câu trả lời của Harry.

“Ngươi không chắc chắn à?” Snape khinh miệt cong môi, “Như vậy, cây mũ thầy tu với cây bả chó sói khác nhau ở chỗ nào?”

Harry dường như cũng nhớ nó, và lần này cậu trả lời rất nhanh, “Không có gì khác nhau!”

Dường như rất hài lòng với câu trả lời của chính mình, Harry cúi đầu và liếc nhìn Ron, cả hai đều nở một nụ cười vui vẻ.

Draco cảm thấy giáo sư Snape sẽ không buông tha Harry dễ dàng như vậy. Quả nhiên, giáo sư Snape nâng cằm như Slytherin, “Ngài Potter của chúng ta thoạt nhìn trông rất kiêu ngạo, hử? Ngồi xuống đi!”

Harry và Ron lập tức nghiêm mặt cúi đầu, ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Để ta nói cho các ngươi biết, bột rễ lan nhật quang và dung dịch ngải tây có thể điều chế thành một loại thuốc ngủ cực mạnh, được gọi là sinh tử thủy.”

“Bezoar là một cục đá được lấy ra từ dạ dày của một con bò, có tác dụng giải độc rất mạnh.”

“Mà cây mũ thầy tu và cây bả chó sói, đều là một, được gọi chung là cây phụ tử.”

Ông nhìn quanh lớp, “Các ngươi đều biết hết rồi sao? Còn không mau ghi lại!?”

Toàn bộ lớp học đều cùng vang lên tiếng sàn sạt của bút lông chim và giấy da dê. Harry nhớ rõ kiếp trước cậu chống đối giáo sư nên bị trừ mười điểm, cậu cúi đầu và ghi chép lại vào ghi chú của mình, hồi hộp lắng nghe xem cậu sẽ bị trừ bao nhiêu điểm.

Giữa những tiếng ồn ào, giọng nói của Snape vẫn rất rõ ràng, “Potter, có vẻ như ngươi đã không nghiêm túc chuẩn bị bài.”

Harry cảm thấy bản thân oan uổng muốn chết.

Snape muốn nói lại thôi, dường như muốn tìm lý do thích hợp để trừ điểm, nhưng phát hiện ra rằng Harry ngoại trừ không trả lời được câu hỏi thì cũng không có làm sai gì cả. Nếu trừ điểm vì không nghiêm túc chuẩn bị bài trước, thì lý do này cũng quá tệ đi. Ông giận dữ hừ lạnh một tiếng và bắt đầu chia hai người thành một nhóm.

Harry và Ron ngạc nhiên liếc nhìn nhau, bắt đầu đặt vạc lên giá đỡ với nụ cười vui vẻ trên mặt —— rốt cuộc yêu cầu thấp đến mức nào a.

Snape bắt đầu đi tới đi lui trong lớp học, chỉ đạo bọn họ điều chế một loại độc dược đơn giản để điều trị bệnh mụn ghẻ. Chiếc áo choàng đen của ông rất dài, khi bước đi, vạt áo phía sau bay lên, khí thế bức người.

Tuy nhiên, trông rất soái.

Draco bắt đầu cân những cây tầm ma khô, nghiền nát nanh rắn. Loại công việc này thì hắn làm rất tốt,  giúp hắn nhận được ánh mắt hài lòng của Snape trong khi hầu hết các học sinh đều bị chỉ trích.

Pansy ở bên cạnh cũng đang rất áp lực.

Draco vỗ vai cô nàng, rất muốn nói cho cô nàng biết rằng hắn mới là người căng thẳng nhất vì sắp sửa bắt đầu vào giai đoạn điều chế.

HẾT CHƯƠNG 10

Design a site like this with WordPress.com
Get started