[ HP Đồng Nhân ] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 25 : Nội Dung Cấm Túc Vô Cùng Đa Dạng


EDITOR : PARK HOONWOO

BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

“Potter, đây là cái gì?” Snape không xác định hỏi.

“Bột phấn.” Harry thừa dịp Snape không chú ý, vội vàng lấy một cái cối đến, ở bên trong là một cục đá đồng, chậm rãi nghiền.

“…………………..Trò…………………” Snape đột nhiên hoài nghi gia tộc Potter có huyết thống quỷ khổng lồ.

“Sao vậy ạ, thưa giáo sư?” Harry giả vờ vô tội, cục đá trong cối cũng nhỏ dần bằng tốc độ mắt thường có thể thấy.

“Không có việc gì.” Snape gọi một con gia tinh, đổ cà phê ra uống một ngụm. Hắn cảm thấy mình cần bình tĩnh một chút, thuận tiện suy nghĩ nội dung cấm túc ngày mai.

Cuối cùng, Harry nghiền nát toàn bộ mớ đá đồng trong hôm nay, thu hoạch được một mớ bột phấn và Snape nhìn giống như sắp phun dung nham đến nơi.

Cấm túc ngày thứ hai………………………..

“Ừm, giáo sư, cái này là…………..” Harry nhìn ba cái thùng đựng đầy nhộng.

“Là trùng nửa thằn lằn (tác giả chế), nội dung cấm túc hôm nay của mi.”  Snape ác ý nhếch miệng.

“Ừm, vậy phải làm sao với nó?” Harry chưa từng thấy qua loại dược liệu này.

“Giống hôm qua.” Loại trùng này cực kỳ dai, phải phơi cho khô bớt nước mới có thể mài thành phấn. Cho dù Potter có huyết thống quỷ khổng lồ cũng tuyệt đối không có khả năng hoàn thành nó trong thời gian quy định.

“……………….” Harry rùng mình, không hiểu sao lại cảm thấy sau lưng mình có một luồng âm khí.

Bóp bóp trùng, phát hiện thứ này co dãn cực kỳ tốt…………….. Á? Sao lại bắn lên rồi?

Harry bĩu môi, đã hiểu Snape tính làm gì. Dùng lực mạnh hơn, tay siết chặt, vắt hết toàn bộ nước trong người nó ra. Nhẹ nhàng nắm chặt, trùng biến thành bột phấn.

Bởi vì đã tìm được phiền toái cho Potter, cho nên nội dung trên tấm da dê có chọc Snape nóng máu đến mức nào đi nữa hắn vẫn có thể nhẹ nhẹ nhàng nhàng viết một chữ T hoa lệ lên.

Sửa xong bài tập, tâm trạng tốt uống một ngụm cà phê, quay đầu lại liền thấy cảnh tượng quen thuộc ———— bột phấn che khuất tầm nhìn.

“………….” Trò đùa dai quái quỷ gì thế! Snape bẻ gãy tay cầm ly cà phê.

Snape vừa định đứng lên đã nhìn thấy Potter vắt nước trùng nửa thằn lằn, toàn bộ nước của nó chảy vào một cái thùng khác, mà ba cái thùng ban đầu, đã có một cái trống rỗng.

Snape cầm ly cà phê không quai lên, uống một ngụm cà phê, hắn cần bình tĩnh một chút.

Cấm túc ngày thứ ba………………

“Vẫn là mài thành phấn!” Snape rít mấy từ này xong thì sang ngồi một bên, nhìn Harry bắt đầu công tác.

“……………” Vạc của ổng gần đây bị nổ hay gì? Tức gì tức lắm thế?

Nội dung cấm túc hôm nay là hạt giống hoa vành, thứ này không có gì đặc biệt, điều đặc biệt duy nhất là rất cứng.

“…………………” Không biết vì sao, trong đầu Harry xuất hiện câu đứng dậy từ nơi mình ngã xuống ngay khi vừa nhìn thấy hạt giống này.

Tuy rằng hạt giống thì không thể biện pháp bóp nát, nhưng cái cối y lấy tới cũng không phải để trưng. Nắm một mớ hạt giống lên, ném vào trong cối, tuỳ tuỳ tiện tiện đập mấy cái nó đã biến thành bột phấn.

“Được rồi, Potter! Cấm túc của mi hôm nay kết thúc!” Snape tức giận trực tiếp túm cổ áo Harry, ném thẳng ra ngoài cửa.

“………………………” Harry bất đắc dĩ nhìn đôi mắt trừng to của Medusa ngoài cửa.

Cấm túc ngày thứ tư………………..

“…………….” Harry trầm mặc nhìn vảy rồng, thứ này y đã từng mài nhỏ rồi, tuy rằng phải làm đủ mọi thứ mới mài nhỏ được. Y tin tưởng cái vảy rồng này xuất xứ từ một con rồng nào đó, đột nhiên y nhớ Norbert quá.

“Vẫn như cũ là …………………..”

“Mài nhỏ, con hiểu.” Harry bất đắc dĩ ngồi xuống, cầm cối trực tiếp nện một cú, vảy rồng lập tức lõm một lỗ.

“Cấm túc kết thúc……………” Lại túm áo Harry vứt ra ngoài lần nữa, tiếng sập cửa vang vọng khắp hành lang trống trải.

Cấm túc ngày thứ năm………………..

“Đây là……………..” Harry trợn mắt nhìn mớ dược liệu góc văn phòng.

“Nội dung cấm đoán hôm nay của mi.” Snape vui vẻ nói.

“Nhưng cái này hơi…………………” Harry khó xử nói, cho dù là y thì mấy cái này nó cũng hơi………………

“Không có hơi, trò Potter.” Trong góc văn phòng đặt mười mấy thùng độc dược, cái này nối tiếp cái kia mém đụng nóc trần nhà.

“………………………Rầm.” Nuốt một ngụm nước miếng, Harry nhận mệnh ngồi trên ghế nhỏ xử lý dược liệu, vẫn là mấy loại độc dược tương đối cứng, nhưng chủng loại lại cực kỳ nhiều.

Thẳng đến khi Snape tuyên bố cấm túc kết thúc, Harry vẫn chưa xử lý xong được một phần tư mớ đó.

Trở lại tháp Gryffindor, Harry xụi lơ trên giường, lần đầu tiên chật vật như vậy sau khi thức tỉnh huyết thống.

Cấm túc ngày thứ sáu……………..

Vẫn là số lượng dược liệu khổng lồ như cũ, mãi cho đến khi cấm túc kết thúc vẫn còn thừa hơn phân nửa.

Cấm túc ngày thứ bảy………………..

Hôm nay Snape cứ như biến thành cầu vồng vậy, tâm trạng cực kỳ tốt, tốt đến mức ngay cả Gryffindor thần kinh thô cũng có thể cảm thấy tâm trạng rất rất tốt của hắn.

Vì để ngày mai không cần thấy nhiều tài liệu độc dược như vậy nữa, Harry liền bùng nổ xử lý mớ dược liệu còn lại. Cho dù y đã thức tỉnh huyết thống rồi vẫn cảm thấy cánh tay cùng lòng bàn tay cực kỳ đau.

Sau khi Harry rời đi, Snape nhận được một bức thư.

Ngài Snape tôn kính.

Dược liệu Ngài gửi tới được xử lý cực kỳ tốt, nếu về sau ngài còn có thể cung ứng được một số lượng lớn như vậy nữa, ta hy vọng lần sau cũng có thể hợp tác với ngài.

Thêm nữa, sau này ngài đến cửa hàng độc dược của chúng tôi sẽ được tặng tám tiếng mua sắm thỏa thích, tất cả mọi thứ Ngài mua trong tám tiếng đó sẽ được chúng thôi giảm giá 50%, có thể đặt trước.

Cửa hàng độc dược thằn lằn xanh.

“Sẽ có cơ hội.” Snape thích ý uống cà phê, cảm thấy mấy bài luận hôm nay rất thuận mắt.

Ngày hôm sau, động vật nhỏ trong Hogwarts tự nhiên cảm thấy lời phê hôm nay nhẹ nhàng hơn thường ngày nhiều.

HẾT CHƯƠNG 25

 

 

 

 

 

[ HP Đồng Nhân ] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 24 : Vô Tình


EDITOR : PARK HOONWOO

BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

Cẩn thận hết mức hoàn thành độc dược, công tác đóng bình lại lần nữa vào tay thanh niên đeo bao tay Moni, tất cả đã hoàn tất, vấn đề bây giờ là, ai sẽ là người cần bình độc dược này đi nộp.

“Harry, giao cho cậu.” Moni dùng ánh mắt như nhìn anh hùng mà dúi bình độc dược vào tay Harry.

“Không không không, vẫn là cậu đi, cậu không hy vọng nhìn thấy tớ bóp nát cái bình trước mặt Snape.” Cầm bình độc dược, Harry vội vàng cự tuyệt.

“Nhưng mà cậu không thể bắt tớ mang bao tay đi nộp độc dược cho thầy ấy được, Snape sẽ giết tớ mất!”

“Nhưng mà nếu tớ không khống chế được sức của mình thì thầy ấy cũng sẽ giết tớ!”

“Cậu muốn tớ nộp độc dược đã đông đá hay gì!” Moni mắt cá chết.

Snape đứng trên bục giảng, khoanh tay trước ngực, bắt bẻ mỗi bình độc dược được nộp lên.

“Điểm của mi là P (kém), Gryffindor trừ hai điểm, ta nhớ mình đã nói cắt Kim Ti thảo thành từng miếng, chứ không phải …………………..là ném nguyên cây vào.” Một Gryffindor cầm bình độc dược màu kém so với màu nó lẽ ra phải có rất nhiều, Snape liếc mắt một cái nhìn ra vấn đề ở đâu.

“Potter, mi làm vậy là sao, muốn ta cung cung kính kính lấy bài tập của mi sao?” Snape nhìn Harry “Muốn ta phải khom lưng sao? Mau để nó lên bàn, Potter!”

“Cái kia, giáo sư…………Thầy có thể cầm lấy được không?” Harry không có chút hy vọng nào hỏi.

“Sau đó ta sẽ cho mi một con T” Snape nhướng mày.

“Xin lỗi, con lập tức để lên bàn.” Harry hít một hơi, cẩn thận cầm bình, nhẹ nhàng…………..

“Nhanh lên Potter!” Snape lạnh giọng nói.

“Răng rắc!” Phòng học yên tĩnh, tất cả mọi người nhìn bình độc dược vỡ và độc dược đang tí tách chảy xuống đất, cùng với Snape mặt âm trầm và Harry mặt giống như tận thế đến nơi.

“Xem ra trò Potter rất bất mãn với ta………………” Snape âm trầm nói, mây đen xung quanh nhìn rất giống viễn cảnh tận thế đã tới.

“……………..Giáo sư, nếu con nói đây là ngoài ý muốn, thì thầy tin không?” Harry tuyệt vọng nhìn mớ thủy tinh trên bàn.

“Gryffindor trừ mười điểm, tám giờ mỗi tối, cấm túc một tuần!” Snape vung đũa phép dọn dẹp sạch sẽ mớ hỗn độn trên bàn “Và, bài tập của trò Potter và trò Cruise, không đạt!”

“Ít nhất trước khi nó vỡ ra thì phải đạt chứ?” Mọi người trong lớp đang nhìn Harry bằng ánh mắt thần kỳ.

“Trò nghĩ vậy sao, trò Potter……….. Gryffindor trừ năm điểm! Lăn về chỗ của mi ngay!” Harry xoay người lau lau mặt, vẻ mặt bi tráng về chỗ ngồi.

“Ha hà, chúc cậu may mắn nha ~” Nếu không có cái âm cuối kỳ quái đó, tớ sẽ thật sự tin cậu đang chúc tớ may mắn. Harry đen mặt nhìn Moni, rất muốn vươn vuốt cào nát cái bản mặt đó ra.

—————— Sau khi bữa tối kết thúc ——————–

Harry đi trên hành lang, đón lấy ánh nhìn như nhìn thú lạ của từng Slytherin đi ngang qua.

“Đứa nhỏ, có cần ta chuyển lời với người tới nhặt xác con chứ?” Ngay cả Medusa trên cửa cũng dùng loại ngữ khí ngươi không sống nổi qua đêm nay mà nói.

“Không cần, có lẽ con có thể cố gắng trở về tháp mới chết.” Nhưng ngay cả y cũng không xác định được, y ném cái bình ———– trong mắt Snape thì chính là ném ————- trước mặt Snape, liệu y có thể thấy được mặt trời ngày mai hay không.

Vuốt vuốt đũa phép, bảo đảm sẽ không có chút trở ngại nào khi rút ra. Tay siết chặt lại thành nắm đấm, xác định mình có thể sử dụng công phu đấm vỡ cái cửa trước mặt để chạy trốn khi gặp nguy hiểm.

Hít sâu để bình tĩnh, ít nhất Snape sẽ không để y chết trong văn phòng của…………. Chắc vậy.

Gõ cửa thật nhẹ, cửa từ từ mở ra, hơi thở địa ngục như đang trào ra khỏi cánh cửa………………

“Trò Potter, còn cần ta mời mi vào sao!” Sứ giả địa ngục, mẹ nó……………. Snape âm trầm nhìn đứa nhỏ chết tiệt trước mặt mình.

Harry tranh thủ lúc Snape quay đầu xác định một chút đũa phép của mình, lau lau mặt, đau đớn nhìn cánh cửa văn phòng đóng lại sau lưng mình.

“Dược liệu bên kia chính là nội dung cấm túc của trò tuần này. Nếu trong một tuần mà không hoàn thành hay nó không đạt chuẩn……………” Snape cười ác ý, thành công biến mây đen che phủ thành sấm chớp đùng đùng “Cấm túc sẽ bị gia hạn.”

Harry nhìn ba cái thùng đồng vĩ đại trước mặt mình (do y tự tưởng tượng), cái này ngay từ khi bắt đầu đã không phải để cho y hoàn thành trong một tuần! Nếu y vẫn là một phù thủy nhỏ bình thường, đừng nói một tuần làm xong ba thùng, ngay cả nửa thùng cũng là đã nằm mơ giữa ban ngày, huống chi thứ này sau khi trải qua gia công, nó bây giờ còn cứng hơn cả đá hoa cương!

“Nhớ kỹ, trò Potter, nhớ nghiền nó thành bột phấn.” Harry cố ý nén cười gật đầu, trên thực tế y rất muốn hỏi Snape, nếu hoàn thành trước có được kết thúc cấm túc sớm không?

Áp xúc động muốn cười to xuống, ngồi trước mớ đá đồng, tùy ý cầm một cái lên ước lượng, nhìn nhìn Snape đang bận sửa luận văn cho nên không thèm để ý y.

Tay dùng sức nắm chặt, đá đồng vỡ ta nát thành bột phấn chảy xuống từ khe hở ngón tay. Một cục rồi lại một cục nát thành bột phấn, Harry cảm thấy y có thể xả giận kiểu này được.

Đáng chết! Đáng chết! Đám quỷ khổng lồ ngu ngốc, cái gì mà rễ cúc non quá khó cắt, cho nên con trực tiếp xé ra ném vào! T, T hết cả đám! Snape hung tợn vẽ một chữ T hoa hoa lệ mém nữa rách giấy lên mỗi cuộn da dê.

Rốt cuộc cũng phê xong rồi, Snape thở phào nhẹ nhõm, quay đầu tính nhìn Potter mồ hôi đầy đầu vì không biết làm sao để nghiền dược liệu cứng, nhưng, tầm nhìn của hắn đã bị ngăn lại bởi mớ bột phấn của Harry.

“…………….” Trên mặt Snape lần đầu tiên xuất hiện biểu cảm không thể tin được.

HẾT CHƯƠNG 24

 

 

 

 

 

 

[ HP Đồng Nhân ] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 23 : Tiết Độc Dược Gian Nan


EDITOR : PARK HOONWOO

BETA : ĐÀO NHIÊN

-o0o-

Bởi vì Quirrell bị nhân mã nhẹ nhàng đá bay——- Harry chắc chắnkhông tin cái con vũ xà tính tình còn kém hơn cả Voldemort đó, có thể chịu đựng thứ đứng đầu thực đơn của nó đá vào mặt—- cho nên, vũ xà có thể đã chết rồi, nhưng bọn Harry cũng không vì vậy mà nhẹ nhàng. Bởi vì huyết thống của bọn họ còn chưa ổn định, cho nên, khoảng thời gian này, mấy tiểu động vật trong Hogwarts phát hiện Cậu Bé Vàng và Malfoy ‘yêu nhau lắm cắn nhau đau’ càng ngày càng ít.

“Moni, bây giờ là giờ ăn, cậu nhất định phải mang bao tay mới được sao!” Bao tay quá dày làm cho Moni không thể sử dụng dao nĩa dễ dàng, thường xuyên làm cho dao nĩa của mình ma sát với đĩa tạo ra mấy âm thanh cực khó nghe.

“Không được, tớ rất lạnh.” Hermione mắt cá chết nhìn Moni mồ hôi đầy trán bởi vì vài cái áo lông cộng với thần chú giữ ấm.

“Chờ cậu lau hết mồ hôi trên trán đi rồi hẵng nói mình lạnh.” Thấy Moni có chết cũng không tháo bao tay ra, Hermione cũng chỉ có thể từ bỏ, nhưng khi nghe mấy âm thanh chói tai xuất phát từ Moni, trán cô vẫn nổi đầy gân xanh như cũ.

Nếu là ngày thường, Harry đã sớm nhe răng vui vẻ khi có người gặp họa, nhưng bây giờ ngay cả bản thân y cũng khó bảo toàn.

Cái tay có vẻ tùy ý nhưng thật ra là đang căng chặt của y cẩn thận lấy bò bít tết trên bàn, dưới tình huống tận lực giảm bớt độ tồn tại của mình mà cắt cắt, thậm chí còn chậm hơn cả nhóm Slytherin.

“Cậu lại không muốn ăn sao, Harry?” Hermione cau mày, gần đây hai người bạn của cô quá kỳ.

“Ừm.” Harry tỏ vẻ không đói bụng, trong khi thực tế gần đây y chưa ăn no được lần nào.

“Hay cậu tìm phu nhân Pomfrey thử xem?”

“Không, không cần.” Harry vội vàng cự tuyệt, bất đắc dĩ nhìn salad không còn lại bao nhiêu trên bàn “Chỉ là gần đây hơi ngán, muốn ăn thanh đạm một chút.”

“Được rồi, hay cậu ăn chè thử xem, vị cũng được lắm.” Hermione cũng bất đắc dĩ nhìn bàn ăn hỗn độn, Gryffindor rất tốt, chỉ là mỗi lần ăn cơm đều giống như đánh giặc vậy, nếu không cướp được thức ăn thì cái đĩa trước mặt cũng thành vô dụng.

Harry ăn lửng bụng vội vã đến phòng học độc dược, y đang rất cần điều chỉnh lại sức mạnh của mình một chút trước khi cầm dao cắt dược liệu.

Đẩy cửa phòng học ra, bởi vì mọi người đều đang ăn, cho nên trong phòng học cũng không có ai, Harry tùy ý cầm đại hai cái gì đó trên tủ dược liệu.

Hít sâu, nhẹ nhàng cắt xuống…………..’cạch’

Tuy y đã cố gắng làm nhẹ hết mức có thể, nhưng cái cây nó đã nát thành bột.

“Hiazzz……” Ảo não phủi phủi bộ xuống, cầm lấy tròng mắt không biết của con gì, cầm lấy kim móc, nhẹ nhàng tước một miếng mỏng ra………. tuyệt vời, không chọc thủng hay siết vỡ tròng mắt. Hiện tại chậm rãi tách miếng mỏng ra khỏi nhãn cầu. Cuối cùng, nhẹ nhàng, chậm rãi xé miếng mỏng đó xuống…………..’cạch’!

“Đáng chết!” Bởi vì quá mức chú ý tròng mắt cho nên quên điều chỉnh lực của mình, Harry trực tiếp bẻ kim móc thành hai đoạn.

Không còn thời gian để thử, Harry đã nghe được tiếng bước chân, nhanh chóng rửa sạch mọi thứ, thu thập dụng cụ, cẩn thận tránh sau cửa, sau khi nhóm Slytherin ngồi xuống lập tức im lặng rời khỏi phòng học.

Tùy ý đi qua đi lại trên hành lang, đến tận khi xác định được Gryffindor đã đến lớp gần hết mới chạy nước rút đến phòng học.

“Harry, cậu đi đâu?” Hermione nhìn Harry tiến vào, vội vàng kéo y ngồi xuống “Tớ cứ nghĩ cậu trễ chắc rồi!”

“Không có việc gì, đi vòng vòng mà thôi.” Bởi vì Harry đến tương đối trễ, Neville đã sớm ngồi cạnh Hermione, cho nên Harry chỉ còn cách ngồi cạnh Moni.

Yên lặng nhìn Moni tháo bao tay xuống, thậm chí còn thấy được sương tuyết ở bên trong, nhưng bởi vì khá nóng, cho nên vẫn chưa hoàn toàn đóng tuyết, bên trong bao tay hơi có vẻ hơi ẩm.

Hy vọng tiết độc dược không xảy ra chuyện gì…………Harry có loại dự cảm bất hảo.

Snape phất áo choàng hùng hổ tuần tra khắp phòng học, đặc biệt chú ý nhóm Gryffindor, đặc biệt là thằng nhóc chết tiệt nào đó. Nếu là ngày thường, Harry chẳng thèm quan tâm cái ánh mắt bắn vào lưng mình đó đâu, nhưng bây giờ, ngay cả cắt một miếng cúc non còn phải thật cẩn thận, làm sao y có thể chịu được cái ánh mắt như Avada đó chứ.

“A!” Không cẩn thận cắt vào ngón tay rồi, chuyện này không quan trọng, quan trọng là tay y không sao, mà dao thì nứt rồi!

“Cậu thật là…………..Cho cậu.” Moni bất đắc dĩ đổi dao nhỏ của mình cho Harry. Dao này trong tay cậu có thể cầm cự đến hết tiết, nhưng nếu trong tay Harry thì sẽ gãy làm đôi bất cứ lúc nào.

“Gryffindor trừ hai điểm, bởi vì nói chuyện trong tiết học.” Rõ ràng thầy Snape cách cực kỳ xa, không thể nghe rõ hai người bọn họ đang nói cái gì, nhưng hắn biết bọn họ nói chuyện, chỉ nhiêu đó thôi là rồi.

“………..” Một nhát thẳng vào mặt bàn, thừa dịp Snape không phát hiện, vội vàng rút dao ra, dùng một mớ phần dư của dược liệu che lại.

Moni : …………………Một con dao đủ không?

HẾT CHƯƠNG 23

 

[ HP Đồng Nhân ] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 22 : Nightmare


EDITOR : PARK HOONWOO

BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

“Harry, con không sao chứ!” Lúc bọn họ đến được lối vào rừng Cấm thì nhóm Hagrid cũng đã trở lại.

“Không sao. Cảm ơn ngài, Firenze.” Harry tạm biệt Firenze, Bain còn đặc biệt tới gần quất đuôi vào mặt Harry coi như tạm biệt.

“Oái, Harry, con chọc Bain hả?” Hagrid vươn tay đỡ Harry mém ngã. “Vậy con từ rày về sau đến rừng Cấm phải cẩn thận chút, tính tình của cậu ta không quá tốt.”

“Yên tâm, chỉ cần con tránh xa Firenze một chút là được rồi.”

“Firenze?” Hagrid hơi không hiểu.

“Không có gì, vậy cấm túc của tụi con xong chưa ạ?” Harry không muốn bàn luận cái đề tài này chút nào.

“Đương nhiên, mau về đi, đã trễ thế này rồi, mấy đứa chắc cũng mệt lắm.” Hagrid không phải là người thích để ý đến mấy chuyện giống vậy.

Trên đường trở về lâu đài, Hermione nhìn trái nhìn phải, đột nhiên phát hiện “Harry, Malfoy đâu?”

“Cậu ta? Tớ không biết, chắc là tự về rồi.” Harry xua xua tay không muốn nói thêm nữa, gương mặt nhuốm đầy mệt mỏi.

“Được rồi.” Hermione cũng không hỏi nữa, bọn họ im lặng trở về tháp Gryffindor, chúc ngủ ngon lẫn nhau sau lập tức về phòng ngủ.

Sau khi trở về phòng, hai người bạn cùng phòng còn lại của bọn họ cũng đã ngủ, Moni cho bọn họ một bùa hôn mê, đảm bảo bọn họ sẽ ngủ ngon hơn.

“Đây là thứ cậu muốn.” Ném cho Moni hai cái bình nhỏ, một là máu bạch kỳ mã, còn lại là lông của nó.

“Cái này xài sao?” Moni sờ sờ cái lọ, máu bạc lấp lánh dưới ánh trăng qua khung cửa sổ.

“Uống thẳng, dù sao tớ cũng làm như vậy. Đương nhiên cậu có thể bắt chước Ron, cứa mình một đường, sau đó bôi lên.” Harry chui vào mền, lầm bà lầm bầm.

Moni chọn tự cứa mình, dù sao đây cũng là máu bạch kỳ mã, mặc dù cậu không phải người giết nó, nhưng cậu cũng không muốn mình bị nguyền rủa.

Tuỳ tiện biến một cái gì đó trên tủ đầu giường thành dao, quơ quơ trên tay, một lát sau nói : “Harry, hay là cậu đến đây đi, tớ thương hoa tiếc ngọc cánh tay hoàn mỹ của mình.”

“zzzzzzzzzzzzzzzz……………………” Trả lời cậu chính là tiếng ngáy nho nhỏ của Harry.

“………………..Được rồi, vẫn tự thân vận động thì hơn.” Lấy dũng khí từ lần giúp Harry cắt cổ tay khi đào vong, cậu cứa một đường trên cánh tay mình, dài không tới một ngón tay cái.

“A!” Đột nhiên một bàn tay nào đó vươn ra từ bên cạnh đoạt mất dao trong tay Moni đi, hung ác đâm thêm một phát vào miệng vết thương trên tay Moni “Cậu giả vờ ngủ!!”

“Tớ thực sự rất mệt, nhưng thấy cậu chần chừ mãi, cho nên quyết định giúp cậu.” Tuỳ ý ném dao nhỏ sang một bên, xoay người leo lên giường, duỗi tay kéo chăn bao mình thành một cái kén, sau đó chỉ còn lại tiếng ngáy nho nhỏ.

“…………” Xác định lúc này Harry không phải giả vờ ngủ, Moni gỡ nút bình, nhỏ xuống miệng vết thương.

Miệng vết thương tiếp xúc với máu cũng chả có cảm giác gì, lúc Moni còn tưởng rằng không có hiệu quả, vết thương chậm rãi lạnh dần, hơn nữa hơi lạnh còn bắt đầu lan ra toàn cơ thể, lạnh đến mức cánh tay trái đã bắt đầu phủ một tầng sương mờ.

Moni trùm chăn lại, ngay cả như vậy cậu vẫn lạnh đến phát run. Khí lạnh từ người Moni đã bắt đầu ảnh hưởng đến xung quanh, Harry bọc mình thành cái kén vẫn bị lạnh tỉnh, hai người bạn cùng phòng tuy vẫn còn đang hôn mê, nhưng cũng lạnh đến mức hàm răng đánh lập cập cả vào nhau.

“Moni!” Thời điểm Harry tỉnh lại, trên người Moni đã phủ một tầng sương lạnh.

“………………….Không…………..sao” Moni hiện tại ngay cả khí thở ra cũng là màu trắng, run run rẩy rẩy nói Harry không cần lo lắng.

“Cậu không hề có bộ dạng nên có của không sao!” Harry bắt đầu ếm cho Moni một thần chú giữ ấm, nhưng một lớp giữ ấm không hề xi nhê.

“Nước……………Nước…………….” Harry cho rằng mình nghe lầm, lấy độ ấm hiện tại của cậu ta mà còn dội nước, chắc chắn sẽ đóng băng!

“………………..Mau……………” Nếu Moni đã kiên định nói như vậy, Harry cũng vẫy đũa phép, nước tuôn như suối.

Từ đầu đến đuôi đều ướt, nhiệt độ của Moni cũng không nghiêm trọng như hồi nãy nữa. Tranh thủ lúc có thể hoạt động, Moni liền lấy nước xoa ướt cánh tay.

“Sớm biết vậy hồi nãy tớ đã uống rồi, phản ứng bài trừ cũng quá khoa trương đi.” Thẳng đến khi lau khô mớ máu bạch kỳ mã trên tay, khí lạnh trên người Moni mới đỡ hơn một chút “Không biết Ron lúc ấy có cảm giác gì?”

Moni hoàn toàn không nghĩ tới, huyết thống của mình và bạch kỳ mã lại có thể bài xích nhau đến thế, máu bạch kỳ mã muốn tinh lọc huyết thống nightmare, còn huyết thống nightmare lại muốn đuổi máu bạch kỳ mã đi, cuối cùng máu bạch kỳ mã thua, sau đó huyết thống nightmare nhất quyết không tha, bắt đầu tinh lọc toàn thân, mém chút nữa đông chết Moni.

Nhanh chóng làm khô đệm giường, mới vừa kéo lên chăn đã thấy chăn bắt đầu phủ lên một tầng sương “Harry, cậu nói xem, đừng nói tớ cứ như tủ lạnh di động này trước khi ổn định chứ? Lỡ đụng phải người khác thì sao!”

“ZZZZZZZZ………………..” Trả lời cậu chính là tiếng ngáy nho nhỏ hồi nãy.

“Nếu vậy…………………..Tớ làm sao ăn!” Thật ra, Moni chỉ quan tâm đến vấn đề làm sao ăn của mình thôi.

Hoon : Nightmare là con gì?

HẾT CHƯƠNG 22

 

 

Design a site like this with WordPress.com
Get started