AUHTOR : YURI OZAKI
-o0o-
Đối với Dazai mà nói, Chuuya quan trọng hơn bất cứ thứ gì hắn có. Thật sự, vào thời điểm hắn còn chưa nhận ra được tình cảm thật sự của bản thân, Dazai vẫn thấy cậu quan trọng. Đương nhiên, nó lại là theo một nghĩa khác.
Cái đầu là mấy kế hoạch của hắn, đám thuộc hạ quèn ngày trước chả ai hiểu được. Đương nhiên, không hiểu thì làm được là điều quá phi lí. Mà Chuuya lại là người duy nhất làm được. Người duy nhất khớp hành động một cách hoàn mĩ nhất với Dazai cũng chỉ có mình Chuuya.
Và thêm nữa, cái giá treo đó là chó của hắn. Thú nuôi tài giỏi, chủ nhân đương nhiên tự hào.
Tóm lại, quan hệ giữa hai người thời niên thiếu niên không phải ngươi thù ta địch, cũng là ngươi chó ta chủ, hoàn toàn không có chút cái gì mang nghĩ là ‘tốt đẹp’.
Bất quá, hiện tại khác, đối lập với quá khứ năm ấy. Mặc kệ một điều cách hành xử họ dành cho đối phương chẳng khác bao nhiêu, cả hai vẫn biết được, ánh mắt đối phương chất chứa bao yêu thương dành cho mình.
Dazai phải vừa nhận, mấy cái lời vừa rồi quá sến rện, thậm chí là ớn tới mức làm hắn rùng mình xen chút kinh ngạc. Kinh ngạc khi biết mình còn nghĩ ra nổi mấy câu từ của bọn con trai hâm dở mới yêu chưa hiểu sự đời, thề non hẹn biển các thứ rồi một phút giây không rõ đã chia ly.
Chúc cũng đã chúc, không đồng thời giảm bớt nhiều rồi, hắn cười tít mắt, cầm lấy cổ tay người cộng sự xưa mà quay đầu nói lớn với ba người ngồi trong lều:
“Rồi! Ở đó nghỉ ngơi chút đi hén? Anh với Chuuya ra ngoài trước đây! Chút nữa là có điểm rồi!”
Song, nam hài tóc rồi bù quay đầu, một mạch kéo người tóc cam đi thẳng không ngoái đầu lại. Dazai sớm đã thấy được bóng người ai đó lững lờ trước cửa hồi lâu, còn lóe lóe tóc bạch kim quen mắt. Nhìn là biết ai rồi!
Hắc hắc, tốt nhất là rời đi sớm chút! Tuy muốn nhìn màn ghen tuông nhỏ của quý tử nhà Mafloy thật. Cơ mà hôm nay hắn ăn đủ lắm cẩu lương rồi.
Dazai tỏ vẻ, không hứng ngồi nhìn thêm mấy cảnh tình tứ đến lóa mắt của cặp đôi trẻ còn mù mờ không nhận ra mình thích người kia đâu!
Bên này, những quán quân khác cũng đã xuống nước, đi lấy lại kho báu của mình. Về lại ghế khán đài, hắn hơi liếc qua phái đoàn Durmstrang gần đó, lại len lén nhìn nam hài tóc cam chăm chú vào hồ nước phía dưới, lặng lẽ thở dài.
Một khoảng thời gian trước, Dazai hoàn toàn không quá để tâm. Bất quá, sau cái lần Krum đến thăm hỏi chút chuyện với cương vị bạn tốt của Chuuya và Akutagawa, Dazai mới ngộ nhận được một điều.
Hết năm học này, cả Chuuya và Akutagawa rồi đều sẽ phải về Đức.
Chương trình học khác biệt, ngôn ngữ không có điểm chung, hoàn cảnh hai bên càng đối lập hoàn toàn. Giả như Dazai có thuyết phục được hai vị hiệu trưởng đã đứng tuổi làm một cuộc trao đổi học sinh, điều này chắc chắn chỉ có thể để cho các học sinh năm cuối.
Cái đầu là những năm dưới còn nhỏ, rất khó hiểu hết được tiếng Đức. Các môn học bên đó cũng gần như bắt buộc toàn bộ các môn tự chọn. Năm tư có qua kiểu gì cũng không theo kịp bài nổi.
Đây chính là ý niệm đơn giản trong đầu của những người nào đó nếu chấp thuận trao đổi học sinh.
Bảo Chuuya chuyển trường thì……
Ờm, Hogwarts có luật cho phép chuyển học sinh từ trường này qua trường khác không nhỉ?
Ầy, cho dù là có thì còn phải bịa một lí do đáng tin nữa. Còn phải thuyết phục mấy hiệu trưởng kia nữa nè. Cơ mà vấn đề còn vấn đề to tới không nuốt trôi được.
Chuuya có đồng ý ở lại đây hay không?
Cái suy nghĩ ẻo lả như việc cậu rời đi là hắn sẽ lại cô đơn các thứ làm Dazai cũng tự thấy buồn cười. Dăm ba mấy chuyện này làm như là vài quyển ngôn tình tiểu thuyết dành cho thiếu nữ ấy.
Chính xác mà nói, nếu Chuuya từ chối ở lại đi nữa, hắn cũng sẽ làm mọi cách giữ cậu lại Anh. Ba năm đơn độc, bốn năm đứng hai bên bờ chiến tuyến là quá đủ rồi. Với Dazai mà nói, nếu được, mọi chuyện như xưa, như cái ngày hắn và Chuuya vẫn là cộng sự mang danh ‘Song Hắc’ lẫy lừng nơi thế giới ngầm cũng không tệ.
À, chắc phải ném cái mục cậu là chó của hắn đi rồi.
Mà thôi, giữ lại đi. Giờ Chuuya đeo lại chocker rồi, chó có vòng mà không có chủ thì tội nghiệp lắm!
Đưa mắt nhìn xuống hồ đen, Krum và Cedric cũng đã thành công mang kho báu của mình về. Mà Fleur thì thất bại, nghe đâu là do bị sinh vật sống dưới hồ tấn công.
Tốt, cuối cùng cũng xong đống thứ chán ngắt này.
Thở dài đứng dậy, Dazai phủi chút bụi dính trên áo chùng, cười vui vẻ nhìn qua nam hài tóc cam, ngữ điệu nhởn nhơ quen tai:
“Rồi! Về thôi nào Chuuya~”
Nghĩ nhiều làm gì cho mệt! Hắn cũng không phải tên cáo già ngồi đánh cờ, tính từng đường đi nước bước!
Đời này, sớm đã không còn chiến tranh, không còn đối địch. Nếu vậy, sao không sống thoải mái một chút? Việc gì cứ phải tiếp tục tính toán, suy đi nghĩ lại để rồi chán ngắt thực hiện cái vòng luẩn quẩn ấy.
Vòng qua vòng lại, Dazai chưa từng tự hỏi một điều, sao hắn không chuyển qua trường Durmstrang cho lẹ? Bởi đơn giản một điều, tiền bảng Anh và tiền của người Đức khác nhau một trời một vực. Đổi tiền thì nhìn thế nào cũng là hắn lỗ to. Giá trị tiền bạc khác nhau giữa các nước mà….
_______________________________________________
Lời cuối của tác giả:
Ta cảm thấy gần đây văn phong sa sút rất nhiều nên đã dành cả hôm qua để ngẫm nghĩ.
Nhìn lại mà nói, ta luôn viết một Dazai bám người, bất chấp tất cả vì Chuuya. Cảm giác như ta chỉ đang viết về những con người hoàn toàn khác gán cái tên giống hệt họ ấy.
HẾT CHƯƠNG 54
