[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 54


AUHTOR : YURI OZAKI

-o0o-

Đối với Dazai mà nói, Chuuya quan trọng hơn bất cứ thứ gì hắn có. Thật sự, vào thời điểm hắn còn chưa nhận ra được tình cảm thật sự của bản thân, Dazai vẫn thấy cậu quan trọng. Đương nhiên, nó lại là theo một nghĩa khác.

Cái đầu là mấy kế hoạch của hắn, đám thuộc hạ quèn ngày trước chả ai hiểu được. Đương nhiên, không hiểu thì làm được là điều quá phi lí. Mà Chuuya lại là người duy nhất làm được. Người duy nhất khớp hành động một cách hoàn mĩ nhất với Dazai cũng chỉ có mình Chuuya.

Và thêm nữa, cái giá treo đó là chó của hắn. Thú nuôi tài giỏi, chủ nhân đương nhiên tự hào.

Tóm lại, quan hệ giữa hai người thời niên thiếu niên không phải ngươi thù ta địch, cũng là ngươi chó ta chủ, hoàn toàn không có chút cái gì mang nghĩ là ‘tốt đẹp’.

Bất quá, hiện tại khác, đối lập với quá khứ năm ấy. Mặc kệ một điều cách hành xử họ dành cho đối phương chẳng khác bao nhiêu, cả hai vẫn biết được, ánh mắt đối phương chất chứa bao yêu thương dành cho mình.

Dazai phải vừa nhận, mấy cái lời vừa rồi quá sến rện, thậm chí là ớn tới mức làm hắn rùng mình xen chút kinh ngạc. Kinh ngạc khi biết mình còn nghĩ ra nổi mấy câu từ của bọn con trai hâm dở mới yêu chưa hiểu sự đời, thề non hẹn biển các thứ rồi một phút giây không rõ đã chia ly.

Chúc cũng đã chúc, không đồng thời giảm bớt nhiều rồi, hắn cười tít mắt, cầm lấy cổ tay người cộng sự xưa mà quay đầu nói lớn với ba người ngồi trong lều:

“Rồi! Ở đó nghỉ ngơi chút đi hén? Anh với Chuuya ra ngoài trước đây! Chút nữa là có điểm rồi!”

Song, nam hài tóc rồi bù quay đầu, một mạch kéo người tóc cam đi thẳng không ngoái đầu lại. Dazai sớm đã thấy được bóng người ai đó lững lờ trước cửa hồi lâu, còn lóe lóe tóc bạch kim quen mắt. Nhìn là biết ai rồi!

Hắc hắc, tốt nhất là rời đi sớm chút! Tuy muốn nhìn màn ghen tuông nhỏ của quý tử nhà Mafloy thật. Cơ mà hôm nay hắn ăn đủ lắm cẩu lương rồi.

Dazai tỏ vẻ, không hứng ngồi nhìn thêm mấy cảnh tình tứ đến lóa mắt của cặp đôi trẻ còn mù mờ không nhận ra mình thích người kia đâu!

Bên này, những quán quân khác cũng đã xuống nước, đi lấy lại kho báu của mình. Về lại ghế khán đài, hắn hơi liếc qua phái đoàn Durmstrang gần đó, lại len lén nhìn nam hài tóc cam chăm chú vào hồ nước phía dưới, lặng lẽ thở dài.

Một khoảng thời gian trước, Dazai hoàn toàn không quá để tâm. Bất quá, sau cái lần Krum đến thăm hỏi chút chuyện với cương vị bạn tốt của Chuuya và Akutagawa, Dazai mới ngộ nhận được một điều.

Hết năm học này, cả Chuuya và Akutagawa rồi đều sẽ phải về Đức.

Chương trình học khác biệt, ngôn ngữ không có điểm chung, hoàn cảnh hai bên càng đối lập hoàn toàn. Giả như Dazai có thuyết phục được hai vị hiệu trưởng đã đứng tuổi làm một cuộc trao đổi học sinh, điều này chắc chắn chỉ có thể để cho các học sinh năm cuối.

Cái đầu là những năm dưới còn nhỏ, rất khó hiểu hết được tiếng Đức. Các môn học bên đó cũng gần như bắt buộc toàn bộ các môn tự chọn. Năm tư có qua kiểu gì cũng không theo kịp bài nổi. 

Đây chính là ý niệm đơn giản trong đầu của những người nào đó nếu chấp thuận trao đổi học sinh.

Bảo Chuuya chuyển trường thì……

Ờm, Hogwarts có luật cho phép  chuyển học sinh từ trường này qua trường khác không nhỉ?

Ầy, cho dù là có thì còn phải bịa một lí do đáng tin nữa. Còn phải thuyết phục mấy hiệu trưởng kia nữa nè. Cơ mà vấn đề còn vấn đề to tới không nuốt trôi được.

Chuuya có đồng ý ở lại đây hay không?

Cái suy nghĩ ẻo lả như việc cậu rời đi là hắn sẽ lại cô đơn các thứ làm Dazai cũng tự thấy buồn cười. Dăm ba mấy chuyện này làm như là vài quyển ngôn tình tiểu thuyết dành cho thiếu nữ ấy. 

Chính xác mà nói, nếu Chuuya từ chối ở lại đi nữa, hắn cũng sẽ làm mọi cách giữ cậu lại Anh. Ba năm đơn độc, bốn năm đứng hai bên bờ chiến tuyến là quá đủ rồi. Với Dazai mà nói, nếu được, mọi chuyện như xưa, như cái ngày hắn và Chuuya vẫn là cộng sự mang danh ‘Song Hắc’ lẫy lừng nơi thế giới ngầm cũng không tệ.

À, chắc phải ném cái mục cậu là chó của hắn đi rồi.

Mà thôi, giữ lại đi. Giờ Chuuya đeo lại chocker rồi, chó có vòng mà không có chủ thì tội nghiệp lắm!

Đưa mắt nhìn xuống hồ đen, Krum và Cedric cũng đã thành công mang kho báu của mình về. Mà Fleur thì thất bại, nghe đâu là do bị sinh vật sống dưới hồ tấn công.

Tốt, cuối cùng cũng xong đống thứ chán ngắt này. 

Thở dài đứng dậy, Dazai phủi chút bụi dính trên áo chùng, cười vui vẻ nhìn qua nam hài tóc cam, ngữ điệu nhởn nhơ quen tai:

“Rồi! Về thôi nào Chuuya~”

Nghĩ nhiều làm gì cho mệt! Hắn cũng không phải tên cáo già ngồi đánh cờ, tính từng đường đi nước bước! 

Đời này, sớm đã không còn chiến tranh, không còn đối địch. Nếu vậy, sao không sống thoải mái một chút? Việc gì cứ phải tiếp tục tính toán, suy đi nghĩ lại để rồi chán ngắt thực hiện cái vòng luẩn quẩn ấy.

Vòng qua vòng lại, Dazai chưa từng tự hỏi một điều, sao hắn không chuyển qua trường Durmstrang cho lẹ? Bởi đơn giản một điều, tiền bảng Anh và tiền của người Đức khác nhau một trời một vực. Đổi tiền thì nhìn thế nào cũng là hắn lỗ to. Giá trị tiền bạc khác nhau giữa các nước mà….

_______________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Ta cảm thấy gần đây văn phong sa sút rất nhiều nên đã dành cả hôm qua để ngẫm nghĩ.

Nhìn lại mà nói, ta luôn viết một Dazai bám người, bất chấp tất cả vì Chuuya. Cảm giác như ta chỉ đang viết về những con người hoàn toàn khác gán cái tên giống hệt họ ấy.

HẾT CHƯƠNG 54

[ HP Đồng Nhân ] Hogwarts!Tân Lịch Sử – Văn Án


Những năm tháng chỉ có bóng tối bao trùm cuối cùng cũng nhờ một cái Expelliarmus mà kết thúc. Thế giới phép thuật cuối cùng cũng có thể an tâm mà đón ánh nắng mặt trời của ngày mới. Nhưng mà…

 “Một ngàn năm trước một mình ta giết chết một ngàn hai trăm kỵ sĩ của giáo hội, các ngươi nghĩ rằng, với thực lực ngay cả một kỵ sĩ cũng không bằng của mình, các ngươi có thể bắt được ta?”

“Các ngài muốn đóng cửa Slytherin cũng được thôi, đánh bại tôi trước đã.”

“À mà quên không giới thiệu, tôi tên là Eren Slytherin Bonne, hân hạnh làm quen.”

Hoon: Đây là lần đầu tiên mình viết HP Đồng Nhân, có lẽ sẽ hơi bàn tay vàng quá lố hay OOC gì đó, mong mọi người thông cảm. Nếu cảm thấy thắc mắc đừng ngần ngại comment cho mình nhé. Còn nữa, đây là một câu truyện về bốn người thừa kế của 4 nhà sáng lập, mình xin cảnh báo là 4 người thừa kế này sẽ chẳng có ai là phù thuỷ bình thường cả. Mà nói chung đây là một truyện về 4 người thừa kế cố gắng xây dựng Hogwarts lại như xưa. Sẽ có vài tình tiết tẩy trắng Slytherin, mình sẽ cố gắng đối xử công bằng hết mức với tất cả các nhà. Các nhân vật của Harry Potter có thể sẽ hoặc sẽ không xuất hiện trong truyện.

[ HP Đồng Nhân ] Hogwarts!Tân Lịch Sử – Chương 1 : Chiến Thắng Và Thư Cầu Cứu


AUTHOR : PARK HOONWOO

-o0o-

“Avada Kadvra.”

“Expelliarmus.”

Tiếng nổ vang to như tiếng đại bác, và ánh lửa vàng chóe bùng lên giữa hai người, ở ngay tâm vòng tròn mà hai người đã bước vờn nhau, đánh dấu chỗ hai lời nguyền va chạm vào nhau. Harry thấy tia sáng xanh lè của Voldemort chạm phải thần chú của chính nó , thấy cây Đũa phép Cơm nguội bay lên cao, nổi bật trên nền trời bình minh, xoay tít qua vòm trần được ếm bùa như cái đầu rắn Nagini, xoay tít trong không gian, bay về phía vị chủ nhân mà nó không muốn giết, vị chủ nhân rốt cuộc đã sở hữu nó hoàn toàn. Và Harry với kỹ năng tuyệt đối chính xác của bậc Tầm thủ, đã bắt được cây đũa phép bằng bàn tay không trong khi Voldemort bật ngửa ra sau, hai cánh tay dang rộng, hai vạch đồng tử của đôi mắt đỏ quạch trợn ngược.

Tom Riddle ngã xuống sàn bằng một động tác phàm tục cuối cùng, cơ thể hắn mềm nhũn và co quắp, bàn tay trắng bệch trống trơn, gương mặt như mặt rắn trống rỗng và vô tri. Voldemort đã chết, bị giết bởi lời nguyền phản phế của chính hắn, và Harry đứng đó cầm hai cây đũa phép trong tay, ngó xuống hình dáng của kẻ thù.

Một giây im lặng ớn lạnh. Cơn chấn động của khoảnh khắc đó ngưng đọng, và rồi một cơn hỗn loạn bùng ra xung quanh Harry khi những tiếng la hét và tiếng hò reo cùng tiếng gào rống của những người đứng xem xé tan không khí.

Mặt trời mới mọc hăm hở chói lòa những khung cửa sổ khi mọi người rần rần chạy về phía nó, và người đầu tiên đến bên nó là Ron và Hermione, và chính vòng tay của hai đứa đã ôm chặt lấy nó, tiếng thét không thể hiểu nổi của hai đứa làm nó điếc cả tai. Rồi Ginny, Neville và Luna có mặt, và rồi tất cả người nhà Weasley và bác Hagrid, và chú Kingsley và cô McGonagall và thầy Flitwick và cô Sprout, và Harry không thể nghe ra một lời nào của bất cứ người nào hét to, đừng nói chi chuyện phân biệt bàn tay ai với tay ai đang níu nó, kéo nó, cố gắng ôm lấy phần nào cơ thể nó, hàng trăm người ép vào nó, tất cả đều quyết tâm chạm cho bằng được Đứa Trẻ Sống Sót, cái lý do để rốt cuộc mọi việc đã kết thúc… ( google sama )

“Chậc, có vẻ lần này không cần mình nhúng tay vào rồi.” Một giọng nói vang lên, không phù hợp chút nào với bầu không khí vui mừng bây giờ, trong một góc khuất nào đó, đã có một người không thuộc về nơi này xuất hiện. Người đó khoác một cái áo choàng phù thuỷ dài che khuất khuôn mặt, không rõ biểu tình, giọng nói tràn ngập tiếc nuối, “Chán thật, lâu lắm rồi mới thức dậy, mà chả có gì để chơi cả.” Sau đó, chủ nhân giọng nói đó xoay người độn thổ đi mất, chỉ thấy, gió thổi làm rơi mũ áo choàng xuống, một mái tóc đen được vẽ thêm vài nét đỏ bại lộ trong không khí, nhưng cũng biến mất cùng chủ nhân của nó một giây sau đó, người đó biến mất, giống như cách người đó đến, không một ai biết hay biết, từ bao giờ, từ khi nào, hay có lẽ họ biết, mà họ quá vui mừng với cái chết của Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó chăng?

—————- Ba năm sau ———

“Ể, Hogwarts sau khi biết mình tỉnh dậy liền dùng cái phương thức này cầu cứu mình a!” Cầm bức thư trên tay, Eren bất ngờ, sau đó mỉm cười vứt lá thư ấy lên bàn, ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào nó làm người khác không rõ nó viết gì, chỉ thấy:

Kính thưa,

Hogwarts

Ba năm sau, Hogwarts đã được sửa chữa gần như hoàn tất và bắt đầu mở cửa tuyển sinh trở lại, tất cả những phù thuỷ từ mười một tuổi đến mười ba tuổi đều nhận được thư mời nhập học của Hogwarts, và có một kẻ, không hề nằm trong [ 11; 13 ] mà vẫn nhận được thư. Bánh răng số mệnh lại bắt đầu quay lần nữa, một cuốn sách trắng chỉ có vài dòng xuất hiện trong khu cấm của thư viện, nơi mà ngay cả phu nhân Pince cũng không tường, chỉ thấy nó viết một dòng ” Ngày 31 tháng 8 năm 2000, một trong bốn người thừa kế của Hogwarts nhận được thư cầu cứu từ Hogwarts, lịch sử, bắt đầu sang trang mới, Hogwarts tân lịch sử, chính thức bắt đầu. 

HẾT CHƯƠNG 1

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 53


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Trong lều, không khí đậm đặc đầy quỷ dị.

Nam hài tóc trắng hơi sờ đầu mình, loay hoay nhìn xuống quay, cầm lên cốc nước đi cho cô gái đối diện, chập chờn hỏi:

“Uống nước không?”

Người sau gật đầu, vươn tay nhận lấy cốc nước, mái tóc nâu rối xù hơi lung lay theo hành động. Ánh mắt Hermione lén lút liếc qua nam hài tóc highlight ngồi bên phải cô. Mà người này là đang mở to mắt trừng cô đầy sát khí….

Đáng sợ quá!

Rốt cuộc thì tại sao Hermione lại có thể làm bảo vật của cậu nhóc này chứ! Phải biết, cô còn chưa dám nói chuyện với người nọ bao giờ! Nhưng nếu là Atsushi…

Ân, không quá khó hiểu. Dù sao cô cũng hay giảng lại những chỗ cậu không hiểu mỗi cuối tuần trên thư viện. Dazai không có hứng với việc dạy người khác, Oda và Ango là năm trên không có bao thời gian rảnh. Mà những người còn lại….tóm lại là chẳng ai làm nổi.

Việc giải thích học tập này nghiễm nhiên được cô nàng biết tuốt nhận. Trong mắt Hermione, Atsushi thật sự là một người em trai đáng yêu. Mà bảo vật là người thân hay coi như người thân, không hề lạ chút nào.

Nghĩ thì nghĩ thế, không khí cổ quái trong lều vẫn chẳng giảm bớt được bao nhiêu.

Atsushi rầu rầu cúi gằm đầu. Không biết ban nãy là do tiếng cậu và Akutagawa tát nước quá lớn hay độc dược chỉ cần không còn tiếp xúc với nước nữa liền tỉnh lại, cậu chỉ mới cởi dây thừng cho Hermione, nữ hài liền tỉnh.

Đau đầu hơn là, biện pháp họ tới không phải dùng thần chú cao siêu gì, là lựa sức người. Sự tình cứ thế biến thành, Akutagawa ném thêm một cái thau cho Hermione, ba người tát nước đi về…

Phải công nhận cô cũng hảo khỏe đâu. Có thể kiên trì mà không có khóc ra nước mắt hỏi trời tại sao, nếu không chỉ sợ cộng sự của cậu đã không nhịn nổi dùng dị năng đâm một cái. 

Ờm, Hermione không khóc là thật. Nhưng có thét gào cũng là thật.

Cô đã dùng toàn bộ lực bình sinh ngay cái giây phút tỉnh lại mà hét vang.

Bỗng, cửa lều bị xốc lên, kèm theo đó là tông giọng trầm trầm quen thuộc đầy vui vẻ vang lên:

“Atsushi-kun, Akutagawa! Chúc mừng về đầu a!”

“Dazai-san!”

“Dazai-san!”

Hai người được gọi tên đều hưng phấn ngẩng đầu. Khóe môi Atsushi toét ra nụ cười mừng rỡ, có Dazai-san ở, không khí cổ quái này hẳn là sẽ biến m-

“Con cá thu này! Không phải nói lúc nữa mới vào chúng nghỉ ngơi hả!?”

……Ôi thôi, tông giọng này nghe là ai theo cùng rồi. Dazai-san, anh đi luôn đi, đừng tới nữa. Sao anh lại kéo Chuuya-san theo cùng chứ???

Nhìn thấy cảnh không nên thấy nên chưa dám nhìn mặt ai đó Atsushi Nakajima tỏ vẻ, giờ cậu chạy còn kịp không? Dùng tay hổ đào đất như chuột chũi trốn đi cũng được!!!

Nam hài tóc cam hơi nghiến răng, vươn tay ra cốc mạnh vào cộng sự của cậu. Song, mới ngẩng đầu nhìn ba người trong lều, giơ tay lên cười vui vẻ.

“Chào mấy đứa! Chúc mừng cả hai! Hoàn thành bài thi đầu tiên!”

Rất hiển nhiên, Chuuya còn chưa biết Atsushi đã nhìn thấy cái gì.

Khó hiểu nhìn người tóc trắng mất tự nhiên nhìn qua nơi khác, cậu nghiêng đầu, cũng không để tâm. Cho rằng đơn giản là Atsushi còn đang mệt mà bị làm phiền, không muốn tiếp. Hừ, tên cuồng tự tử này đúng là chẳng bao giờ biết kiên nhẫn hết!

Rồi, chúc mừng cũng chúc mừng xong, cả Chuuya lẫn Dazai cũng chẳng còn gì để nói.

Không khí năm người càng tăng thêm mấy phần quỷ dị.

Dazai, người hoàn toàn hiểu rõ lí do thật sự Atsushi cứng ngắc như thế, vò đầu. Trừ việc chúc mừng ra thì hắn vốn muốn trêu hai đứa nó, báu vật là Hermione, vậy chẳng lẽ một trong hai đứa đã rơi vào lưới tình của cô.

Ai nghĩ tới cái tình hình này đâu. Không khí kiểu này, đùa kiểu đó quá vô vị!

Chủ đề tốt nhất hiện tại tốt nhất là…

“Này, Atsushi-kun, sao mấy hôm trước người giả gái lại là em?”

Hỏi câu này quả này lựa chọn không sai, nam hài tóc trắng vừa nghe tới liền ngẩng mạnh đầu, vẻ mặt cực lực đồng tình ai oán kể lể:

“Anh cũng thấy vậy đúng không, Dazai-san? Rõ ràng Akutagawa hợp giả gái hơn!”

“Ngươi nói cái gì? Jinko?”

“Ta nói ngươi hợp giả gái hơn! Da trắng như vậy! Còn suốt ngày ho y chang bị ho lao nữa! Cơ thể kiểu đó rõ ràng yếu ớt như con gái!”

“Còn ta lại thấy ai đó đã lùn thì đừng cố mà cãi. Đã ai nhảy bước nam mà còn thấp hơn cả bạn nhảy bước nữ sao?”-Akutagawa quay đầu, khoanh tay hừ lạnh. Cái dáng vẻ Jinko ôm eo hắn dẫn dắt từng bước là trên cả điên rồ!

“Ngươi nói ai lùn!?”

“Ta nói ngươi đó, ít ra kể cả là tuổi này, ta vẫn cao hơn ngươi!”-Nâng cằm đầy khiêu khích, hắn liếc mắt. Điều này là thật, bất kể là hiện tại mười bốn tuổi hay quá khứ mười tám tuổi, Akutagawa đều cao hơn Atsushi một ít.

“Được rồi hai đứa, đừng c-“

“Dazai-san! Anh đừng nói gì hết!”

“Dazai-san! Anh đừng nói gì hết!”

Bên này, Dazai bên này ôm miệng, gắng nhịn cười. Giờ hắn mới hiểu được cảm giác của những người xung quanh mỗi lần nhìn mình và Chuuya cãi nhau! Đúng là chức vị trong lòng đương sự có cao tới mấy cũng không xen vô nổi, hai kẻ cãi nhau lại còn đồng lòng đồng thanh không cho xen vô nữa chứ! 

Nhớ lại buổi dạ tiệc giáng sinh cũng không phải quá tệ. Akutagawa mặc bộ âu phục đẹp đẽ dắt tay nữ hài ngủ quan tinh xảo, mặc bộ váy trắng hai quai tinh khiết, đuôi váy điểm xuyết vài hoa văn bông hoa đơn giản.

Nói thật, nếu không phải cô gái đó mang mái tóc trắng dài đến hông để xõa tự nhiên với đồng tử vang chanh ngập sự xấu hổ, Dazai chắc đã không nhận ra đây là Atsushi.

Khác với Chuuya có thể nói được giọng của nam lẫn nữ, giọng của Atsushi vẫn như cũ nên chẳng hề mất thời gian giải thích gì, thằng bé mở miệng ra là biết ngay danh tính thật.

________________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Qua có người hỏi ta có ảnh cho dễ tưởng tượng không, bất quá, ta tìm không thấy. Cái này trông cũng na ná cảnh tượng lúc đó nè :

HẾT CHƯƠNG 53

Design a site like this with WordPress.com
Get started