[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 11: Mời Cậu Ăn Bánh Đá


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Draco từ từ để cái vạc lên giá đỡ, bắt đầu nấu mấy con sên có sừng.

Snape đi tới bên cạnh hắn, gật đầu hài lòng, và thậm chí cả lớp đều đánh giá rất cao phương pháp xử lý hoàn hảo của hắn. Mọi người đều kinh ngạc nhìn hắn, dường như hiểu rõ tại sao Snape lại thiên vị hắn.

Draco có nỗi khổ mà không thể nói, các ngươi đều là những người nông cạn không thể nhìn thấu bản chất của người khác! Cho dù hắn xử lý hoàn hảo đến mức nào! Thì trước khi thực hiện bước cuối cùng, đến cả Salazar cũng phải khen ngợi hắn vì cách xử lý hoàn hảo!!

Nhưng điều này cũng không thể thay đổi được cuối cùng thành phẩm độc dược vĩnh viễn đều là độc dược đùa dai!!

Draco tiếp tục mỉm cười và xử lý con sên ở trước mắt của tất cả mọi người. Bỗng nhiên một làn khói màu xanh lá cây dày đặc bay khắp hầm, còn có tiếng rít khiến người ta hoảng sợ.

Harry phản ứng lại ngay lập tức, đây là vạc độc dược của Neville đã xảy ra chuyện!

Ron bởi vì Hermione cho nên đã chọn ngồi phía sau Neville, Harry lập tức bị hít rất nhiều khói màu xanh lá cây, không thể thở được, nên cậu kéo Ron chạy xuống phía sau của lớp học.

Khi Harry vừa chạy đi, Neville đã hoàn toàn đem vạc độc dược của cậu và Seamus nấu thành một đống sắt vụn không thể điều chế được nữa. Độc dược văng xuống sàn nhà và có không ít giày của học sinh bị đốt thành mấy lỗ. Trong vài giây đồng hồ ngắn ngủi, tất cả học sinh đều nhảy lên ghế để đứng.

Snape giận dữ vẫy đũa phép để xua đám khói, và làm sạch độc dược chảy trên sàn nhà. Hermione bị chia vào nhóm ở phía trước Neville, vì vậy cô nàng không bị ảnh hưởng. Giờ phút này cô nàng đang nhìn Neville bị ngâm trong đống độc dược, với đôi mắt vô cùng kinh hoàng.

Cả người Neville đầy mụn ghẻ và bị sưng đỏ, đang hét lên vì đau đớn. Draco cảm thấy sợ hãi trong nháy mắt khi thấy Neville khóc lóc trong đau đớn.

Pansy nhìn Neville đầy thương hại, “Merlin a. Cái kia nhất định là đau chết mất.”

Có nhìn thấy không!! Độc dược chính là nguy hiểm như vậy đó!! Cho nên hắn rất ghét độc dược! Bởi vì hắn là bạch phù thủy rất yêu hòa bình!!

Draco điên cuồng la hét ở trong lòng.

Snape gầm lên, “Đồ ngốc! Chắc chắn là ngươi đã không tắt lửa khi bỏ gai nhím vào vạc, đúng không?”

Neville thút thít khóc nức nở, trông cực kỳ đáng thương.

Snape lạnh giọng ra lệnh cho Seamus đưa Neville đến Bệnh Thất.

Ông đen mặt đi tới đi lui bên cạnh Harry, nhưng chưa mở miệng trừ điểm.

Harry không thay đổi biểu cảm, tiếp tục cúi đầu điều chế độc dược.

Snape nhướng mày lên, “Không tôn trọng giáo sư, trừ 10 điểm.”

Harry kinh ngạc ngẩng đầu lên, không dám tin cùng ủy khuất nhìn Snape.

Ron vội vàng kéo góc áo của Harry.

Lúc này Snape mới cảm thấy hài lòng và rời đi.

Một giờ sau, Pansy đã điều chế thành công. Cũng nhờ vào kỹ năng xử lý nguyên liệu độc dược mới mẻ của Draco. May mắn là Pansy chưa bị Merlin phù hộ —— hoặc có thể nói là bị nguyền rủa. Cho nên độc dược của bọn họ được thông qua rất thuận lợi, nhưng khi giáo sư Snape cầm lấy lọ độc dược, ông nhìn Draco rất lâu.

Khi Draco và Pansy leo lên cầu thang, Pansy nói, “Mình nghĩ giáo sư Snape chắc chắn muốn một lọ thuốc do cậu điều chế.”

“…… Khát khao luôn là điều tốt đẹp nhất.”

“Ý cậu là gì?”

“Mình không thể làm được!” Draco nghiến răng nói.

Pansy tỏ vẻ cô nàng không tin, Draco tỏ vẻ nếu thể chất có thể biến độc dược đùa dai của hắn có thể trở nên tốt hơn, thì hắn cũng không tin.

Buổi chiều không có lớp học. Sau khi Draco và Pansy ăn trưa xong, Pansy vội vàng quay trở lại ký túc xá để đặt hàng mua quần áo đẹp trên tạp chí thời trang. Draco thì nằm dài ở phòng sinh hoạt chung và bắt đầu tính toán từng bước để lấy thân phận của Draco Malfoy để có tiếng nói trong Slytherin và có quyền quản lý học viện để có thể giúp Slytherin thoát khỏi tình trạng bị cô lập và loại trừ. Đã từng là người sáng lập, đối với tình trạng phân chia hiện tại của bốn Nhà, Godric tỏ vẻ hắn không thể trơ mắt đứng nhìn mà không làm gì cả.

Sau khi viết hết cái này đến cái khác, rốt cuộc Draco cũng cân nhắc vạch ra kế hoạch cuối cùng, sau đó hắn thận trọng đốt hết tờ giấy.

Tới thời gian ăn tối, Pansy bước ra khỏi ký túc xá với vẻ mặt thỏa mãn, nhìn là biết đã tiêu rất nhiều tiền.

Dùng bữa tối xong, Pansy sửa sang lại quần áo một chút và ngại ngùng nói với Draco rằng cô muốn đi đến thư viện.

Draco cúi đầu và vật lộn với đống khoai tây nghiền, nói mà không hề ngẩng đầu lên, “Cậu muốn đọc sách nào? Mình có thể viết danh sách đề cử cho cậu.”

Pansy nhạy cảm nhận ra có điều gì đó không ổn, “Cậu không đi cùng à? Không phải gần đây mỗi ngày cậu đều đến thư viện sao?”

Draco đang tự hỏi trong đầu là sẽ biểu hiện thế nào trong buổi tụ họp vào tối hôm nay, nên hắn chỉ “Ừ” một tiếng cho có lệ, “Mình không đi, hôm nay có việc khác rồi.”

Pansy tức giận nói: “Cậu sẽ không thực sự đi hẹn hò với nữ sinh năm thứ sáu kia, phải không?”

Draco “A” một tiếng và rốt cuộc cũng hồi phục tinh thần lại. Hắn phải mất vài giây mới hiểu lời nói của Pansy. Hắn lập tức giơ hai tay lên để chứng minh sự trong sạch, “Sao có thể chứ!?”

Pansy nửa tin nửa ngờ, “Vậy cậu tính làm cái gì?”

Draco nói với giọng điệu thâm trầm, “Chuyện của đàn ông, phụ nữ không cần quan tâm đâu.”

Pansy rút đũa phép ra và chỉ thẳng vào Draco.

Draco xoa cằm “Yên tâm đi, cậu đi đến thư viện đi, có thể tối nay phòng sinh hoạt chung sẽ không yên bình đâu, nói không chừng có thể sẽ liên lụy đến cậu.” Hắn dừng lại một chút, “Nhưng các cô gái nhỏ cũng không nên lang thang ở bên ngoài. Mình sẽ mau chóng kết thúc nó càng nhanh càng tốt.”

Pansy mở to hai mắt, “Cậu muốn làm cái gì? Mình nghe nói cậu để cho các nữ sinh nhắn để tất cả các nam sinh tụ tập vào buổi tối.”

Draco nheo đôi mắt lại và nở một nụ cười giảo hoạt, “Chỉ là giao lưu tình cảm một chút mà thôi.”

Pansy cất đũa phép, nhưng lại rất khẩn trương và lo lắng, “Rốt cuộc là cậu muốn làm cái gì? Đừng có làm chuyện ngu ngốc!”

Draco còn muốn tiếp tục trả lời, nhưng lại thấy Hermione đang lặng lẽ vẫy tay với hắn. Thấy hắn nhìn qua đó, cô nàng đứng dậy và đi ra khỏi Đại Sảnh Đường.

Draco vội vàng trấn an Pansy xong, cầm lấy túi đựng sách và đi ra ngoài.

Hermione đứng chờ ở góc quanh với khuôn mặt nhỏ nhắn trông rất căng thẳng. Thấy Draco đi tới cô lập tức lên tiếng: “Tối nay cậu tính làm cái gì vậy?!”

Draco hơi hoang mang trước câu hỏi bất ngờ này, “Cái gì?”

Hermione nói nhanh như đang bắn đại bác, “Hôm nay khi mình ở thư viện, mình đã gặp một đám học sinh nhà Slytherin và mình nghe họ nói là cậu để ai đó nhắn với họ rằng cậu muốn tối nay gặp bọn họ ở phòng sinh hoạt chung để cho bọn họ đẹp mặt?!”

“…… Cái này quả thật là tin đồn thất thiệt, mình rõ ràng chỉ muốn phân rõ phải trái với bọn họ.” Draco yếu ớt phản bác.

Bộ dạng tức giận của Hermione trông rất giống Rowena lúc trước, “Cả buổi chiều hôm nay bọn họ tra cứu các loại thần chú dùng để đối phó với cậu, thậm chí bọn họ còn lên kế hoạch phục kích và đặt bẫy……”

Draco yên lặng suy nghĩ, học sinh Slytherin cũng khá thông minh, biết phải dùng tất cả mưu kế để đối phó với đối thủ mạnh —— thông minh như vậy thì tại sao khi đối mặt với những chuyện khác thì lại quá ngu ngốc chứ.

Nhìn biểu tình không cho là đúng của Draco, Hermione hạ giọng khuyên nhủ, “Draco, mình không biết chuyện đã xảy ra với cậu, nhưng cậu là bạn của mình, và mình hy vọng cậu vẫn ổn. Cậu chỉ mới học năm nhất thôi, mình nghĩ cậu có thể nói chuyện với giáo sư rằng bọn họ đang bắt nạt cậu……”

Nói với ai? Snape sao?

Draco nhìn cô bé trẻ trước mắt. Cô ngây thơ và đơn thuần. Cô nghĩ rằng giáo sư có thể giải quyết tất cả mọi vấn đề. Cô tin rằng điều quan trọng nhất trên thế giới là kỳ thi và sự chú ý của giáo sư. Cô rất kiêu ngạo nhưng lại vô tri. Phớt lờ sự đối lập của Gryffindor và Slytherin, không để ý những ân oán tình thù đó, nghiêm túc duy trì tình bạn của hai người không hề bị ảnh hưởng bởi phân loại nhà, quên mất bản thân mà luôn suy nghĩ cho đối phương, nghĩ ra biện pháp mà chính mình cho là tốt nhất —— nói cho giáo sư.

“Lỡ như cậu bị thôi học thì biết làm sao bây giờ!?” Hermione giận dữ hét lên.

Draco thân mật nhéo cằm cô nàng và nở một nụ cười kiêu ngạo. “Tin mình đi, sẽ không có ai bị thôi học —— nếu như không có chuyện gì bất ngờ xảy ra.” Hắn nghĩ, nhún vai và nói thêm: “Cho dù có người sẽ bị thôi học, thì người đó chắc chắn không phải là mình.”

Nhưng Hermione vô cùng cố chấp, Draco bất đắc dĩ thở dài, chỉ có thể dùng bùa Lãng quên tạm thời để tạm thời che đậy ký ức này trong đầu của Hermione.

Sau khi tiễn Hermione đi, Ron và Harry đi tới với vẻ mặt vui vẻ, không biết bọn họ là vừa đi ngang qua hay là đã nghe lén một lúc lâu.

Harry nói: “Tụi mình đã nghe nói về chuyện đó. Buổi tối hôm nay cậu cố gắng lên nha.”

Ron nói, “Nếu cậu thấy rằng dùng bùa chú không có tác dụng, vậy thì hãy xông lên và đấm thẳng vào mũi của bọn họ.”

Cuối cùng Ron lại nói, “Ngoài ra, có phải vừa rồi mình bị hoa mắt đúng không, hồi nãy mình thấy Hermione vừa mới rời đi?”

Draco thành thật kể lại chuyện vừa mới xảy ra, chỉ không nói chuyện hắn đã dùng bùa lãng quên tạm thời. Hắn lại nói tiếp, “Tụi mình chỉ là bạn bè thôi.”

Ron vỗ vỗ vai hắn và nở một nụ cười méo mó, “Cậu đúng là bạn tốt của mình. Không uổng công mình ra bên ngoài làm khách mà còn nghĩ tới cậu.”

Ron lấy từ trong túi đựng sách ra một túi bánh đá. Khóe miệng Harry co giật —— cậu muốn làm gãy răng cửa của Draco luôn sao! Thủ đoạn trả thù của cậu thật tàn nhẫn a!

“Đây là do Hagrid tự tay làm, cậu xứng đáng có nó.” Ron cười xấu xa.

Harry yếu ớt muốn ngắt lời, lại chỉ thấy Draco nắm chặt túi bánh để thử độ cứng, cảm kích và bỏ vào túi của mình, “Cảm ơn vì đã cho mình thêm vũ khí. Bạn chí cốt!”

Harry và Ron lập tức nghẹn một ngụm máu ở ngay yết hầu.

Draco vui vẻ suy nghĩ, vẫn là học sinh nhà Gryffindor là dễ thương nhất!

HẾT CHƯƠNG 11

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 10: Thiên Phú Dị Bẩm Của Draco


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Lớp Độc dược học ở dưới tầng hầm tối tăm lạnh lẽo, dọc trên tường còn có rất nhiều lọ thủy tinh đựng tiêu bản của động vật. Đây giống như là hiện trường của một bộ phim kinh dị.

Mặc dù Pansy rất tức giận, nhưng chỗ ngồi bên cạnh cô nàng vẫn để trống. Draco nhìn cô nàng lạnh đến mức ôm hai cánh tay run bần bật, ngồi xuống bên cạnh, lấy một cái áo khoác từ trong túi ra và khoác lên người cô nàng.

Pansy quay đầu và liếc mắt nhìn cậu một cái, siết chặt áo khoác trên người không nói lời nào.

Về phía Slytherin, Draco và Pansy là những người tới sớm nhất, còn phía Gryffindor thì đã có mấy học sinh tới rồi —— đều là người quen, Hermione Granger và Neville Longbottom ngồi cùng nhau, Harry và Ron thì ngồi ở phía sau bọn họ.

Harry đọc lướt qua cuốn 《Một ngàn thảo dược và nấm mốc có phép thuật》, cố gắng nỗ lực giãy giụa ở những giây phút cuối cùng, Ron nhìn Harry với ánh mắt thương hại. Vì muốn chuẩn bị làm tốt mọi việc, Ron cũng bắt đầu lật xem sách giáo khoa.

Hermione có lẽ đã ghi nhớ hết cả cuốn sách giáo khoa từ lâu, giờ phút này cô nghiêm khắc giám sát Neville đọc chương đầu tiên.

Pansy dường như cũng muốn xem bài trước, nhưng khi cô nhìn Gryffindor, bản thân cô hơi do dự, Draco lấy sách giáo khoa ra và đặt trước mặt cô, nói với một nụ cười: “Tốt hơn hết là nên chuẩn bị bài trước. Hãy xem đi.”

“Vậy còn cậu thì sao?” Pansy hạ giọng hỏi. Cô không muốn những học sinh nhà Gryffindor nghe thấy cuộc nói chuyện của học sinh nhà Slytherin.

“Yên tâm đi!” Draco mỉm cười rạng rỡ, thấy Pansy đã yên tâm, nhưng khi nghe câu nói tiếp theo, vẻ mặt thư thái của cô nàng cứng lại ngay lập tức, “Mình có xem cũng không thể nhớ được đâu.”

Những loại độc dược như thế này, luôn là hắn duỗi tay xin Salazar. Thật sự rất phiền toái khi tự mình điều chế. Không những cần phải xử lý cẩn thận các dược liệu mà không để xảy ra bất cứ vấn đề gì, còn phải chú ý đến tốc độ và lực mạnh khi khuấy. Nếu hắn nghiêm túc nỗ lực điều chế thì cũng không chắc sẽ thành công, thật sự rất khó chịu khi lãng phí quá nhiều thời gian!!

Vừa nhìn thấy lý thuyết là hắn liền cảm thấy buồn ngủ, cho đến bây giờ, hắn cũng chỉ biết điều chế mấy loại độc dược đùa dai, Godric tin rằng, đó là món quà Merlin dành tặng cho hắn sau khi hắn đã lãng phí vô số thời gian và tinh lực để điều chế độc dược. Có một lần Godric muốn viết công thức điều chế độc dược đùa dai vào sách giáo khoa, nhưng hắn đã bị ba người bạn tốt kiên quyết từ chối. Hắn cố ý dạy lại cho những học sinh xuất sắc của mình, kết quả thấy rằng học sinh của hắn thực sự quá giỏi. Điều chế độc dược xong thì được Salazar gật đầu khen ngợi, sau đó Salazar dùng vẻ mặt ghét bỏ nhìn vạc độc dược của hắn hoàn toàn khác người khác về màu sắc và mùi vị —— nghĩa là, chỉ có một mình hắn thực hiện đúng các bước, nhưng lại tạo ra độc dược đùa dai.

Ravenclaw luôn nói đùa rằng bàn tay của hắn là bàn tay của Merlin, mặc kệ đó là loại phương thuốc nào, thì hắn đều có thể làm thay đổi hoàn toàn hiệu quả của phương thuốc đó. Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, hắn cũng có thể coi như là một người có thiên phú dị bẩm.

Nghe nói vị viện trưởng nhà Slytherin này luôn thiên vị đối với học sinh nhà của mình, hy vọng người đó có thể bao dung hắn nhiều hơn……

Draco nhìn Harry lật xem toàn bộ cuốn sách giáo khoa với vẻ mặt hoảng loạn, sau đó Ron vội vàng hỏi, “Thế nào rồi?”

Khuôn mặt Harry trông có vẻ đau khổ, “Vốn dĩ mình đã nhớ hết, nhưng xem đến phía sau, thì lại quên phía trước. Khi mình cảm thấy đã nhớ rõ mọi thứ, và đóng cuốn sách lại thì bây giờ đầu óc mình hoàn toàn trống rỗng.”

Ron dùng ánh mắt thông cảm nhìn Harry.

Dường như đã được đàn anh đàn chị nhà mình nhắc nhở là vị giáo sư độc dược này không dễ trêu chọc, nên không ai có đủ can đảm đến trễ. Một lúc sau, học sinh đã ngồi kín phòng học, có một số học sinh không có chuẩn bị quần áo ấm, nên lạnh đến mức run bần bật.

Draco đứng lên, bỏ bùa ấm áp lên trên người các nữ sinh nhà Slytherin —— đây là một câu thần chú nhỏ của một ngàn năm trước.

Các nữ sinh đều gửi cho hắn một ánh mắt ngượng ngùng hoặc cảm kích hoặc hào phóng hoặc một nụ cười.

Còn nam sinh sao…… Đơn giản là mặc kệ bọn họ thôi.

Draco trở lại chỗ ngồi của mình, và thấy Pansy lại bắt đầu tản ra khí lạnh. Draco khó hiểu nhìn chiếc áo khoác trên người cô nàng, sau đó lại bỏ thêm vào một cái bùa ấm áp, cô sẽ nhanh chóng cảm thấy ấm lên thôi.

Sau đó lại nhìn sang phía Gryffindor, thấy bọn họ thấp giọng nói chuyện với nhau, liên tục cười đùa, trái tim ấm áp thì sẽ không cảm thấy cơ thể lạnh lẽo nữa.

Huống chi Gryffindor luôn mang đến cho mọi người cảm giác ầm ĩ, không biết có phải hay không là bởi vì màu sắc chủ đạo của họ là tông màu ấm và sự lạnh giá dường như không hề liên quan tới bọn họ.

Rất nhanh đã đến giờ lên lớp, Draco tò mò nhìn viện trưởng mặc áo choàng đen của nhà Slytherin, với những bước đi mạnh mẽ. Người này ngoài có vẻ mặt vô cảm còn trông rất đáng sợ. Draco không thể tưởng tượng nổi bộ dạng lúc cười của người này. Khuôn mặt đó dường như có vô số cay đắng và hận thù sâu sắc, giống như không có bất kỳ niềm vui, ôn nhu, hay cảm xúc ấm áp sẽ được biểu lộ trên khuôn mặt đó, vĩnh viễn giống như ai đó nợ người này rất nhiều tiền. Đôi mắt của người này là một màu đen lạnh lùng. Nhìn qua, giống như đang ở trong hai cái đường tầm đen tối, lạnh băng, trống rỗng.

Draco thấy từ lúc người này bước vào lớp học thì Harry đã cúi đầu nhìn chằm chằm vào cuốn sách, áp sát mũi vào trang sách, lại không dám ngẩng đầu lên nhìn, Ron cũng giống như cậu ấy, cúi đầu xuống và cố gắng giả vờ như mình không hề tồn tại.

Khi giáo sư bắt đầu điểm danh, Draco phát hiện cơ thể Harry lập tức trở nên căng thẳng.

Khi giáo sư Snape điểm danh đến tên của Harry, cậu ấy dường như đóng băng lại.

“Harry Potter.” Khóe miệng của giáo sư cong lên nhưng không hề có chút ấm áp nào, “Nhân vật nổi tiếng của chúng ta đây rồi.”

Ngoài dự kiến, khi nghe thấy câu nói này, Harry liền lập tức thả lỏng, cậu ngẩng đầu lên nhìn Ron và nở một nụ cười gượng gạo, rồi sau đó thở dài.

Nhưng Snape vẫn không dừng lại lâu lắm, sau khi điểm danh xong, ông nhìn chằm chằm các học sinh trong lớp và bắt đầu tiết học đầu tiên với giọng điệu trầm thấp nhưng rất rõ ràng, “Các ngươi tới đây để học một bộ môn khoa học tinh tế và một nghệ thuật chính xác là chế tạo độc dược. Bởi vì trong lĩnh vực này không cần vung vẩy đũa phép một cách ngu ngốc, cho nên có một vài người trong các ngươi không tin rằng đây cũng là một loại hình phép thuật.”

Ánh mắt lạnh lùng của ông nhìn toàn bộ lớp học, điều này rất có ích trong việc giữ trật tự.

“Ta cũng không trông mong các ngươi có thể hiểu được ngọn lửa cháy chậm bên dưới vạc độc dược và những làn khói trắng mỏng manh, tỏa ra mùi hương thoang thoảng. Cũng chẳng trông mong gì các ngươi hiểu được sức mạnh kỳ diệu của những chất lỏng chảy vào trong mạch máu làm mê hoặc đầu óc người khác, làm các giác quan đều bị mắc bẫy,”

Draco trúng đạn rồi.

“Ta có thể dạy cho các ngươi cách đóng chai danh vọng, chế biến vinh quang, thậm chí ngăn cản tử vong —— nhưng cần phải có một điều, đó chính là các ngươi không phải là lũ đầu bò mà lâu nay ta vẫn phải dạy!”

Đầu gối của Draco bị trúng vô số mũi tên.

Hắn bất mãn thì thầm trong lòng, chẳng lẽ không điều chế được độc dược đều là kẻ ngốc à?

Hắn thấy Hermione đang nghiêng người về phía trước, vẻ mặt hưng phấn và mong đợi, như thể muốn chứng minh bản thân không phải là một kẻ ngốc.

Điều này an ủi Draco một chút, Gryffindor vẫn có rất nhiều nhân tài.

“Potter!” Snape đột nhiên gọi tên, nhưng Harry vẫn không ngạc nhiên chút nào khi đứng dậy, “Nếu ta đem bột rễ cây lan nhật quang vào dung dịch ngải tây sẽ thu được gì?”

Ron ngồi bên cạnh cậu cũng bắt đầu liều mạng lật sách giáo khoa.

“Sẽ thu được cái gì?” Draco nhỏ giọng hỏi Pansy.

Pansy suy nghĩ một lúc, rồi mới do dự trả lời: “Chắc là sinh tử thủy? Cha mình hình như đã dùng loại thuốc này khi ông bị mất ngủ.”

Harry do dự một lúc, vẻ mặt rối rắm của cậu khiến mọi người đang nhìn cậu cũng rối rắm theo luôn, cậu ủ rũ cụp đuôi nói, “Con không biết, thưa giáo sư.”

Snape hừ một tiếng, “Xem ra, danh tiếng không đại diện cho tất cả, phải không?”

Draco lại một lần nữa cảm thấy bản thân mình bị trúng đạn.

Hắn thấp giọng hỏi Pansy, “Cậu thấy Godric Gryffindor có nổi tiếng không?”

Pansy nói: “Cậu điên rồi sao? Đó là một nhân vật huyền thoại.”

Vì thế Draco dùng vẻ mặt đưa đám cào cào cái bàn. Hắn chỉ không biết điều chế độc dược thôi. Những loại độc dược này, chỉ cần một mình Salazar tinh thông không phải tốt rồi sao.

Bên kia Snape tiếp tục nhắm vào Harry, “Chúng ta hãy thử lại một lần nữa, nếu ta muốn ngươi đi tìm một khối bezoar, ngươi sẽ tìm thấy nó ở đâu?”

Tay của Hermione đã giơ lên rất cao.

Đôi mắt Harry sáng lên, dường như nhớ lại câu trả lời trong trí nhớ của mình, “Giáo sư, ở trong dạ dày của con bò?”

Snape nheo mắt, dường như rất không hài lòng với câu trả lời của Harry.

“Ngươi không chắc chắn à?” Snape khinh miệt cong môi, “Như vậy, cây mũ thầy tu với cây bả chó sói khác nhau ở chỗ nào?”

Harry dường như cũng nhớ nó, và lần này cậu trả lời rất nhanh, “Không có gì khác nhau!”

Dường như rất hài lòng với câu trả lời của chính mình, Harry cúi đầu và liếc nhìn Ron, cả hai đều nở một nụ cười vui vẻ.

Draco cảm thấy giáo sư Snape sẽ không buông tha Harry dễ dàng như vậy. Quả nhiên, giáo sư Snape nâng cằm như Slytherin, “Ngài Potter của chúng ta thoạt nhìn trông rất kiêu ngạo, hử? Ngồi xuống đi!”

Harry và Ron lập tức nghiêm mặt cúi đầu, ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Để ta nói cho các ngươi biết, bột rễ lan nhật quang và dung dịch ngải tây có thể điều chế thành một loại thuốc ngủ cực mạnh, được gọi là sinh tử thủy.”

“Bezoar là một cục đá được lấy ra từ dạ dày của một con bò, có tác dụng giải độc rất mạnh.”

“Mà cây mũ thầy tu và cây bả chó sói, đều là một, được gọi chung là cây phụ tử.”

Ông nhìn quanh lớp, “Các ngươi đều biết hết rồi sao? Còn không mau ghi lại!?”

Toàn bộ lớp học đều cùng vang lên tiếng sàn sạt của bút lông chim và giấy da dê. Harry nhớ rõ kiếp trước cậu chống đối giáo sư nên bị trừ mười điểm, cậu cúi đầu và ghi chép lại vào ghi chú của mình, hồi hộp lắng nghe xem cậu sẽ bị trừ bao nhiêu điểm.

Giữa những tiếng ồn ào, giọng nói của Snape vẫn rất rõ ràng, “Potter, có vẻ như ngươi đã không nghiêm túc chuẩn bị bài.”

Harry cảm thấy bản thân oan uổng muốn chết.

Snape muốn nói lại thôi, dường như muốn tìm lý do thích hợp để trừ điểm, nhưng phát hiện ra rằng Harry ngoại trừ không trả lời được câu hỏi thì cũng không có làm sai gì cả. Nếu trừ điểm vì không nghiêm túc chuẩn bị bài trước, thì lý do này cũng quá tệ đi. Ông giận dữ hừ lạnh một tiếng và bắt đầu chia hai người thành một nhóm.

Harry và Ron ngạc nhiên liếc nhìn nhau, bắt đầu đặt vạc lên giá đỡ với nụ cười vui vẻ trên mặt —— rốt cuộc yêu cầu thấp đến mức nào a.

Snape bắt đầu đi tới đi lui trong lớp học, chỉ đạo bọn họ điều chế một loại độc dược đơn giản để điều trị bệnh mụn ghẻ. Chiếc áo choàng đen của ông rất dài, khi bước đi, vạt áo phía sau bay lên, khí thế bức người.

Tuy nhiên, trông rất soái.

Draco bắt đầu cân những cây tầm ma khô, nghiền nát nanh rắn. Loại công việc này thì hắn làm rất tốt,  giúp hắn nhận được ánh mắt hài lòng của Snape trong khi hầu hết các học sinh đều bị chỉ trích.

Pansy ở bên cạnh cũng đang rất áp lực.

Draco vỗ vai cô nàng, rất muốn nói cho cô nàng biết rằng hắn mới là người căng thẳng nhất vì sắp sửa bắt đầu vào giai đoạn điều chế.

HẾT CHƯƠNG 10

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 51 + Chương 52 + Chương 53


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: MATCHA

-o0o-

Chương 51

Ansel cứng đờ ăn tối, sau đó dẫn nhóm rắn nhỏ về hầm. Ánh mắt của Salazar… thật là quá mãnh liệt, làm y muốn lơ cũng không được.

Nói xong luật thủ tịch chiến, đang chuẩn bị bắt đầu, cửa phòng sinh hoạt chung Slytherin chậm rãi mở ra. Ansel và Lucius liếc nhìn nhau, lúc này ai sẽ đến? Hơn nữa, khẩu hiệu đã đổi, nếu không phải theo bọn họ đến thì căn bản không biết khẩu hiệu.

Khi Salazar bước vào, cửa phòng sinh hoạt chung đóng lại, Ansel liền hiểu. Chỉ cần là xà khẩu, thì hoàn toàn có thể ra vào tự do địa bàn của Slytherin, huống chi hàng này là Slytherin chính tông…

Đối với người thân phận không rõ ràng này, trên danh sách học sinh của Hogwarts cũng không tìm ra cái tên Asgrim Coimbra. Nhóm rắn nhỏ sẽ không chủ động chào hỏi, ít nhất là trước khi Salazar phô bày thực lực của hắn, nếu không, cho dù là chủ nhiệm thì nhóm rắn nhỏ cũng ứ thèm để ý.

Ansel không tiếng động thờ dài, đối phương là lão sư nhà mình, cũng không thể làm thầy ấy mất mặt, không hay lắm. Vẫn là thủ tịch mình mở đầu trước đi.

“Chào ngài, chủ nhiệm Coimbra.” thập phần cung kính, không nhìn ra bất kỳ lỗi nào.

Salazar gật gật đầu, không biết trong lòng suy nghĩ cái gì, bình tĩnh nhìn nhóm rắn nhỏ, còn có ánh mắt tò mò của bọn họ. Thân là Slytherin chính gốc, Salazar hắn làm sao có thể không đoán ra bọn họ đang nghĩ gì chứ.

“Giới thiệu lần nữa, ta là Asgrim Coimbra, tốt nghiệp ở Durmstrang, được hiệu trưởng Dumbledore của Hogwarts mời đến đảm nhiệm chứng chủ nhiệm Slytherin, còn có giáo sư độc dược.” Salazar nhàn nhạt cười, nháy mắt câu được không ít tâm của các mỹ nữ xà “Đương nhiên, nếu các trò có vấn đề gì trên phương diện phép thuật hắc ám, cũng có thể hỏi ta.”

Chúng rắn nhỏ hít một hơi, đối với Salazar trắng trợn nói thẳng có liên quan đến phép thuật hắc ám, nhất thời hơi khó thích ứng. Dù sao hiện tại Hogwarts là do Dumbledore nắm quyền, mà cụ được xưng là “bạch phù thuỷ vĩ đại nhất trong lịch sử.” Chỉ thế thôi liền biết hướng đi của các môn học trong Hogwarts, ở Hogwarts này, phép thuật hắc ám không phải chủ lực. Ví dụ như, tiết phòng chống nghệ thuật hắc ám.

Hoon: ý của nhóm rắn nhỏ nói đại diện cho vấn đề phép thuật hắc ám không phải chủ lực chính là tiết phòng chống nghệ thuật hắc ám, chẳng bao giờ học được gì từ tiết đó, hơn nữa giáo sư giảng dạy cũng chẳng ai tốt.

Nhìn phản ứng của nhóm rắn nhỏ, Salazar nhanh chóng lấy đũa phép ra nhắm đại chỗ nào đó, tông giọng trầm thấp như ái nhân thì thào bên tai khiến người khác rùng ình “Avarda Kedavra!”

Tia sáng xanh chói mắt đánh trúng mục tiêu, một con nhện nhỏ từ trên tường rớt thẳng xuống đất, trên người không hề có bất kỳ một vết thương nào.

Nhóm Slytherin chứng kiến một màn này, đã không còn nói nên lời nữa. Tạm thời bỏ qua thần chú này, đứng đầu danh sách Lời Nguyền Không Thể Tha Thứ, nội việc mục tiêu nhỏ như vậy nhưng vẫn đánh trúng, cũng đủ để chứng tỏ độ chính xác của người thi chú.

Nhưng mà, trước mặt nhiều người như vậy dùng Lời Nguyền Không Thể Tha Thứ, thật sự không sao chứ?!! Vị chutr nhiệm này thật sự Dumbledore kia kiếm về?!

Nhóm rắn nhỏ không nhịn được lùi về sau một bước, tìm tòi trong mắt đã biến mất, thay vào đó là nhiệt tình sùng bái. Gryffindor gọi Slytherin là phù thuỷ hắc ám không phải không có lý do, từ tận sâu trong xương cốt, Slytherin vẫn lấy phép thuật hắc ám làm vinh.

Đối với phản ứng của nhóm rắn nhỏ, Salazar rất vừa lòng, cất đũa phép “Không phải tiến hành thủ tịch chiến sao? Vậy tiếp tục đi, không cần để ý đến ta, xem ta là học sinh là được.”

Thật sự có thể xem thầy thành học sinh được sao?!! Nhóm Slytherin nghe Salazar nói xong, liền yên lặng phun tào trong lòng. Nhưng mà, thực lực thật mạnh, hiện tại nhóm rắn nhỏ không dám có bất kỳ hành vi vô lễ nào với Salazar. Bọn họ không muốn giống như con nhện kia, chân còn chưa kịp duỗi đã đi gặp Merlin!

Hai rắn nhỏ trong sàn đấu kính cẩn cong người một chút với Salazar, sau đó bắt đầu cuộc chiến vinh dự của mình.

Thủ tịch năm ba là Lucius, năm hai là Leonard Field. Tuy rằng Ansel không có chút nghi ngờ nào về việc Leonard giành được cái ghế thủ tịch năm hai, nhưng trong lòng Ansel vẫn rất khó chịu.

Đến khiêu chiến thủ tịch nhà, Ansel cầm đũa phép đi lên, vốn chỉ có năm phần tinh lực. Nhưng khi Ansel thấy ánh mắt ôn nhu của Salazar nhìn minh, lập tức tăng đến mười phần. Chê cười, trước mặt Salazar hiển nhiên phải đem tất cả sức lực ta rồi, cho dù đối thủ của mình ở trình độ nào cũng vậy!

“Muốn khiêu chiến, cùng lên đi!”

Mau, chuẩn, tàn nhẫn, đây là tiếng lòng của nhóm rắn nhỏ tại hiện trường. Năm trước, Ansel chỉ đem đối phương quật ngã xuống đất, ít nhất xong việc nhóm rắn nhỏ còn có thể bò dậy. Mà hiện giờ… Nhìn thi thể khắp phòng sinh hoạt chung Slytherin.

Năm nay, chỉ cần bị Ansel quật xuống đất, không có người khác đỡ mi đừng mong đứng lên được!

Đối với chiến tích này, Salazar rất vừa lòng, đờng thời cũng nhíu mày, thực lực phù thuỷ nhỏ bây giờ quá kém, hoàn toàn không bì được học sinh ngày xưa.

Nhìn Ansel một thân khí phách tuyên bố vị trí tủ tịch nhà thuộc về mình, Salazar câu môi cười “Ansel? Ta có chuyện muốn nói với thủ tịch nhà một chút, liệu có thể đến văn phòng cùng ta được chứ?”

Khuôn mặt mang chút ngạo khí nháy mắt suy sụp, ánh mắt cầu xin nhìn Lucius “Cái kia, giáo sư Coimbra, con còn cần phải an bài vài việc của nhà, đúng không, Lucius…”

Lucius đã sớm chứng kiến sự cường đại của Salazar, khó xử. Nói đúng nhất định sẽ đắc tội chủ nhiệm Coimbra, mà nói không tuyệt đối sẽ đắc tội Ansel. Cả hai người này đều không phải hạng người dễ chọc gì. Nhưng mà…. Xét thấy giáo sư Coimbra cường hãn hơn Ansel nhiều. Hơn nữa, hai người bọn họ đã sớm biết nhau, phỏng chừng bây giờ chỉ là giận dỗi đi, Lucius quyết đoán phản bội… đôi mắt nhỏ cầu xin Ansel.

“Ansel không có quan hệ, nếu giáo sư Coimbra mời cậu, mấy việc của nhà này tôi có thể giúp.” Lucius thánh mẫu cười, giống như cậu đã giúp Ansel việc gì rất lớn.

Nga, Merlin, này có phải là nhạc dạo cho cái chết không.

Ansel đỡ trán thở dài, trực giác nói cho y, Lucius tuyệt đối là cố ý, trả thù y nhiều năm bóc lột sức lao động như vậy.

“Kia, thật tuyệt, cảm ơn cậu, Luicus!” Ansel nghiến răng nghiến lợi cảm ơn, hận không thể xé Lucius thành hai nửa!

“Trò Ansel, nếu như vậy, cùng ta đi nào.” Salazar gật gật đầu, dẫu đầu rời khỏi phòng sinh hoạt chung, áo choàng vì xoay người mà tung bay trong không trung, trong lòng Ansle cũng vì thế mà nổi lên vài gơn sóng nhỏ.

Lúc đi ngang qua Lucius, Ansel dùng âm lượng chỉ có một mình Lucius có thể nghe được, nghiến răng “Lucius, tôi sẽ trả thù!”

Lucius không sao vuốt tóc, đến đi, cậu dám dùng vinh quang quý tộc để bảo đảm, qua đêm nay, Ansel chắc chắn sẽ quên.

Nhìn Ansel đi xa, Leonard liền xán đến, tay không thành thật sờ đến sờ lui bên hông Lucius “Lucius, thủ tịch cậu ấy không uy hiếp anh chứ?”

“Có thể uy hiếp tôi cái gì?” Lucius nghiêng mắt, mang theo một loại phong tình đặc thù nhìn Leonard, hô hấp Leonard tức khắc đình chỉ vài giây.

“Không… Không có gì.” Leonard nhìn Lucius, luyến tiếc chớp chớp, tay cũng quên mất phải ăn đậu hủ, liền cứ thế ngốc lăng phát ngốc nhìn Lucius.

Lucius vừa lòng cười, đối với bộ dạng ngốc lăng này của Leonard, Lucius rất vừa lòng. Nhưng mà… cảm giác được móng vuốt bên hông mình, sắc mặt Lucis nhanh chóng đen xuống, vỗ một cái thật mạnh lên nó “Tránh ra cho tôi!” Sau đó, ngạo kiều rời khỏi…

Leonard giống như không phản ứng kịp nhìn móng vuốt đỏ chót bị Lucius đánh, cũng không rảnh lo có đau hay không, nhanh chóng đuổi theo. Nga, thân là tình nhân ưu tú, cậu muốn thời thời khắc khắc dính bên cạnh bạn lữ, không thể để người khác thấy hổng mà đào.

“Nagel, tôi cảm thấy, Field kia…” Zabini rối rắm nhìn nam sinh Slytherin bên cạnh mình, không biết dùng từ gì hình dung Leonard thời thời khắc khắc dính bên cạnh Lucius.

“…” Loại vấn đề đòi hỏi trình độ cao này đừng hỏi anh, anh cũng không biết hình dung vị thủ tịch năm nhất hiện là thủ tịch năm hai kia đâu.

“Trung khuyển.” Parkinson giống như quỷ hồn nhẹ nhàng bay đến sau lưng hai nam sinh, làm hai người vẫn luôn dính mắt vào Leonard và Lucius hoảng sợ.

“Alice…” Zabini hoảng sợ, xoay người nhìn Parkinson “Ansel không phải nói rồi sao, cậu doạ người khác kiểu này là chết người đấy.”

Parkinson âm trầm nhìn Zabini, cùng với nam sinh bên cạnh Zabi “Tôi thật sự rất doạ người sao?”

“Không! Một chút cũng không doạ người!” Hai nam sinh nhỏ yếu dưới thế lực tà ác, không chút cốt khí… khuất phục…

Có Bellatrix ở đó, Narcissa căn bản không cần lo lắng Sirius sẽ gặp vấn đề gì. Nhìn bộ dạng tức giận của Bella cộng thêm sát khí ngút trời vội vàng rời khỏi phòng sinh hoạt chung Slytherin, không khó đoán chút nào, Sirius chị Bella bắt được chắn chắn sẽ cực kỳ thảm.

“Alice, cậu nhìn tân sinh năm nhất kia kìa, thật là yên lặng quá đi.” Giữa các quý tộc rất hay tổ chức các loại vũ hội khác nhau, cho trẻ con nhà mình có nhiều bạn bè cùng lứa. Parkinson chỉ lớn hơn Narcissa một tuổi, khi chưa đi học, thì hai nguời đã gặp nhau rồi, trải qua thời gian một năm, hữu nghị giữa hai người gia tăng đáng kể.

Bởi vì Slytherin lúc trước có môt người không có họ, chỉ có tên, trở thành quái thai của toàn Slytherin. Cho nên trước mắt mọi người đối với họ của Snape không có chú ý lắm, nhưng cái khí thế của cậu… lại khiến người khác rất tò mò.

Đem mình cô lập ra khỏi mọi người, một mình một góc, cả người tản ra hơi thở âm trầm người sống chớ lại gần. Ngày xưa Ansel muốn chui vào góc trốn, còn lôi Lucius theo cùng đó.

“Tân sinh năm nay không có quá nhiều người nổi bật.” Alva Bruni vuốt cằm, quan sát các đồng học xung quanh một lần. Ngay cả thủ tịch năm nhất, thực lực cũng bình thường, nhiêu đó đã đủ để thấy thực lực những người khác như thế nào rồi.

“Tân sinh năm nay, khá có cá tính đấy chứ.” Parkinson hưng phấn nhìn về phía Snape, một người nhỏ như vậy cư nhiên có thể có khí thế khiến người khác sợ hãi, thật đúng là… kích động nha!

… Nhóm rắn nhỏ Slytherin, không phải không có cá tính, đặc biệt dưới một thủ tịch rất có cá tính dẫn dắt thì cá tính càng hiện rõ hơn!

Bruni đã không còn hơi sức đâu mà phun tào, cậu buồn bực đỡ trán.

“Mọi người nói xem, vì sao giáo sư Coimbra chỉ cần gọi mình Ansel vào văn phòng chứ?” Zabini vĩnh viễn nhiều chuyện, hưng phấn tìm chuyện mới để nhiều.

Không biết khi nào, bên này đã vây lại rất nhiều lão xà, kích động nhiều chuyện chung.

“Vừa rồi không phải giáo sư Coimbra tìm thủ tịch nói chuyện, để giải thích một chút Slytherin sao?” Rắn nhỏ một nói.

“Thế vì sao không gọi những thủ tịch khác cùng đi, vậy chẳng phải sẽ hiểu biết toàn diện hơn sao? Hơn nữa, vì sao Dumbledore lại tìm phù thuỷ từ Durmstrang đến nhậm chức, thậm chí đảm nhiệm chức chủ nhiệm nhà chúng ta?” Đây là rắn nhỏ nhiều chuyện thích phân tích thứ hai.

“Uy! Cậu nhiều chuyện quá, kỳ thật… tôi cũng rất tò mò…”

“Vậy cậu còn nói tôi?!”

…..

Lucius đứng ngoài vòng nhiều chuyện, nhìn đám rắn nhỏ nhàm chán đứng đó tình cảm mãnh liệt, nhiều chuyện với nha, tức khắc loại cảm giác cả người vô lực được sinh ra.

Mọi người này, rảnh quá phải không?!!

HẾT CHƯƠNG 51

[HP] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 41 + Chương 42


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: AKKI

-o0o-

Chương 41: Sổ nhật ký thành trạm trung chuyển   

Không đề cập đến sự ghét bỏ của Draco và Ron, Harry lúc này đang gian nan tìm Moni trong biển người. Hồi nãy bởi vì quá nhiều người, cho nên Harry trực tiếp ném Moni đi, lúc này rời khỏi hiệu sách lại tìm không tìm thấy cơ thể cứng ngắc vì bị bóng đè kia.

Không phải bị người khác dẫn lên chứ? Harry vừa tìm kiếm trong đám người, vừa không xác định nhìn dưới chân mình. Trải qua một hồi tìm kiếm, rốt cuộc tìm được Moni phải ngồi xổm vì áo choàng bị nhóm fans hưng phấn dẫm lên.

Nhìn đôi mắt lên án mãnh liệt của Moni, Harry không phúc hậu cười cười, sau đó túm áo choàng của cậu, kéo Moni rời khỏi hiệu sách.

Đến khi Harry và Moni vất vả lắm mới thoát khỏi hiệu sách chật ních người, hai người trưởng thành đánh nhau bất chấp hình tượng trước cửa cửa hàng đã bị Hagrid dùng một tay tách ra.

“Giữ cẩn thận vào, đây có thể là thứ tốt nhất phụ thân mi có thể cho mi đấy.” Thừa dịp ném sách trở về tay vị tiểu thư Weasley tóc đỏ kia, Lucius tự cho là thần không biết quỷ không hay kẹp cuốn sổ nhật ký vào trong sách, không hề hay biết con của hắn và Cậu Bé Vàng vừa bước ra khỏi hiệu sách kia nhìn thấy rất rõ ràng, hơn nữa con của hắn đã chờ đợi thời khác này hơn phân nửa kỳ nghỉ.

Khi Ginny gom mớ sách vở rớt đầy đất, Ron anh trai tốt đến gom phụ em gái, lặng lẽ nhét cuốn sổ vào trong tay áo đã được chỉnh sửa đôi chút, (dựa theo mẫu túi áo biến thành túi tiền, sau đó làm hai cái nút thắt thắc chặt ống tay áo to rộng, túi tiền còn được ếm bùa nới rộng cộng thêm một trận pháp luyện kim để cân bằng trọng lượng, tuỳ thân không gian hoàn mỹ, lúc tắm rửa còn có thể gỡ xuống. Ron chế tạo, độc nhất vô nhị!)

Harry thấy được động tác của Ron, im lặng ra hiệu, ý bảo có gì khai giảng rồi nói.

— Dãy phân cách khai giảng  —-

Tiếng còi chói tai vang lên, tàu tốc hành bắt đầu lăn bánh với cột khói trắng dày đặc phía sau.

Trong toa cuối cùng, Harry cầm trong tay cuốn << Cuộc phiêu lưu với ma cà rồng >>, không thể không thừa nhận, Gilderoy Lockhart tuy rằng bản lĩnh chẳng ra gì, nhưng cách hành văn quả thật không tồi.

Khi Harry đang đọc đến đoạn gay cấn, Ron mở cửa đi vào, ếm cho cửa sổ một bùa xem nhẹ, rút cuốn nhật ký ra quẳng lên trên bàn “Cầm thứ chết toi này đi ngay lập tức!!”

Harry nghe được tức giận ẩn trong giọng nói của Ron, thắc mắc “Cậu làm sao thế?”

“Thứ này tớ mặc kệ! Cậu tự xử lý đi!!” Harry vừa định hỏi tiếp, cuốn nhật ký bỗng nhiên tự mở ra, giống như một cái gương hai mặt mà hiện ra hình ảnh, người hiện lên là một thiếu niên khoảng mười sáu tuổi mặc đồng phục Hogwarts ngồi trên sofa, trên tay còn cầm một quyển sách.

“Xin chào, tôi tự giới thiệu một chút, tôi là Tom Riddle, người mà cậu biết. Tất nhiên, vì phân biệt, tôi không ngại các cậu gọi tôi là Nhật Ký.” Sau đó hình ảnh lại chuyển thành một Tom Riddle khác, tuy nhiên người này trưởng thành hơn người hồi nãy khá nhiều “Tôi là ai hiển nhiên không cần phải nói, mọi người có thể gọi tôi là Mặt Dây Chuyền.”

Hình ảnh lại chợt loé, bối cảnh hình như là một hầm vàng nào đó, Tom Riddle lần này hơi kiêu căng “Tôi là Cúp Vàng, mọi người cứ gọi tôi là Cúp Vàng công tước đi.”

“…” Harry trương đôi mắt cá chết lên nhìn Ron.

“Mấy tên này không biết làm cách nào, biến cuốn sổ nhật ký này thành cái trạm trung chuyển, thậm chí ba người bọn họ còn có thể xuất hiện cùng một lúc!” Ron nghiến răng nghiến lợi “Cậu không biết mấy ngày nay tớ mất ngủ thế nào đâu! Cả ba người bọn họ rảnh quá không có việc gì nên cho tớ xem ký ức, nhưng con mẹ nó là ba người cùng một lúc! Cậu có biết cảm giác một giây trước còn đang ở Hogwarts nghe giảng, giây tiếp theo cầm đũa phép đứng trên chiến trường còn mém bị Avada đánh trúng, không kịp ếm bùa phòng ngự đột nhiên bị Bellatrix vụt ra trước mặt tỏ tình không!” Ức chế nhất chính là, tỉnh lại còn phải nghe ba tên chết tiệt này cười nhạo!

“… Cậu, vất vả rồi.” Tưởng tượng thôi cũng toát hết mồ hôi lạnh!

“Cho nên, cậu nhanh cầm cái thứ chết tiệt này đi đi, mặc kệ cậu cầm đao chém, đốt, ngâm nước hay ướp nọc độc, giải quyết nó ngay! Bố không muốn nhìn thấy gương mặt này một lần nữa!” Hung hăng chọc chọc mặt của Cúp Vàng công tước cao ngạo.

“Ê, đừng chọc mặt tôi coi!” Cúp Vàng bất mãn thay đổi hình ảnh, Nhật Ký vĩnh viễn mười sáu tuổi xuất hiện dưới ngón tay Ron “Weasley, cậu thật sự rất bất lịch sự!” Rõ ràng là Trường Sinh Linh Giá trẻ nhất, nhưng lại là cái lớn tuổi nhất (chế tác sớm nhất, nên già hơn mấy cái khác)

“Tại sao tôi phải lễ phép với cái thứ tàn phẩm mém chút nữa thì giết chết em gái của mình?” Khinh bỉ của Ron sắp xuyên qua nhật ký luôn rồi.

“… Thân là một Gryffindor, cậu quả thật không xứng.” Nhật Ký khô cằn nhận xét câu đánh giá “tàn phẩm” kia.

“Xin lỗi, tôi là Ravenclaw.” Ron cười miệt thị.

“Nón phân loại về hưu rồi sao? Nón mới thật quá thất trách, ngay cả Weasley cũng có thể phân đến Ravenclaw, sao không phân Malfoy đến Hufflepuff luôn đi!” Nhật Ký nhếch mép, lộ ra một nụ cười như có như không.

“Không, tôi nghĩ cái thất trách của nón phân loại chính là ném một tên máu lai ngu ngốc có gan cắt lát chính linh hồn của bản thân mình vào Slytherin.” Có thể bức Ron đến mức nói chuyện cũng mang theo châm chọc sặc mùi Slytherin này cũng xem như bọn Nhật Ký lợi hại.

“Không, tôi chỉ là bị hố! Chuyện này không phải lỗi tại tôi!” Nhật Ký nói đến chuyện này đột nhiên kích động.

HẾT CHƯƠNG 41

Design a site like this with WordPress.com
Get started