[ BSD + HP ] Cuộc Sống Mới – Chương 2 : Xuyên qua rồi ( Hogwarts)


AUTHOR : MIN

-o0o-

 Chương 2: Xuyên qua rồi ( Hogwarts)

Harry đang cảm thấy cực kỳ ngơ ngác, chuyện gì vừa xảy ra, tại sao khi cậu vừa mới bước vào đại sảnh đường thì liền thấy một cái hố cực kì bự trên trần nhà. Không những thế, đám người vừa rơi ra trong hố là ai, sao ăn mặc lạ vậy, hình như không phải phù thủy đúng không?

Mà nói đến đám người vừa rơi xuống kia, Atsushi đang vô cùng kinh ngạc, không phải họ chết rồi sao, sao lại xuất hiện ở đây, mà đây là đâu. Cách bài trí lạ quá, không phải là cung điện đấy chứ, mà sao nhiều người thế, không phải là đang tổ chức vũ hội đó chứ, tại sao ở đây nhiều người mặc áo choàng đen vậy, chẳng lẽ không phải vũ hội mà là đám tang.

Mà khoan, đây không phải là điều quan trọng, quan trọng là mọi người có bị làm sao không kìa. Atsushi quay ngoắt đầu lại, thấy Kunikida-san đang lầm bầm gì đó xong rồi ghi vào cuốn sách lý tưởng của mình, còn Dazai-san, anh đang định làm gì vậy, không phải là đang rủ người ta đi tự tử đôi đó chứ. May quá, trước khi Dazai-san kịp nói gì thì Kunikida-san đã kéo anh ấy lại rồi. Thấy im lặng thế này cũng chả phải hay ho gì cho cam, Atsushi liền mở miệng ra hỏi:

-Etou, xin cho hỏi nơi này là đâu vậy?

Hỏi xong, Atsushi liền ngớ người ra một lúc, tiếng cậu vừa nói không phải tiếng nhật mà là tiếng…anh? Cậu không được đi học nên biết rất ít tiếng anh, mà sao bây giờ lại mở miệng ra là nói tiếng anh rồi, còn hiểu được nghĩa nữa cơ.

Nghe thấy Atsushi nói, Dazai liền quay phắt lại hỏi:

-Ủa, Atsushi biết nói tiếng anh hả?

Vừa hỏi xong, Dazai cũng đơ hai giây luôn, hắn nói tiếng nhật mà, sao lại biến thành tiếng anh rồi. Không phải nói là Dazai không biết tiếng anh, tuy rằng không đi học nhưng khi còn trong Mafia Cảng, hắn đã thông thuộc tiếng anh, pháp, đức rồi. Nhưng mà câu vừa rồi hắn định nói bằng tiếng nhật mà, có phải tiếng anh đâu.

Các giáo sư ngồi trên kia cũng đơ luôn rồi, họ nói tiếng anh, họ là người anh hả, nhưng mà kiểu tóc, dáng hình này là của người Nhật mà. Dumbledore vẫn còn chút thắc mắc đứng lên trả lời câu hỏi của bé tóc trắng:

-Chào các con, đây là ngôi trường phù thủy và pháp sư Hogwarts. Nào, các con của ta, nói cho ta biết các con đến từ đâu và tại sao lại ở đây?

Lần này thì Dazai là người trả lời:

– Chúng tôi đến từ Yokohama, Nhật Bản và xuất hiện ở đây vì có một dải sáng kì lạ mang chúng tôi đến đây. Chúng tôi không phải là con của ông thế nên đừng gọi như vậy.

Dumbledore chưa kịp đáp trả thì tự nhiên giáo viên Trealowney đứng lên, hai đôi mắt cô vô hồn, một giọng nói cất lên, tuy nhỏ nhưng dường như tất cả mọi người đều nghe thấy:

-Ta là Merlin, vị thần của thế giới phù thủy, ta đã đưa các ngươi đến thế giới phù thủy, đây là một thế giới hoàn toàn khác, ở đây không xuất hiện dị năng giả, hoặc nói cách khác là dị năng giả đã biến mất khỏi thế giới này. Ta đưa các ngươi đến đây vì một lý do, tạm thời không thể nói ra được. Ta đã làm các ngươi quay lại một vài tuổi để các ngươi có thể đi học ở đây, còn nữa, để thuận tiện cho việc nói chuyện, ta đã điều chỉnh ngôn ngữ của các ngươi thành tiếng anh và ta cũng đã cho các ngươi mang những năng lực y như phù thủy. Mong các ngươi có thể hòa đồng mà sống ở thế giới này.

Nói xong, cô trở lại bình thường, ngơ ngác nhìn mọi người nói:

-Tôi vừa mới làm gì mà mấy người nhìn tôi kì lạ như vậy?

Giáo sư Mc.Gonagall trầm ngâm rồi nói:

-Tôi nghĩ ý của Merlin chính là các vị đây trở thành học sinh của trường chúng ta. Cụ sẽ không phiền nếu ta tiếp tục lễ phân loại cho những vị khách nhỏ tuổi này chứ?

Cụ Dumbledore nói:

-Đương nhiên là không có vấn đề gì cả, nhưng mà xin hỏi những vị khách nhỏ tuổi này một chút, dị năng giả là gì và tên tuổi của các vị?

Fukuzagawa đứng lên mở đầu:

-Tôi tên là Fukuzawa Yukichi, dị năng giả là người có năng lực đặc biệt, năng lực của tôi gắn liền với thanh kiếm này, hiện tại tôi đang là 28 tuổi

-Kunikida Doppo, năng lực của tôi là biến mọi thứ tôi viết thành đồ vật, 13 tuổi

-Edogawa Ranpo, năng lực của tôi là Siêu suy luận, 13 tuổi

-Yosano Akiko, năng lực là cứu được người sắp chết, 14 tuổi

– Miyazawa Kenji, năng lực là có thể bê đồ nặng bao nhiêu cũng được hết, 11 tuổi.

-Tanizaki Junichiro, năng lực tạo ảo ảnh, 12 tuổi.

-Dazai Osamu, năng lực vô hiệu hóa năng lực của người khác, 12 tuổi.

– Nakajima Atsushi, năng lực hóa hổ, 11 tuổi.

– Izumi Kyouka, năng lực Bạch tuyết dạ xoa, 11 tuổi.

– Tanizaki Naomi, em gái của Tanizaki Junichiro, người bình thường, bây giờ là phù thủy, 11 tuổi.

-Haruno Kiraco, người bình thường, hiện tại là phù thủy, 25 tuổi.

Cụ Dumbledore đứng lên nói:

– Vậy thì Fukuzawa, thầy sẽ làm giáo sư dạy cách phòng thủ nếu không có pháp thuật trợ giúp, còn cô Haruno có thể dạy môn Muggle học.

– Thưa ông, có thể nói cho tôi biết Muggle là gì?-Haruno hỏi

– Muggle là cách gọi người bình thường ở thế giới phù thủy. Còn bây giờ, hãy phân loại cho những học trò kia rồi bước vào bữa tiệc nào.

Giáo sư Mc.Gonagall đứng dậy và nói:

-Khi ta đọc đến tên ai thì người đấy sẽ lên đây và đội chiếc nón này.

– Kunikida Doppo: Hufflepuff

– Edogawa Ranpo: Ravenclaw

– Yosano Akiko

Chiếc nón cân nhắc một hội, cuối cùng cũng ra quyết định cho cô vào Slytherin.

– Miyazawa Kenji: Hufflepuff

-Tanizaki Junichiro: Gryffindor

-Nakajima Atsushi: Gryffindor

-Tanizaki Naomi: Gryffindor

-Izumi Kyouka: Gryffindor

-Dazai Osamu:

Ngay khi giáo sư Mc.Gonagall vừa cầm chiếc nón lên thì chiếc nón đã la oai oái:”Đừng đội ta lên, ta sẽ bị cắt thành nhiều mảnh mất, Slytherin, chắc chắn là Slytherin.”

Durmstrang

Xa về phía bắc, trong khu vực của những ngọn núi tuyết, nằm trong một lâu đài ẩn trong thung lũng. Vị trí của nó không thể được truy tìm bởi Muggle hay ma thuật.

Những diễn biến bên trong và lạm dụng ma thuật không thể được phát hiện theo luật. Mùa đông sẽ không bao giờ qua, và khí hậu sẽ không bao giờ ở trên mức đóng băng. Mặt trời và hơi ấm của nó chỉ là một ký ức xa xôi, mờ dần vào bóng tối chính là nơi này.

Để có thể đánh bại một cái gì đó, bạn phải hiểu nó. Trường học ma thuật chuyên về Nghệ thuật Hắc ám, không nơi nào khác dám phơi bày giới trẻ thế giới trước những kiến ​​thức như vậy vì sợ họ trở nên lạc lõng với nó.

Tin đồn bay về nơi này, từ tai đến tai bạn đều có thể nghe thấy họ nói chuyện rôm rả khi họ nói về những sự kiện không giải thích được, cái chết và điều kiện khủng khiếp của trường.

                                                    Đây là Viện Durmstrang. Hãy từ bỏ tất cả hy vọng, các ngươi bước vào.

                           Trích từ: http://durmstrang.wikifoundry.com/

____________________________________________________________

Và cũng ngay tại nơi này đây, đang diễn ra một màn gà bay chó sủa.

Krum cảm thấy là số mình cũng may mắn lắm, sau khi hiệu trưởng gọi anh lên khen thưởng trước toàn trường thì đột nhiên có một cơn bão rất mạnh thổi qua. À mà cũng chẳng biết có phải bão hay không, chỉ thấy một cơn lốc xoáy cực kì lớn vừa ở chỗ anh đứng lúc nãy. Ôi Merlin, có phải nếu anh không bước xuống kịp lúc thì đã tan xác rồi hay không.

Vì xuất hiện lốc xoáy nên hiện tại có rất nhiều gió kéo về phía đại sảnh đường của Viện Durmstrang, khiến nơi đây đã vốn âm u và lạnh lẽo lại tăng thêm gấp bội. Từ một đại sảnh đường đang nghiêm trang sạch sẽ thì đột nhiên lại biến thành một đống hỗn độn, có cả những học sinh xui xẻo bị cả dĩa đầy ắp đồ ăn đổ lên người, nhưng mà lại không ai dám ném vào cơn lốc xoáy một câu thần chú nào cả, đơn giản là bởi vì sát khí tỏa ra từ lốc xoáy rất mạnh, không ai dám nâng đũa phép lên cả.

Karakoff nhíu mày, hoảng sợ nghĩ, đây là chuyện gì vậy, trong lịch sử trường Durmstrang chưa từng xảy ra việc này, sao có thể. Nếu chỉ có chừng đấy thì ông không cần phải sợ hãi, ông sợ hãi bởi vì sát khí tỏa ra từ đấy rất mạnh, mạnh hơn của Lord Voldermort gấp 20 lần, làm cho ông không dám nhúc nhích một tí nào cả.

Cơn lốc xoáy tan dần, làm hiện ra một đám người đứng ở bên trong, Chuuya nhíu mày, đây là đâu, cách bài trí có vẻ được, nhưng mà bẩn thỉu quá đi. Đồ ăn bay khắp mọi nơi, làm cho đây giống như bãi chiến trường, còn đâu cái vẻ lạnh lùng hoa lệ của căn phòng nữa chứ.

Nhìn sang mọi người, ngoài mặt thì thấy đang lạnh lùng, thản nhiên như thế thôi, nhưng mà Chuuya biết trong lòng họ đang hoang mang tột độ, nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt cool ngầu và tỏa sát khí.

Thấy không ai có chuyện gì cả, Chuuya nhìn xuống đám nhóc loi nhoi ở dưới “bãi chiến trường” kia, có mấy đứa 18 tuổi chắc là lớn nhất trong đám này đi. Còn cái đám người lớn ở trên, sao không ai mở miệng trước hết vậy, biết thế là bất lịch sự lắm không, giải thích cho bọn tôi chuyện gì đi chứ. À khoan, nhìn cái mặt tái mét thế kia chắc cũng chẳng biết chuyện gì đang xảy ra đâu đúng không.

 Mà tất cả ở đây đều mặc áo chùng đen và đeo cái mũ chóp nhọn kì lạ, chẳng lẽ là một tổ chức gì đấy, nhưng mà thấy ăn mặc như thế này thì giống phù thủy ghê ha. Nhưng mà chắc không phải phù thủy đâu, làm gì có phù thủy thật ngoài đời , chắc là đang cosplay rồi.

Tầm 10 phút qua đi, chả thấy ai lên tiếng cả. Chuuya bực tức quát lên:

-Mấy người kia, nơi đây là đâu, các người là ai? Biết không lên tiếng là bất lịch sự lắm không.

Các vị giáo sư âm thầm rơi lệ, các vị tỏa sát khí ra nhiều thế kia thì ai dám lên tiếng. Mà các vị cũng có lên tiếng đâu.

Năm phút sau vẫn không ai trả lời, Chuuya bực mình, giẫm một cái “nhẹ” xuống sàn, trên sàn liền xuất hiện một cái hố mới. Quát:

-Các ngươi có trả lời không thì bảo, ta giết cả lũ bây giờ.

Nói xong, Chuuya bắt đầu im lặng, trong đầu một đống dấu hỏi chấm nổi lên. Ủa, sao mình lại nói tiếng đức.

Các vị giáo sư lại âm thầm rơi lệ, xót thương thay cho cái sàn nhà.

Karakoff run rẩy đứng lên, cố làm mặt lạnh, thật ra trong lòng ông đã sớm muốn tìm nơi nào để tự tử rồi. Cố giữ lấy giọng bình tĩnh, ông hắng giọng trả lời:

-Đây là Viện Durmstrang ở Đức, chúng tôi là phù thủy. Xin hỏi rằng các vị đến từ đâu và sao lại xuất hiện ở đây.

Mori trả lời:

-Chúng tôi đến từ Yokohama, Nhật Bản, chúng tôi ở đây vì chúng tôi bị ngã vào một cái hố, rồi liền xuất hiện ở đây.

Mori trả lời xong, nghĩ thầm trong đầu, ra là thế, ngôn ngữ của ông bị biến thành tiếng đức rồi. Vừa nãy nhìn Chuuya nói tiếng đức xong rồi đứng đơ một lúc, ông đã phát hiện rằng có điều gì đã thay đổi, quả nhiên là ngôn ngữ đã bị thay đổi.

_____________(tạm tua qua phần giới thiệu của Merlin, chả có gì thay đổi đâu, ngoại trừ tiếng đức thôi và thêm phần giới thiệu dị năng giả là gì)

-Vậy thì các vị đây, có muốn trở thành học sinh của Viện Durmstrang không?

Mori cúi người nói:

-Được thôi, vậy thì chúng tôi cũng nên nói danh tính cho các quý ngài biết chứ nhỉ. Tôi là Mori Ougai, năng lực của tôi là Elise-chan xinh xắn đáng yêu này, hiện tại 28 tuổi.

-Ozaki Kouyou, năng lực Quỷ Vàng(金色 夜叉), 27 tuổi.

-Akutagawa Ryunosuke, năng lực La Sinh Môn, 11 tuổi.

-Nakahara Chuuya, điều khiển trọng lực, 12 tuổi.

-Kaji Motojirou, không bị thương bởi những quả bom của mình, 12 tuổi.

-Yumeno Kyuusaku, gọi là Q, gieo rắc nỗi sợ, 11 tuổi.

-Hirotsu Ryuurou, (năng lực mình không biết, có bạn nào nói cho mình với), 30 tuổi.

-Tachihara Michizou, người bình thường, hiện tại phù thủy, 11 tuổi.

-Akutagawa Gin, người bình thường, hiện tại phù thủy, 11 tuổi.

-Higuchi Ichiyou,  người bình thường, hiện tại phù thủy, 12 tuổi.

HẾT CHƯƠNG 2

[ BSD + HP ] Cuộc Sống Mới – Chương 1 : Trận chiến kết thúc


AUTHOR : MIN

-o0o-

“Bùm” một tiếng nổ vang lên, báo hiệu cuộc chiến đã đến hồi kết, thanh niên tóc nâu lặng yên giơ súng lên và “Pằng” viên đạn xuyên đầu kẻ thù, thế là trận chiến kết thúc.

“Dazai-san?” Atsushi cất tiếng gọi khi thấy người thanh niên tóc nâu vừa kết liễu kẻ thù xong đứng yên ở đấy, ngạc nhiên vì người này không hành xử như bình thường.”Anh không sao Atsushi, Chuuya thế nào rồi?”Dazai cất tiếng hỏi.

“Anh ấy ổn rồi ạ, mà ta mau về thôi, sếp đang gọi” Atsushi vừa nói vừa bước về phía trụ sở. Vậy là cuối cùng trận chiến này cũng kết thúc, cả hai bên đều có những tổn thất nhất định, bên Mafia Cảng thì hơn một nửa số người đã chết, các lãnh đạo đã bị trọng thương lớn về cuộc chiến; bên Trụ sở Thám tử cũng chả tốt hơn, mọi người đều bị đánh đến dở sống dở chết, hầu như không còn sức lực nào cả. Trận chiến lần này cả hai bên lại phải hợp tác với nhau, tuy rằng không vui vẻ gì nhưng ít nhất vẫn có thể đánh bại được Fyodor, nhưng mà có trời mới biết đến đây đã là kết thúc chưa chứ.

Về đến trụ sở, Atsushi ngạc nhiên trước bữa tiệc nho nhỏ đang được diễn ra để chúc mừng hai người đã giành được thắng lợi trở về. Ngước mắt lên nhìn cấp trên của mình, thấy Dazai dường như chẳng ngạc nhiên lắm, Atsushi thầm nghĩ “Chắc anh ấy cũng đã quen với các tiệc kiểu này rồi.”. Khi tiệc vừa mới bắt đầu, một tiếng nổ vang lên, trước khi chết mọi người thấy được một dải sáng màu trắng lóe lên rồi đột nhiên biến mất.

Bên trụ sở Mafia Cảng cũng như thế, khi các lãnh đạo trở về từ cuộc chiến vừa hồi phục xong thì bỗng nhiên bị Boss kéo đi tham gia bữa tiệc chúc mừng thắng lợi khiến Chuuya điên tiết lên, trong lòng rủa thầm cái vị Boss kia không biết bao nhiêu lần, vừa mới về chưa được nghỉ ngơi gì đã bị kéo đi tiệc tùng. Bên cạnh thanh niên đang điên tiết kia là một người có mái tóc highlight trắng đen đang mang một vẻ khá là trầm ngâm đang thầm nghĩ là con hổ đáng ghét kia đang thế nào rồi. ” Này Akutagawa, cá thu thế nào rồi” Chuuya cất tiếng hỏi. “Dazai-san không sao cả, đã trở về Trụ sở Thám tử rồi ạ.” Akutagawa trả lời. Chuuya đá tung cánh cửa ở trước mặt ra và nhìn thấy một bàn tiệc linh đình, Boss đang đứng một bên nói chuyện với Kouyou-san một cách rất chi là vui vẻ, Chuuya vừa bước qua cánh cửa định tiến về phía bàn tiệc thì một tiếng nổ vang lên, cuốn tất cả vào một vòng xoáy.

Giờ hãy tua lại vài phút trước, Alice đã thắng Merlin một trò cá cược  và hình phạt của Merlin là phải làm một vài cảnh Full HD không che với Arthur và đưa hai tổ chức siêu nhiên bất kì tới thế giới phù thủy. Thế là hai tổ chức của chúng ta đã vô cùng tốt số mà được chọn trước khi chết.

HẾT CHƯƠNG 1

[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 25: Lão Sư Tử Đáng Giận


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên, Tsuki

-o0o-

Chương 25: Lão Sư Tử Đáng Giận

Ansel mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhìn xung quanh trống rỗng mà chua xót. Vừa rồi………….. Vừa rồi y vừa mới nhìn thấy lão sư của mình, bây giờ vì cái gì không thấy nữa!! Nếu không muốn xuất hiện, vậy thì còn xuất hiện trước mặt y làm cái quái gì!! Từ ngàn năm trước, Ansel đã biết, y chính là gánh nặng của lão sư của mình! Là một cái gánh nặng không ném đi được!

Cho đến bây giờ, Ansel vẫn còn nhớ rõ ràng Gryffindor đó nói với y cái gì “Ansel Malfoy, trò trừ bỏ gặp rắc rối, để cho Salazar đi giải quyết, trò còn có thể làm cái gì nữa!”

Y xác thật là một người yêu gặp rắc rối, mỗi lần đều là lão sư giả quyết giùm y. Cho nên, lão sư thật sự không muốn y nữa sao? Lần này lão sư xuất hiện, nhìn thấy y liền biến mất, lão sư thực sự không cần y nữa rồi

Ansel ngồi dậy, vùi đầu vào trong gối ô ô khóc. Ansel à, sao ngươi không nghĩ đến, hồi nãy chỉ là ảo ảnh mà thôi?!!

Salazar trở lại trang viên của mình, tìm kiếm khắp nơi hồi lâu, tìm ra hai con khô ( ý là dược liệu đã khô rồi á, mà tui không tìm được từ nào miêu tả, đành phải dùng từ con khô này vậy ). Hắn nhẹ nhõm thở phào, đem hai con khô này đưa cho gia tinh, ra lệnh cho bọn chúng bảo quản cho tốt. Có lẽ, mấy gia tinh này có thể làm cho nó từ con khô thành con không khô nữa đi, không nên khinh thường năng lực của gia tinh.

Chờ đến lần thứ hai trở lại trang viên Ansel, đi xem học sinh bảo bối cộng thêm con nuôi Ansel nhà mình, Salazar liền nghe được một trận “ô ô” khóc vô cùng thương tâm. Tâm Salazar liền đau đớn, chạy nhanh đến ôm tiểu gia hoả đang ngồi trên giường gào khóc vào trong lòng, không ngừng an ủi : “Sao lại khóc? Đừng khóc đừng khóc, lão sư mang em đi chơi nhé, được không?”

Ansel khi được Salazar ôm vào torng lòng cũng đã ngây ngẩn, ngây ngốc nắm chặt áo của hắn, sợ hắn lại lần nữa biến mất “Lão…………………… lão sư, hồi nãy con nhìn thấy thực sự là người?!”

Salazar cũng không trả lời câu hỏi đó của Ansel, chỉ giúp y lau nước mắt, sau đó mới chậm rãi mở miệng “Vậy em nói xem, người em hiện tại thấy có phải là ta hay không?”

Nước mắt của Ansel bị Salazzar lau hết rồi, y cũng quên khóc, chỉ vươn móng vuốt ra nhéo nhéo mặt Salazar, kéo lên một chút sau đó lại kéo xuống một chút, là xúc cảm quen thuộc này. Ansel vội vàng cười lấy lòng buông móng vuốt của mình xuống, xoa xoa khuôn mặt bị y niết đỏ của Salazar, làm nũng “Lão sư lão sư, thật là người a!”

Salazar bất lấy hai cái móng vuốt làm loạn trên mặt mình của y, xoa đầu Ansel, cười như không cười nhìn y “Không phải là thật, không lẽ là ma?”

Ansel ngây ngốc cười với Salazar, hy vọng Salazar đại nhân không nhớ cái hành vi niết mặt hắn hồi nãy của y. Ansle nhanh chóng dụi đầu vào trong ngực Salazar, giống như mấy động vật nhỏ làm mỗi khi muốn chủ nhân mình vuốt ve vậy, ở trong lòng ngực Salazar tuỳ ý cọ cọ, “Lão sư lão sư, con rất nhớ người.”

Nghe âm thanh làm nũng mềm mại của Ansel, tâm của Salazar cũng nhanh chóng nhũn ra, một tay xoa đầu y một tay ôm lấy eo y sợ y ngã xuống giường “Ừm, ta cũng rất nhớ em.”

Thật sự thật sự, rất muốn.

Nghe những lời âu yếm không giống bình thường chút nào của hắn, Ansel đang ngốc trong lòng Salazar cười to, y như thằng dở người vậy. Cực kỳ cực kỳ ngu ngốc, chợt sắc mặt cứng đờ, như là nhớ đến cái gì đột nhiên ngẩng đầu lên, thập phần nghiêm túc nhìn Salazar chất vấn “Lão sư, người làm sao có thể chạy từ 1000 năm trước đến đây, thành thật trả lời cho con! Bằng không…… Bằng không………con sẽ đi đốt cái trang viên của người cho người xây lại!”

“Khụ khụ……..” Nghe Ansel tái nhợt vô lực uy hiếp, Salazar cố gắng khắc chế mình không cười ra tiếng tránh kích thích đến tâm trí trẻ thơ của Ansel “Cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ là sau khi ta rời khỏi Hogwarts, tự nhiên bị một trận lốc cuống đi, sau khi mở mắt ra liền thấy mình đang nằm trong phòng ngủ của trang viên. Gia tinh trong nhà xuất hiện, nói cho ta tình huống của em, sao đó ta mới phát giác được mình đã xuyên đến 1000 năm sau. Cho nên ta liền chờ đến ngày nghĩ lễ giáng sinh, liền tới rồi.”

‘Liền tới trang viên của em, ôm cây đợi thỏ.’ Câu kế tiếp này Salazar không dám nói ra, hắn sợ hắn nói ra, Ansel sẽ hoá thành con thỏ hung hăng muốn cắn hắn một ngụm, cái đó rất đau đấy.

Ansel vội vàng lột đồ của Salazar xuống, vuốt lên vuốt xuống trên người hắn, sắc mặt khẩn trương “Không sao chứ? Có bị thương ở đâu không, người là một trong bốn nhà sáng lập của Hogwarts, quái nào lại có thể bị một cái lốc xoáy cuống đi chứ!!!”

Salazar tuỳ ý Ansel sờ tới sờ lui trên người mình, cũng không ngăn cản “Nếu không bị cuốn tới, làm sao ta có thể tìm được em?”

Ansel đỏ mặt, ghé vào lòng Salazar không ngẩng đầu, chỉ rầu rĩ nói: “Lão sư, con ngay từ đầu cũng chỉ là một đứa thu hút rắc rối, suốt ngày bắt người giải quyết dùm, ngài không cảm thấy con là gánh nặng hay sao?”

Cẩn thận ngẫm lại lời của Gryffindor, thật sự, y vẫn chưa bao giờ giúp lão sư cái gì, chỉ dính bên người lão sư thời thời khắc khắc đề phòng Gryffindor tới gần.

Salazar đen mặt, xoa xoa đầu Ansel an ủi “Đây là ai nói?”

“Godric Gryffindor.” Ansel uỷ khuất nói, tuy rằng đây là sự thật, nhưng mà dựa vào đâu mà cái lão sư tử đó dám nói y, lão sư của y vẫn chưa nói gì mà.

Salazar âm thầm nghiến răng, sớm biết thế, lúc trước trước khi rời Hogwarts hung hăng kéo cái tên sư tử ngu ngốc đó ra đập một trận là được rồi, cư nhiên tranh thủ lúc hắn không chú ý nói mấy lời đó với Ansel, tên sư tử ngu ngốc đáng chết.

“Lão sư, con không phải là gánh nặng của người phải không?”  Ansel ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng nhìn Salazar “Con cũng có thể giúp lão sư rất nhiều thứ, nấu cơm giặt đồ rót nước bưng trà nấu cơm đấm lưng bóp eo, cái gì cũng được!” (Khụ, bóp eo ở đây là mát xa nhé, không phải làm mấy chuyện bậy bạ gì đâu)

Sinh con có thể không? Salazar không dám nói thẳng, chỉ dám hỏi trong lòng. Chỉ là, trong đầu phải mang Gryffindor ra đập một phát lại đạp một phát mới cảm thất thoải mái, đánh chết cái tên sư tử ngu ngốc nói bậy với Ansel. Nếu không phải Gryffindor chết từ đời nào rồi, thì bây giờ chắc cũng sắp chết dưới tay một trong bốn nhà sáng lập Hogwarts rồi đấy.

Salazar lau mấy giọt nước mắt ngay khoé mắt của Ansel đi, đôi mắt đỏ ôn nhu nhìn y “Về sau chờ lão sư già rồi, phiền Al nấu cơm giặt đồ rót nước bưng trà nấu cơm đấm lưng bóp eo cho ta, thế nào?”

“Ừm ừm, chờ lão sư già rồi, tóc đều bạc hết, có râu bạc thật dài, con sẽ hiếu kính người thật tốt!” Ansel vui vẻ quơ quơ miêu tả tương lai tốt đẹp, hiển nhiên là chỉ tốt đẹp với Ansel mà thôi, chứ với Salazar thì không hề!

Râu bạc?! Nếp nhăn đầy mặt?! Còn có đốm đồi mồi?!!! Sau đó, Ansel vẫn còn trẻ trung đứng bên cạnh đỡ hắn? Phía sau là thê tử của Ansel?!! Sao có thể, Salazar hắn mới sẽ không để cho cái loại tình huống này xuất hiện!

Salazar tận lực duy trì biểu cảm vui vẻ, tán đồng với mấy cái Ansel nói, sau đó trong lòng hung hăng giải toả lên bù nhìn Gryffindor. Đáng chết Gryffindor, lại tự tiện xen vào chuyện của người khác. Chuyện của hắn với Ansel, ai cần cậu ta nhúng tay vào!! Nếu không phải vì cậu ta là bạn của hắn, là người thành lập Hogwarts, thì ngay tại cái lúc cái đám học sinh Gryffindor đó ếm cho Ansel một cái bùa chết chóc, hắn đã đem tên sư tử này ra đập cho tàn phế!

HẾT CHƯƠNG 25

Park Hoonwoo: Cầu cmt cầu cmt, trứng rấn cần mỡ, bắp cần bơ, tui hổng cần like, cần conment cơ~

[ HP Đồng Nhân ] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 145: Tiệc trà chiều của gia tộc Black


EDITOR : YURI OZAKI

BETA : AKKI

-o0o-

Những chuyện xảy ra trong bài thi ở buổi sáng, ngay chiều đó báo chí đã bay đầy trời, so với kết quả chiến thắng tuyệt đối của học viện Hogwarts, điều còn oanh động hơn chính là con trai của gia tộc Mafloy có chuyện không thể nói với một phù thủy Gryffindor gốc Muggle. Chuyện của Godric ngược lại không tạo ra ảnh hưởng lớn gì, dù sao cái tên Gorril Jean này chưa từng tạo nên tin tức gì, nhiều lắm cũng chỉ là một học sinh vô cùng ngưỡng mộ giáo sư của mình mà thôi.

Trên《 Nhật báo tiên tri 》, toàn bộ lời của Rita Skeeter nói chính là ba hoa chích choè, người phụ nữ này trước đây từng mất tích một thời gian có vẻ đã trải qua không ít khổ sở, biểu hiện trực tiếp nhất là không hiểu sao cô sợ việc biến thân thành Animagus, cũng vì thế, cô mất đi không ít cơ hội thám thính được những tin tức tốt.

Buổi trưa qua đi, Sirius ở nhà đọc báo, thấy tiêu đề vô cùng nổi bật ‘Quý tử nhà Mafloy cùng một thiếu nữ hoàn toàn không thuộc giới quý tộc máu trong yêu nhau’ liền cảm thấy thật sung sướng, hắn nhớ Harry từng nói qua Mafloy nhỏ kia cũng không tệ lắm, gia tộc Mafloy lần này xuất hiện một kẻ dị tộc sao? Sirius lại nghĩ tới người chị họ Andromeda kia, người chị họ mà hắn thích nhất vì gả cho Muggle mà bị đá ra khỏi nhà. 

Sirius nghiêng đầu cười, nếu lời báo nói là thật, chỉ sợ Mafloy lớn đã tức đến phát điên rồi. Tuy rằng hắn không quá thân với Draco, nhưng nếu đứa bé kia mà bị đuổi ra khỏi nhà, vậy bất kể thế nào thì hắn hay Andromeda đều rất vui long mà giúp đỡ.

Đang mải nghĩ ngợi, một con cú mèo đầu ưng bay tới.

Thư? Sirius buồn bực, ai lại tìm hắn ngay lúc này, kéo bức thư xuống, hắn ngẩn người, chỗ niêm phong của bức thư rõ ràng là gia huy của gia tộc Mafloy.

Sirius:

Thật lâu không gặp. Không biết cậu có hứng uống một ly trà chiều cùng nhau chứ?

Chị họ của cậu, Narcissa.

Sirius chớp mắt, hắn đọc lại bức thư một lần nữa, phía dưới bên phải bức thư còn bổ sung thêm một địa chỉ rõ ràng, là tên một nhà hàng nhỏ ở làng Hogsmeade.

Sirius gãi đầu, chẳng lẽ con trai chị ấy thật sự bị đuổi ra ngoài? Sirius cũng không phải là ghét bỏ gì người chị họ này, năm đó mình bị phân tới Gryffindor, Narcissa vẫn chăm sóc hắn như cũ, sở dĩ sau này không gặp mặt nữa hoàn toàn là vì hắn không quen nhìn thấy Narcissa phục tùng theo an bài của gia tộc, mà gả cho tên Mafloy đáng ghét chết tiệt kia.

……

Làng Hogsmeade.

Narcissa đang ngồi trong một gian phòng khá tốt, đối diện bà là Andromeda.

Andromeda Tonks là chị họ của Narcissa, năm đó cô chọn vào nhà Ravenclaw, xuất thân từ gia tộc lâu đời lại chọn Ravenclaw cũng không có gì dị nghị, cuối cùng điều làm cho Andromeda bị đuổi ra khỏi nhà là vì cuộc hôn nhân của cô.

“Narcissa, nhiều năm rồi không gặp.” Người phụ nữ tóc đen dài, mắt xám nở nụ cười cảm khái, cô cũng không nghĩ tới có một ngày người em gái này sẽ tìm tới cô, lại nói thế nào thì, người em này cũng đã là một Mafloy.

“Chị hẳn đã rất hạnh phúc.” Nhìn gương mặt tươi cười đầy ôn hòa của Andromeda, Narcissa khẳng định nói.

Sau khi nghe được lời Andrea khuyên nhủ vào buổi sáng, Narcissa có cảm giác ẩn ẩn lo lắng, đặc biệt với những từ Andrea dùng để nhắc tới Elise, cố chấp, nhưng nếu là Slytherin thì đều có tính cách đặc biệt này, nhưng khi đặt trên người gia tộc Black thì lại càng làm cho người ta sởn tóc gáy hơn.

Tuy Narcissa rất ít khi biểu đạt ý nghĩ của mình, nhưng bà lại rất thông minh, bà đã chú ý tới rất nhiều chi tiết: Kreacher rất nghe lời, chỉ có duy nhất một lần khi nhìn thấy Elise, lời người này nói —— nhắc tới Azkaban và bộ phép thuật.

Narcissa đã từng thử trộm hỏi qua gia tinh trong nhà, mà các gia tinh trong trang viên gia tộc, chúng cũng không biết Leanly và Andrea trở về, bởi vậy có thể thấy được, hai vị này cũng không muốn can thiệp quá sâu vào điều gì, họ cư xử với hậu duệ nhà mình có thể coi là hiền hoà. Còn có vị Roger vẫn luôn răng dạy mình và chồng kia, nhìn từ cách nói chuyện, cũng là một người khá tùy ý, vị Weasley cải trang tới trường đi học kia nữa, càng không cần phải nói tới.

Cố tình chỉ có mình Elise Black, số 12Quảng trường Grimmauld khẳng định đã thuộc quyền khống chế của cô ấy, hơn nữa cô ấy còn biết tới Bella, thành viên khác trong gia tộc nhất định cũng đã rất rõ ràng tình huống này. Narcissa càng nghĩ càng sợ hãi, nữ tộc trưởng gia tộc Black, tuyệt đối không đơn giản, cũng không biết “Tính tình không ổn” trong miệng Andrea rốt cuộc là theo cấp bậc nào.

“Ân.” Trong đầu Andromeda hiện ra gương mặt của chồng và con gái mình: “Chị cũng không hối hận về sự lựa chọn lúc trước.”

Lúc này, cửa bị đẩy ra.

“Andromeda?” Sirius vừa vào cửa liền kinh ngạc phát hiện trừ Narcissa đang ngồi, cư nhiên còn có Andromeda.

“Sirius? “Andromeda cũng lắp bắp kinh hãi, sau đó cô nhìn qua Narcissa.

“Đã lâu rồi chúng ta không tụ lại một chỗ nói chuyện cùng nhau.” Narcissa ý bảo Sirius lại đây ngồi.

Sirius sảng khoái ngồi xuống, nhìn thẳng Narcissa, cuộc gặp mặt này quá đột ngột: “Con trai chị không xảy ra chuyện gì chứ?” Điều duy nhất Sirius có thể nghĩ đến chỉ có cái này, vì thế hỏi thẳng ra ngay.

Andromeda cũng đã đọc báo hôm nay, cô lo lắng nhìn em gái nhỏ của mình: “Điều trên báo nói là thật sao?”

Narcissa sửng sốt, không nghĩ tới Sirius lẫn Andromeda đều nghĩ đến cái này đầu tiên, bà hơi nhếch khóe miệng: “Xem như là thật.”

Sirius lập tức vung nắm đấm lên: “Tên Mafloy chết tiệt kia làm khó chị?” Ngữ khí phẫn nộ giống như nói nếu Malfoy giận chó đánh mèo với bà liền hung hăng cắn cho ông ta một cái.

Narcissa đột nhiên cười rộ lên, bà nhớ tới khi Sirius còn nhỏ, nhìn hắn y như một người bảo vệ to lớn đứng cạnh mấy người chị lớn của mình, nếu có ai bắt nạt họ, hắn liền hung hăng đánh người đó: “Không có, Lucius luôn rất tốt với chị.”

Hừ một tiếng, Sirius quay đầu, tên tử thần thực tử ngạo mạn độc ác kia tốt chỗ nào? Con công suốt ngày chỉ biết làm điệu đáng chết!

“Vậy con trai em…” Andromeda do dự tìm từ, cô không cho rằng gia tộc Malfoy muốn có một phu nhân là phù thủy gốc Muggle.

“Không cần lo, anh ấy sẽ tiếp thu được thôi.” Narcissa nhún vai: “Nếu đây là lựa chọn của rồng nhỏ.”

Biểu tình Sirius như gặp quỷ: “Chị xác định ‘anh ấy’ mà chị đang nói là Lucius Malfoy?”

“Anh ấy là người tốt, chỉ là hai người không muốn tin tưởng thôi,” vì chồng mình biện hộ một câu, Narcissa nói sang chuyện khác, hôm nay bà tới đây cũng không phải để nói về con trai bà: “Hai người không cảm thấy hiện giờ cả Hogwarts lẫn thế giới phép thuật đều biến đổi không ít sao?”

“Biến đổi?” Andromeda lặp lại, Hogwarts thì cô không biết, nhưng Slytherin trở nên khoan dung hơn với thế giới phép thuật rất nhiều.

Sirius nhíu mày, hắn nhớ tới quan hệ giữa Harry và học sinh nhà Slytherin nào đó quả thật rất tốt, lại nghĩ tới quan hệ giữa cặp song sinh Weasley với Gorril Jean cũng rất tốt, đột nhiên, hắn lại nhớ đến Tom Riddle, nam hài Gryffindor làm người ta nhìn cái là thích này còn nghỉ hè ở trang viên nhà Malfoy: “Mấy năm nay ở trong Azkaban có phải em đã bỏ lỡ cái gì hay không?”

“Quả thật có nảy sinh chút biến hóa.” Narcissa ám chỉ, lời này bà không thể tuỳ tiện nói thẳng ra.

“Nhưng chiến tranh vẫn còn tiếp tục.” Chồng của Andromeda làm ở bộ phép thuật, con gái lại là thần sáng, cô biết rõ nhóm Tử thần Thực tử đang ngo ngoe rục rịch trở lại, tuy cô cũng không rõ Malfoy có phải là một trong những người đó hay không, nhưng cô biết chỉ cần Chúa Tể Hắc Ám còn sống, giữa Slytherin và Gryffindor luôn có sự ngăn cách, từng người đều có vài thứ dù như thế nào không muốn cũng bắt buộc phải làm. “Biến hóa” theo lời Narcissa có thể chống đỡ được bao lâu?

“Bọn em đã chọn xong lập trường của mình.” Sirius bỏ thêm một câu: “Hội Phượng Hoàng và Tử thần Thực tử không có khả năng hợp lại thành một, cũng như con của chị không có khả năng đã chọn phù thủy gốc Muggle mà còn có thể vẫn đứng bên cạnh cha thằng bé.” Lucius Malfoy là một Tử thần Thực tử, Sirius chắc chắn tin tưởng vào điều này.

“Sirius, em cho rằng toàn bộ Slytherin đều tà ác?” Narcissa ngẩng đầu.

“…Đại đa số đều thế.” Sirius không che dấu sự chán ghét của chính mình: “Bảo thủ luôn không chịu thay đổi, ích kỷ, máu lạnh lại vô tình……”

“Sirius…” Andromeda đánh gãy lời của cậu em họ, lại chuyển nhìn qua Narcissa: “Em ấy cũng không phải…”

Narcissa nghiêng đầu không nói lời nào.

“..Xin lỗi.” Sirius đứng lên: “Em có việc cần về trước.”

Chờ đến khi Sirius tới cửa, Narcissa lên tiếng: “Số 12 Quảng trường Grimmauld.”

Ừ? Sirius quay đầu.

“Không được làm ra chuyện gì bất lợi với vị Slytherin đang ở nơi đó.” Narcissa suy tư, ném xuống một câu như vậy.

Chân Sirius dừng một chút, không hỏi gì liền ra ngoài, mặt tỏ vẻ khó hiểu, quả thật hắn nghe không hiểu, nhưng hắn cũng không muốn ở lại tiếp tục đề tài này.

“Rốt cuộc là sao vậy?” Andromeda cầm tay cô em gái đang đặt trên bàn, hiện tại cô đã xác định được Narcissa thật sự có chuyện muốn nói.

“Cẩn thận một chút, Andromeda, cái này không liên quan tới Chúa Tể Hắc Ám.” Narcissa miễn cưỡng cười: “Toàn bộ đồ trong gia tộc Black cũng không thuộc về Sirius, kể cả khi bộ phép thuật có đồng ý với em ấy.”

“Cái gì?” Andromeda cả kinh, chuyện này không có khả năng, nếu Sirius không có quyền tiếp quản là không được bước chân vào nhà cũ.

“Em chỉ có thể nói được bằng này.” Narcissa đứng lên: “Em phải về, Andromeda, nếu xảy ra chuyện gì, chị có thể tìm em.”

Andromeda đờ đẫn gật đầu, cô đã ngửi được mùi không tầm thường, không liên quan tới Chúa Tể Hắc Ám, nhưng Narcissa lại gọi cô và Sirius tới đây, nói như vậy: “Bella đâu? Có liên quan tới con bé sao?”

Narcissa hơi gật đầu, bà biết Andromeda có thể hiểu rõ ý tứ của bà: “Con bé giống chúng ta, đều là Black. Chỉ tiếc vẫn còn đang ở Azkaban, em cũng không có cách nào cảnh báo cho Bella biết.”

“Cẩn thận từ lời nói đến việc làm, Andromeda.” Nói xong câu này, Narcissa liền rời đi.

HẾT CHƯƠNG 145

Design a site like this with WordPress.com
Get started