[ HP Đồng Nhân ] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 146 : Yêu Nhất Bạch Kỳ Mã


EDITOR : YURI OZAKI

BETA : AKKI

-o0o-

Hôm sau vẫn như bình thường đi học.

Khi ăn sáng, Draco nơm nớp lo sợ nhìn mấy con cú mèo bay quanh đại sảnh, hoàn toàn không còn tâm trạng ăn uống gì, hắn đang cân nhắc nếu bức thư sấm mà rớt xuống thì nên làm gì? Lúc này, một con cú mèo đầu ưng bay tới, ném một bức thư xuống, nhìn miệng thư là gia huy của nhà hắn, may mắn là bức thư không mang màu đỏ.

Vừa thấy nội dung, Draco trợn tròn mắt, nội dung không hề nói gì về chuyện của hắn với Hermione, chỉ chúc mừng hắn vượt quá bài thi, cũng cổ động hắn tiếp tục cố gắng, kí tên là cha hắn.

“Thật sự không ổn sao?” Blaise để ý tới biểu tình bất thường của Draco.

“Tốt hơn quá nhiều so với tưởng tượng, quả thật không thể tưởng tượng nổi,” Draco nhướng mày: “Cha tớ một chữ mắng chửi cũng không nói.”

Hai đứa nhỏ nhìn nhau, không nói gì.

……

Lớp học buổi sáng là môn chăm sóc sinh vật huyền bí, bọn học sinh trước giờ chưa từng hứng thú với môn này, vì mỗi lần Hagrid giới thiệu sinh vật huyền bí không mang bộ dáng khổng lồ thì cũng có răng nanh sắc nhọn, một lần còn mang theo một con nhện khổng lồ tới, dọa cho Ron gặp ác mộng mấy tối. Vì thế, chịu sự gửi gắm của Ron, Harry bớt chút thời giờ đến gặp Hagrid, nói bóng nói gió đề nghị buổi học sau có thể giới thiệu sinh vật huyền bí nào ôn hòa một chút.

Hagrid chịu đả kích nhưng vẫn tiếp thu đề nghị, hôm nay, ông mang học sinh năm tư tới cạnh rừng cấm, dưới thân cây gần đó có một con bạch kì mã trưởng thành cực kỳ xinh đẹp. Bạch kì mã này trắng đến loá mắt. Nó bất an dùng đôi chân vàng sẫm cào cào bùn đất, giương cao sừng lên.

Cách bạch kì mã trưởng thành hơn năm mét còn có một bạch kì nho nhỏ đứng dưới một cái cây khác. Bạch kì mã con khác hẳn với bạch kì mã đã trưởng thành, chúng mang màu vàng nhạt ánh kim. Chúng nhìn qua thật nhỏ, như mới sinh chưa lâu, dùng tay cũng có thể bế bổng lên.

“Thật đẹp!” Hermione nhìn hai con thú xa xa, hai mắt tỏa sáng.

Các nữ sinh khác cũng lộ ra biểu tình vui mừng, Parvati và Lavender vừa thấy chúng, liền trông như vui tới phát điên, ngay cả Pansy Parkinson luôn bình tĩnh cũng nháy mắt không tự chủ được đi lên phía trước.

Hagrid khụ một tiếng, bắt đầu nói chuyện: “Bạch kì mã trưởng thành rất ghét con trai, khá thích được con gái vuốt ve, nhưng con non chưa trưởng thành tương đối dễ tin tưởng, không phản cảm với con trai, nên con trai có thể sờ chúng, có thể bắt tay chúng, cho chúng ăn.”

Chờ đến khi Hagrid gật gật đầu với bọn học sinh, các cô gái như ong vỡ tổ chạy tới đằng trước, một bộ phận đi vuốt ve bạch kì mã trưởng thành, bộ phận khác lại ôm lấy bạch kì mã nhỏ cho chúng ăn.

“Lần đầu tiên nhìn thấy nữ sinh nhà chúng ta tích cực như vậy.” Blaise nhỏ giọng nói thầm với Draco.

Tâm Draco ngứa ngáy, hắn cũng muốn đi lên trước, nhưng nơi đó toàn là con gái: “Người thật nhiều.” Draco oán giận.

Godric lăng lăng nhìn thẳng bạch kì mã trưởng thành, không phải thấy nó thật xinh đẹp hay đáng yêu, mà là lông trên người nó, là dược liệu độc dược, rất khó có được.

“Cậu đi đâu?” Draco thoáng nhìn qua hướng bạn tốt đi không đúng, hắn bắt lấy Gorril.

“Đi sờ bạch kì mã a.” Godric cười hì hì, bước nhanh hơn.

“..Gorril..” Hagrid cuống quít muốn ngăn cản, khi bạch kì mã tức giận sẽ đá người.

Không đợi Hagrid nói xong, Gorril đã sờ nó, cậu không chỉ vuốt ve cổ bạch kì mã, còn dùng mặt cọ cọ mặt nó.

“Nó không tức giận?” Hagrid trừng lớn mắt, lúc trước khi ông dắt bạch kì mã tới đây, tuy không đụng vào nó, tính tình nó đã không tốt lắm.

Không chỉ không tức giận, bạch kì mã này còn cọ cọ lên người Godric, biểu hiện tuyệt đối thân mật.

Ánh mắt bọn học sinh đều đặt ở chỗ này, toàn bộ gương mặt đều viết hai chữ kinh ngạc. Hermione ôm bạch kì mã con, sinh vật đáng yêu này tuy không phản cảm việc cô chạm vào, cũng không chủ động dính lấy mình.

Salazar ở sau mọi người rất xa, hắn hiểu đây là có chuyện gì, bạch kì mã là sinh vật huyền bí mang thuộc tính ánh sáng, mà huyết thống của Godric sạch sẽ nhất trong số các phù thủy, đây là lực hấp dẫn của phù thủy ánh sáng.

Draco thấy thế cũng đi lên, vươn tay ra, nào biết bạch kì mã trưởng thành quay đầu qua một bên tránh né, hoàn toàn không cảm kích.

“Hóa ra chỉ thích Gorril.” Bọn học sinh bên cạnh nhỏ giọng bàn luận, Draco xấu hổ rũ xuống tay.

“Cậu ôm cái này đi.” Hermione đi tới, đưa bạch kì mã con cho Draco, coi như vì hắn giải vây. Khí thế của cô nhóc nữ phù thủy này cơ bản là không để ý tới lời đồn vớ vẩn trong trường, nên nói chuyện thế nào cũng ổn, không hề kiêng dè gì.

Draco lại đỏ mặt, nhưng rất nhanh liền khôi phục bình thường, hắn nhận lấy bạch kì mã con, lực chú ý thật nhanh đặt lên người bạch kì mã con, sinh vật này thật là quá đáng yêu.

“Giáo sư Hagrid, em có thể cắt ít lông của nó không?” Godric quay đầu dò hỏi, tay cũng đã móc kéo ra từ trong túi áo.

Chung quanh lập tức yên tĩnh, Draco trợn trắng mắt, vậy mà lại mang theo kéo tùy thân bên người!

“Nhưng…” Hagrid nói lắp, bạch kì mã thích hoà bình, ghét bất cứ thứ gì máu me, càng căm hận những thứ liên quan đến vũ khí sắc bén.

Không chờ Hagrid nói lắp xong, Godric đã cắt một nhát, sau đó vui tươi hớn hở cất lông vào trong túi.

“Cảm ơn ngươi.” Godric thân thiết ôm bạch kì mã, xoay người rời đi, sau đó, mọi người trợn mắt há hốc mồm nóng bỏng nhìn đến bạch kì mã không thích thân mật với người khác đi theo sau thiếu niên tóc vàng, mới đi được hai bước lại bị dây thừng buộc trên người giữ lại.

“Nó thật sự rất thích cậu.” Hermione ra tiếng.

Godric đắc ý dào dạt ngẩng đầu, tư thái mị lực của ta đúng là không thể cưỡng lại được.

“Điều này đúng là quá không thể tưởng tượng được.” Hagrid lớn giọng cảm thán, theo đó hắn quay người nói với các học sinh khác: “Mấy đứa cũng qua vỗ vỗ chúng đi, con trai vẫn thích hợp ôm bạch kì mã con hơn, không phải ai cũng may mắn như Gorril.”

Rất nhanh đã đến giờ tan học, hầu như toàn bộ học sinh đều đã tiếp xúc thân mật qua với bạch kì mã, sở dĩ nói  “hầu như”, là vì Salazar luôn đứng nhìn từ xa, không hề giống trong quá khứ.

“Sal,” Harry kỳ quái, cậu vẫy tay với bạn tốt: “Cậu cũng tới đây ôm một cái a.”

Salazar chần chờ, hắn đứng bất động, nhẹ nhàng lắc đầu.

Harry ôm bạch kì mã con đến trước mặt Salazar, đưa cho đối phương: “Chúng thật đáng yêu.”

Bị bắt ôm bạch kì mã con, Salazar cứng đờ.

Harry cầm một cục đường nhỏ tính cho bạch kì mã con ăn.

Bạch kì mã con vẫn không nhúc nhích, không chịu há mồm.

“Ăn no rồi?” Harry nghi hoặc.

Không phải ăn no, mà là sợ hãi. Salazar có thể cảm nhận được động vật nhỏ run rẩy trong lòng, sợ hãi muốn cử động cũng không dám động.

Sinh vật huyền bí cảm ứng được thuộc tính của phù thủy hắc ám hơn người nhiều, sinh vật huyền bí mang thuộc tính đối lập lại càng nhạy bén, xem ở bên ngoài, Salazar không khác gì người bình thường, nhưng nếu so với độ thuần khiết của bạch kì mã mà nói, trên người thiếu niên này phát ra một cỗ khí thế hắc ám dày đặc.

“Để tớ nhìn thử.” Godric vội duỗi tay ôm bạch kì mã đáng thương, vuốt ve trấn an.

Bạch kì mã còn phát ra những tiếng nức nở nhỏ đến mức không nghe thấy, cuối cùng được giải thoát nó nhào hẳn vào lòng Godric.

Godric lấy cục đường trên tay Harry, đưa tới bên miệng bạch kì mã con, còn dùng âm thanh rất thấp nỉ non bên tai nó: “Không sao rồi.”

Bạch kì mã con há mồm chậm rãi ăn xong, sau đó ghé vào người Godric không chịu xuống. 

Sau khi tan học, Hagrid vây quanh Godric nửa ngày, bạch kì mã con vẫn sống chết dính lấy thiếu niên tóc vàng, còn thân mật vươn đầu lưỡi nho nhỏ liếm mặt thiếu niên, nhưng nhất quyết không muốn đi cùng Hagrid.

Cuối cùng, Godric dùng nửa ngày, mới kéo được cục kẹo mạch nha này xuống.

……

Vì chuyện này, giữa trưa Godric còn đi trêu Salazar: “Sarah, cậu nhìn cậu xem, còn đi bắt nạt động vật nhỏ.”

Salazar nhíu mày, hắn quăng ánh mắt xem thường về phía đối phương, cho nên hắn không thích bạch kì mã, tiếp cận một cái liền run rẩy không dám nhúc nhích, giống như hắn thật sự làm ra chuyện gì xấu xa lắm: “Lần này cậu do quá rêu rao.”

Chỉ cần là người biết tập tính của bạch kì mã đều sẽ hiểu những chuyện xảy ra trên người Godric có bao nhiêu không tầm thường.

“Liên quan gì sao?” Godric nhún vai, “Rea và tớ sớm đã làm loạn quá mức, hai lão già kia cũng không phải tên ngốc.”

“Còn nữa,” Godric nở nụ cười: “Thân phận của tớ sao lại dễ dàng tra ra được như thế, khiến hai lão già từ từ đi loanh quanh đi.”

“Còn có, tớ thân mật với bạch kì mã, trông thế nào cũng không giống người nguy hiểm gì,” Godric đặt móng vuốt lên vai Salazar, không đứng đắn trêu chọc: “Nếu một ngày nào đó lão già Geller kia nhàm chán mang giám ngục lên lớp, vậy cậu muốn giải thích như thế nào nếu sự thật có thể sống hòa bình với giám ngục và thậm chí là không hề có chướng ngại khi giao lưu thì thế nào?”

Salazar liếc qua Godric, hất bay tay cậu, quay đầu rời đi.

HẾT CHƯƠNG 146

[ HP Đồng Nhân ] Chuyện Xưa Ngàn Năm Trước – Chương 3 : Cái Gọi Là Trêu Chọc


EDITOR : YURI OZAKI

BETA : AKKI

-o0o-

Tổng thể mà nói, ấn tượng của Godric với Ariel rất tốt, tuy quá đáng tiếc khi người này không nói được, nhưng bước đi của đối phương thật uyển chuyển nhẹ nhàng, ánh mắt thanh tỉnh, thỉnh thoảng sẽ cười bình đạm không hiểu sao nhìn lại vô cùng thoải mái, hoàn toàn không giống phần lớn mấy phù thủy mà Godric từng gặp trong suốt nhiều năm thám hiểm. 

Ở thời đại này, phù thủy hoặc là che giấu tung tích, cẩn thận sống cùng Muggle, luôn sợ hãi bị phát hiện, hoặc là sống tách biệt, không thân thiết với bất kỳ ai, phần lớn tính tình của họ đều thuộc về loại Godric ghét nhất, người âm trầm có, nhưng hầu hết đều mang theo một bầu không khí gì đó rất u ám, cũng không phải là tà ác gì, chỉ là có chút quái gở.

“Năm nay tôi mười lăm tuổi, còn cậu?” Godric không quản được miệng mình, cười tủm tỉm hỏi, người sau làm một tư thế tương tự như cậu.

“Bằng tuổi tôi a.” Godric càng vui vẻ: “Mấy tháng?”

Như bị lây nhiễm hơi thở vui sướng của Godric, ý cười của thiếu niên tóc đen càng sâu hơn, giơ tay lên so sánh.

“A, lớn hơn tôi!” Godric vỗ vỗ đầu, đánh giá từ trên xuống dưới, giờ mới để ý hình như Ariel cao hơn cậu chút chút, trong lòng Godric thở dài, nhìn qua gương mặt trẻ con của Ariel, không thể tin được lại lớn tháng hơn cậu.

Thật sự Ariel cũng không phải mang gương mặt trẻ con gì, chỉ là nhìn thoáng qua có vẻ nhỏ hơn bạn cùng lứa chút thôi, hắn hiển nhiên đoán được suy nghĩ của Godric từ biểu tình trên mặt, giơ tay tùy ý nghịch nghịch vài lọn tóc vàng của Godric, quay vài vòng, mắt cong cong đầy đắc ý như muốn nói rõ ràng nhìn qua cậu nhỏ hơn tôi mới đúng.

Godric không phải cao thủ nhìn mặt là đoán được ý nghĩ, nhưng cũng nhìn được ý tứ Ariel muốn biểu đạt qua ánh mắt của đối phương, cậu lắc đầu cố gắng cứu lấy mái tóc mình, bĩu môi, tên nhóc như cậu mới động tay động chân làm gì?

Godric rất thích mái tóc dài vàng óng ả của mình, tuy sư phụ cậu từng nói qua cắt đi hoặc buộc cao lên sẽ tốt hơn, vì nhìn từ sau và nửa mặt rất dễ bị nhận nhầm thành con gái, đương nhiên, ngoại hình của Godric một chút cũng không giống con gái, đẹp trai là đẹp trai, hoàn toàn không dính dáng chút nữ tính nào.

Ariel rũ tay xuống, tiếp tục đi về phía trước

Ngay giây sau Godric liền lẻn lên đằng trước, như giải thích nói: “Tôi nên đi trước mới đúng.” Mù đường. Trong lòng Godric bổ sung.

Ariel dừng một chút, lần này mặt không biểu lộ chút mất tự nhiên nào, theo lời thả chậm tốc độ, còn nghiêng đầu liếc qua Godric, hơn nữa cũng là vì bụng của tên tham ăn này mà phải dừng lại một lúc, cũng nên dẫn đường cho tốt.

Godric nhe răng, không phải sư phụ luôn nói cậu là tên ngốc sao? Sao tên nhóc này nghĩ gì cậu đều nhìn ra được như thế.

Alger là sư phụ của Godric, đương nhiên hiểu rất rõ người đồ đệ này, đồ đệ này của ông cái gì cũng tốt, người cũng thông minh, nhưng lại lạc quan quá mức còn không biết nhìn xa trông rộng, nói không để ý tới cũng được, không quan tâm cũng không sai, Godric rất ít khi suy tư hay để tâm tới những chuyện người khác nói, cũng lười cân nhắc xem biểu cảm thâm sâu của người khác.

“Cậu ăn có khi còn ít hơn mèo.” Godric thình lình mạo hiểm nói một câu, thèm ăn không phải chuyện sai trái gì, cậu vỗ bả vai Ariel: “Cậu nhìn gầy như cọng rơm, nên ăn nhiều vào.”

Mắt Ariel càng híp lại, hắn quơ quơ ngón trỏ ở giữa trán hai người, cuối cùng xẹt qua vài sợi tóc của Godric,ý nói: ‘dù cậu có ăn nhiều chăng nữa cũng chỉ có tóc dài ra, người còn lâu mới lớn được.’

Thật là độc ác! Godric vỗ đầu, trong lòng nhắc mãi, sư phụ a sư phụ, nếu không phải đồ đệ của người là con uống nhầm thuốc, thì hẳn là đã bị đám giám ngục dùng thần chú xuất thần nhập quỷ nào trong lúc vô ý đi, nhíu mày, không nhẹ không nặng hừ một tiếng, Godric quyết định không để ý tới lời trào phúng của Ariel, cũng lười nghĩ nhiều sao mình lại trở thành con giun trong bụng ai đó.

Godric đặt lực chú ý lên mấy ngọn hoa hoa cỏ cỏ trên mặt đất, là một người yêu thích độc dược, cậu cực kỳ có hứng thú với những thực vật không biết tên, lúc này, vừa vặn có một bông hoa màu đỏ tím trước giờ cậu chưa từng nhìn thấy qua, chỉ thấy bông hoa kia có ba cánh, nhụy hoa vẫn là màu xanh, nhưng thứ trông quá đẹp thì thường có độc, cách bông hoa mấy tấc còn có một cây nấm, màu sắc y chang, Godric khom lưng, duỗi tay muốn ngắt bông hoa.

“Đừng chạm vào!”

Âm thanh của một người đàn ông trưởng thành lọt vào tai Godric, ngay lúc đó, Ariel đứng cạnh Godric lập tức kéo cậu ra sau lưng hắn.

Sau đó, thân hình một người đàn ông cao lớn chạy qua bên này, mặc áo chùng màu xám của phù thủy, tầm 30 tuổi, lông mày thô kệch, đôi mắt đen tuyền tràn ngập thần thái, nói chuyện nghe qua có vẻ khá tùy tiện, kế tiếp giọng nói vang tới còn nhanh hơn của người nọ: “Cô bé, thứ kia không thể chạm vào……”

Cô bé?! Godric suýt nữa thì bị Ariel kéo ngã xuống đất, vất vả lắm mới lấy lại được bình tĩnh lại nghe được loại xưng hô này, cậu như bị dẫm phải đuôi lập tức ngẩng đầu: “Ông nói gì?!” Godric lớn tiếng nói.

Ariel nhướng mày, lúc người nào đó cúi đầu quả thật hơi giống con gái, đương nhiên, ngẩng đầu lên thì nhìn thế nào cũng không giống, bộ dáng tức giận này lại càng không giống.

Godric đứng lên, không quên liếc qua trừng Ariel một cái.

Người đàn ông kia cũng vừa nhìn kĩ hơn, ai nha, hóa ra là con trai a, ông cũng không cố ý nhận lầm đâu, chỉ là mái tóc ánh vàng đầy rực rỡ kia lại đặc biệt xinh đẹp động lòng người, chưa kể tới, tay còn đang muốn chạm vào đóa hoa xinh đẹp kia…… Ai, người đàn ông dừng lại, nhanh chóng đổi câu, thành thật xin lỗi: “Thật ngại quá, tôi nhìn nhầm.”

Godric bĩu môi.

“Không thể chạm vào.” Người đàn ông giải thích ngay sau đó: “Đây không phải thực vật.” Nói, ông nhặt một hòn đá nhỏ ném đến chỗ đóa hoa kia, bông hoa đột ngột nhúc nhích, cây nấm bên cạnh nấm bắn ra một thứ chất lỏng màu trắng bọc lấy cục đá, sau đó hai người cùng nhảy ra, tựa như một con nhện phun tơ.

Thật là tởm. Trong lòng Godric hết muốn ăn.

“Avis!” Tiếng gào của một người đàn bà trẻ tuổi từ rất xa truyền đến.

“Ở đây!” Người đàn ông lập tức ngẩng đầu đáp lại.

Không lâu sau, lại có thêm một người đi tới, là một nữ phù thủy tóc nâu, chỉ tầm hai mươi tuổi, mắt cũng màu nâu, ngoại hình bình thường, quanh người có một loại không khí rất ấm áp, người đàn bà ló đầu ra, trước đó nhìn qua người đàn ông, rồi mới đặt ánh mắt lên người Godric và Ariel: “Phù thủy?”

Không chờ Godric trả lời, người đàn ông đã trả lời ngay: “Đương nhiên là phù thủy, chúng ta còn có thể gặp được Muggle ở đây sao?”

“Vì sao lại không?” Godric cảm thấy kỳ quái, bên ngoài cũng không có thần chú xua đuổi Muggle gì.

Người đàn ông chớp mắt, ngay sau đó cười lên sang sảng, không chút ngại ngùng vỗ vỗ bả vai Godric: “Đây là lần đầu cậu tới đây đi, nơi này bị gọi là rừng chết, rất nguy hiểm, nhóm Muggle tuyệt đối không dám vào đây tìm chết, hơn nữa……”

“Dọa chết tôi rồi.” Nữ phù thủy tóc nâu trách cứ nhìn người đàn ông, lại nhìn về phía hai người: “Các cậu tới thám hiểm sao? Nơi này có lẽ hơi nguy hiểm, nhưng với phù thủy mà nói cũng không tính là gì.”

Godric gật đầu: “Hai người là?”

“Tôi tên Avis Black, người này là Helga Hufflepuff.” Avis giới thiệu, so với màu sắc đầy xa cách của áo chùng, tính tình người đàn ông này có vẻ rất hiền hoà.

Godric chú ý tới Ariel bên cạnh lùi về sau một bước, như đang phòng bị, mà Godric cũng nâng cao cảnh giác, nguyên nhân rất đơn giản, cậu biết dòng họ Black này, gia tộc Black là gia tộc phù thủy hắc ám nổi tiếng, gia thế chỉ đứng sau gia tộc Slytherin.

Avis cũng không quá để ý phản ứng của hai người: “Các cậu biết tôi?” Hắn hỏi trắng ra.

“Đã nghe qua gia tộc Black.” Godric cũng không dấu, trả lời.

Ariel ngừng việc tìm tòi nhìn Avis, quay đầu qua nơi khác.

“Nghe nói thanh danh của gia tộc Black có thể dọa một đứa trẻ ba tuổi khóc thét.” Helga cười khẽ: “Avis, cậu dứt khoát đổi thành họ của vợ mình đi, tránh bị người khác nghĩ là một tên đại xấu xa.”

“Bọn tôi chỉ hơi kinh ngạc thôi.” Godric vội nói: “Chuyện vừa rồi, cảm ơn.” Cậu nói lời cảm ơn với Avis, người đàn ông này trừ họ ra, một chút cũng không giống người xấu.

“Không có gì.” Avis xua tay, lúc này Godric mới nhìn đến ngón út ở tay trái của đối phương được băng kín bằng vải trắng: “Tay ông?”

Avis nhún vai: “Bị thứ kia phun trúng.” Ông nheo mắt nhìn xuống đất, lại nói: “Vốn dĩ đã nghĩ sẽ trở về không một vết xước làm quà cho đứa nhỏ của tôi.”

“Để tôi nhìn thử được không?” Godric đi lên trước.

“Chỉ là một vết thương nhỏ không đáng ngại.” Elvis vươn tay, nói: “Nhưng cơn đau hơi kì dị thôi,” Nói rồi người đàn ông còn làm mặt quỷ, không có nửa điểm khí thế u ám của người đến từ gia tộc phù thủy hắc ám.

Godric xem xét, nghĩ nghĩ lấy một độc dược từ trong túi ra: “Dược giảm đau, cần không?”

“Đương nhiên, cảm ơn.” Avis không khách khí, lấy nó, lộ ra hàm răng trắng tinh: “Thế là huề. Úc, đúng rồi, hai người là?”

“Tôi tên Godric Gryffindor.” Godric trả lời.

Avis vừa gật đầu vừa nhìn về phía người còn lại.

Ariel không phản ứng, vẫn giữ vững tư thế nhìn qua nơi khác, không nhìn Avis.

“Úc, cậu ta……” Godric nuốt xuống từ “Người câm” xuống, cậu chỉ cổ họng nói, thay đổi cách nói: “Cậu ta không thể nói.”

Avis sờ sờ cằm, nga một tiếng, Helga chớp mắt, hiển nhiên, cô cũng không nghĩ tới đây là người câm, mà là nói: “Bị ong độc màu tím chích sao?”

A? Godric sửng sốt.

Ariel đột ngột quay đầu nhìn Helga.

Godric sờ đầu, trước đó nhìn Ariel, lại nhìn Helga: “Đó là thứ gì?” Cậu cũng đã gặp qua không ít sinh vật huyền bí, nhưng tới nơi này, cứ như biến thành người mang kiến thức hạn hẹp.

“Đây là đặc sản của rừng này, một loại ong độc.” Helga giải thích: “Nọc độc có thể làm tê mỏi thần kinh, động vật nhỏ bị chích sẽ chết trong nháy mắt, nhưng với người thì không gây hại gì lắm, làm tê mỏi chức năng của dây thanh quản, qua gần tháng sẽ ổn thôi.”

Godric bừng tỉnh đại ngộ, cậu quay đầu nhìn Ariel, liền thấy người sau làm vẻ không cam nguyện, lại vẫn nhìn xuống dưới: “Mất cả nửa ngày, cậu không phải……” Godric nói một nửa liền ngừng lại, đối phương cũng chưa bao giờ thừa nhận mình là người câm phải không?

Ariel trừng Godric, có bản lĩnh thì nói hết lời này thử xem.

Godric cười mỉm tránh đi tầm mắt của đối phương, tất nhiên cậu sẽ không nói hết lời, lúc trước chỉ nói cảm nhận về phương hướng của Ariel, đối phương đã suýt nữa trở mặt, được rồi, không biết rõ ràng là mình không đúng.

Helga đánh giá nhìn thiếu niên tóc đen, một lúc lâu sau, nói: “Ong độc màu tím sống ở một phía rừng khác, các cậu đến tột cùng là tính đến giữa rừng…… Hay là ra ngoài?” Theo đạo lý mà nói, bị ong độc chích trúng, đồng nghĩa với việc người này đi tới từ hướng khác của khu rừng, đã đi qua giữa rừng, rồi mới ra tới hướng này, nhưng hai thiếu niên này lại cố tình đi hướng vào giữa rừng, điều này không khỏi làm Helga nghi hoặc.

“…… Ha ha ha……” Godric hiểu được ý của người đàn bà nọ, không nhịn được cười to, hoá ra tên nhóc này cầm bản đồ đi cả một vòng tròn lớn vẫn không thể đến được chỗ thác nước ở giữa rừng, kỳ quái thật hắn dùng mất tám ngày để làm gì, thú vị, thật sự thú vị.

Ánh mắt Ariel trầm xuống, hắn nhấc chân đá Godric một cái, người sau không phòng bị mà đột ngột bị đạp một cái, che mông lại nhảy qua một bên, cũng không giận người kia, ngược lại cảm thấy người này đáng yêu một cách kỳ lạ, vì thế cười hì hì khoe ra hàm răng trắng tinh.

HẾT CHƯƠNG 3

[ HP Đồng Nhân ] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 26 : Đến Hogwarts Xem Kịch


EDITOR : PARK HOONWOO

BETA : YONA, Tsuki.

-o0o-

Rốt cuộc cũng có thể dỗ Ansel ngủ, Salazar nhẹ nhàng thở ra, đang chuẩn bị chui vào ngủ chung thì phát hiện áo choàng của mình vẫn còn trên người… Cố gắng không đánh thức Ansel, Salazar cẩn thận cởi áo choàng ra, sau đó nhét Ansel vào ổ chăn trên giường, đến lúc sắp cởi được áo choàng xuống, thì quần áo lại bị Ansel túm chặt. Salazar vừa định gỡ móng vuốt của Ansel ra khỏi quần áo của mình, lại bị âm thanh mê mang uỷ khuất của y kêu đến mềm lòng. Cuối cùng quyết định không cởi ciếc gì hết, chui vào trong chăn ôm Ansel vào lòng, thoải mái đi ngủ.

Đương nhiên, thoải mái đi ngủ này cũng chỉ có mình Ansel được hưởng, Salazar sau khi tỉnh lại khẳng định thế nào cũng đau cổ, đau eo. Mùa đông không thay bớt đồ mà đi ngủ, ai mà có thể ngủ thoải mái chứ. Bất quá, Salazar nguyện ý thì nhà mi quan tâm làm quái gì.

Cho nên, sau khi tỉnh ngủ có đau nhức gì đó cũng là ngươi tự tìm a, Salazar!

Tháng ngày Salazar và Ansel hạnh phúc cùng nhau cứ thế trôi qua, tới ngày trở lại trường, Ansel nước mắt lưng tròng xách hành lý không muốn đi, cứ bước một bước lại quay đầu lại lưu luyến nhìn lão sư nhà mình, ngữ khí ưu oán dị thường: “Lão sư…”

Salazar bị đôi mắt ưu oán của Ansel đánh bại, bế Ansel vào lòng, xoa loạn đầu của y, cầm hành lý của lên, sủng nịnh cười “Được rồi, đừng khóc, ta đưa em đến sân ga 9 ¾ nhé?”

“Tuyệt cú mèo!!” Ansel hoan hô, nhào vào lòng Salazar ‘chụt’ một phát lên mặt hắn, trên mặt tràn đầy hạnh phúc “Kìa lão sư, chúng ta đi nhanh lên nào.”

Salazar ngơ ngác sờ sờ chỗ mới được Ansel hôn, chưa kịp hồi phục lại tinh thần đã bị y lôi lên phía trước “Al?”

Ansel nắm tay Salazar, hồi nãy nhìn thấy bộ dáng sửng sờ của Salazar, y rất không vui, cứ có cảm giác hình như hắn đang nhớ đến cái lão sư tử chết tiệt kia “Lão sư, người có phải hay không… rất muốn trở về?”

Salazar một tay bế Ansel lên, thần sắc khó khăn dò hỏi y : “Al, vì sao lại đột nhiên hỏi ta có phải hay không rất muốn trở về?”

Gặp Salazar, Ansel rất nhanh liền thoái hoá thành một đứa con nít, y tựa đầu vào bả vai rồi ôm cổ hắn “Mấy ngày gần đây lão sư cứ luôn sững sờ, cho nên liền muốn hỏi một chút… Lão sư người có phải hay không muốn trở về.”

Y tuyệt đối không phải vì nhìn lão sư giống như đang nhớ Gryffindor mới cố tình tỏ ra uỷ khuất!!!

Salazar cứng họng, nhìn nhóc con 18 tuổi trên tay, với cái tuổi này mà ở Hogwarts là đã tốt nghiệp được một năm rồi, cư nhiên… Còn biệt nữu bất chợt. Bất quá cái biệt nữu này, Salazar hắn rất vui vẻ chịu đựng.

“Lại tuỳ hứng, đừng có lấy suy nghĩ của mình rồi cho rằng ta cũng nghĩ như vậy” Salazar không lấy tay gõ trán y được, bèn lấy trán của mình cụng cụng với trán của y, “Ta không hề có suy nghĩ muốn trở về, có thì cũng chỉ là em có. Còn nữa, cho dù có muốn trở về, ta cũng không có biện pháp a.”

Từ 1000 năm trước xuyên đến 1000 năm sau, ngay cả quá trình hắn còn không biết, huống chi tìm cách trở về.

Nhìn Ansel ngây ngốc xoa đầu cười, Salazar bất đắc dĩ, ôm Ansle trực tiếp đến sân ga 9 ¾. Sau đó, vẻ mặt không yên tâm lải nhải, sợ rằng Ansle sẽ bị thương.

Salazar cau mày, nghĩ ngàn năm trước hắn tốt xấu gì cũng là chủ nhiệm của Slytherin, là giáo sư ở Hogwarts, cho dù Ansel có xảy ra chuyện gì hắn cũng có thể dễ dàng giải quyết. Nhưng mà hiện tại tuy nói hắn là nhà sáng lập nhà Slytherin, nhưng tên của hắn không hề có mặt trong dánh sách giáo sư ở trường, nếu Ansel thực sự bị người khác khi dễ, hắn làm sao có thể kịp thời biết được. ( Tôi không thiết nghĩ người có thể khi dễ Ansel có tồn tại trong Hogwarts )

“Nếu không, Al đừng đến Hogwarts nữa, về trang viên đi, ta dạy cho em.” Salazar vừa nhìn thấy đứa nhỏ mình nuôi lớn đến như vậy muốn rời đi, bèn đau lòng, hắn không muốn thả y đi.

Ansel chớp chớp mắt, không chút do dự cự tuyệt đề nghị của Salazar, “Lão sư, không phải người nói phải cùng bạn bè học tập mới có thể tiến bộ sao. Tự phong bế chính mình, cái gì cũng không học được.”

Được rồi, y thừa nhận, y đến Hogwarts cũng chỉ để xem kịch… Diễn viên tài năng trong Hogwarts cực kỳ nhiều, không chỉ thế còn rất xinh đẹp, nhìn cảnh bốn nhà ngày nào cũng nhao nhao cắn nhau cũng không tệ, một cách giải trí khá tốt.

Salazar thở dài, giúp đứa nhỏ nhà mình sửa lại cà vạt, vỗ vỗ áo choàng một hạt bụi cũng không có, chính là không nghĩ nhanh như vậy Ansel liền phải đi học.

Những nữ phụ huynh xung quanh, nhìn một người thậm chí còn tuấn mỹ hơn cả Chúa Tể Hắc Ám, đã thế còn ôn nhu sủng nịnh đứa nhỏ nhà mình, tim không khỏi đập nhanh hơn một chút.

Abraxas đến đưa Lucius đi học nhìn thấy thân ảnh của Ansel, đanh chuẩn bị tiến lại ôm anh trai biến mất cả kỷ lễ một lá thư cũng chả thèm gửi cho hắn một cái. Kết quả vừa mới bước được vài bước liền đứng lại. Biểu cảm quý tộc trên mặt có chút muốn hỏng rồi, hắn… hắn… hắn đang nhìn thấy gì vậy!!! Cái người ôn nhu dặn dò anh trai nhà mình, là giáo sư Salazar?!! Sao có thể, người 1000 năm trốn trại tập thể hay gì!!

… Trốn trại tập thể cái gì, kỳ thật là ba người trốn được không?!!

Rối rắm, rối rắm và rối rắm, hỏng mất rồi, Abraxas bảo Lucius lên tàu trước, sau đó sửa sang lại áo choàng của mình một chút mới bước đến chỗ của Ansel. Tuy nói Abraxas bất mãn Salazar bá chiếm Ansel, nhưng sự sùng bái của hắn đối với Salazar tuyệt đối không ít hơn anh trai mình một miếng nào, dù sao Salazar cũng là chủ nhiệm của bọn Họ.

Abraxas đi lại, chuẩn bị hành lễ liền cứng người, trong lòng không rõ ràng lắm vị chủ nhiệm nhà mình này có muốn tiết lộ thân phận không?

Thấy Abraxas, Ansel liền vui sướng nhào lên “Abra ~~~~ , em cũng không biết gửi thư cho anh, xem ra, trong lòng em, anh một chỗ đứng cũng không có !!!”

Biết cái gì gọi là trả đũa không? Hành vi của Ansel lúc này tuyệt đối chính là trả đũa!! Còn là loại trả đũa cực kỳ ác!!

Abraxas đen mặt tiếp được Ansel, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn uỷ khuất của anh trai nhà mình: Anh, khó dễ kiểu này có thể giết người đấy! Huống chi, em làm sao biết anh ở cái chỗ nào! Ngay cả địa chỉ còn không nói, nói có việc cần đi liền phắng! Tâm em còn đang bị thương này, em làm em trai anh còn chả bằng lão sư Salazar của anh!!

HẾT CHƯƠNG 26

Design a site like this with WordPress.com
Get started