[ HP Đồng Nhân ] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 21 : Đâm Đầu Vào Cây


EDITOR : PARK HOONWOO

BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

Tuy rằng không biết Draco và Ron hai người bọn họ đã dùng cái phương pháp gì để Snape không phát hiện, nhưng nếu bọn họ đã biết có một người theo sau, vậy thì Ron không thể đi theo được nữa. Dù sao cả Draco và Harry đều đã thức tỉnh, tuy vẫn còn chưa kiểm soát được nhưng ít ra bọn họ không còn cần phải lo lắng về vấn đề an toàn, chẳng qua lát nữa khi lấy máu của bạch kỳ mã cần phải cẩn thận một chút.

“Mày sợ à, Malfoy?” Ma lực sung túc cộng thêm giác quan nhạy bén sau khi thức tỉnh huyết thống,  bọn họ hiển nhiên biết Snape vẫn còn đi theo phía sau bọn họ. Harry nghiến răng nhìn Draco mặt mũi có chút bầm dập vì té ngã run rẩy cầm đèn đi trước.

“Người sợ là mày, Potter!” Đầu Bô đáng chết! Cái mặt này của cậu không biết phải uống bao nhiêu độc dược sau khi trở về.

“Không sợ mà mày đập đầu vô cây vì một con dơi?” Đây là ký ức của Snape mà Harry bóp méo, Draco nhát gan bị một con dơi dọa sợ đến mức la cứu mạng, sau đó không cẩn thận đập đầu vô cây.

“………………….”  Đây là Draco khi biết thì ra mặt mình bị vầy là do đập đầu vô cây.

“………………….” Đây là Snape khi nhớ đến một màn vô cùng mất mặt Slytherin hồi nãy. Cái tên cuồng con Lucius Malfoy kia không biết dạy con trai mình sao! Snape nghiến răng.

“Tao chỉ không cẩn thận mà thôi!” Draco hận nghiến răng, cậu đã sớm đoán được kỳ nghỉ hè của mình sẽ như thế nào rồi nếu chủ nhiệm nói chuyện này cho ba.

“Ha hả.” Một Slytherin bị Gryffindor khinh bỉ quả thật là quá mất mặt! Snape quyết định sẽ đặc biệt nhấn mạnh điểm này trong thư gửi Lucius Malfoy.

Hai người vẫn tiếp tục vừa đi vừa “yêu nhau lắm cắn nhau đau”, thẳng đến khi đột nhiên nhìn thấy mấy giọt máu bạc trên mặt đất.

“Là bạch kỳ mã!” Draco sợ hãi kêu. Ôi, miệng đau quá!

Hai người cúi nhẹ đầu, chạy chậm tới, Snape bám sát theo phía sau cả hai, mắng thầm một tiếng: Ngu ngốc. Không biết tình huống thế nào, mà còn dám nghênh ngang đi tiếp, hai đứa ngu ngốc này cho rằng bạch kỳ mã tốt bụng giống như chuyện cổ tích của Muggle hay sao!

Đi tới không lâu, bọn Harry lập tức nhìn thấy một thứ gì đó trắng tinh đang lấp lánh trên mặt đất, là xác một con bạch kỳ mã.

Harry và Draco sựng lại, Snape cho rằng cả hai bị dọa.

Đột nhiên bụi cây rào rào một tiếng, bọn Harry lùi về sau một bước nhỏ, mà Snape lại nắm chặt đũa phép của mình để phòng ngừa nguy hiểm.

Bỗng nhiên có một bóng ma bò ra từ trong bóng tối, chậm rãi tiếp cận bạch kỳ mã, cho đến khi bóng dáng đen thui đó đi đến bên cạnh bạch kỳ mã, cúi người uống máu của nó.

“A a a a a!” Draco trong lòng dậm chân, thét chói tai xoay người chạy trốn. Xong đời, kỳ nghỉ hè này cậu chết chắc rồi!

Chết tiệt! Snape mắng trong lòng. Bởi vì Draco đột nhiên hét lên, không chỉ không hấp dẫn bóng dáng đen thui đó, mà còn suýt dọa Snape vứt ra một cái Sectumsempra.

Bóng dáng đen thui quay đầu, nhìn thấy Harry vẫn còn đang đứng tại chỗ.

“A!” Liếc mắt một cái, trán Harry đột nhiên giống như bị lửa đốt, đau đớn vô cùng. Lấy toàn lực áp chế xúc động muốn nhào lên đánh cái bóng dáng đen thùi đó, Harry thần mắng bản năng griffin của mình trong đầu —————– phải giết chết tất cả mọi thứ có khả năng thương tổn mình.

Phía sau truyền đến tiếng vó ngựa, đỉnh đầu còn có một trận gió xẹt qua, mũi tên do nhân mã bắn sượt qua mặt của bóng dáng đen thui đó, khiến nó vội vàng chui vào lùm cây, bỏ trốn.

Nhìn thấy Potter đã an toàn, Snape quay người chạy theo hướng hồi nãy Draco đã chạy: Cái tên ngu xuẩn thích làm mất mặt kia, mi cho rằng đây là hoa viên nhà mình hay sao! Lucius rốt cuộc dạy con trai mình cái quái gì thế!

“Xin chào, con không sao chứ?” Một đôi mắt ngọc bích giống y quan tâm hỏi.

“Xin chào, con không sao.” Harry tiến lại gần bạch kỳ mã, trông có vẻ như đang nhẹ nhàng vuốt lông nó, chứ thật ra là đang tranh thủ bứt ít, hơn nữa còn dùng phép thuật không tiếng động không đũa phép cắt một vết thương nhỏ trên người bạch kỳ mã, rút máu. Chỉ vài giọt, sau đó lặng lẽ đóng nắp bình, cất vào trong túi áo chùng. 

“Ta là Firenze, con chính là đứa nhỏ Potter kia?” Firenze nhìn thấy vết sẹo hình tia chớp trên trán Harry “Hiện tại trong rừng không an toàn, leo lên đi, ta đưa con đến chỗ của Hagrid.”

Harry bò lên trên lưng Firenze, sau đó lập tức nghe thấy vài tiếng vó ngựa nữa truyền đến.

“Firenze, ngươi đang làm cái gì!” Hai nhân mã mới xuất hiện tức giận rống to với Firenze “Tôn nghiêm nhân mã của ngươi đâu rồi! Ngươi cho rằng mình là vật cưỡi sao!”

“Bain, đây là đứa nhỏ của Potter, ta chỉ đưa nó trở lại chỗ của Hagrid mà thôi.” Firenze dậm dậm vài cái.

“Ngươi nói cho nó cái gì rồi…………….. Firenze!” Cái duy nhất khác đó là, lần này Firenze không cãi nhau với hai nhân mã kia nữa và trực tiếp chạy đi, bỏ Ronan và Bain lại đằng sau.

“Không cần để ý, đứa nhỏ.” Firenze nói với Harry “Dạo này Bain hơi khó chịu.”

“Úi, không sao, con không để ý.” Quan hệ của Firenze và Bain tốt dữ vậy hả?

“Từ khi cậu ta bói ra được bạn lữ của cậu ta là ta thì đã như vậy……….” Ồ thế à. Harry ôm chặt Firenze, hồi nãy y mém ngã xuống rồi.

“Firenze!” Thanh âm của Bain từ sau truyền đến, Harry lúc này mới phát hiện Bain vẫn luôn chạy theo bọn họ, hiển nhiên là Bain đã nghe được mấy câu Firenze nói.

“Làm sao, Bain?” Firenze bớt chút thời gian quay đầu lại thản nhiên hỏi một câu.

“……………..Không có gì, chỉ là ngươi có mệt hay không, hay là để ta cõng đứa nhỏ này cho.” Harry tự nhiên cảm thấy Bain hình như mới hung hăng liếc mình một cái

“Không cần, sắp đến rồi.”  Bain không nói gì nữa, chỉ vẫn luôn chạy theo đằng sau trừng mắt với Harry.

Harry: Mùi chua quái dị này này rốt cuộc là từ đâu tới.

HẾT CHƯƠNG 21

 

 

 

 

[ HP Đồng Nhân ] Đồng Thoại (2) – Chương 1


EDITOR : THƯỢNG

BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

“Cha, người tìm con có chuyện gì?” Trong thư phòng rộng rãi, hai thanh niên dung mạo giống hệt nhau, mà, không, phải nói là một vị trưởng giả và một thiếu niên. Thiếu niên có một đầu hơi cúi, tóc dài sắc đêm khiến người ta mê say, ngũ quan tuấn mĩ như là tuyệt tác của chúa trời, mắt màu đỏ rực rỡ, lung linh, đậm hơn cả rượu vang.

“Sarah, mẹ và chị con trên đường từ làng trở về đã bị bọn giáo đình bắt giữ.” Nghe vậy, nụ cười ở khóe miệng Salazar Slytherin lập tức biến mất.

“Sao có thể? Không thể nào có chuyện có người biết chúng ta có phép thuật!” Salazar có chút kích động.

” Có nội gián. Là ai?” Giọng nói nhu hòa, lại mang theo tia sát ý.
Sylvester Slytherin tán thưởng nhìn đứa con mười hai tuổi của mình, khuôn mặt cương ngạnh, mũi cao, biểu cảm nghiêm túc ,ngay ngắn, trong mắt ông hiện lên ý cười an tâm. “Sarah, hãy khám phá thế giới, thế giới này rất rộng lớn. Trang viên Slytherin từ hôm nay trở đi đóng cửa, chờ khi con trở lại, con sẽ là chủ nhân mới của nó—— Gia chủ đương nhiệm của gia tộc Slytherin.”

“Cha!”

” Vốn dĩ không phải lúc nào cũng có thể bên con. Ta rất hạnh phúc vì con là con trai ta, Sarah. Con và chị gái con đều là niềm kiêu hãnh của ta.”


《 Các gia tộc thời Trung cổ 》 ghi lại: “Công nguyên 9XX năm, gia chủ đương nhiệm gia tộc Slytherin cùng phu nhân và con gái hắn bị giáo đình vu oan, sau đó chịu án tử hình ngay tại chỗ. Trang viên Slytherin trong một đêm lập tức bốc hơi, cả lãnh địa và của cải cũng thế. Giáo đình phái các kỵ sĩ tìm hiểu sự thật vụ việc nhưng đều một đi không một trở về. Đến mãi về sau, gia tộc này đã trở thành cấm kỵ của giáo đình, cũng không cho phép ai hỏi tới. Trong một năm mười hai tháng, tổng hành dinh của giáo đình đã bị phù thuỷ hắc ám tập kích, tổn hại nặng nề, khiến tổng hành dinh sau một đêm trở thành đống đổ nát. Theo lời của những người sống sót, người dẫn đầu bọn họ có lẽ là gia chủ nhà Slytherin —— Slyvester Slytherin.

***************************************

“Quả nhiên khách khí với người sói là một hành động ngu xuẩn mà.” Thanh niên tóc đen, mắt đỏ đưa mắt quét một vòng quanh người sói bị trói, khóe miệng cong lên, màu rượu đỏ trong mắt lóe lên tia sát ý.

“ξζπρσ.” Nói xong, trong phút chốc, người sói trước mặt Salazar liền bị mục rữa. Mùi máu tràn ngập bốn phía khiến người ta buồn nôn. Salazar chán ghét nhìn quần áo trên người bị vấy máu.

“Thật là khiến người ta khó chịu.” Thanh niên cười nhạo, càng ngửi thấy mùi máu càng thêm phấn khích, đánh đập người sói.

Màu đỏ tươi hòa lẫn với màu đen tuyền, khắp nơi đều bị vấy máu, tiếng sói tru đau đớn vang vọng.

Đây là khi Godric Gryffindor lần đầu gặp Salazar Slytherin. Từ đầu đến cuối, hắn chỉ đứng đằng sau cây đại thụ, duy trì khoảng cách an toàn, quan sát hết tất cả mọi việc.

Cuộc tra tấn rất mau kết thúc, trên mặt đất đầy thịt nát cùng máu tươi, Salazar đem đũa phép cất lại vào trong tay áo, ý cười trên khóe môi trước sau vẫn không đổi.

“Không biết biểu hiện của ta có lọt mắt các hạ đây không?”  Đôi mắt màu rượu đỏ cười như không cười nhìn Godric tàng hình sau cây đại thụ kia.  Giật nảy mình. Đây là phản ứng đầu tiên của Godric. Gryffindor.

“Xin lỗi vì đã thất lễ, các hạ. Bất quá, màn biểu diễn đó thật sự xuất sắc.” Godric giải trừ thần chú tàng hình, chậm rãi từ sau thân cân đi ra, tay cầm đũa phép giấu trong tay áo. Sát ý vẫn chưa biến mất, xem ra hôm nay anh đã có lựa chọn sai lầm rồi, Godric cười khổ trong lòng.

“Ta chỉ vô tình ngang qua nơi này, cũng không có ác ý. Nếu có thể, cho phép ta tự giới thiệu, ta là Godric Gryffindor.” Một thần chú sáng màu xanh đánh vào Godric Gryffindor

“Chó săn của giáo đình. Dòng họ ngươi rất có danh tiếng đấy.” Giọng nói trào phúng không thèm che dấu khinh thường cùng chán ghét.


“Đúng vậy, rất có danh, rất có danh, ha ha…….” Salazar có chút cổ quái nhìn người con trai cười ha hả trước mặt, sao lại là cái dạng này. Nụ cười này, rất kỳ quái.
Nụ cười này chứa quá nhiều cảm xúc, chua xót, trào phúng, thống khổ……

Tất cả các cảm xúc tiêu cực, không có vẻ gì là tươi cười tự hào.


“Ngươi biết không? Chúng ta chỉ là vì sống sót, sống sót thôi. Rất là yếu đuối, ta chỉ có thể tận lực che dấu để tránh bị giáo đình phát hiện bản thân là phù thuỷ, làm lộ ra kế hoạch của giáo đình.”

“Không, các ngươi đúng. Ngươi thực dũng cảm.” Salazar không biết vì sao lại nói ra những lời này, sau đó lại quay đầu rời đi. Có lẽ, bởi vì đôi mắt như đá quý màu lam của thiếu niên kia không hề có tạp chất, lại có lẽ vì nụ cười kia khiến lòng người khác chua xót… Hắn không biết vì cái gì, hắn chỉ biết thiếu niên này đã phá vỡ tác phong, xong việc, rời đi như một Slytherin.

“Dũng cảm sao?” Godric cười, lần này cười đến điên đảo. Anh thấy anh thật may vì đã nói ra được. Anh cũng không hiểu tại sao lại ở trước mặt một thiếu niên xa lạ thể hiện bản chất thật của mình. Giả vờ rất là lâu rồi, lâu tới quên mất bản thân mình như nào.

“Ít nhất gia tộc các ngươi vẫn còn tồn tại, mà không phải giống đám tồn dư cứ tự cho là đúng, khư khư giữ lấy cái thứ chính nghĩa và tin tưởng người khác không chút giá trị mà chết đi.” Đây là thời đại không có đúng cùng sai. Muggle sợ hãi phù thuỷ, phù thuỷ chán ghét Muggle. Hai bên sợ hãi, không tin tưởng, tàn sát nhau. Vậy là ai sai, ai đúng? Đây là câu hỏi không có câu trả lời. Điều duy nhất chúng ta có thể làm ở thời đại này là sống sót, bảo vệ những thứ ta muốn bảo vệ, lịch sử lại tiếp diễn.

“Này, chúng ta cùng đi mạo hiểm đi, cùng nhau khám phá thế giới này.” Khám phá mọi thứ của thế giới chúng ta.

“Một lần nữa giới thiệu, ta là Godric Gryffindor.” Chân trời đằng Đông đã lóe lên tia sáng mặt trời, xua tan màn đêm tăm tối, có vài tia nắng ảm đạm chiếu lên khuôn mặt thiếu niên tóc vàng, đôi mắt màu xanh thẳm như một khoảng không bao la.
“Salazar Slytherin.”

Salazar không biết tại sao hắn lại đáp ứng người con trai lần đầu gặp này, có lẽ là bởi vì một câu nói quen thuộc, giọng nói của cha hắn dường như vẫn quanh quẩn bên tai hắn “Sarah, cùng nhau khám phá thế giới này.” đi .
Cũng có thể vì nụ cười của anh, hoặc có thể là do hắn nhớ tới lời nói của một người phụ nữ khi hắn vừa rời khỏi gia tộc Slytherin, “Cảm ơn ngươi, chỉ duy có mình ngươi là có khả năng sống sót.”

Mặt trời đã xua tan màn đêm, ánh dương một lần nữa trở về thế giới. Hai người sóng vai bước đi trong rừng rậm. Ánh mặt trời xuyên qua tán cây, chiếu lên người bọn bọ.  

Năm đó, Godric Gryffindor mười sáu tuổi, Salazar Slytherin mười bốn tuổi. Năm đó, bọn họ vì cùng hoàn cảnh, cùng con đường. Năm đó, bọn họ trở thành bạn bè.

HẾT CHƯƠNG 1

Design a site like this with WordPress.com
Get started