[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 24: Lần Này Xà Tổ Thực Sự Xuất Hiện


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên, Tsuki

-o0o-

Chương 24: Lần Này Xà Tổ Thực Sự Xuất Hiện

Lễ giáng sinh đến rồi, Ansel và Lucius sắp xếp hành lý của mình, nghỉ thì ở lại Hogwarts làm gì, hiển nhiên là phải về nhà ăn uống chơi bời rồi!!

Bởi vì Abraxas đã đề xuất, cho nên Ansel liền tay xách nách mang hành lý của mình, chuẩn bị cùng Lucius trở về trang viên Malfoy nghỉ lễ. Lucius rất vui vẻ lãnh em trai mình về nhà nghỉ lễ. Ansel nhìn cái bộ dạng vẫn xem y là em trai Lucius, không khỏi trầm mặc, nhìn là thấy Abra vẫn chưa nói cho cậu biết y hiện tại là chú của cậu ta a…………..

Bất quá, như vầy cũng rất tốt, y không muốn nhìn thấy cái vẻ mặt rối rắm của Lucius khi xem y là chú của mình………………

Nhưng ta thiết nghĩ nó còn đỡ hơn cái mặt của Lucius khi biết ngươi là tổ tông của mình đấy.

Bước vào trang viên Malfoy, Abraxas trực tiếp cho Ansel một cái ôm nhiệt tình làm cho y phải cố gắng lắm mới không chết vì nghẹt thở, y không có nhu cầu chết trong lòng của em trai mình.

Abraxas nhìn Lucius đứng một bên cầm hành lý của hai người, vừa lòng gật đầu, có thể giúp đỡ và chiếu cố Ansel, Abraxas đối với hành vi cầm hành lý hộ này của Lucius phi thường vừa lòng. Nhưng đã về đến nhà rồi, cậu cũng không cần cực khổ cầm hành lý làm gì, Abraxas búng ngón tay, ngay lập tức một gia tinh xuất hiện cầm hành lý trong tay cậu mang lên phòng ngủ của hai người.

Đi vào phòng khách, nhìn phong cách trang trí quen thuộc, Ansel không khỏi cười khẽ “Abra, phong cách của em vẫn giống lúc trước y như đúc a.” Cho dù có chết đi sống lại cũng không hề thay đổi.

Abraxas cong lưng, bế Ansel nhỏ nhỏ trong lòng, kề miệng thấp giọng nói vào tai Ansel : “Đương nhiên là không thay đổi. Cho dù em thay đổi đi chăng nữa, thì sự thật anh là anh trai em vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.”

Ansel niết niết mũi mình, liếc mắt trừng Abraxas một cái. Đáng chết, cái này không phải đam mỹ tag huynh đệ luyến, nói mấy câu sến súa như vậy làm gì!

Abraxas mím môi, hắn muốn cười, nhưng tuyệt đối không dám cười!! Hắn biết anh trai của mình cực kỳ thích ghi thù người khác.

“Lucius, con về phòng nghỉ ngơi trước đi.” Abraxas khụ một tiếng, đuổi Lucius bóng đèn về phòng. Dù sao, có Lucius ở đây, bọn họ muốn nói gì đều phải cẩn thận.

“Vâng, phụ thân.” Đối với mấy lời Abraxas nói, Lucius trước giờ vẫn chưa bao giờ nghi ngờ gì, xoay người về phòng của mình. Chỉ là, Lucius rối rắm nhìn Abraxas và Ansel, nhìn thế nào, cũng cảm thấy hai người bọn họ không giống cha con lắm…………..

Ansel giựt giựt khoé miệng, nhìn giống một con mèo con vừa mới trộm được cá vậy, dùng giọng mũi ‘hừ’ một tiếng, nhảy xuống khỏi người em trai mình, bất quá chưa đi được hai bước trước mắt đã tối sầm, lại lảo đảo ngã lại vào trong lòng hắn.

Abraxas vội vàng ôm lấy, duổi tay xoa xoa huyệt Thái Dương của Ansel, khẩn trương lo lắng hỏi “An, anh không sao chứ.”

“Anh không sao.” Ansel cười với Abaraxs một chút. “Abra, xem ra giáng sinh này chúng ta không ở cùng nhau được rồi, anh có vài việc cần phải rời đi.”

Ansel xoa xoa huyệt Thái Dương, khẽ nhíu mày : Rõ ràng hồi nãy đã uống dược nâng cao tinh thần, như thế nào vẫn mệt rã rời như vầy. Loại tình huống này, sao giống với lần xuyên đến 1000 năm trước quá vậy.

1000 năm trước y cũng không biết mình bị cái gì, đến cuối cùng cũng chỉ rõ hết là do lão sư. Hiện tại thì hay rồi, lão sư không có ở đây, mình lại càng ngày càng thích ngủ, cả ngày uống dược nâng cao tinh thần cũng không phải là một biện pháp tốt.

Ansle nghĩ nghĩ, tạm thời về trang viên của mình trước, xem xem có bút ký  Salazar để lại không, thật sự không được liền chạy đến trang viên Slytherin cố gắng hồi sinh Salazar, biết đâu có thể thực sự hồi sinh được thì sao, y không muốn ngủ cho đến khi chết đâu.

Abraxas nhìn Ansel không hề muốn nói lý do cho mình, bèn lo lắng gật đầu. Tuy không xâm phạm riêng tư của người khác chính là một trong những ưu điểm của Slytherin bọn họ, tuy biết Ansel không nói cho mình cũng vì sợ mình lo lắng, nhưng không biết vì sao, Abraxas vẫn có chút biệt nữu trong lòng. Bất quá, Abraxas biệt biệt nữu nữu nhìn Ansel, y là anh trai của hắn, vậy hắn sẽ đại nhân độ lượng mà bỏ qua cho y lần này vậy.

Ansel chịu đựng choáng váng cùng buồn ngủ cứ thi thoảng đánh úp, trực tiếp biến mất trong trang viên Malfoy rồi xuất hiện trong trang viên Ansel. Chân vừa chạm mặt đất, Ansel tức khắc cảm nhận được có gì đó không đúng, hình như trong phòng còn một người khác. Y cau mày, cảnh giác lấy đũa phép, bày ra tư thế phòng thủ, nhẹ nhàng từng bước từng bước đi đến nơi y cảm nhận được có người.

Nghe được động tĩnh rất nhỏ, Ansel liền đứng lại, vừa định mở miệng dò hỏi là ai, một bóng dáng quen thuộc lại đập vào trong mắt y. Tay Ansel buông lỏng, âm thanh đũa phép rơi xuống sàn nhà vang lên rất rõ ràng.

Ansel khiếp sợ không tin nhìn người xuất hiện trước mắt mình, môi y run rẩy, hay là nói, cả người y đều đang run rẩy. Sao có thể!! Người của 1000 năm trước, sao có thể xuất hiện ở chỗ này!!

“Lão sư……….” Xưng hô quen thuộc lao ra khỏi miệng, hai mắt Ansle tối sầm, thân thể mềm nhũn đổ thẳng xuống dưới. May mắn Salazar phản ứng kịp thời, nhanh chóng đỡ được Ansel, cho nên y không hề ngã đập mặt xuống đất, mà là đập mặt vào lòng Salazar.

Nhìn người mình vẫn luôn nhớ nhung tìm kiếm , rốt cuộc hắn cũng đã tìm được rồi, cánh tay ôm Ansel của Salazar không khỏi siết chặt hơn, trên mặt cũng treo nụ cười sủng nịnh “Cho dù thấy ta tới, cũng không cần cứ như vậy………..”

Salazar còn chưa nói xong, trong giây lát hình như là nhớ đến cái gì, sắc mặt tối sầm thuận tay phóng mấy cái bùa ngàn năm trước dùng để kiểm tra vào người Ansel, quả nhiên giống như hắn nghĩ……………..

Chính là, Salazar ôm Ansel hơi nhíu mày, mấy dược liệu ngàn năm trước hắn dùng để chữa khỏi cho Ansel hiện tại dị thường khó kiếm. Bất quá, cho dù có khó tìm được thì hắn cũng phải tìm cho ra!!

Salazar ôn nhu bế Ansel lên, quen cửa quen nẻo đi vào trong phòng của y, thả Ansel vào cái giường lớn mềm mại kia. Salazar ngồi xổm ở đầu giường, duỗi tay vén mớ tóc mái hơi dài của Ansel lên. Nhìn y an tĩnh ngủ, khoé miệng chậm rãi kéo thành một nụ cười “Ngàn năm trước ta có thể chữa khỏi cho em, thì ngàn năm sau ta cũng có thể lặp lại một lần nữa.”

Nói xong, Salazar liền đứng dậy, hắn nghĩ mình nên đến trang viên nhà mình tìm trước, nhìn xem còn dư lại chút nào không. Còn nếu không, ánh mắt Salazar thoáng buồn, cho dù có phải xông vào lãnh địa của tinh linh hắn cũng phải tìm cho bằng hết!

Một chỗ khác, Abraxas đã mất bình tĩnh ở trong thư phòng của trang viên đi tới đi lui, tự hỏi nguyên nhân sinh bệnh của anh trai nhà mình, Đến cuối cùng, không nghĩ ra được gì, buồn bực vứt hết hình tượng của mình mà nằm dài ra bàn, rối rắm oán trách bản thân không quan tâm anh trai nhà mình.

HẾT CHƯƠNG 24

[ HP Đồng Nhân ] Oneshort AllHar – Đú Trend


AUTHOR : AKKI

-o0o-

Truyện lấy ý tưởng của cái trend tui mới coi trên face á. Ok let’s go.

1. CP Drarry:

Trên tháp thiên văn cao cao, một cặp đôi một nằm một ngồi tựa vào nhau. Cậu trai tóc vàng nhạt ngồi thẳng lưng dựa vào cột đá, chân để dài mặc cho cậu chàng tóc đen mắt xanh như ngọc dung như gối đầu. Một tay cậu bé tóc vàng mân mê mấy lọn tóc đen xoăn tít, vểnh lên tứ phía của cậu tóc đen, một tay chăm chú đọc cuốn sách vừa mượn được từ thư viện. Cậu bé tóc đen hai tay cầm một quyển sách, chán nản lật giở mặc kệ cái tay ai kia đang tác quái trên đầu. Bỗng cậu bé kéo cuốn sách để úp xuống cằm, chu chu môi đỏ hồng hỏi.

Harry: Rồng nhỏ, anh thử hỏi em câu “Nếu hai chúng ta chia tay thì em sẽ làm gì?” đi.

Draco: Uhm, tại sao phải anh phải hỏi chứ?

Harry: Thì anh cứ hỏi em xem nào.

Draco: Vậy nếu hai chúng ta chia tay nhau thì em sẽ làm gì?

Harry: Em sẽ quay lại với người yêu cũ.

Draco im lặng vẻ mặt như là vừa ăn phải… trừng mắt nhìn con người đang nằm trên chân mình. Sau đó, mặt Draco dần dần đen lại.

Harry: Này anh làm sao thế?

Draco: Thì ra em muốn trở về ăn cỏ cũ hửm?

Harry mặt nín cười: Anh điên à, lúc đó anh thành người yêu cũ của em đấy, vì chúng ta đã chia tay mà. Ha ha ha…

Draco mặt đực ra, ngượng ngùng mà ra vẻ cao ngạo nhướn mày: Hừm thật vô vị.

Harry: Xí, anh mới vô vị.

Sau đó, không có sau đó nữa, dám chọc phá con khổng tước nhỏ Draco, kết cục của Harry các bạn tự suy nghĩ đi nhoa.

2. CP SevHar:

Buổi tối trong phòng làm việc ở hầm của Xà vương đại nhân, Harry cún nhỏ với cái lý do hoàn mỹ mà mọi người trong cả Hogwarts đều biết hai năm gần đây: “Lao động phục vụ”. Lại không phải làm chuyện như là lột da cóc hay lấy dịch từ con sên nhầy nhụa, mà cậu chàng đang nằm ườn ra bàn làm việc của Xà vương, đè hẳn lên cả tờ da dê đang ghi bài tập mà cậu đang làm dở. Cậu nhỏ chu chu môi nhỏ đỏ hồng nhìn ngắm người đàn ông với cái bản mặt đen xì ngồi đối diện, người mà vừa chấm bài cho học sinh vừa âm thầm chửi rủa kia. Cậu chàng đang vừa ngắm vừa ngẫm nghĩ cái gì đó, bỗng ngồi bật dậy, mắt xanh lục toả sang loè loè, hớn hở nói.

Har: Sev~, Sev ơi, anh thử hỏi em “nếu hai chúng ta chia tay em sẽ làm gì?” đi.

Severus nhướng mi nhìn cậu thiếu niên đối diện mặt âm trầm: Thì ra em âm mưu muốn chia tay tôi, có lẽ tôi chẳng thoả mãn em hửm?

Tiểu Harry rụt vai lại, mặt dần chuyển xanh, mồ hôi dần dần xuất ra, miệng mấp máy.

Severus càng nhướng mi lên cao hơn, đứng bật dậy, dùng cơ thể cao lớn áp sát đến cái cơ thể bé nhỏ phía bên kia bàn: Sao nào quá đúng nên không nói được hửm? Hay lại đang nghĩ muốn nguỵ biện?

Tiểu Har mồ hôi tinh mịn bắt đầu rịn ra, lắp bắp: Ối Sev, Sev hiểu… hiểu lầm rồi… Em… em.. em…

Severus Snape nhíu mi, gân xanh bắt đầu nổi lên đầy mặt, gắt: Em làm sao nào? Lắp bắp chứng minh em có ý đồ. Gryfindor trừ 100 điểm vì em dám có ý đồ xấu xa với giáo sư già nua của mình.

Nói rồi Severus đứng phắt dậy, không nói không rằng gạt phắt mấy chồng bài tập xuống nền đất, dùng tay bế bổng Harry cục cưng đặt lên bàn hôn thắm thiết, mặc kệ bé cưng phản kháng yếu ớt……..

Mấy ngày sau, Harry yêu dấu nằm chổng mông trong phòng ngủ tại ở hầm Viện trưởng Slytherin, cả người ê ẩm, eo đau, mông đau… khóc rấm rức, cắn chăn nguyền rủa. Hứ trào lưu cái khỉ ấy, hại ông đây xin nghỉ bệnh một tuần. Cấm dục cái rắm, hành người ta gần chết mà ai dám nói hắn cấm dục bước ra đây ông tiễn ngươi đi gặp Merlin liền. Ôi mông tôi, đau hu hu hu…

Tiểu Harry đáng thương ah~ người ta nói đú stren thì cũng chọn đối tượng ah~ Ai bảo cưng ngu ngốc đi đú đởn hỏi giáo sư âm trầm nhà em làm gì rồi bị ổng phạt đáng đời, may cho em là ổng còn cho em nghỉ học á, ổng mà không nghỉ cho em thì tối hành sáng đi học thì em xác định đi ha~

3. CP VolHar

Cậu bé nhỏ Harry đi dọc hành lang dài rộng của dinh thự Riddle, rồi cậu rẽ vào lối đi khác hướng tới thư phòng của Voldemort đang ngồi chăm chú làm việc mà mở cửa bước vào. Người đàn ông với ngũ quan tinh xảo đang cắm cúi chăm chú đọc giấy tờ quan trọng phía bàn cạnh cửa sổ lớn, nghe tiếng mở cửa thì ngước lên, mặt liền dãn ra nở một nụ cười nhìn người mới bước vào kia.

Vol: Sao thế bảo bối, làm xong bài tập hè của em chưa?

Harry: Voldy, anh làm việc xong chưa vậy? Đi ngủ với em nhá. Bài tập em làm xong rồi ah.

Harry cục cưng nói xong, mắt lấp lánh thể hiện cậu đang cầu khen thưởng đó, mau khen cậu đi khiến cho người đàn ông kia muốn một phát nuốt luôn cậu vào bụng. Voldemort hắng giọng, đưa một tay rờ rờ mũi che dấu ý đồ xấu xa với cậu bé, một tay khác đưa ra ngoắc ngoắc ý bảo Harry tới chỗ hắn.

Vol: Oh, em thật là giỏi, vậy chờ anh một chút nhé, sắp xong rồi.

Harry đi tới cạnh Voldemort, nhận lấy cái xoa đầu, cũng gật đầu tỏ ý chờ hắn. Cậu nhỏ không nói không rằng leo lên đùi hắn, ngồi đối mặt với người đàn ông cao to. Hai tay cậu bé đưa lên chơi đùa với vạt áo chùng của hắn, miên mang suy nghĩ. Bỗng cậu ngước cặp mắt xanh biếc long lanh đầy ranh mãnh lên, nhìn chằm chằm cái cằm nhẵn bóng của người đàn ông.

Harry: Voldy, anh mau hỏi em “Em sẽ làm gì khi chúng ta chia tay?” đi.

Voldemort ngưng mọi động tác trong mấy giây, đưa mắt nghiêm nghị hướng người trong lòng: Bảo bối, em vừa nói gì?

Harry điếc không sợ súng, ngây thơ nói lại: Anh hỏi em câu “Em sẽ làm gì sau khi chúng ta chia tay?”

Mặt Voldemort trở nên ngưng trọng hơn nhíu chặt đôi mày kiếm lại, đôi mắt màu nâu dần thay thế bằng đôi con ngươi đỏ thẵm màu máu, nhấn nhá từng chữ: CHÚNG TA KHÔNG BAO GIỜ CHIA TAY.

Harry vẫn ngây thơ vô số tội: Em biết, nhưng anh hỏi em câu đó đi. Voldy~

Voldermort mặt càng biến đen hơn, ngưng trọng cố gắng giải thích cho người trong lòng: Ta không rời bỏ em, sẽ không, không bao giờ.

Harry mặt xụ xuống, môi chu lên nài nỉ: Thôi mà, anh hỏi đi, hỏi đi mà, đi mà…

Voldemort trong long bắt đầu nỗi bảo với cái con người ngây thơ thuần khiết này, nhưng lại vô phương trừng phạt con người này, bởi vì hắn không nỡ thương tổn cơ thể nhỏ bé này. Hắn thở dài, lòng nén giận làm theo yêu cầu đáng chết nào đó: Thôi được rồi, thế em sẽ làm gì sau khi chúng ta chia tay?

Harry mặt hớn hở, mắt long lanh, dõng dạc trả lời: Thì em sẽ quay trở lại với người yêu cũ của em nha.

Voldemort đen mặt, gầm gừ: Thằng người yêu cũ của em là thằng nào?

Harry cười nghiêng ngã, tay kéo kéo cái vạt áo bị cậu đùa giỡn tới nhăn nheo: Là anh nha, nếu hai chúng ta chia tay thì anh sẽ trở thành người yêu cũ của em nha. Anh thật là ngốc ah~

Cậu bé hớn hở nói xong câu đó, thì lại cười lăn cười bò vì gương mặt đơ ra trong giây lát của người đàn ông. Cậu nhỏ còn hứng thú tới nỗi lấy tay đập đập vào ngực người nào đó mà cười chảy cả nước mắt.

Voldemort thì thở dài, dung tay nhéo nhéo nhẹ khuôn mặt của người yêu nhỏ bé trong lòng: Nhóc con, em thật là nghịch ngợm…

Sau đó ư? Không có đâu, tui nói nè, Harry vẫn còn nhỏ, chỉ mới 12 thôi, tui hông muốn ông Vol gì đó ăn em vội muaha ha ha ha….

HẾT CHƯƠNG ONESHORT

[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 23: Từ anh trai nhảy xuống em trai!!!! Là sao????


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên, Tsuki

-o0o-

Chương 23: Từ anh trai nhảy xuống em trai!!!! Là sao????

‘Phanh’ một tiếng, Abraxas tung chân đá bay cửa văn phòng, hùng hổ đi tới, lúc đi ngang qua Ansel còn mang theo một trận cuồng phong. Mà theo sau Abraxas, là Riddle mặt chả có biểu cảm gì.

Dumbledore nhìn Abraxas và Riddle mới đến, trong lòng kinh ngạc chả thua gì Ansel trước mặt. Dù sao sống lâu như vậy rồi, chuyện sóng to gió lớn nào cũng từng trải qua, Dumbledore rất nhanh thoát khỏi trạng thái kinh ngạc của mình, chỉ là cái nụ cười treo trên mặt cụ giờ đã cứng đờ.

“Tom, Abraxas, sao hai người lại đột nhiên đến…” Dumbledore nghẹn lại mấy lời muốn nói tiếp theo, không phải là cụ không muốn nói cho hết, mà là Abraxas căn bản không cho cụ cơ hội đó. Hồi nãy trước khi Abraxas đi đến trước bàn của Dumbledore có quăng cho Ansel một ánh mắt, làm anh em nhiều năm như vậy rồi, Ansel hiển nhiên biết ý nghĩa của nó. Cho nên, khi Dumbledore mới nói được nửa câu, Ansel đã lập tức nhảy từ trên ghế xuống, nhào vào lòng của Abraxas.

Ansel nhào vào trong lòng Abraxas, thoại mái cọ cọ, ngây thơ uỷ khuất vươn tay chỉ về phía Dumbleodore cáo trạng với Abraxas “Abra Abra, cái lão này ỷ mình là hiệu trưởng muốn hạ mê dược anh!!!”

Nghe xong những lời này, người đã trải qua khá nhiều sóng gió Dumbledore cũng không khỏi đen mặt một chút: Hạ mê dược!! Cụ rõ ràng chỉ muốn cho Ansel uống chút nước chanh trộn chân dược thôi mà! Như thế nào lại thành hạ mê dược rồi!!!

“Nga, phải không?” Abraxas ôn nhu cười, chỉ là không biết vì sao, nhiệt độ trong phòng lại giảm đi vài độ.

“Dumbledore, tôi tôn trọng ngài vì ngài là hiệu trưởng của Hogwarts, nhưng là xin hỏi, em trai của tôi đã làm sai cái gì, mà ngài lại mời nó đến văn phòng hiệu trưởng?”

Em trai?!!!

Ánh mắt phức tạp của Dumbledore quét qua quét lại giữa Ansel và Abraxas, cụ thật sự là già rồi, đầu óc cũng có vấn đề hay sao!! Lão Malfoy qua đời năm Abraxas mười lăm tuổi, như thế nào lại chạy ra một đứa con trai!! Hay là sau khi lão Malfoy sau khi chết được 15 năm, đột nhiên nhiều ra một đứa con trai 11 tuổi!!!

Ansel vùi đầu vào trong lòng Abraxas, một tay vòng ra sau lưng hắn, không chút đau lòng mà nhéo. Tiểu tử thúi, cư nhiên dám chiếm tiện nghi của y!! Tuy rằng Ansel biết tình hình trước mắt, y chỉ có thể  trở thành em trai của Abraxas, nhưng mà y bị thiệt!! Thiệt thòi lớn!! Nếu là……….. Ansel, nếu ngươi biết được Abraxas muốn cho ngươi làm con của hắn ngay từ đầu, ngươi có thể hay không móc dao ra… Làm thịt Abraxas không…

Mắt Riddle giựt giựt, cái gia hoả tên Ansel này không phải là anh trai của Abraxas sao? Thế nào lại đột nhiên biến thành em trai? Tuy rằng đến giờ anh vẫn không biết Abraxas tự nhiên lòi ra đâu ra một vị anh trai nhỏ hơn mình nhiều như vậy.

“Cái này, Malfoy tiên sinh, cậu hiểu lầm rồi, ta chẳng qua tìm trò Ansel tâm sự chút thôi, không có ý gì khác.”  Nghe Abraxas nói, đôi mắt giấu dưới cặp kính của Dumbledore bỗng xẹt qua một tia sáng trắng. Ngay từ lần đầu nhìn thấy màu tóc đặc trưng của Malfoy trên người Ansel, cụ đã nghĩ Abraxas có con riêng, lại không nghĩ rằng, đây cư nhiên là em trai của hắn! Tuy rằng, cái em trai này có chút kỳ quái, nhưng nó cũng không gây trở ngại cho việc Abraxas kéo Ansel vào vòng bảo vệ của mình.

Abraxas một cố gắng duy trì biểu cảm trên mặt của mình không thay đổi vì bị nhéo, một bên trò chuyện với Dumbledore. Hồi nãy khi Lucius dùng gương hai mặt liên lạc với hắn nói Ansel bị lão bất tử Dumbledore kêu đi, hắn liền quyết định nhân cơ hội này công khai thân phận của Ansel. Tuy rằng không phải là thân phận giống như trước kia nữa, nhưng tóm lại đều có quan hệ với Malfoy, mà Malfoy không phải là thứ người khác có thể dễ dàng coi thường. Vì thế, hắn liền chạy đến trang viên Voldemort gọi Riddle, sau đó dùng lò sưởi của trang viên chạy đến Hogwarts.

Abraxas không phải không biết anh trai nhà mình rất cường hãn, nhưng mà, khi hắn vừa nhìn thấy Ansel bộ dáng đáng thương hề hề ngồi đối diện Dumbledore liền lập tức nổi bão. Trước kia, là Ansel bảo vệ hắn, bây giờ hắn sẽ bảo vệ lại y!!

Tom-người qua đường giáp-Riddle đứng giữa nhìn Abraxas và Dumbledore đối chiến, cảm thấy mình đi theo chả có chút tác dụng gì, ngồi xuống cái ghế hồi nãy Ansel ngồi, yên lặng xoa xoa eo.

Vừa rồi, lúc Abraxas gọi anh, anh cực kỳ cao hứng đè hắn ra mà cường hôn, lại không ngờ mới một giây sau đã bị Abraxas cướp đi quyền chủ động. Bất quá, có thể hôn được Abraxas, trong lòng Riddle vẫn rất cao hứng. Nhưng mà, tiền đề là!!! Sau khi Abraxas lấy lại được quyền chủ động xong lại hung hăng đạp anh một phát vào góc bàn, làm cho eo của anh đến bây giờ vẫn còn đau.

“Hiệu trưởng Dumbledore, trước kia tôi cũng là một học sinh của Hogwarts, ý nghĩa của cái tâm sự gì gì đó của ngài tôi hiểu rất rõ. Nhưng mà, lần này ngài tìm lầm người rồi!” Abraxas nhìn về phía Riddle đang ngồi lười biếng ở một góc, quẳng một ánh mắt hình viên đạn qua, làm Riddle sợ hãi nhanh chóng sửa lại biểu cảm trên mặt mình.

“Dumbledore” Riddle nheo đôi mắt đỏ của mình, một tay chóng cằm lười nhác nhìn Dumbledore “Tôi vẫn luôn cho rằng ngài chỉ ‘yêu quý’ mỗi tôi, không ngờ rằng chỉ cần là đến từ Muggle giới và Slytherin là sẽ nhận được sự ‘yêu quý’ của ngài a, Dumbledore.”

“Tom…….”

“Tôi đã nói rồi! Không cần gọi tôi là Tom!” Nghe được Dumbledore gọi tên của anh, Riddle chán ghét cau mày. Nếu Abra gọi anh là ‘Tom’ anh còn chịu được, nhưng nếu người đó là Dumbledore thì xin lỗi, anh chịu không nổi.

Ansel vẫn như cũ uỷ khuất chôn mặt trong ngực Abraxas, giống như đang tìm kiếm an ủi từ người thân cận nhất của mình vậy. Nhưng mà, mọi người chắc chắn không thể tưởng tượng được là vì y chỉ muốn bò ra cười, mới không dám ngẩng đầu xem náo nhiệt!!!

Abraxas ôm Ansel lên, hừ lạnh với Dumbledore, xoay người nhìn thoáng qua Riddle sau đó mới rời đi “Hiệu trưởng Dumbledore, tôi mong đây sẽ là lần cuối cùng.”

Nhìn Abraxas rời đi, Riddle cũng không có hứng đứng lại, ngay cả tạm biệt cũng lười nói với Dumbledore nhanh chóng chạy theo cái vị ‘lão bà’ anh vẫn chưa đuổi được đến tay.

Dumbledore rối rắm, cụ nghe được có người nói Lucius Malfoy bế Ansel đến bệnh thất, cho nên mói mời y đến đây hỏi thăm chút. Tuyệt đối không phải cái ‘yêu quý’ gì gì đó mà Riddle nói! Đương nhiên… Cụ cũng muốn tìm hiểu chút thân thế của Ansel, cũng rất tò mò tại sao Ansle lại đoạt được chức thủ tịch năm nhất của Slytherin… Khụ khụ…

Khi Abraxas sắp bế Ansel ra khỏi phòng hiệu trưởng, Ansle liền gác cằm lên vai Abraxas, nhe hàm răng trắng của mình ra cười với Dumbledore một cái.

Cái nụ cười đó, muốn có bao nhiêu khoe khoang liền có bấy nhiêu khoe khoang!!

Dumbledore, nhìn cái nụ cười khoe khang đó của Ansel, đã buồn bực rồi còn buồn bực hơn…

HẾT CHƯƠNG 23

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 45


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Sau tất cả những gì xảy ra suốt từ đó tới nay, Dazai tỏ vẻ, quả nhiên tử thần vẫn là tốt nhất.

Nam hài mắt nâu sờ đầu, cảm nhận xúc cảm rối bù nhưng mềm mại đầy thích ý quen thuộc từ mái tóc. Ài, tóc hắn về rồi nhưng lại cứ thích trưng cái đầu trọc kia ra cho mọi người nhìn rồi mới chịu mọc lại…

Dazai hơi vươn tay, cảm thấy chán kinh khủng. Hắn nhìn khắp xung quanh cái bệnh thất, đâu đâu cũng màu trắng, không trắng thì cũng là bình dược đủ màu xanh xanh tím tím trừ việc khiến hắn mất vị giác thì chẳng làm được gì.

Odasaku, Ango đều đang có lớp. Và Dazai này thì chẳng có tâm muốn gặp bất cứ ai, nhất là sau vụ việc hắn lộ cái đầu trọc. Ừ thì đúng là Draco có tới thăm một lần, bất quá, hắn cũng rút được kinh nghiệm sâu sắc từ đó.

Bạn hắn coi hắn thành kẻ điên luôn rồi.

Mà công lao này là từ đâu nha~? Là từ miệng người bạn Dazai nguyện rời bỏ Mafia Cảng qua thám tử vũ trang a.

Lấy hai tay che mặt, hắn không muốn nói cái gì nữa. Học sinh như nhà Gryffindor thì chả cần để ý làm gì, thần kinh của bọn nhỏ đó quá thô để hiểu được. Còn Draco ở nhà Slytherin, trong khi Odasaku đi nói trước hiệu trưởng ‘chuyện yêu đương nhà họ’.

……Nghe nói tháp thiên văn rất cao, nhảy xuống đó thì chết được không ta?

Cộc. Cộc. Cộc.

“Tôi….ào…..ược không?” (Tôi vào được không?)

Tông giọng trầm trầm của thiếu niên vang lên, nghe đến là xa lạ cắt đứt ý định nhảy lầu sắp tới của Dazai. Hắn nheo mắt, đây chắc chắn không phải người mình quen, thêm cái cách bậm bẹ đó….

Học sinh từ phái đoàn bên Đức?

Dù sao phái đoàn còn lại toàn học sinh nữ, không thể có cái giọng trầm như này. Nhưng người nọ tìm hắn làm cái gì?

Cạch!

Ơ hay, còn chưa đáp lời sao đã mở cửa đi vào thế?

Thiếu niên tóc đen thò đầu vào, chằm chằm người chỉ tầm tầm tuổi Chuuya và Akutagawa kinh ngạc nhìn hắn. Trong lòng Krum nổi lên chút tò mò. Vì sao Chuuya lại đi đánh người này ngay khi gặp mặt? Sao lại trói vào bao mang đi chuẩn bị nấu nướng?

Quá khác thường. Hắn chưa từng thấy một Chuuya như vậy bao giờ. Sẽ tức giận, sẽ nghiêm mặt, còn có trong một lần khác Krum vô tình thấy được chút nước đọng nơi hốc mắt khi hắn thử hỏi về cậu bé này.

Rõ ràng, người này rất quan trọng với Chuuya.

Mà Krum thì không có hứng thú nhìn cậu đàn em này vừa khóc vừa kể. Khó nghe lắm!

Cho nên, cách tốt nhất là hỏi người còn lại. Sau tất cả, hắn thật sự, thật sự cần hiểu cái mối quan hệ rắc rối tới đau đầu hiện tại. Nhất là khi Chuuya và Akutagawa đang thay đổi những hơn trăm tám mươi độ, từ ngoại hình cho đến tính cách.

Nhìn thế nào cũng không thể nhận ra nổi! Còn không phải mấy hôm trước Dazai vào bệnh thất, Krum cũng nghe ngóng xong không may bị Chuuya thấy vẫy tay chào hắn. Hắn cũng chưa chắc mình đã nhận ra đứa nhỏ tóc cam đỏ ấy là ai đâu.

Khụ, trở lại hiện tại. Krum hơi nhướn mày nhìn nam hài trên giường. Không bị trọc? Thật tốt, hắn cũng không muốn bị ám ảnh thêm. Sau khi trải qua cả đống việc khó tin từ trên trời rơi xuống, Krum tỏ vẻ, dây thần kinh ngạc nhiên của hắn mất cảm giác rồi.

Có lẽ là quen thân Chuuya khá lâu, thiếu niên tóc đen này không còn quá kiêng nể như trước. Trong cái trợn trắng mắt của Dazai, Krum cứ thế bình tĩnh ngồi xuống cái ghế ở cạnh giường, cười cười cố gắng nói bằng tiếng anh:

“Xi….ào.” (Xin chào.)

{Nói tiếng Đức đi, anh nói thế tôi nghe không hiểu.}-Dazai cau mày, tai ong ong mấy từ ghép qua ghép lại nghe cũng chẳng hiểu nói cái gì. Hắn không hứng thú nghe cái kiểu một kẻ bập bẹ nói chuyện, bản thân hiểu và nói được tiếng Đức. Không dùng thì làm gì?

{Em nghe hiểu?}-Đáy mắt thiếu niên hơi ẩn ẩn tia kinh ngạc, chỉ một chút lại biến mất. Không quá lạ, nhất là khi hắn đã thấy đủ thứ kì lạ với người này trong mấy ngày qua rồi. Chưa kể tới còn là người quen của Chuuya với Akutagawa nữa chứ.

{Đương nhiên, tôi cũng không giống tên lùn tịt đi. Lăn lộn mấy tháng trời mà không học nổi bao tiếng Đức trừ mấy từ trong đàm phán.}

Hiểu rồi. Tức là Chuuya vốn cũng biết tiếng Đức, chỉ là nó quá ít để có thể nói chuyện hay hiểu được hắn nói cái gì.

Dazai chống má, lóe lên chút hứng thú nhỏ trong đôi đồng tử. Biểu hiện này, hẳn là người quen của Akutagawa và con sên đó rồi nga. Thật trùng hợp, hắn còn đang chán tới mức không có gì làm, vặn người này ra hỏi thời gian qua hai người kia sống thế nào mới được!

{Anh quen Chuuya đúng không? Mấy năm qua cậu ấy sống thế nào?}

{Rất tốt.}-Người sau gật đầu, không mấy để tâm vấn đề đó bỗng dưng chạy loạn tới đâu nữa. Krum đã quá hiểu rằng so với việc căng da đầu cố hiểu cơ cấu não của đám Chuuya nó thế nào mà tam quan vỡ nát khủng khiếp đến thế, chi bằng cứ xuôi theo đáp lại còn hơn.

Ừ, tốt nhất là vậy. Hắn không có hứng bị thêm người nào đó treo lên đánh như Akutagawa lần trước đâu, thằng bé vẫn còn ghi hận tới bây giờ. Mặc dù đống vết thương đó có tiêu tan ngay khi tới bệnh thất được vài phút và Krum mới phải là người quằn quại trong đau đớn cả đêm.

À, phải rồi, mai là có kết quả ai là quán quân giữa các trường rồi còn gì.

{Dazai đúng không? Em nghĩ kết quả ngày mai sẽ thế nào?}

{Cái gì? Kết quả gì?}-Nam hài mờ mịt ngẩng đầu. Hắn không diễn đâu, thật lòng đó, kết quả gì vậy? Dazai biểu thị, ở bệnh thất quá lâu làm hắn mù mờ toàn bộ thông tin rồi. Đừng hỏi mấy cái đó.

{Quán quân các trường của trận cúp tam phép thuật ấy, tiền thưởng của người chiến thắng tận nghìn Galleons lận!}

{Một nghìn Galleons?}

{Đúng đó, người thắng còn được cúp vàng nữa. Nhưng nghe nói bài thi rất nguy hiểm, còn có….}-Krum vui sướng nói liên miên, đây thực sự đúng điều hắn đang chú ý nha! Muốn nói bao lâu cũng được hết! 

Cho nên, hắn cứ thế chỉ chăm chăm kể lể đủ thứ về cúp tam phép thuật. Hoàn toàn không nhận ra, Dazai bên cạnh ngồi trên giường sớm đã nghiêng đầu, miệng toét ra cái nụ cười đầy toan tính trông đến là đáng sợ. Một biểu hiện khác thường tới đáng sợ.

Thật là vui a. Dazai này cuối cùng cũng tìm được thứ trả thù Atsushi-kun và Akutagawa vụ lần trước bỏ mặc hắn rồi! Hừ, hắn biết tỏng hai đứa nó ở ngay cửa mà không chịu vô, hại hắn suýt nữa vô nồi thật.

_________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Hảo a. Nay đăng thật sớm~

Thỉnh các độc giả cho ta hỏi một chuyện nè! Có ai hứng thú làm beta hơm~?

Ai đồng ý thì trả lời ta nha! Cần gấp! QAQ

HẾT CHƯƠNG 45

Design a site like this with WordPress.com
Get started