EDITOR: Park Hoonwoo
BETA: Đào Nhiên, Tsuki
-o0o-
Chương 24: Lần Này Xà Tổ Thực Sự Xuất Hiện
Lễ giáng sinh đến rồi, Ansel và Lucius sắp xếp hành lý của mình, nghỉ thì ở lại Hogwarts làm gì, hiển nhiên là phải về nhà ăn uống chơi bời rồi!!
Bởi vì Abraxas đã đề xuất, cho nên Ansel liền tay xách nách mang hành lý của mình, chuẩn bị cùng Lucius trở về trang viên Malfoy nghỉ lễ. Lucius rất vui vẻ lãnh em trai mình về nhà nghỉ lễ. Ansel nhìn cái bộ dạng vẫn xem y là em trai Lucius, không khỏi trầm mặc, nhìn là thấy Abra vẫn chưa nói cho cậu biết y hiện tại là chú của cậu ta a…………..
Bất quá, như vầy cũng rất tốt, y không muốn nhìn thấy cái vẻ mặt rối rắm của Lucius khi xem y là chú của mình………………
Nhưng ta thiết nghĩ nó còn đỡ hơn cái mặt của Lucius khi biết ngươi là tổ tông của mình đấy.
Bước vào trang viên Malfoy, Abraxas trực tiếp cho Ansel một cái ôm nhiệt tình làm cho y phải cố gắng lắm mới không chết vì nghẹt thở, y không có nhu cầu chết trong lòng của em trai mình.
Abraxas nhìn Lucius đứng một bên cầm hành lý của hai người, vừa lòng gật đầu, có thể giúp đỡ và chiếu cố Ansel, Abraxas đối với hành vi cầm hành lý hộ này của Lucius phi thường vừa lòng. Nhưng đã về đến nhà rồi, cậu cũng không cần cực khổ cầm hành lý làm gì, Abraxas búng ngón tay, ngay lập tức một gia tinh xuất hiện cầm hành lý trong tay cậu mang lên phòng ngủ của hai người.
Đi vào phòng khách, nhìn phong cách trang trí quen thuộc, Ansel không khỏi cười khẽ “Abra, phong cách của em vẫn giống lúc trước y như đúc a.” Cho dù có chết đi sống lại cũng không hề thay đổi.
Abraxas cong lưng, bế Ansel nhỏ nhỏ trong lòng, kề miệng thấp giọng nói vào tai Ansel : “Đương nhiên là không thay đổi. Cho dù em thay đổi đi chăng nữa, thì sự thật anh là anh trai em vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.”
Ansel niết niết mũi mình, liếc mắt trừng Abraxas một cái. Đáng chết, cái này không phải đam mỹ tag huynh đệ luyến, nói mấy câu sến súa như vậy làm gì!
Abraxas mím môi, hắn muốn cười, nhưng tuyệt đối không dám cười!! Hắn biết anh trai của mình cực kỳ thích ghi thù người khác.
“Lucius, con về phòng nghỉ ngơi trước đi.” Abraxas khụ một tiếng, đuổi Lucius bóng đèn về phòng. Dù sao, có Lucius ở đây, bọn họ muốn nói gì đều phải cẩn thận.
“Vâng, phụ thân.” Đối với mấy lời Abraxas nói, Lucius trước giờ vẫn chưa bao giờ nghi ngờ gì, xoay người về phòng của mình. Chỉ là, Lucius rối rắm nhìn Abraxas và Ansel, nhìn thế nào, cũng cảm thấy hai người bọn họ không giống cha con lắm…………..
Ansel giựt giựt khoé miệng, nhìn giống một con mèo con vừa mới trộm được cá vậy, dùng giọng mũi ‘hừ’ một tiếng, nhảy xuống khỏi người em trai mình, bất quá chưa đi được hai bước trước mắt đã tối sầm, lại lảo đảo ngã lại vào trong lòng hắn.
Abraxas vội vàng ôm lấy, duổi tay xoa xoa huyệt Thái Dương của Ansel, khẩn trương lo lắng hỏi “An, anh không sao chứ.”
“Anh không sao.” Ansel cười với Abaraxs một chút. “Abra, xem ra giáng sinh này chúng ta không ở cùng nhau được rồi, anh có vài việc cần phải rời đi.”
Ansel xoa xoa huyệt Thái Dương, khẽ nhíu mày : Rõ ràng hồi nãy đã uống dược nâng cao tinh thần, như thế nào vẫn mệt rã rời như vầy. Loại tình huống này, sao giống với lần xuyên đến 1000 năm trước quá vậy.
1000 năm trước y cũng không biết mình bị cái gì, đến cuối cùng cũng chỉ rõ hết là do lão sư. Hiện tại thì hay rồi, lão sư không có ở đây, mình lại càng ngày càng thích ngủ, cả ngày uống dược nâng cao tinh thần cũng không phải là một biện pháp tốt.
Ansle nghĩ nghĩ, tạm thời về trang viên của mình trước, xem xem có bút ký Salazar để lại không, thật sự không được liền chạy đến trang viên Slytherin cố gắng hồi sinh Salazar, biết đâu có thể thực sự hồi sinh được thì sao, y không muốn ngủ cho đến khi chết đâu.
Abraxas nhìn Ansel không hề muốn nói lý do cho mình, bèn lo lắng gật đầu. Tuy không xâm phạm riêng tư của người khác chính là một trong những ưu điểm của Slytherin bọn họ, tuy biết Ansel không nói cho mình cũng vì sợ mình lo lắng, nhưng không biết vì sao, Abraxas vẫn có chút biệt nữu trong lòng. Bất quá, Abraxas biệt biệt nữu nữu nhìn Ansel, y là anh trai của hắn, vậy hắn sẽ đại nhân độ lượng mà bỏ qua cho y lần này vậy.
Ansel chịu đựng choáng váng cùng buồn ngủ cứ thi thoảng đánh úp, trực tiếp biến mất trong trang viên Malfoy rồi xuất hiện trong trang viên Ansel. Chân vừa chạm mặt đất, Ansel tức khắc cảm nhận được có gì đó không đúng, hình như trong phòng còn một người khác. Y cau mày, cảnh giác lấy đũa phép, bày ra tư thế phòng thủ, nhẹ nhàng từng bước từng bước đi đến nơi y cảm nhận được có người.
Nghe được động tĩnh rất nhỏ, Ansel liền đứng lại, vừa định mở miệng dò hỏi là ai, một bóng dáng quen thuộc lại đập vào trong mắt y. Tay Ansel buông lỏng, âm thanh đũa phép rơi xuống sàn nhà vang lên rất rõ ràng.
Ansel khiếp sợ không tin nhìn người xuất hiện trước mắt mình, môi y run rẩy, hay là nói, cả người y đều đang run rẩy. Sao có thể!! Người của 1000 năm trước, sao có thể xuất hiện ở chỗ này!!
“Lão sư……….” Xưng hô quen thuộc lao ra khỏi miệng, hai mắt Ansle tối sầm, thân thể mềm nhũn đổ thẳng xuống dưới. May mắn Salazar phản ứng kịp thời, nhanh chóng đỡ được Ansel, cho nên y không hề ngã đập mặt xuống đất, mà là đập mặt vào lòng Salazar.
Nhìn người mình vẫn luôn nhớ nhung tìm kiếm , rốt cuộc hắn cũng đã tìm được rồi, cánh tay ôm Ansel của Salazar không khỏi siết chặt hơn, trên mặt cũng treo nụ cười sủng nịnh “Cho dù thấy ta tới, cũng không cần cứ như vậy………..”
Salazar còn chưa nói xong, trong giây lát hình như là nhớ đến cái gì, sắc mặt tối sầm thuận tay phóng mấy cái bùa ngàn năm trước dùng để kiểm tra vào người Ansel, quả nhiên giống như hắn nghĩ……………..
Chính là, Salazar ôm Ansel hơi nhíu mày, mấy dược liệu ngàn năm trước hắn dùng để chữa khỏi cho Ansel hiện tại dị thường khó kiếm. Bất quá, cho dù có khó tìm được thì hắn cũng phải tìm cho ra!!
Salazar ôn nhu bế Ansel lên, quen cửa quen nẻo đi vào trong phòng của y, thả Ansel vào cái giường lớn mềm mại kia. Salazar ngồi xổm ở đầu giường, duỗi tay vén mớ tóc mái hơi dài của Ansel lên. Nhìn y an tĩnh ngủ, khoé miệng chậm rãi kéo thành một nụ cười “Ngàn năm trước ta có thể chữa khỏi cho em, thì ngàn năm sau ta cũng có thể lặp lại một lần nữa.”
Nói xong, Salazar liền đứng dậy, hắn nghĩ mình nên đến trang viên nhà mình tìm trước, nhìn xem còn dư lại chút nào không. Còn nếu không, ánh mắt Salazar thoáng buồn, cho dù có phải xông vào lãnh địa của tinh linh hắn cũng phải tìm cho bằng hết!
Một chỗ khác, Abraxas đã mất bình tĩnh ở trong thư phòng của trang viên đi tới đi lui, tự hỏi nguyên nhân sinh bệnh của anh trai nhà mình, Đến cuối cùng, không nghĩ ra được gì, buồn bực vứt hết hình tượng của mình mà nằm dài ra bàn, rối rắm oán trách bản thân không quan tâm anh trai nhà mình.