[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 34


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

“Thế, anh tìm bọn em có việc gì? Không đúng, trước đó, cái bộ dáng quỷ gì đây?”

Nam hài tóc nâu xù khoanh tay, khóe môi giật tới không ngừng được. Đôi đồng tử sớm đã được che kín bởi miếng băng màu trắng hướng thẳng thiếu niên tóc đen phía đối diện. Dù cậu nhìn không thấy, ban nãy chạm vào người nọ đã đủ biết nó thảm hại ra sao rồi.

Mà bên cạnh, cậu nhóc mang mái tóc highlight cũng tầm tầm đánh giá xem xét một chút, gật đầu:

“Bộ dáng này vô cùng thích hợp với anh, giữ phong độ đi.”

Mình đầy lá mùa thu, còn dính bùn đất Viktor Krum: ….Hả?

Một trong bốn học trưởng của trường Durmstrang lừng lẫy, mang danh là cầu thủ Quidditch nổi danh bao người hâm mộ cả trong nước lẫn ngoài nước, Krum ngồi trên ghế, co rúm người với đống lá khô vẫn còn vương trên đầu. Cả người vì lạnh mà run rẩy liên tục.

Được rồi, hắn có thế nào cũng không nghĩ tới, mình đi qua đường còn thấy một bà lão tuổi đã cao, mắt không còn rõ đang tạt nước tưới cây. Kết cục không thấy hắn, Krum liền được một trận tắm mưa. Giá chỉ là nước thường thì tốt rồi, đằng này bà lão còn đang phân bón cho cây, thế nên, toàn bùn với bùn.

Thiếu niên tóc đen tỏ vẻ, người cao tuổi rồi, không thể trách bà ấy được. Phải bình tĩnh, phải bình tĩnh, hắn sớm đã qua cái tuổi nông nổi thích gì làm nấy không quan tâm cảm nhận của ai rồi.

“Tên ăn quỵt kia! Đứng lại ngay!!!!”

Rầm!!!!

Rào! 

……..Hôm nay hắn xuống giường sai cách! Chắc chắn luôn!

Quần hồng có họa tiết bướm của Merlin! Krum này chưa ăn quỵt của ai cái gì có được không? Vì sao lại bị người ta đá cho một cái tới tận cái cây bên trái thế này!?

Trùng hợp hơn, hè mới về, lá vàng cứ thế từng đám lớn đổ ụp cả đống xuống đầu hắn.

Bình tĩnh ngồi dậy, thiếu niên tóc đen cười híp mắt nhìn một thanh niên rối rít cúi đầu xin lỗi bảo nhầm người. Trong lòng không nhịn được xúc động muốn chửi thề, giới Muggle này cũng loạn lạc quá mức rồi!

Sau lần này, Krum thề, có cho cả tỷ Galleons hắn cũng không bao giờ chạm chân xuống phố của Muggle thêm một lần nào nữa! Cái phố gì mà vừa có mấy thứ quái dị thì chớ, lại còn xô xô đẩy đẩy xong xin lỗi một tiếng liền xong!?

Vậy cảnh sát để làm cái gì? Bộ pháp thuật sinh ra diễn trò quỷ gì? Cục nhân dân thì sao?

Krum hoàn toàn không để ý không kìm được dùng lực dẫm mạnh chân xuống. Kết cục…..dẫm phải phân. Hắn hơi nhấc dày mình lên. Cảm thấy bên mũi thoảng một mùi khó ngửi, vừa thối vừa buồn nôn, còn không biết từ đâu tới.

Mà, có vẻ hôm nay ông trời muốn trêu tức người nào đó.

Bởi bộ dạng quá mức thảm hại. Không những cả người nhuộm một màu nâu đất hiền hòa mà nhầy nhụa đính thêm chút lá vàng, lá đỏ của hè về cùng cái mùi thum thủm chẳng ngừng thoát ra. Cảnh sát cứ thế, bình tĩnh đi đến, lấy cái còng tay ra còng với tay Krum.

Trước sự việc trên, thiếu niên tóc đen bày tỏ, so với việc bị bắt mang về đồn, hắn thà để mặc cảnh sát ăn không ngồi rồi còn tốt hơn.

Cho nên, Krum cứ thế bị mang về đồn công an, tra khảo ba tiếng đồng hồ còn suýt nữa bị cảnh sát gọi cho bệnh viện báo cho bệnh nhân đào tẩu.

Thời điểm hắn khóc than cho số phận bi ai của mình hoàn toàn không biết, từ cái lúc hắn bị tạt nước ướt hết người sớm đã có một nam hài tóc highlight theo đuôi phía sau cách tầm mười mét.

Hiện tại, Akutagawa nhìn người trước mặt cười khinh. Hừ, không thể giết ngươi, không được đánh ngươi, cũng không được khinh ngươi vì Chuuya-san và thân phận học trưởng. Đã vậy, ta liền âm thầm chỉnh chết ngươi!

Cho nên, Krum không những buộc phải mang nguyên bộ dáng thảm hại về nhà do cô nhi viện không có quần nào đủ lớn cho hắn mặc sau khi đưa giấy mời mà còn bị thêm ‘vài’ vụ tai nạn nho nhỏ tới tận lúc về nhà.

Ngả mình xuống chiếc giường êm ái, đặt hai tay ra sau đầu, Krum thở dài một hơi thỏa mãn đầy thoải mái. Thế là xon-

Ầm!!!!

Cái giường gãy làm đôi….

Sau này nghe câu chuyện Atsushi đã từng nghi vẫn tra hỏi cộng sự của cậu rất nhiều:

“Bộ ngươi còn chạy hẳn vào trong nhà người ta làm loạn chỉ để trả thù vậy hả?”

Người sau rất vô tội lắc mạnh đầu. Ánh mắt không chút gợn sóng đáp trả:

“Ngay từ lúc tên đó về lại giới phù thủy ta đã không còn theo sau bày trò nữa mà.”

Ở phía sau hóng chuyện ngân giọng hát cao Dazai Osamu: Cho nên, học trưởng Krum, xin thắp cho anh một nén hương tưởng niệm. Cuộc đời của anh đúng là một trò đùa với nhiều người! Mọi người sẽ không bao giờ quên công tấu hài đầy chuyên nghiệp của anh!

Nhíu mày không mấy hài lòng cũng không ngăn lại Nakahara Chuuya: Không thể không nói, học trưởng đúng là xui xẻo từ đầu tới cuối. Mặc dù hồi chưa quen biết mấy, ta nhớ rõ ràng người này không gặp nhiều chuyện khó như này, hình như là sau một thời thân với ta và Akuatagawa mới…Mà thôi! Kệ đi! Ngươi hát chói tai quá đó, cá thu!

_____________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Đột nhiên cảm thấy Krum so với Dumbledore càng ngày càng tội nghiệp gấp bội nha~

Mà thôi, thực sự là quá chán tới không biết nên dìm ai rồi!  :333

HẾT CHƯƠNG 34

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 36


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Chuuya không thể xác định được trước mắt xảy ra việc gì. Đầu tiên, trận đấu sớm đã kết thúc, mọi người đều đã về nghỉ cả. Thứ hai, nửa đêm im ắng đột ngột xôn xao la hét các thứ cái quỷ gì thế này!?

Akutagawa báo với cậu, tử gì đó thực tử gì gì đó tấn công. Tóm lại là bị cái gì đó tấn công, hết. Tên gì mà vừa dài vừa khó đọc, lại còn xiêu vẹo lặp lại lần hai, sợ người ta quên chắc! Ý nghĩa từ này ra sao thì Chuuya không biết, để ý có hai chữ ‘tử’ nghĩa là chết. 

Được, hội yêu cái chết đi. Trong lòng âm thầm gạch một dấu gạch đỏ. Lần sau nếu ta có thể nhìn và nói hoàn toàn, ta sẽ đánh các ngươi một trận! Dám phá hỏng giấc mơ đẹp này!

Còn hiện tại….

Nam hài tóc nâu xù tỏ vẻ, đi ngược chiều đám người nhốn nháo hoảng loạn này tìm học trưởng Krum với cậu nhóc tóc highlight kia cũng quá khó khăn. Người đầu là do bị thành viên trong đội kéo đi mở tiệc chúc mừng chiến thắng chưa trở về, sau lại vốn đi cùng cậu vì đám người này lạc nhau.

Cố gắng chen qua dòng người xô đẩy rõ khổ. Thân hình thấp bé của đứa nhỏ mới mười bốn càng dễ bị kéo theo, khó lòng đi ngược lại. Chuuya nhăn mày thật chặt, tuy đúng là hiện tại thân thể cậu nhỏ hơn so với tuổi thật, nhưng sao cứ thấy quen thuộc thế nào ấy nhỉ? 

Rầm!

Tốt, nghĩ còn chưa xong đã có người ngã nhào vào mình. Không kịp đề phòng làm cả hai đều ngã ra sau. Trán cậu nổi gân xanh, cậu chắc chắn là tức giận! Ừ, là phẫn nộ. Nhưng hoàn toàn không phải do người này ngã lên người cậu, đường đông như vậy đây rõ ràng là chuyện khó tránh được, mà cái khiến cậu bùng nổ là xúc cảm băng gạc này!

Dù là điều này hơi quá đáng thương cho kẻ ngã lên cậu. Có lẽ là cậu ta bị thương khi va vập đâu đó. Loạn thế này mà còn ngã được lên cậu chứng tỏ người này vô cùng hậu đậu rồi còn gì. Mùi hương sát trùng quen thuộc thoáng qua bên sống mũi. Xem ra vết thương đó khá nặng, hi vọng ngã vào cậu không làm nặng hơn. 

Người nọ đứng dậy, còn đưa tay đỡ Chuuya đứng lên cậu phải nhíu mày. Cá thu mà chu đáo tốt được một phần mười người nọ thì hay rồi. Bất quá, không lâu sau, cậu chẳng giữ được bình tĩnh như vậy nữa. Ngay cái giây phút người này bỏ tay cậu ra, thanh âm trầm thấp đầy từ tính vang lên đã làm vỡ nát tất cả suy nghĩ trong đầu Chuuya:

“Xin lỗi đã ngã vào cậu. Xin phép đi trước.”

Toàn thân cậu trở nên cứng ngắc, đầu không nhịn được những điểm thân quen.

Quấn băng gạc. Thoảng mùi sát trùng. Còn cả giọng nói trầm trầm, đầy lôi cuốn mà nhiều lúc thèm đòn làm cậu muốn đấm cho vài cái không lẫn đi đâu được.

Muốn chửi thề!

Cư nhiên người ngã vào cậu là Dazai!

Tìm tận chân trời, dò tận góc bể, đi mòn cả đế giày, song người mình muốn tìm lại ở ngay cạnh!

Chỉ tiếc….

Đến lúc Chuuya bừng tỉnh, ai kia sớm đã khuất dạng nơi nào.

Về phần Dazai, hắn hơi sờ đầu mình. Được một lúc, lại vừa chạy vừa giơ tay lên rồi bình thản-

Bốp!

Người xung quanh hoảng sợ không để tâm tới hắn. Tốt, Dazai cũng chưa biến mình thành kẻ điên. Ban nãy chả biết người hắn đụng phải là ai. Chỉ nhờ qua ánh trăng mập mờ thấy trên mặt người nọ có đeo băng mắt, xem ra không phải Harry.

Thực sự, Dazai cảm thấy mình điên rồi, điên thật rồi. Ngã lên người cả nọ, ngửi được mùi hương xà phòng thoang thoảng, tay vô tình chạm vào vòng eo mảnh khảnh đáng khó tin đó là của một đứa con trai, kể cả là đang ở tuổi đang lớn. Còn, còn cả….

A! Hắn đang nghĩ cái quỷ gì thế này!?

……Vẫn là tự tát mình thêm vài cái đi.

Dazai biểu thị, hắn còn lâu mới phản bội Chuuya! Tuy bình thường đúng là lông nhông khắp nơi mời bao nhiêu cô gái tự tử đôi, đối tượng duy nhất hắn thực sự muốn chỉ có tên cộng sự cáu kỉnh kia! Bằng không còn lâu hắn mới chấp nhận hi sinh mới tóc quý giá này nha.

Từ từ, tóc? Mái tóc nâu xù sờ vào đã thấy y chang tóc mình năm xưa. Dải băng trắng trên mắt che đi đôi đồng tử. Cùng với người này một tiếng cũng không đáp lại lời xin lỗi của hắn.

Rất rõ ràng, người này thuộc diện tình nghi một trong số ít người có thể là Chuuya.

Nam hài quấn băng gạc đầy mình dừng lại, cảm thấy tâm như muốn hóa đá rồi bay đi theo cơn gió thoảng qua mà nát vụn. Hắn thế mà bỏ qua cơ hội quý giá tìm được con sên lùn tịt đó!!!!

Còn chưa kịp tự trách được bao phút, tầm mắt đột ngột nhìn thấy nam hài tầm tuổi mang mái tóc trắng. Nga, là Atsushi-kun, còn không có ai đi cùng. May quá! Dazai mà không thấy thì chỉ sợ lát nữa Odasaku sẽ phát khùng lên cho coi!

Thế nhưng, khi hắn tới gần thằng bé lại phát hiện cả cử động lẫn bộ dáng đều không ổn. Giống như….kích động quá mức?

Ừ, nếu không Atsushi cũng không ngồi bệt trên đất, nước mắt chảy dài trên mặt như vậy.

Vô lí! Với năng lực thằng bé, sao có thể bị người khác bắt nạt được!

Dazai đi đến gần, thử vỗ vai nam hài, gọi vài tiếng:

“Atsushi-kun? Làm sao thế?”

Người sau quay mạnh đầu, nhớ giọng nói cậu sớm đã biết là ai, khẩn trương nắm chặt lấy hai vai Dazai lắc mạnh rồi dùng chú ngữ viết lên không gian vài câu không rõ nghĩa:

“Akutagawa…Akutagawa! Là Akutagawa!”

________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Trời ơi, mấy cái bình luận hóng Drama làm tui chột dạ quá luôn :3

HẾT CHƯƠNG 36

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 35


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Chuuya thật không biết nói gì về tình cảnh hiện tại. 

Cậu ngồi ở cái khán đài chật ních người, nghe tiếng hò reo to lớn của những fan hâm mộ cuồng nhiệt thét tới chói tai, tay ngăn nam hài ngồi cạnh không kích động đứng dậy dùng dị năng đem vạt áo giết chết vài phù thủy xấu số nào đó.

Lúc đó đưa thiệp mời Chuuya vốn cả đầu đều sẽ là, Akutagawa đi rồi về trần thuật cho cậu xem có thông tin đáng giá gì mới không. Chính xác mà nói, họ đã xới tung cả cái giới phù thủy bên này, Muggle giới lợi dụng luôn việc làm thêm kiếm tiền chạy đôn đáo khắp nơi vẫn không ra được manh mối gì.

Mà, giải đấu thế giới là cơ hội tuyệt vời nhất để có những thông tin khó lắm mới có được. Phủ thủy từ khắp nơi tụ họp về, còn gì tốt hơn cơ chứ! Kể cả có xui tới không tìm được người, họ vẫn có thể thử hỏi vài phù thủy nước ngoài về tung tích của hai người kia.

Nếu không tìm được liền có thể tập trung xới tung đất Muggle lên. Nam hài tóc nâu xù đối với việc này rất tự tin mình vô cùng hiểu biết. Làm theo cả nghĩa đen với nghĩa bóng, dùng dị năng lật từng tấc đất của Muggle!

Bất quá, kết cục lại là Chuuya đi cùng Akutagawa. Cậu không còn khả năng nhìn nữa, đi thì đúng là sát muối vô vết thương, chưa kể tới không nhịn được rất khó thu thập thông tin. Tóm lại, mấy vụ kiểu này thì cậu của hiện tại vô dụng toàn tập.

Cuối cùng, Krum lại chọc đúng một câu chọc vào cái Chuuya lo lắng nhất:

“Em không lo thằng bé đến đó một mình sẽ làm loạn hết cả giải đấu hả?”

Ây, học trưởng Krum đúng là đoán trước được tương lai mà. Nếu không phải cậu đang giữ người, chỉ sợ sân vận động sớm đã thành bãi chiến trường tan hoang rồi.

Thế nhưng…..

Ngồi đây không cảm thấy hại sức khỏe quá mức. Chuuya dù là rất thích bay, yêu tự do và thích cơn gió nơi bầu trời cao cao nhưng nó không có nghĩa là cậu thích xem người ta chơi chơi mấy cái trò thể thao chán ngắt trên trời với hàng đống người xăm xoi.

Nói thật đó, cầu thủ chơi cao quá mức như này thì khán giả nhìn thấy cái gì mà hô hào ầm ĩ lắm thế?!

……………….

“Nói thật đó, cầu thủ chơi cao quá mức như này thì khán giả nhìn thấy cái gì mà hô hào ầm ĩ lắm thế?!”

“Dazai!”-Thiếu niên tóc hung đỏ rẽ ngôi hơi cao giọng, nhắc nhở nam hài quấn băng gạc ngồi cạnh đang dẩu môi bất mãn. Hắn khẽ thở dài nhìn ý tứ người nọ càng thêm rầu rĩ, như hận không thể viết lên mặt chữ ‘chán’. 

“Odasaku~, thật sự không thể rời đi bây giờ hay sao?”

“không được! Vậy quá mức tốn tiền đó, Dazai!”

“Nhưng mà, Ango, cái này đâu phải tiền của chúng ta.”-Dazai trề mặt quay qua bên phải nhìn thiếu niên nghiêm túc đầy cái kính dày cộm lên sống mũi vẻ hiểu biết. Cái này là cha đỡ đầu của Harry mời họ đi coi như cảm ơn sự chăm sóc của họ suốt thời gian qua nha, đâu có tốn đồng nào.

“Như vậy là thất lễ với người ta đó, Dazai!”

“Vâng, vâng, không đi là được chứ gì.”-Hơi ủ rũ ngả cả người vào ghế dựa phía sau, hắn thở dài thườn thượt. Odasaku lại đi tiếp lời Ango không cho Dazai đi! A a a, hai người họ hùa nhau bắt nạt hắn kìa!!!!

Nam hài quấn đầy băng gạc rút ra khăn ăn ban nãy, chấm chấm mí mắt giả bộ bi thương, không có ai thương hắn hết! Atsushi-kun thật là sướng đâu, mắt nhìn không thấy, thính giác lại nhạy bén nên được ở lại lều tránh bị điếc bởi tiếng quá lớn.

Hỏi: Tại sao Dazai không nghĩ tới nếu Chuuya ở sẽ bênh hắn?

Đáp: Vì con sên trần đó chắc chắn sẽ phũ phàng đáp trả cho hắn một câu rồi còn không thèm quan tâm đến Dazai nữa.

Dazai âm thầm thở dài não nề, chứng Tsundere thật là phiền quá mà….

Làm ơn đi a, đến bao giờ cái cuộc thi vô vị này mới kết thúc đây trời!

……À thôi, ta rút lại ý nghĩ trên, lâu hơn nữa cũng được. Cái trận đấu kéo dài qua tuần sau cũng đồng ý. Thật, lòng, đó! Nam hài quấn băng gạc mắt cá chết nhìn đoàn người xô đẩy nhau hỗn loạn chạy trốn, tiếng la hét cùng cực khắp nơi.

So với ngồi một chỗ nghe đám này reo hò, việc phải đứng đây chen lấn cùng chúng đúng là còn khổ hơn. Không những bị lạc, Atsushi cũng không thấy đâu. Nói tóm gọn lại, khi cả đám ra khỏi lều tính chạy, do đám đông đưa nhau đòi đi trước làm cả bọn lạc nhau cả rồi.

Ài, hi vọng Odasaku, Ango, hay người quen nào đó cùng được, còn ở chung với Atsushi. Bằng không thì chuyện này sẽ trở nên vô cùng nghiêm trọng. Lát nữa tìm còn không thấy, hắn đảm bảo Odasaku sẽ phát cuồng lên chém hết cái đám tự xưng là tử thần thực tử kia.

Dazai chật vật đi lên trước. Dù gì cũng nên tìm cách ra khỏi đám người đông đúc này đã, hắn chưa muốn bị ép thành miếng thịt trong bánh mì kẹp! Càng chưa có hứng vì nó phải nằm vào hộp gỗ rồi bị chôn xuống sâu ba tấc đất!

Bất quá, hắn còn chưa kịp chen lên trước được mấy bước thì-

Rầm!

Đụng vào một người tới ngã vật ra trên đất.

Nam hài quấn đầy mình băng gạc hơi lắc đầu, cảm thấy chút choáng váng lại ngay lập tức cảm nhận được xúc cảm mềm mại, có chút rối ngay dưới cằm. Không khác cảm giác lúc hắn thử tự sờ đầu mình năm xưa là mấy.

Chẳng lẽ là đụng phải Harry?

_________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Từ mai cách li liên tiếp 15 ngày, lệnh từ chính phủ, chả biết có đúng không nữa. :3

Dịch Corona càng ngày càng nặng lên nà!

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 10: Ron Bị Lừa


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Akki

-o0o-

Chương 10: Ron Bị Lừa
 

Vẻ mặt Ron quẫn bách dựa vào vách tường, không hiểu vì sao mọi việc lại biến thành như này.

Nó bị học trưởng Diggory ép vào tường.

Nhìn người dần tới gần khuôn mặt tuấn tú của mình, Ron hoảng loạn chống tay lên bả vai học trưởng Diggory, “Từ từ, học trưởng Diggory, giữa chúng ta nhất định có hiểu lầm.”

Diggory dừng lại, trong lòng buồn cười nhìn Ron hoảng loạn, sắc mặt bình tĩnh hỏi: “Nga! Hiểu lầm gì?”

Em cũng muốn biết là thứ gì tạo thành hiểu lầm này.

Đầu Ron tắc nghẽn, sốt ruột không thôi, lại không biết nên giải thích thế nào. “Em…… Anh……”

Diggory nghiêm túc chờ Ron giải thích.

“Học trưởng anh nhất định là hiểu lầm em, em không có ý tứ đó với anh, đương nhiên không phải em kỳ thị, là do bản thân em chỉ thích nữ sinh.”

“Đúng không?” Diggory tỏ vẻ dễ nói chuyện gật đầu, ngay sau đó lại dội một quả bom khác vào đầu Ron, “Nhưng bây giờ cả trường đều rộ lên tin đồn em đang theo đuổi anh.”

“Cái gì?” Ron há hốc mồm, “Là ai phát ngôn bừa bãi như thế?”

“Cái này làm sao anh biết được.” Diggory cảm thấy lời đồn này khá tốt ấy chứ, ít ra đã giúp anh hạ quyết tâm.

Ron có chút buồn bực, sau đó phát hiện có gì đó không đúng. “Không đúng, học trưởng rõ ràng biết em tìm anh là vì muốn giúp anh theo đuổi Harry, vì sao anh phải tin vào lời đồn này.” 

Diggory hơi mỉm cười, bắt đầu giải thích, “Anh cảm thấy những đồn đãi đó có phần đáng tin, nhìn qua hành động của em quả thực rất giống như em đang theo đuổi anh.”

“Không có, học trưởng không cần nói bừa.” Ron liên tục lắc đầu, “Em tuyệt không có theo đuổi anh.”

“Vậy vì sao em lại muốn thường xuyên gặp anh.”

“Em……” Ron muốn giải thích, lại bị Diggory đánh gãy ngay, “Không cần nói vì Potter, chẳng lẽ em thích Potter.”

“Không phải, em và Harry chỉ là bạn tốt mà thôi.”

“Em không cảm thấy em đang quá mức quan tâm Potter, vì Potter mà buồn lòng chuyện này hay sao?”

“Chỉ là em không quen khi nhìn Harry và Malfoy yêu nhau.”

“Chẳng lẽ em ghen ghét khi Potter và Malfoy yêu nhau? Em thích Malfoy sao?”

Ron thề thốt phủ nhận: “Sao có thể chứ?”

Diggory xác định nói: “Vậy em chính là thích anh rồi.”

Ron cảm thấy mắt mình muốn mù rồi, nó phát hiện mình tiến vào một vòng logic đầy tính luẩn quẩn, nghĩ thế nào cũng đều không ổn.

“Từ từ đã học trưởng, đầu em hiện tại đang rất loạn, anh có thể thả em về trước để suy ngẫm kỹ càng lại được không.”

Diggory lộ ra nụ cười ôn hòa, buông tay Ron ra, nhưng lại vẫn đè ép nó như cũ, “Được, vậy em trở về từ từ suy nghĩ.”

Ron bị nụ cười của Diggory làm cho lông tơ đều dựng hết cả lên, cuống quít chui ra ngoài từ dưới cánh tay Diggory, vội vội vàng vàng bỏ chạy.

Tận đến khi bóng dáng của Ron biến mất, Diggory mới mỉm cười chậm rãi rời đi.

Nhưng Diggory không biết được, anh đi chưa được bao lâu, từ trong vách tường xuất hiện ra một u linh.

“Merlin! Mình vừa nhìn thấy cái gì thế này, khó trách Pansy bảo mình phải quan sát Diggory thật kĩ, hóa ra còn có loại trò hay này để xem.”

Hình dáng u linh giống như một thiếu nữ trưởng thành, đúng là tâm tư bát quái của người già, vừa thấy chuyện này, toàn bộ linh hồn đều phát sáng.

“Không được, phải chia sẻ với Pansy, còn phải báo lại với những người khác tin này nữa.” Nói rồi, phiêu đãng rời đi.

……

Trong phòng học trống, Draco ôm Harry, “Từ giờ có chuyện không vui đều có thể nói với tôi, đừng gánh hết vào mình.”

“Được.” Harry thấp giọng lên tiếng, ngay sau đó nói: “Hôm nay tâm tình tôi không tốt đã nói ra những lời khó nghe với giáo sư Lupin.”

Draco an ủi: “Không sao, ngày mai tôi với cậu đi xin lỗi thầy.”

Harry tựa đầu vào vai Draco, thanh âm rầu rĩ, “Thầy ấy nói chúng ta không thích hợp nhau để yêu nhau.”

Draco nhướng mày, nhấp nhấp môi dưới, “Tốt nhất đừng nên xin lỗi nữa.”

Harry tức giận đẩy Draco ra, “Malfoy!”

“Harry, gọi tôi là Draco.”

Harry thấy Draco nghiêm túc nhìn chằm chằm mình đành phải đổi lại, “Draco.”

Draco dắt tay Harry, mở cửa phòng học ra, “Đi thôi! Scorpius và Albus chắc chắn rất nhớ chúng ta.”

Trên đường, Harry chú ý tới các học sinh đều nhìn họ bằng ánh mắt khác thường, không nhịn được muốn rút tay ra, kết quả lại bị Draco nắm còn chặt hơn trước.

Harry đi theo Draco đến bên ngoài cửa hầm, chần chờ, “Tôi không vào đâu.”

“Vì sao không vào, cậu không muốn nhìn thử qua nơi tôi ở sao?” Draco nói xong, mặc kệ Harry từ chối cứ thế mà kéo tay cậu vào hầm.

Trong phòng sinh hoạt chung, học sinh Slytherin không ầm ĩ như học sinh Gryffindor, ai ai cũng bận việc, chỉ là cố đè nén âm thanh xuống mức thấp nhất. Nhưng vừa thấy Draco kéo tay Harry đi vào toàn bộ đều im lặng trong nháy mắt.

“Daddy, ba.” Scorpius cùng Albus nhào vào người Draco và Harry.

Draco xoa đầu nhỏ của Scorpius và Albus, “Hai con ở đây chơi một lát, daddy và ba của hai đứa có chuyện cần nói.”

Blaise nhanh mắt thấy môi Harry hơi sưng đỏ, cũng nhận ra toàn bộ lực chú ý của Harry đều đặt trên hai đứa nhỏ, dùng sức làm mặt quỷ với Draco.

Tuyệt a! Người anh em, hành động rất nhanh, mau tiến thêm bước nữa đi.

Draco trợn trắng mắt, làm như anh coi Harry là đồ ăn ấy. Tuy hiện tại anh đã có ý nghĩ này, nhưng tuổi của anh và Harry còn quá nhỏ, làm chuyện này quá sớm sẽ không tốt cho thân thể, hơn nữa……

Draco âm thầm đánh giá dáng người của Harry. Harry thật sự quá gầy, trên người tất cả không có mấy miếng thịt, ôm cộm tới mức phát hoảng, không nuôi Harry béo lên chút anh cũng không có cách nào có thể hành động được.

“Đi nào! Harry, tôi mang cậu đi xem thử phòng ngủ của tôi.” Tuy nói hiện tại không thể ăn nhưng ôm ấp hôn hít vẫn có thể.

Harry đơn thuần hoàn toàn không biết suy nghĩ của Draco, không chờ cậu phản ứng lại, đã bị Draco kéo vào phòng ngủ của anh.

Trên mặt mấy vị học trưởng năm trên toàn là biểu cảm ái muội, mà mấy cô gái quý tộc lại ghen ghét tới mức mặt mũi trắng bệch mặt mũi.

……

Ron trở về tháp Gryffindor, mất tự nhiên ngồi trên sô pha ở phòng sinh hoạt.

Ban đầu nó còn không để ý, nhưng hiện tại nó mới phát hiện ánh mắt mà mọi người nhìn nó đều rất kỳ quái.

“Ách, Hermione……” Ron có chút thấp thỏm, bất an hỏi Hermione đang ngồi đọc sách ở bên cạnh. “Cậu có nghe được lời đồn đãi kỳ quái nào không?”

Hermione bỏ sách xuống, ngước con mắt u oán lên nhìn Ron, “Còn không phải là chuyện cậu theo đuổi Diggory hay sao? Mọi người đều biết hết rồi.” Sau đó nhỏ giọng nói thầm, “Hóa ra không phải là do tớ không hấp dẫn.”

“Cái gì, mọi người đều biết hết.” Mặc Ron trắng bệch ra, không để ý Hermione nhỏ giọng nói thầm cái gì.

“Ronnie bé bỏng, không cần hồi hộp như vậy.” Fred đi đến phía sau sô pha Ron đang ngồi, cúi người ôm lấy vai nó, “Tất cả bọn anh đều ủng hộ em, em cứ yên tâm dũng cảm mà theo đuổi người ta đi!”

“Đúng vậy! Đến cả ba mẹ chúng ta cũng ủng hộ em, em không cần phải lo lắng cái gì đâu.” George ở bên cạnh thích thú nói.

Ron cảm thấy cả người nó đều không ổn, “Cái gì, cả ba mẹ cũng biết.” Giọng nói vặn vẹo như muốn biến dạng.

Fred vỗ vai Ron, “Đúng vậy! Là bọn anh nói cho ba mẹ, có vui không, bất ngờ không, không nghĩ tới ba mẹ cũng ủng hộ, hy vọng em sớm có thể gả được vào nhà Diggory, đến cả anh cũng hơi ghen tị với em đó.”

Hai mắt Ron trợn ngược lên, hôn mê bất tỉnh.

“Ron, Ron.”

“Ron làm sao vậy?” George hỏi.

Fred vỗ mặt Ron, “Không sao, chỉ ngất xỉu thôi.”

“Được rồi, nhưng sao lại hôn mê.” George cảm thấy kỳ quái.

Fred suy đoán, “Hẳn là vì quá vui mừng, kích động.”

“Đúng không? Vậy cuối cùng chúng ta cũng làm được một chuyện tốt rồi.”

“Phải nha!”

Hai anh em hoàn toàn không biết, em trai họ là bị lừa.

HẾT CHƯƠNG 10

Design a site like this with WordPress.com
Get started