[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 50


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Lăn qua lăn lại thêm mấy ngày, không lâu đã tới ngày thực hiện bài thi đầu tiên.

Điều duy nhất có thể khiến Atsushi thở phào chính là, cậu không có gặp Chuuya-san suốt thời gian đó. 

Chẳng biết Dazai-san làm cái gì, từ tận cái hồi cậu mở cửa và nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó bên trong, Chuuya-san vẫn luôn làm ổ lại bệnh thất không thấy về. Kết cục là cả hai người họ mất tăm.

Nam hài tóc trắng chán nản sờ đầu, đến giờ Harry vẫn đang nhất quyết nói đừng có triệu hồi một con hổ nào đó trong cuộc thi. Nhiều tới mức tai cậu ong ong luôn rồi.

Lại liếc qua phía đối diện cách đó không xa, thiếu niên tóc đen như muốn dùng toàn bộ sức lực bóp chặt hai vai nam hài tóc highlight trắng đen, liên tục thao thao bất tuyệt cái gì đó bằng ngôn ngữ cậu chẳng hiểu nổi. Atsushi cảm thấy còn ngán ngẩm hơn.

Nên nói là ai cũng lo quá mức đi? Cái vẻ đồng cảm, thương hại tới rợn người nhìn hai người Atsushi và Akutagawa làm cậu ớn lạnh hết sống lưng rồi! Đặc biệt, ánh mắt mấy vị hiệu trưởng còn vinh hạnh làm cậu rùng mình gấp đôi.

Atsushi chỉ thành thật khai báo cậu và Akutagawa sẽ không dùng đũa phép khi mang nó đi cân thôi mà! Như vậy thì mới công bằng được, dù sao cả hai người đều đã có dị năng, nếu dùng cả phép thuật nữa thì quá bất công với những quán quân khác!

Sau đó, làm gì có sau đó.

Từng người cứ đi dần ra ngoài sân đấu mà lấy trộm trứng từ con rồng thôi.

Người nào đó bình thản nghĩ, hoàn toàn không cho rằng đó là điều gì quá nguy hiểm. Với cậu, đó là thật mà. Chưa kể tới, có thứ khiến Atsushi lo hơn nhiều. Cực kì nghiêm túc chằm chằm cộng sự mình,  bắt đầu hỏi:

[Akutagawa, ngươi tính xử lí con rồng thế nào?]

[Dùng dị năng xé nát nó.]

…..Biết ngay mà.

[Không còn cách nào bớt kinh dị hơn sao?]

Làm như thế ngay trước mặt đám học sinh chỉ mới mười mấy tuổi chưa trải đời, không bị ám ảnh mới lạ.

[Còn cách khác?]

Akutagawa nhướn mày nhìn vẻ mặt ảo não của Atsushi, cũng không ý kiến gì, hắn trầm trầm mở miệng:

[Nếu không ngươi tự lo con rồng đi.]

Xé nát con rồng vô cùng phiền, những thứ phải dọn dẹp sau đó còn phiền hơn. Trên tất cả, làm như vậy sẽ bị trừ điểm, Dazai-san sẽ không khen hắn.

[….Được rồi.]

Đó là toàn bộ lí do, nam hài tóc highlight bình thản đứng một góc, tay nhét túi áo chùng nhìn cộng sự của hắn dùng dị năng biến thành hổ, không phải chỉ phần như tứ chi, mà là toàn bộ. Tiếng gầm rú của hai bên bắt đầu vang khắp sân trường.

Một hổ, một rồng cứ thế gào thét với nhau bằng cái tiếng động vật mà đố ai hiểu nổi trừ đương sự.

Trên khán đài là một mạt tĩnh lặng, các học sinh cùng giáo viên ngây người chết trân nhìn cảnh tượng khó tin nổi trước trước mặt. Đến cả Bagman, người đáng ra phải bình luận những gì diễn ra cũng đơ rồi, ông khô lời, chẳng biết phải bình luận cái quỷ gì nữa.

Ôi được, Jinko, cái kế hoạch dở hơi này hơn ta chỗ nào?

Thi gầm xem ai to hơn à? Rồi người nào thắng được quả trứng chắc!

Chưa đầy năm phút sau, hai con vật bắt đầu lao vào nhau, vồ vập cắn cào.

…..Rồi thi gầm đâu? 

Quả nhiên kế hoạch gì đó không bao giờ nên để tên người hổ đần độn này lên kế hoạch.

Akutagawa lắc đầu, nhớ lại vài trải nghiệm cay đắng để tên này tự do lựa chọn cách thức hoàn thành nhiệm vụ. Thật chẳng hiểu tại sao hắn vẫn còn mặc kệ Jinko làm theo cách mình muốn lần này nữa.

Thở dài đầy chán nản, nam hài tóc highlight lẩm bẩm vài từ nho nhỏ:

[Thật phiền phức!]

Theo đó, vạt áo chùng sau lưng hắn dài ra, dần trở nên bén nhọn, sắc như dao. Con ngươi hắc sắc đống lại trong chốc lát, lại mở ra, giãn to đầy đáng sợ.

Tốt nhất là cứ xé xác con rồng như kế hoạch ban đầu đi!

Cảnh máu me sau đỏ, các học sinh Hogwarts tỏ vẻ, sắp tới chắc họ không ăn nổi cơm rồi…

Buổi tối, đại sảnh đường, Hogwarts.

Nam hài tóc trắng oán hận trừng trừng cái đùi to bằng cả người cậu, cầm lên, cắn mạnh! Người bên cạnh nhíu mày, đồng tử đen tuyền giật giật mấy cái, cũng không nói lời nào. Hắn biết mình có nói cũng chỉ phí lời, Jinko căn bản không làm theo nổi.

Đương nhiên, cho dù Akutagawa có muốn không nói gì trong suốt bữa ăn, Atsushi cũng không phải đối tượng có thể  hiểu được điều đó mà chỉ lẳng lặng ăn dùm hắn. Tông giọng trong trẻo vang lên giữa không gian yên ắng, ngữ điệu bất mãn tột độ:

[Lúc đó ngươi xen vào làm cái gì? Còn một đường cắt đầu con rồng rớt xuống!]

[Còn không phải do ngươi lao vào đánh với nó?]

[Thì…con rồng nói…không chịu…..đưa trứng…]

[Vậy còn ý kiến?]

[Nhưng cách làm của ngươi quá bạo lực! Bị mất điểm rồi!]

[……………..Thôi ngươi câm luôn cái mồm đi giùm ta.]-Nam hài mắt đen bực dọc tiếp lời, vùi đầu xuống ăn phần của hắn, lơ luôn Atsushi còn muốn nói thêm cái gì. Kết cục lần này hắn cũng không được Dazai-san khen! Thật đáng giận!

Trong lúc đó, cả đại sảnh kinh hãi nhìn họ. Thịt họ đang ăn là thịt rồng đó! Vớ của Merlin! Sao họ có thể ăn được nó sau khi đã chứng kiến cái cảnh ghê người đó vậy!?

_________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Thỉnh cảm ơn @parkhoonwoo đã cho ta ý tưởng hành con rồng! :333

Ta có đổi lại chút chút cho nó phù hợp với tính cách của Akutagawa nha~

Dù sao thì ai đó cũng không thể bình thản lấy trứng không máu me gì sất :v

v@halichan133, ý kiến của cô không tồi. Bất quá, để Atsushi gặm đầu rồng cũng quá…

HẾT CHƯƠNG 50

[ HP Đồng Nhân ] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 27 : Cái Này Có Được Gọi Là Dẫn Sói Vô Nhà Không?


EDITOR : PATK HOONWOO

BETA : YONA, Tsuki.

-o0o-

Abraxas nghiến răng nghiến lợi ấn ấn bả vai Ansel, kề miệng vào tai y, không bình tĩnh nói: “Anh, em thế nào không biết, chỉ có điều muốn hỏi là chủ nhiệm thầy ấy cũng ở đây?!”

Nhìn biểu cảm bất hảo của Abraxas, Ansel bất giác ngộ ra mình mới là người cho Abraxas leo cây, thuận đường còn mang theo Salazar tới kích thích trái tim bé bỏng của hắn… Nháy mắt, Ansel cũng chả màng cái gì gọi là tình huynh đệ, đưa nhẹ làm rớt bàn tay của hắn, xoay người nhào vào lòng Salazar.

Ô ô TAT, lão sư cứu mạng a, Ino cười rộ lên hảo kinh dị đó!!!

Ôm Ansel, Salazar nhíu mày nhìn Abraxas, hắn thập phần không vui nhìn Ansel quá mức thân mật với Abraxas. Nhìn thấy ánh mắt quen quen của Abraxas mới bỏ áp không vui trong lòng xuống “Ngươi là ai?”

Không đợi Abraxas mở miệng, Ansel đã kéo kéo quần áo của Salazar, nhỏ giọng trả lời dùm người không hề cần chút nào Abraxas: “Abraxas là em trai của con, Ino.”

Lời này có lẽ người khác nghe không hiểu, nhưng Salazar không phải người khác, hắn hiển nhiên nghe hiểu, người trước mặt này không phải ai khác chính là Ino Malfoy, em trai Ansel yêu nhất. ( tình huynh đệ nhé, làm ơn đừng hiểu lầm )

Abraxas đau dạ dày, nhìn mắt Ansel xuất hiện một tia thương cảm: Anh, không thể có chủ nhiệm quên em trai như thế, phải biết rằng em trai anh sẽ tổn thương!!

Dù sao, thân phận của Abraxas cũng bị Ansel tiết lộ cho Salazar, bất quá, Abraxas chả có chút gọi là quan tâm gì lắm đến vấn đề này liền gật gật đầu với Salazar: “Chủ nhiệm, không ngờ con còn có thể gặp lại thầy.”

Ngày xưa Salazar vì tìm kiếm Ansel cho nên liền dọn đồ suốt đêm sau đó rời đi, ai cũng không biết. Chờ đến sáng hôm sau, sau khi ba chủ nhiệm còn lại đều xuất hiện, chủ nhiệm Slytherin vẫn không xuất hiện, chờ đến khi học sinh đi tìm chủ nhiệm của mình trở lại mới biết, chủ nhiệm của bọn họ… cứ thế mà bỏ trốn trong đêm!!!

Tuy nói, đám tiểu xà đã thương tâm rất lâu với chuyện chủ nhiệm của mình bỏ trốn. Duy chỉ có mình Ino thở phào, sau khi thi thể của Ansel biến mất, hắn thực sự rất muốn giết người! ( không phải muốn, mà là làm luôn rồi = = ) Nếu lần này chủ nhiệm có thể tìm được thi thể của Ansel trở về, thì tốt rồi, đối với cảm giác của mấy người khác hắn không để ý lắm. Hắn còn ở Slytherin một ngày thì hắn sẽ tiếp tục làm thủ tịch Slytherin một ngày, cho dù chủ nhiệm của bọn họ không ở đây, Slytherin cũng sẽ không yếu thế hơn những nhà khác. Mặt khác, hắn thực sự không hề thương tâm chút nào.

Lúc này, một trận quấy rầy liền dời lực chú ý của cả ba người sang, Ansel hiển nhiên không buông tha mấy cái náo nhiệt này rồi, cọ cọ Abraxas hỏi “Abra, tên kia là ai?”

Thị lực của hắn rất tốt, bên kia còn có mấy người đeo gia huy của Black, còn có mấy người tóc đỏ, nga, không quen.

“Là Black và Weasley, Black hiện tại có hai nữ nhi đang học ở Hogwarts. Chị lớn tên là Bellatrix Black, ở Slytherin, năm nay hẳn là năm 4 đi. Em nhỏ là Andromeda Black, cũng ở Slytherin, hẳn là năm hai. An chưa bao giờ gặp bọn họ ở Slytherin sao?”. Abraxas tỉ mỉ giới thiệu hai đứa nhỏ của Black, chớp mắt nhìn anh trai nhà mình, chẳng lẽ nửa học kỳ này Ansel hít không khí sống?

Ansel ho khan một tiếng, giải thích “Khụ khụ, anh đến Hogwarts để học tập tri thức mới, không phải đi làm quen, hiển nhiên không biết những người khác năm rồi!”

“Ừm ừm.” Abraxas vì có lão sư đứng đó, cho nên cũng không tiện thân mật với anh trai nhà mình, phải biết rằng, một ngàn năm truớc hắn đã dại dột một lần, cho nên hắn không có nhu cầu lập lại lịch sử, hậu quả rất thàm khốc. Abraxas có chút có lệ xoa xoa đầu Ansel mấy cái, cũng có chút tò mò náo nhiệt của hai nhà Weasley và Black.

“Uy, bọn họ làm sao mà cãi nhau thế?” Ansel không rõ nguyên nhân, trong ấn tượng của y, ngàn năm trước, Black một người rồi lại một người, ai cũng vô cùng ngạo mạn, cho nên y không có tiếp xúc quá nhiều với bọn họ. Nhưng mà, ở nơi công cộng, cãi nhau với người khác… hình như không quá giống tác phong bình thường của bọn họ, chẵng lẽ Black ngàn năm sau lễ nghi đều bị biến dị?

“Đại khí là hai đứa nhỏ mê chơi, nhưng người lớn lại không ưa gì nhau.” Abraxas nhìn mấy đứa nhỏ của Black lôi kéo Weasley chơi cùng, mà người lớn hai nhà không hợp liền… “An, em nói, anh không cần lên tàu nhỉ?”

Nhìn mặt Salazar càng ngày càng đen, Abraxas yên lặng vuốt mũi, tự suy ngẫm lại hành vi lúc nãy của mình trong lòng, mê man, hình như hồi nãy hắn đâu có nói cái gì không nên nói đâu? Nếu vậy, sao mặt chủ nhiệm… sao càng ngày càng đen thế nhỉ?

Kỳ thật mặt Slazar không phải là đen, mà là do ghen!

Trừ bỏ đứa nhỏ của Black và Weasley, mấy đứa nhỏ khác cũng đã lên tàu. Ansel gật gật đầu, cầm hành lý của mình trong tay Salazar “Anh đi trước.” 

Mới vừa bước được vài bước, Ansel bỗng nhiên quay trở lại, vươn móng vuốt nhỏ kéo kéo quần Salazar muốn hắn khom lưng xuống, Salaz không rõ nguyên nhân nhưng vẫn khom lưng xuống, chờ đợi động tác tiếp theo của Ansel.

Ansel mím môi, nhanh chóng hôn cái chóc lên mặt Salazar, sau đó ôm hành lý của mình phóng lên tàu, không cho bất luận kẻ nào nhìn thấy khuôn mặt hồng hồng của mình.

Salazar có chút ngốc lăng sờ sờ chỗ mới được Ansel hôn, không cao hứng vì thấy Abraxas thân mật với Ansel cũng đã vơi bớt, khoé miệng hơi kéo lên.

Abraxas mặt không có chút biểu cảm gì đứng một bên, nhưng trong lòng ại ưu oán vò vò khăn, đau lòng nhìn thân ảnh của Ansel: Vì sao không hôn em, anh trai, không lẽ chỉ vì chủ nhiệm xuất hiện, anh liền ném em trai của mình sang một bên sao? Tuy rằng em lớn tuổi hơn anh, nhưng trong lòng vẫn tổn thương đấy được không!

Salazar nhìn Abraxas đen mặt mà cảm thấy sung sướng. Quả nhiên lão sư hắn trong lòng Ansel vẫn rất quan trọng, em trai cái gì chứ, cút hết sang một bên đi!! Vì thế tâm trạng Salazar cực kỳ vui vẻ, trong khi tâm Abraxas thì vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, gió thổi một phát là bay hết không còn mảnh nào.

“Lão sư, ngài có muốn đến trang viên Malfoy nhìn một chút không?” Abraxas cung kính nói, tuy nói hắn ghen tỵ chuyện Ansel thân mật với Salazar. Nhưng mà, Salaz cũng là đối tượng mà hắn sùng bái, được rồi, cho tới bây giờ Abraxas vẫn vô cùng sùng bái Salazar. Ngàn năm trước kế thừa Malfoy không có chút cản trở nào cũng thế, kỳ thực hắn rất mong muốn mình có thể được Salazar khen ngợi.

Salazar gảy gảy bàn tính nhỏ, nhanh chóng tính toán : gia tộc Malfoy đã truyền thừa ngàn năm, dược liệu trân quý hẳn là không ít. Vừa vặn hắn đang thiếu vài loại, nói không chừng hắn có thể tìm được ở đó, không sợ Ino không cho, chỉ cần liên quan đến Ansel, cho dù có nói Ino nhường ra cái ghế gia chủ, có khi nó không chút do dự mà làm thiệt.

“Ừm, Al đi học rồi, trong khoảng thời gian này ta cũng k có chuyện gì để làm, không sợ ta quấy rầy trò là tốt rồi.” Salazar cười, chẳng qua hắn nghĩ đến mấy loại dược liệu đó nên mới cười mà thôi.

“Lão sư cứ nói đùa…”, Abraxas hơi rét, nhìn Salazar có chút hối hận. Không biết mời Salazar đến trang viên Malfoy là chuyện tốt… hay là chuyện xấu đây…

HẾT CHƯƠNG 27

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 49


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Atsushi vĩnh viễn không nghĩ được, cậu sẽ nhìn thấy Dazai-san và Chuuya-san trong tình cảnh hết sức kì dị đó. Hai người họ, trên cùng một giường!? Còn trần truồng!? Rốt cuộc họ đã làm gì a?Rốt cuộc họ đã làm gì aaaa.

Rầm!

Nam hài tóc trắng thất bại đập mạnh đầu xuống bàn, vành tai ửng đồ. Cậu là đang nghĩ cái gì thế này??? Nhưng…Nhưng mà, con trai thì sao mà làm được!

Ôi cái đầu cậu. Atsushi oán giận, Dazai-san gieo rắc vào đầu cậu quá nhiều thứ không nên rồi!

“At….Atsushi, em đây rồi!”

Tông giọng trong trong quen thuộc, còn hơi lắp bắp với tiếng thở dốc dồn dập.

Cậu quay đầu, nghiêng người khó hiểu nhìn người gọi cậu. Có lẽ do thói quen đã lâu không nói, Atsushi giờ có nói lại được vẫn rất ít khi nói, cũng không hỏi gọi cậu làm gì mà chỉ lặng lẽ nhìn người nọ.  Cũng vì thế, hiện tại, đôi lúc cậu có cảm giác mấy học sinh gặp đôi lúc phát hoảng khi Atsushi mở miệng.

Tại sao nhỉ?

Không phải so với viết trên không khí, nói ra càng dễ sao?

Nam hài tóc trắng cực kì vô tội nhíu mày, hoàn toàn lược bỏ khả năng người cộng sự nào đó luôn ám sau lưng cậu mãi không rời đã dọa chết họ. 

Mà Harry phía đối diện ôm bụng thở dốc, cậu chạy nhanh quá rồi! Ai mà nghĩ được Hagrid lại tiết lộ cho cậu đề bài thi đầu chứ! Chưa kể hai vị hiệu trưởng của hai phái đoàn còn lại đều ở đó, cậu cũng biết, chỉ còn Cedric và Atsushi. Thật sự quá thiệt thòi!

Nhất là Atsushi. Rõ ràng mới năm ba mà đã phải tham gia vào bài thi đầy nguy hiểm như này, đối chiến với thứ có khả năng cao là rồng! Tâm Harry không nhịn được nổi lên chút đồng tình. Còn may, còn may, Voldemort không động tay chân gì khiến cậu tham gia cuộc đấu.

Hít sâu một cái bình ổn lại nhịp thở, cậu đứng thẳng người đối diện với gương mặt ngập sự khó hiểu của Atsushi phía đối diện, nghiêm túc nói:

“Atsushi! Bài thi đầu rất có thể là đối đầu với rồng!”

Bài thi? Bài thi đầu? Thi đầu của cái gì cơ?

Nam hài tóc trắng hơi cúi đầu, ảo não cực độ. Ơ ơ, cậu mới tham gia thi cái gì à? Làm sao giờ? Sáng nay nhìn thấy cái cảnh tượng đó làm cậu quên sạch những chuyện xảy ra gần đây rồi. Đáp lời thế nào đây? Xin lỗi anh, Harry. Nhưng anh đang nói đến cuộc thi nào?

Ờm, sau khi  nói vậy, thể nào Harry cũng nhìn cậu đầy kinh hoàng cho coi. Ngữ điệu nghiêm túc với cái nội dung đấu rồng đó, hẳn là cuộc thi gì đó nguy hiểm lắm. Và Atsushi thì đã quá quen với nó, tới nỗi gần như không để nó vào lòng thành ra giờ một mống chuyện về cuộc thi này cậu cũng không nhớ.

Hiển nhiên, Harry đã hoàn toàn lầm tưởng hành động vừa rồi của Atsushi là khiếp sợ khi gặp tin dữ. Cậu mím môi, tay nắm chặt thành đấm, cực kì quyết tâm nghĩ. Nhất định phải giúp Atsushi an toàn vượt qua! Sau tất cả, cậu bé chỉ nhỏ hơn cậu một tuổi này đã phải chịu quá nhiều gian khổ khi đã không thể nhìn hay nói lâu như vậy.

Bây giờ nhìn lại được, có thể nói thì bị ném vào tình cảnh này. Thật đáng thương! So với cậu trong quá khứ còn khổ hơn! Ít ra cậu vẫn nhìn được, vẫn nói được, còn không bị lưu lạc như đám Dazai phải lui tận vô rừng săn bắn động vật sống qua ngày đến mức bị biến dạng cơ thể!

Sau khi biết chuyện này Chuuya Nakahara: Ngươi gieo rắc cái gì vào trong đầu nó thế?

Bình thản cười tít mắt Osamu Dazai: Chỉ là kể vài thứ hi hữu tránh cho Harry phát hiện ra chúng ta là dị năng giả sau vụ cháy nhà kia thôi à!

Cho nên, trong khi Atsushi, một trong hai đương sự của cuộc nói chuyện này còn chưa kịp hiểu cái gì đang xảy ra, Harry đã nắm tay cậu mà quyết đoán nói:

“Đừng lo, Atsushi! Anh nhất định sẽ tìm cách giúp em an toàn vượt qua bài thi của cúp tam phép thuật!”

Ô, hóa ra là cúp tam phép thuật. Nam hài tóc trắng bừng tỉnh, lúc này cậu mới phát hiện tình cảnh sai sai. Sao mặt Harry xúc động vậy? Đồng tử ngọc lục bảo còn đọng chút nước ánh lên sự…đau lòng!?

Khoan! Harry, anh đang nghĩ cái thứ gì vậy!?

Hoảng loạn vươn tay giữ lại người tóc rối bù đang tính chạy đi đâu đó. Atsushi thở dài não nề, con rồng gì gì đó để sau đi. Cậu thấy tìm cách đối mặt với Chuuya-san như thế nào còn tốt hơn. Bất quá, Harry mà làm nghiêm trọng mọi chuyện lên thì không ổn tí nào.

Bình thản nhìn  người đã chịu ngồi lại trên ghế, Atsushi cười tươi, hỏi ra một câu:

“Anh Harry, nếu hổ đánh với rồng, anh nghĩ con nào thắng?”

“Rồng, quá rõ còn gì.”-Nam hài nghiêng đầu, đồng tử xanh lục mông lung nhìn cậu. Đó là điều đương nhiên không phải sao? Khủng long biết bay, chiếm lợi thế tuyệt đối so với hổ chỉ có thể chạy trên mặt đất.

Rắc….Rắc…..

Atsushi hơi cứng người, bên tai như nghe thấy cái gì trong tâm vỡ vụn. Con ngươi vàng chanh hơi ánh lên chút bất mãn. Đây là khinh thường động vật không biết bay! Phản đối!

“Vậy nhé! Harry, em sẽ cho anh thấy ngay trong bài thi này, rằng hổ cũng có thể đánh bại được khủng long!”

Đúng! Cậu nhất định phải khiến mọi người chống to mắt ra mà nhìn!

“Khoan, em tính triệu hồi hổ tới!? Đừng! Nhỡ nó quay ra tấn công em thì sao? Không được!”

….Em có thể nói con hổ đó là em không?

___________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Đừng phàn nàn nó ngắn a~

Mỗi ngày một chút, chưa có cái nào dưới nghìn từ âu~

HẾT CHƯƠNG 49

[ HP Đồng Nhân ] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 146 : Yêu Nhất Bạch Kỳ Mã


EDITOR : YURI OZAKI

BETA : AKKI

-o0o-

Hôm sau vẫn như bình thường đi học.

Khi ăn sáng, Draco nơm nớp lo sợ nhìn mấy con cú mèo bay quanh đại sảnh, hoàn toàn không còn tâm trạng ăn uống gì, hắn đang cân nhắc nếu bức thư sấm mà rớt xuống thì nên làm gì? Lúc này, một con cú mèo đầu ưng bay tới, ném một bức thư xuống, nhìn miệng thư là gia huy của nhà hắn, may mắn là bức thư không mang màu đỏ.

Vừa thấy nội dung, Draco trợn tròn mắt, nội dung không hề nói gì về chuyện của hắn với Hermione, chỉ chúc mừng hắn vượt quá bài thi, cũng cổ động hắn tiếp tục cố gắng, kí tên là cha hắn.

“Thật sự không ổn sao?” Blaise để ý tới biểu tình bất thường của Draco.

“Tốt hơn quá nhiều so với tưởng tượng, quả thật không thể tưởng tượng nổi,” Draco nhướng mày: “Cha tớ một chữ mắng chửi cũng không nói.”

Hai đứa nhỏ nhìn nhau, không nói gì.

……

Lớp học buổi sáng là môn chăm sóc sinh vật huyền bí, bọn học sinh trước giờ chưa từng hứng thú với môn này, vì mỗi lần Hagrid giới thiệu sinh vật huyền bí không mang bộ dáng khổng lồ thì cũng có răng nanh sắc nhọn, một lần còn mang theo một con nhện khổng lồ tới, dọa cho Ron gặp ác mộng mấy tối. Vì thế, chịu sự gửi gắm của Ron, Harry bớt chút thời giờ đến gặp Hagrid, nói bóng nói gió đề nghị buổi học sau có thể giới thiệu sinh vật huyền bí nào ôn hòa một chút.

Hagrid chịu đả kích nhưng vẫn tiếp thu đề nghị, hôm nay, ông mang học sinh năm tư tới cạnh rừng cấm, dưới thân cây gần đó có một con bạch kì mã trưởng thành cực kỳ xinh đẹp. Bạch kì mã này trắng đến loá mắt. Nó bất an dùng đôi chân vàng sẫm cào cào bùn đất, giương cao sừng lên.

Cách bạch kì mã trưởng thành hơn năm mét còn có một bạch kì nho nhỏ đứng dưới một cái cây khác. Bạch kì mã con khác hẳn với bạch kì mã đã trưởng thành, chúng mang màu vàng nhạt ánh kim. Chúng nhìn qua thật nhỏ, như mới sinh chưa lâu, dùng tay cũng có thể bế bổng lên.

“Thật đẹp!” Hermione nhìn hai con thú xa xa, hai mắt tỏa sáng.

Các nữ sinh khác cũng lộ ra biểu tình vui mừng, Parvati và Lavender vừa thấy chúng, liền trông như vui tới phát điên, ngay cả Pansy Parkinson luôn bình tĩnh cũng nháy mắt không tự chủ được đi lên phía trước.

Hagrid khụ một tiếng, bắt đầu nói chuyện: “Bạch kì mã trưởng thành rất ghét con trai, khá thích được con gái vuốt ve, nhưng con non chưa trưởng thành tương đối dễ tin tưởng, không phản cảm với con trai, nên con trai có thể sờ chúng, có thể bắt tay chúng, cho chúng ăn.”

Chờ đến khi Hagrid gật gật đầu với bọn học sinh, các cô gái như ong vỡ tổ chạy tới đằng trước, một bộ phận đi vuốt ve bạch kì mã trưởng thành, bộ phận khác lại ôm lấy bạch kì mã nhỏ cho chúng ăn.

“Lần đầu tiên nhìn thấy nữ sinh nhà chúng ta tích cực như vậy.” Blaise nhỏ giọng nói thầm với Draco.

Tâm Draco ngứa ngáy, hắn cũng muốn đi lên trước, nhưng nơi đó toàn là con gái: “Người thật nhiều.” Draco oán giận.

Godric lăng lăng nhìn thẳng bạch kì mã trưởng thành, không phải thấy nó thật xinh đẹp hay đáng yêu, mà là lông trên người nó, là dược liệu độc dược, rất khó có được.

“Cậu đi đâu?” Draco thoáng nhìn qua hướng bạn tốt đi không đúng, hắn bắt lấy Gorril.

“Đi sờ bạch kì mã a.” Godric cười hì hì, bước nhanh hơn.

“..Gorril..” Hagrid cuống quít muốn ngăn cản, khi bạch kì mã tức giận sẽ đá người.

Không đợi Hagrid nói xong, Gorril đã sờ nó, cậu không chỉ vuốt ve cổ bạch kì mã, còn dùng mặt cọ cọ mặt nó.

“Nó không tức giận?” Hagrid trừng lớn mắt, lúc trước khi ông dắt bạch kì mã tới đây, tuy không đụng vào nó, tính tình nó đã không tốt lắm.

Không chỉ không tức giận, bạch kì mã này còn cọ cọ lên người Godric, biểu hiện tuyệt đối thân mật.

Ánh mắt bọn học sinh đều đặt ở chỗ này, toàn bộ gương mặt đều viết hai chữ kinh ngạc. Hermione ôm bạch kì mã con, sinh vật đáng yêu này tuy không phản cảm việc cô chạm vào, cũng không chủ động dính lấy mình.

Salazar ở sau mọi người rất xa, hắn hiểu đây là có chuyện gì, bạch kì mã là sinh vật huyền bí mang thuộc tính ánh sáng, mà huyết thống của Godric sạch sẽ nhất trong số các phù thủy, đây là lực hấp dẫn của phù thủy ánh sáng.

Draco thấy thế cũng đi lên, vươn tay ra, nào biết bạch kì mã trưởng thành quay đầu qua một bên tránh né, hoàn toàn không cảm kích.

“Hóa ra chỉ thích Gorril.” Bọn học sinh bên cạnh nhỏ giọng bàn luận, Draco xấu hổ rũ xuống tay.

“Cậu ôm cái này đi.” Hermione đi tới, đưa bạch kì mã con cho Draco, coi như vì hắn giải vây. Khí thế của cô nhóc nữ phù thủy này cơ bản là không để ý tới lời đồn vớ vẩn trong trường, nên nói chuyện thế nào cũng ổn, không hề kiêng dè gì.

Draco lại đỏ mặt, nhưng rất nhanh liền khôi phục bình thường, hắn nhận lấy bạch kì mã con, lực chú ý thật nhanh đặt lên người bạch kì mã con, sinh vật này thật là quá đáng yêu.

“Giáo sư Hagrid, em có thể cắt ít lông của nó không?” Godric quay đầu dò hỏi, tay cũng đã móc kéo ra từ trong túi áo.

Chung quanh lập tức yên tĩnh, Draco trợn trắng mắt, vậy mà lại mang theo kéo tùy thân bên người!

“Nhưng…” Hagrid nói lắp, bạch kì mã thích hoà bình, ghét bất cứ thứ gì máu me, càng căm hận những thứ liên quan đến vũ khí sắc bén.

Không chờ Hagrid nói lắp xong, Godric đã cắt một nhát, sau đó vui tươi hớn hở cất lông vào trong túi.

“Cảm ơn ngươi.” Godric thân thiết ôm bạch kì mã, xoay người rời đi, sau đó, mọi người trợn mắt há hốc mồm nóng bỏng nhìn đến bạch kì mã không thích thân mật với người khác đi theo sau thiếu niên tóc vàng, mới đi được hai bước lại bị dây thừng buộc trên người giữ lại.

“Nó thật sự rất thích cậu.” Hermione ra tiếng.

Godric đắc ý dào dạt ngẩng đầu, tư thái mị lực của ta đúng là không thể cưỡng lại được.

“Điều này đúng là quá không thể tưởng tượng được.” Hagrid lớn giọng cảm thán, theo đó hắn quay người nói với các học sinh khác: “Mấy đứa cũng qua vỗ vỗ chúng đi, con trai vẫn thích hợp ôm bạch kì mã con hơn, không phải ai cũng may mắn như Gorril.”

Rất nhanh đã đến giờ tan học, hầu như toàn bộ học sinh đều đã tiếp xúc thân mật qua với bạch kì mã, sở dĩ nói  “hầu như”, là vì Salazar luôn đứng nhìn từ xa, không hề giống trong quá khứ.

“Sal,” Harry kỳ quái, cậu vẫy tay với bạn tốt: “Cậu cũng tới đây ôm một cái a.”

Salazar chần chờ, hắn đứng bất động, nhẹ nhàng lắc đầu.

Harry ôm bạch kì mã con đến trước mặt Salazar, đưa cho đối phương: “Chúng thật đáng yêu.”

Bị bắt ôm bạch kì mã con, Salazar cứng đờ.

Harry cầm một cục đường nhỏ tính cho bạch kì mã con ăn.

Bạch kì mã con vẫn không nhúc nhích, không chịu há mồm.

“Ăn no rồi?” Harry nghi hoặc.

Không phải ăn no, mà là sợ hãi. Salazar có thể cảm nhận được động vật nhỏ run rẩy trong lòng, sợ hãi muốn cử động cũng không dám động.

Sinh vật huyền bí cảm ứng được thuộc tính của phù thủy hắc ám hơn người nhiều, sinh vật huyền bí mang thuộc tính đối lập lại càng nhạy bén, xem ở bên ngoài, Salazar không khác gì người bình thường, nhưng nếu so với độ thuần khiết của bạch kì mã mà nói, trên người thiếu niên này phát ra một cỗ khí thế hắc ám dày đặc.

“Để tớ nhìn thử.” Godric vội duỗi tay ôm bạch kì mã đáng thương, vuốt ve trấn an.

Bạch kì mã còn phát ra những tiếng nức nở nhỏ đến mức không nghe thấy, cuối cùng được giải thoát nó nhào hẳn vào lòng Godric.

Godric lấy cục đường trên tay Harry, đưa tới bên miệng bạch kì mã con, còn dùng âm thanh rất thấp nỉ non bên tai nó: “Không sao rồi.”

Bạch kì mã con há mồm chậm rãi ăn xong, sau đó ghé vào người Godric không chịu xuống. 

Sau khi tan học, Hagrid vây quanh Godric nửa ngày, bạch kì mã con vẫn sống chết dính lấy thiếu niên tóc vàng, còn thân mật vươn đầu lưỡi nho nhỏ liếm mặt thiếu niên, nhưng nhất quyết không muốn đi cùng Hagrid.

Cuối cùng, Godric dùng nửa ngày, mới kéo được cục kẹo mạch nha này xuống.

……

Vì chuyện này, giữa trưa Godric còn đi trêu Salazar: “Sarah, cậu nhìn cậu xem, còn đi bắt nạt động vật nhỏ.”

Salazar nhíu mày, hắn quăng ánh mắt xem thường về phía đối phương, cho nên hắn không thích bạch kì mã, tiếp cận một cái liền run rẩy không dám nhúc nhích, giống như hắn thật sự làm ra chuyện gì xấu xa lắm: “Lần này cậu do quá rêu rao.”

Chỉ cần là người biết tập tính của bạch kì mã đều sẽ hiểu những chuyện xảy ra trên người Godric có bao nhiêu không tầm thường.

“Liên quan gì sao?” Godric nhún vai, “Rea và tớ sớm đã làm loạn quá mức, hai lão già kia cũng không phải tên ngốc.”

“Còn nữa,” Godric nở nụ cười: “Thân phận của tớ sao lại dễ dàng tra ra được như thế, khiến hai lão già từ từ đi loanh quanh đi.”

“Còn có, tớ thân mật với bạch kì mã, trông thế nào cũng không giống người nguy hiểm gì,” Godric đặt móng vuốt lên vai Salazar, không đứng đắn trêu chọc: “Nếu một ngày nào đó lão già Geller kia nhàm chán mang giám ngục lên lớp, vậy cậu muốn giải thích như thế nào nếu sự thật có thể sống hòa bình với giám ngục và thậm chí là không hề có chướng ngại khi giao lưu thì thế nào?”

Salazar liếc qua Godric, hất bay tay cậu, quay đầu rời đi.

HẾT CHƯƠNG 146

Design a site like this with WordPress.com
Get started