AUTHOR : YURI OZAKI
-o0o-
Lăn qua lăn lại thêm mấy ngày, không lâu đã tới ngày thực hiện bài thi đầu tiên.
Điều duy nhất có thể khiến Atsushi thở phào chính là, cậu không có gặp Chuuya-san suốt thời gian đó.
Chẳng biết Dazai-san làm cái gì, từ tận cái hồi cậu mở cửa và nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó bên trong, Chuuya-san vẫn luôn làm ổ lại bệnh thất không thấy về. Kết cục là cả hai người họ mất tăm.
Nam hài tóc trắng chán nản sờ đầu, đến giờ Harry vẫn đang nhất quyết nói đừng có triệu hồi một con hổ nào đó trong cuộc thi. Nhiều tới mức tai cậu ong ong luôn rồi.
Lại liếc qua phía đối diện cách đó không xa, thiếu niên tóc đen như muốn dùng toàn bộ sức lực bóp chặt hai vai nam hài tóc highlight trắng đen, liên tục thao thao bất tuyệt cái gì đó bằng ngôn ngữ cậu chẳng hiểu nổi. Atsushi cảm thấy còn ngán ngẩm hơn.
Nên nói là ai cũng lo quá mức đi? Cái vẻ đồng cảm, thương hại tới rợn người nhìn hai người Atsushi và Akutagawa làm cậu ớn lạnh hết sống lưng rồi! Đặc biệt, ánh mắt mấy vị hiệu trưởng còn vinh hạnh làm cậu rùng mình gấp đôi.
Atsushi chỉ thành thật khai báo cậu và Akutagawa sẽ không dùng đũa phép khi mang nó đi cân thôi mà! Như vậy thì mới công bằng được, dù sao cả hai người đều đã có dị năng, nếu dùng cả phép thuật nữa thì quá bất công với những quán quân khác!
Sau đó, làm gì có sau đó.
Từng người cứ đi dần ra ngoài sân đấu mà lấy trộm trứng từ con rồng thôi.
Người nào đó bình thản nghĩ, hoàn toàn không cho rằng đó là điều gì quá nguy hiểm. Với cậu, đó là thật mà. Chưa kể tới, có thứ khiến Atsushi lo hơn nhiều. Cực kì nghiêm túc chằm chằm cộng sự mình, bắt đầu hỏi:
[Akutagawa, ngươi tính xử lí con rồng thế nào?]
[Dùng dị năng xé nát nó.]
…..Biết ngay mà.
[Không còn cách nào bớt kinh dị hơn sao?]
Làm như thế ngay trước mặt đám học sinh chỉ mới mười mấy tuổi chưa trải đời, không bị ám ảnh mới lạ.
[Còn cách khác?]
Akutagawa nhướn mày nhìn vẻ mặt ảo não của Atsushi, cũng không ý kiến gì, hắn trầm trầm mở miệng:
[Nếu không ngươi tự lo con rồng đi.]
Xé nát con rồng vô cùng phiền, những thứ phải dọn dẹp sau đó còn phiền hơn. Trên tất cả, làm như vậy sẽ bị trừ điểm, Dazai-san sẽ không khen hắn.
[….Được rồi.]
Đó là toàn bộ lí do, nam hài tóc highlight bình thản đứng một góc, tay nhét túi áo chùng nhìn cộng sự của hắn dùng dị năng biến thành hổ, không phải chỉ phần như tứ chi, mà là toàn bộ. Tiếng gầm rú của hai bên bắt đầu vang khắp sân trường.
Một hổ, một rồng cứ thế gào thét với nhau bằng cái tiếng động vật mà đố ai hiểu nổi trừ đương sự.
Trên khán đài là một mạt tĩnh lặng, các học sinh cùng giáo viên ngây người chết trân nhìn cảnh tượng khó tin nổi trước trước mặt. Đến cả Bagman, người đáng ra phải bình luận những gì diễn ra cũng đơ rồi, ông khô lời, chẳng biết phải bình luận cái quỷ gì nữa.
Ôi được, Jinko, cái kế hoạch dở hơi này hơn ta chỗ nào?
Thi gầm xem ai to hơn à? Rồi người nào thắng được quả trứng chắc!
Chưa đầy năm phút sau, hai con vật bắt đầu lao vào nhau, vồ vập cắn cào.
…..Rồi thi gầm đâu?
Quả nhiên kế hoạch gì đó không bao giờ nên để tên người hổ đần độn này lên kế hoạch.
Akutagawa lắc đầu, nhớ lại vài trải nghiệm cay đắng để tên này tự do lựa chọn cách thức hoàn thành nhiệm vụ. Thật chẳng hiểu tại sao hắn vẫn còn mặc kệ Jinko làm theo cách mình muốn lần này nữa.
Thở dài đầy chán nản, nam hài tóc highlight lẩm bẩm vài từ nho nhỏ:
[Thật phiền phức!]
Theo đó, vạt áo chùng sau lưng hắn dài ra, dần trở nên bén nhọn, sắc như dao. Con ngươi hắc sắc đống lại trong chốc lát, lại mở ra, giãn to đầy đáng sợ.
Tốt nhất là cứ xé xác con rồng như kế hoạch ban đầu đi!
Cảnh máu me sau đỏ, các học sinh Hogwarts tỏ vẻ, sắp tới chắc họ không ăn nổi cơm rồi…
Buổi tối, đại sảnh đường, Hogwarts.
Nam hài tóc trắng oán hận trừng trừng cái đùi to bằng cả người cậu, cầm lên, cắn mạnh! Người bên cạnh nhíu mày, đồng tử đen tuyền giật giật mấy cái, cũng không nói lời nào. Hắn biết mình có nói cũng chỉ phí lời, Jinko căn bản không làm theo nổi.
Đương nhiên, cho dù Akutagawa có muốn không nói gì trong suốt bữa ăn, Atsushi cũng không phải đối tượng có thể hiểu được điều đó mà chỉ lẳng lặng ăn dùm hắn. Tông giọng trong trẻo vang lên giữa không gian yên ắng, ngữ điệu bất mãn tột độ:
[Lúc đó ngươi xen vào làm cái gì? Còn một đường cắt đầu con rồng rớt xuống!]
[Còn không phải do ngươi lao vào đánh với nó?]
[Thì…con rồng nói…không chịu…..đưa trứng…]
[Vậy còn ý kiến?]
[Nhưng cách làm của ngươi quá bạo lực! Bị mất điểm rồi!]
[……………..Thôi ngươi câm luôn cái mồm đi giùm ta.]-Nam hài mắt đen bực dọc tiếp lời, vùi đầu xuống ăn phần của hắn, lơ luôn Atsushi còn muốn nói thêm cái gì. Kết cục lần này hắn cũng không được Dazai-san khen! Thật đáng giận!
Trong lúc đó, cả đại sảnh kinh hãi nhìn họ. Thịt họ đang ăn là thịt rồng đó! Vớ của Merlin! Sao họ có thể ăn được nó sau khi đã chứng kiến cái cảnh ghê người đó vậy!?
_________________________________________________
Lời cuối của tác giả:
Thỉnh cảm ơn @parkhoonwoo đã cho ta ý tưởng hành con rồng! :333
Ta có đổi lại chút chút cho nó phù hợp với tính cách của Akutagawa nha~
Dù sao thì ai đó cũng không thể bình thản lấy trứng không máu me gì sất :v
v@halichan133, ý kiến của cô không tồi. Bất quá, để Atsushi gặm đầu rồng cũng quá…
HẾT CHƯƠNG 50