[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 40


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Gian nan vật vã thật lâu, cuối cùng cũng tới ngày hai phái đoàn từ hai trường nọ tới đây.

Nam hài quấn đầy băng gạc bình bình nhìn đám học sinh bàn tán cách đám phù thủy kia tới đây, trong lòng lặng lẽ điểm lại vài lần đặc điểm hai trường. Trường Beauxbatons hình như là trường nữ sinh, như vậy có thể gạch hoàn toàn khả năng Akutagawa ở đây.

Không không, cả Chuuya cũng không có chứ.

Hay là có nhỉ? Đầu Dazai xẹt qua hình ảnh thiếu niên tóc cam đỏ khoác bộ váy đỏ đầy diễm lệ, tay quàng cái khăn lông trăng trắng đầy quý phái. Hình dáng này là giả dạng rồi ám sát một mục tiêu nào đó có trong nhiệm vụ họ từng làm.

Ài, chắc là không đi. Tên lùn tịt đó có ngốc tới mấy cũng không điên tức mức nhảy vào trường nữ sinh.

“A, đây rồi! Trừ khi tôi quá sức lầm, chứ phái đoàn trường Beauxbatons đang tới gần !”

Thanh âm có chút già cõi của người già vui sướng vang lên.

Dazai tiếc nuối lắc đầu, liếc chỗ khu rừng dần xuất hiện cỗ xe ngựa màu xanh lơ, không đáng để tâm cũng không có gì đặc biệt. Thật lòng thì làm màu quá mức, thứ này hoàn toàn chẳng chứng minh được thực lực hay thứ gì.

Ài, hiệu trưởng béo quá vậy. Xem ra bên Pháp ăn rất thoải mái. Kệ đi! Ít nhất bên đó sướng hơn khi không phải dọn dẹp đủ thứ cho việc chào đón! Hừ, đến cả băng cũng bị giáo sư McGonagall ép bỏ ra hoặc sẽ trừ điểm nhà.

Hắn không quan tâm tới điểm, không có nghĩa các rắn nhỏ khác cũng vậy. Cho nên, Dazai đáng thương bị cả đám học sinh túm vào ép buộc tháo băng gạc…..

Còn may, còn may, đầu đội mũ chóp nhọn. Dazai cũng không thể làm gì khác dùng thứ đó che cái đầu trọc đi, hi vọng không bị mũ rớt xuống. Để tìm được con sên trần, phải nhẫn nhịn, nhẫn nhịn. Nhất định phải nhẫn!

Mà đến trường Durmstrang tới nơi, hắn cảm thấy mình muốn tăng xông. Thích chơi hắn thế à!? Sao ai ai cũng đội mũ kín mít dày đặc thế chứ!?

Atsushi bên này đứng cứng đờ một chỗ. Cậu muốn tìm cũng không tìm được, dù sao mắt không thấy, nói không được thì muốn tìm cũng là chuyện bất khả thi. Tốt nhất là đứng một chỗ chờ Dazai-san báo tin. Kiểu gì anh ấy mà tìm thấy người thể nào chả làm um xùm lên khắp nơi chứ.

Bỗng, một mùi hương nhỏ thoảng qua mũi Atsushi.

Bạc hà thơm thơm, thoải mái vô cùng. Lại quen thuộc tới phát khóc.

Tom chán chườn nhìn đám học sinh tới nơi, không có gì đặc biệt. Bất quá, khi hắn thử liếc qua người đứng cạnh mình……không thấy đâu?!

….Toi, toi rồi.

Các học sinh đứng phân theo năm, cho nên hắn lại phải trông Atsushi lần nữa. Tên Oda kia sớm đã đe một trận, nếu nam hài tóc trắng này xảy ra chuyện gì, Tom buộc phải chuẩn bị tinh thần bị ném xuống hồ đen.

Cái vớ của Merlin! Tom ngó trái ngó phải, tận lực nhìn khắp xung quanh tìm người. Thế nhưng, một câu vang lên đã ném hắn thẳng xuống hố đen tuyệt vọng.

“Đứa nhỏ này, sao trò lại tới đây?”

Thế là xong…..

Tom gù lưng nhìn Dumbledore khó hiểu hỏi nam hài tóc trắng nọ đi tới đó. Xung quanh hắn như muốn phát ra oán khí nặng nề liếc qua người kia, sao tên đó lại đi tới chỗ này? Quẩn quanh đây còn có thể cứu vãn, đây lại chạy tận ra giữa hiệu trưởng hai trường thì sao mà kéo lại được!

Nam hài tóc đen có xúc động muốn chửi thề, hắn chằm chằm Atsushi còn không để lời Dumbledore vào tai, cứ thế đi qua đám học sinh nhà Durmstrang. Bên đó có cái gì? Không phải chỉ là một đám học sinh khác thôi sao!

Ừ, sau đó, hắn kinh ngạc. Cả trường đều kinh ngạc.

Vì một điều đơn giản, Atsushi tới gần một học sinh trông nhỏ hơn hẳn các học sinh trường bên đó, nhướn người lên làm cái gì đó. Mũ học sinh này đội quá lớn, còn che hết mặt, hành động của Atsushi là làm gì họ cũng không biết được. Chỉ là, ngay sau đó, nam hài vốn bị câm này thốt lên một cái tên:

“A-Akutagawa…..”

Thanh âm hơi cao của nam hài chưa trải qua thời kì vỡ giọng, rất êm tai. Tông giọng run rẩy như xúc động quá mức, còn có phần khàn do lâu ngày chưa nói.

Tom khiếp sợ giãn to đồng tử, Nakajima này nói được!

Nhưng…không phải vốn không thể sao? Hắn hơi nheo mắt, từng suýt vào miệng người nọ, Tom cũng rõ tình trạng cổ họng của người này ra sao. Sao bỗng dưng lại….

Dazai bên này cũng nhướn mày, Akutagawa? Xem ra là đúng người rồi, Atsushi nói lại được kia mà. 

Trong lòng không nhịn được nổi lên chút chua xót nho nhỏ. Atsushi cuối cùng cũng tìm được người rồi, đồng nghĩa với việc, chỉ còn có hắn là chưa tìm được Chuuya. Đáng ra phải cười lên chút chúc mừng cho thằng bé, bất quá, hắn thấy mình không vui nổi.

Ài, rõ ràng Atsushi đã thiệt thòi hơn mình rất nhiều. Trừ Akutagawa còn không hồi sinh thêm ai, trong khi hắn vẫn còn Odasaku và Ango bên cạnh nữa. Cư nhiên vẫn cứ ghen tị với thằng bé.

Nếu như….

Thật sự, có thể gặp được Chuuya lúc này, Dazai cảm thấy, hắn nguyện đứng nguyên một chỗ không tránh để mặc người nọ đám đá thế nào cũng được. Ừ, hắn thề luôn, một đòn cũng không né tới tận khi người hắn thương hả giận mới thô-

Bốp!

Và Dazai bị đánh thật….

Một cú đấm kinh hồn tới rớt cả mũ, cả người đập vào gốc cây….

Trong tâm hắn gào thét, đầu của hắn hiện tại không quấn băng gạc!!!!!

___________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Vì bốn người đã gặp nhau, cùng hoan hô nào!!!! :333

À quên nữa, xin thắp một ngọn nến chia buồn cho Dazai :)))

HẾT CHƯƠNG 40

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 39


-o0o-

EDITOR : YURI OZAKI

BETA VÀ SỬA LỖI : AKKI

-o0o-

Sau một hồi “nhờ vả”, Krum đã phải gật đầu đồng ý. Đằng nào muốn tạo những kỉ niệm đẹp năm cuối cùng còn là học sinh mà có một mình cũng không được, mang theo Chuuya và Akutagawa đi là hắn tình nguyện  ngay từ phút ban đầu.

Ừ, đây là Krum tự an ủi mình. Thề sống thề chết hắn cũng không thừa nhận mình là do bị bức bách quá lớn đâu!

Đồ đạc mang cho chuyến đi tới Anh cũng không mấy nhiều. Chỉ có quần áo và vài dụng cụ cá nhân. Sách vở gì đó, ai biết bên trường kia học thế nào mà mang theo nên cái đó được bỏ qua. Chưa kể tới đồ của Chuuya và Akutagawa có gộp lại vẫn chỉ bằng Krum ôm một nửa vòng tay cộng thêm dáng người nhỏ con do tuổi tác còn ít.

Cho nên, được đồng ý đi cùng sau một hồi nói qua nói lại với hiệu trưởng. Còn lí do thì…..do là phù thủy có thành tích xuất sắc nhất trường, đi quan sát học hỏi thêm và giao lưu các thứ. Tóm lại là bổn phận làm phiên dịch viên là chính.

Trước việc này, Chuuya tỏ vẻ, cậu  rõ ràng là người tàng hình. Không nói tới việc năng lực học tập của cậu thuộc hạng kém, cậu không biết chút tiếng anh nào hết. Làm phiên dịch kiểu quái gì!? Akutagawa thì nghe còn có lí!

Chuyến đi tới Hogwarts mất tận hai ngày một đêm. Vì vậy, nam hài tóc nâu xù thở dài chán nản. Tuy cậu nói với Akutagawa đến Anh đầu tiên, dù gì cậu cũng gặp cá thu ở đó nhưng đi lâu như này đồng nghĩa với việc trông chừng thằng bé sẽ rất khổ cho coi!

Mà ở nước Anh, Atsushi chán nản thở dài não nề. Tâm trạng rầu rĩ không khác mấy Chuuya. Tận khi Durmstrang bắt đầu khởi hành, Hogwarts sớm đã vào học được cả tuần. Bọn học sinh đều nô nức bàn luận về hai phái đoàn sắp đến trong vài tuần nữa.

Cậu phải thừa nhận là mình kích động quá mức mấy hôm trước. Nhưng Dazai-san phản ứng cũng mạnh quá mức, còn muốn chạy qua tận nước ngoài. 

Ài, vụ đó phải mấy người giữ anh ấy lại trước khi ai kia tính làm phi vụ trộm cướp đi mạng Floo trái phép.

Không thể phủ nhận Atsushi cũng khá muốn gặp lại, hoặc, ít nhất là nhìn thấy Akutagawa một lần. Bất quá, Dazai-san cũng quá kích động rồi, cảm giác như anh ấy thiếu hơi Chuuya-san một ngày là không chịu được ấy.

Mà, nếu gặp lại Akutagawa lúc này. Thế thì, hắn….sẽ mang giọng của cậu đi? Cả mắt nữa. Một Akutagawa mắt vàng chanh và giọng nói mang tông cao một chút…..

“Pfff……”

Nam hài tóc đen khó hiểu nhìn qua. Hắn với Atsushi là cùng nhà, cùng năm, đương nhiên sẽ học chung lớp. Thêm bổn phận chăm sóc, hẳn là phải ngồi cạnh. Tom hơi nhíu mày, chằm chằm nam hài tóc trắng che miệng cố không phát ra tiếng cười. 

Làm sao vậy?

Rõ ràng là bị câm, sao lại che miệng nhịn lại?

Ban nãy tiếng phát ra là khí âm, cho nên Tom còn hiểu được. Bất quá, tình trạng này….giống như bản năng? Không, là thói quen. Có nghĩa là, Nakajima này vốn không bị câm? 

Harry có nói hồi trước Dazai còn đeo băng kín cả mắt lẫn miệng, một lời cũng không nói được nhưng giờ lại rất bình thường nói nói cười cười. Chắc phải hỏi người này thôi.

Nghĩ đến Harry, Tom lại nhớ thêm cả đống phiền não. Hiệu trưởng trường Durmstrang trước là thuộc hạ của hắn, có dấu ấn tử thần thực tử, là khắc trên linh hồn. Kiểu gì cũng sớm bị nhận ra.

Bên Severus sớm đã có Luicus che đậy. Biến mọi thứ đơn giản hóa vấn đề, như là con trai duy nhất của chúa tể hắc ám để lại gì gì đó để Tom xóa mấy cái dấu ấn trên tay họ là xong. Nhưng còn tên hèn nhát kia thì….

Ài, dùng thân phận con trai gì đó hẳn là không ổn lắm. Hắn không hứng bị tên đó nâng mình lên tận trời cao phục vụ ngay trước mũi Dumbledore. Severus còn coi như nửa giả nửa tin luôn theo dõi hắn, không báo cho con cáo già kia cái gì.

Một phần là vì có Harry luôn ngay cạnh, Tom lại thân thiết với người nọ. Phần còn lại là vì, người thân đi cùng hắn là mấy phù thủy gốc Muggle. Cho nên, khả năng cao hắn xuất thân từ giới Muggle là không thể chối cãi và còn được người ta nhận nuôi là điều hiển nhiên khi có bạn bè sẵn trước khi tới đây.

Điều này là trong nhận định của nhiều người. Tom có thể đảm bảo.

Bên này, Dazai càng biểu hiện rõ ràng độ buồn chán của mình. Hắn nằm vật ra bàn, thở dài liên tục làm ai cũng để ý tới. Gì gì đó hắn không quan tâm nữa. Dù sao mấy kiến thức cỏn con này xem qua là hiểu, nghe giảng trước giờ là giả bộ tránh bị nghi ngờ.

Nhưng mấy cái đó giờ hắn không quan tâm nữa!

Mục đích tới đây chỉ là tìm tên lùn tịt đó, ai hứng học mấy thứ không có tác dụng gì lên mình như này! Thời gian a, mau trôi nhanh lên! Đến khi hai phái đoàn trường khác tới càng sớm càng tốt!

Tuy do giới hạn tuổi tác, khả năng rất cao Akutagawa không ở, nhưng dáng người Chuuya từ lúc gặp hắn tới giờ chưa từng cao lên nên ai biết được! Có thể tên này sẽ đi lắm chứ! Háo thắng vậy cơ mà!

Và kể cả có không, hắn không tin mình không thu thập nổi chút thông tin!

____________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Do cách nói quá dễ lộ cho nên xin phép được nói thẳng. Chap sau họ sẽ gặp mặt, thề đó! Không lan man nữa đâu!

HẾT CHƯƠNG 39

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 13: Snape Bị Ma Quấn Lấy


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Akki

-o0o-

Chương 13: Snape Bị Ma Quấn Lấy
 

Con ma đi theo phu nhân Pomfrey đến cửa hầm của viện trưởng nhà Slytherin đang ở. Mắt thấy phu nhân Pomfrey đi vào, gã lại chần chờ đi loanh quanh ngoài cửa.

Gã nhìn thấy Dumbledore, theo những lời nghe được từ lời Dumbledore nói, trong lòng đã tự có suy đoán. Xem ra sau khi gã chết đã biến thành hồn ma quay trở về quá khứ, cho nên lúc này Severus vẫn còn sống, gã thật kích động, gã muốn nói cho Severus rằng gã yêu cậu, nhưng lại sợ sẽ dọa phải Severus.

Lúc này phu nhân Pomfrey đã rời khỏi hầm. Medusa trên cửa thấy con ma cứ bối rối bay qua bay lại trước cửa, không nhịn được phát ra âm thanh “Tê tê”.

“Vì sao điện hạ không vào, là muốn tôi mở cửa cho ngài sao?” Tuy không biết vì sao điện hạ trở thành con ma trong suốt, nhưng điều này cũng không gây trở ngại gì khi nói chuyện.

“Nga! Không cần, ta tự vào là được.” Tiếng mở cửa sẽ quấy rầy Severus, mà hiện tại ta chỉ tính âm thầm ngắm nhìn Severus trong im lặng.

Con ma nghĩ vậy, xuyên qua cánh cửa đi vào phòng viện trưởng.

Severus không ở trong văn phòng viện trưởng, hẳn là đang ở phòng nấu dược đi. Con ma bay theo hướng phòng nấu dược, vì chỉ để ý tới Severus, nên không chú ý tới phía sau sô pha ở văn phòng có một con chó đen bị hóa đá nằm im ở đó.

(vì Black đáng thương bi ai ba giây )

Snape quả thật đang ở trong phòng nấu dược nấu độc dược ổn định linh hồn, hiển nhiên trong mắt hắn hai đứa trẻ kia quan trọng hơn con chó khốn khiếp Black nhiều.

Con ma tham lam nhìn mọi hành động của Snape, tận đến khi Snape nấu xong hai bình dược ổn định linh hồn, gã mới lấy lại tinh thần đuổi kịp Severus đang rời khỏi văn phòng viện trưởng.

……

Snape đi nhanh như gió, vạt áo chùng quay cuồng thể hiện rõ sự vội vàng của hắn.

Đám động vật nhỏ dọc theo đường đi đều sợ tới mức dạt ra hai bên hành lang, đến cả một đống con ma khác cũng bay loạn tứ phía.

Mặt Snape vô biểu tình bước đi, trong lòng cảm thấy kỳ quái. Đám động vật nhỏ sợ hắn rất bình thường, nhưng vì sao đến hồn ma cũng có loại phản ứng này, họ luôn luôn không sợ trời không sợ đất, thật sự là không nên sợ hãi hắn như thế mới đúng.

Sắc mặt Snape ngưng trọng đi vào bệnh thất, một câu cũng không nói nhét hai bình độc dược vào tay Draco, đến cả lời cảm ơn của Draco cũng không có tâm trạng nghe.

Mặt Snape trầm như nước trở lại văn phòng viện trưởng, nhìn thoáng qua chỗ con chó đen, lại bước vào bên trong phòng nấu dược. Hai giờ sau, Snape cầm ba bình độc dược ra khỏi phòng nấu dược.

Sau khi dùng đũa phép hóa giải thần chú hóa đá cho con chó đen, Snape bóp miệng chó đen liền rót ba bình độc dược xuống, sau đó thô lỗ xách cổ chó đen, không để ý tới tiếng chó đen kêu “Gâu gâu”, đá nó ra khỏi văn phòng viện trưởng.

Snape đóng cửa phòng lại, xoay người âm trầm nhìn chăm chú mọi ngóc ngách của văn phòng, chậm rãi giơ cây đũa phép lên.

“Ngươi là ai? Ta biết ngươi vừa rồi đi theo ta ra ngoài.”

Văn phòng yên tĩnh, nhưng Snape không thay đổi chủ ý, hắn duy trì tư thế cảnh giác mà bất động tầm nửa giờ, trong văn phòng mới vang lên âm thanh trầm thấp mà bình thản.

“Severus, cậu thật là làm ta giật mình, cậu vẫn luôn cảnh giác như vậy.”

Âm thanh rất quen thuộc, nhưng Snape càng khẩn trương hơn. Con ma nửa trong suốt dần hiện ra, đôi mắt đen trầm vốn ngưng trọng của Snape dần dần lộ ra tia kinh ngạc cùng sợ hãi.

“Ta biết sẽ như vậy, Severus đừng sợ, ta sẽ không làm hại cậu.” Con ma nói, đi về phía trước.

Snape kinh sợ lùi ra sau, “Phanh!” Một tiếng liền đụng phải cánh cửa ở phía sau, vừa nghe âm thanh đã biết là đâm vào rất mạnh, nhất định rất đau.

Con ma thấy Snape hình như không cảm thấy đau đớn, hoàn toàn lâm vào trạng thái hoảng sợ.

Snape không biết vì sao Chúa Tể Hắc Ám lại biến thành hồn ma trà trộn vào Hogwarts. Phản ứng đầu tiên khi hắn nhìn thấy Voldemort là, thân phận gián điệp hai mang của hắn bị phát hiện rồi, không biết Voldemort sẽ dùng hình phạt kinh khủng gì để trừng phạt hắn; phản ứng thứ hai là, con trai của Lily đang gặp nguy hiểm, hắn có thể báo tin cho Dumbledore từ trong tay Voldemort để bảo vệ tốt Harry Potter không?

Voldemort nhìn chằm chằm sắc mặt Snape đang không ngừng biến hóa, lắc đầu, “Severus, cậu thực sự cần nghỉ ngơi.” Nói rồi, điều động ma lực trên người bao bọc lấy Snape.

“Không, thả ta ra.” Snape phát hiện mình không thể động đậy nổi, ánh mắt lộ ra tia sợ hãi.

Voldemort ôn hòa nói: “Severus đừng sợ, ta chỉ muốn làm cho cậu ngủ một lát, thần kinh của cậu đã căng quá chặt.”

Snape kháng cự ma lực xâm lấn thân thể mình, cuối cùng vẫn không thể chống cự nổi mà mất đi ý thức.

Voldemort duỗi tay muốn ôm Snape, lại phát hiện tay lại mình xuyên qua cơ thể Snape.

“Thiếu chút nữa ta đã quên mất mình hiện tại là hồn ma.” Voldemort mất mát thu tay lại, dùng ma lực khống chế thân thể Snape, đặt hắn nằm lên giường trong phòng ngủ.

Voldemort nhìn Snape cả khi ngủ cũng nhăn mày, tay vừa nâng lên lại hạ xuống, “Ta nhất định sẽ tìm cách.” Không thể sống lại cũng được, cũng phải ổn định được linh hồn, nếu không có rất nhiều chuyện hắn muốn đều làm không nổi.

“Đúng rồi,” Voldemort đột ngột lộ ra ý cười, “Sao ta lại quên đám Trường Sinh Linh Giá kia chứ.” Nói xong lại phiêu phiêu bay ra bên ngoài phòng ngủ của Snape.

……

Sau khi Harry và Draco cho Scorpius, Albus uống dược xong, thấy tinh thần hai đứa trẻ đều không tồi nên cũng yên tâm không ít.

“Buổi chiều tôi không có lớp, chúng ta mang hai đứa nhỏ ra ngoài Hogwarts đi dạo đi!” Harry mong chờ nhìn Draco.

Draco gật đầu đồng ý nói: “Được rồi! Vừa lúc hôm nay tôi cũng muốn đi ra ngoài, vậy cùng đi dạo đi.”

Harry cao hứng bế Albus lên, Draco dắt tay Scorpius, sau khi gia đình nhỏ rời khỏi bệnh thất, ra ngoài sân Hogwarts.

Không đi được bao lâu, Draco liền giữ chặt tay Harry, “Đừng đi quá xa, tránh việc gặp phải giám ngục.”

Harry rụt bả vai lại, gật đầu.

Draco thấy sắc mặt Harry không tốt lắm, vội trấn an mà xoa nhẹ mái đầu rối bù vểnh cao tứ phía của y, “Đừng sợ, ngày mai chúng ta sẽ đi học thần chú thần hộ mệnh từ giáo sư Lupin, chờ học xong, không cần phải sợ giám ngục nữa.”

“Ân.” Harry lên tiếng, buông Albus ra, cùng Draco mang bọn nhỏ đi dạo quanh Hogwarts thêm một lúc.

Tận đến khi chạng vạng, Harry và Draco mới mang Scorpius và Albus trở lại Hogwarts. Đến đại sảnh, Harry không để ý tới ý nguyện của Draco, kéo anh và bọn nhỏ đến cạnh bàn Gryffindor ngồi xuống.

Mọi người sớm đã thấy nhiều rồi cũng không còn có tâm trạng đi trách cứ gì cái gì nữa, huống chi trước mặt toàn là thức ăn ngon, khác chút thì có sao đâu, đồ ăn vẫn hấp dẫn hơn đi.

“Ai! Tớ đói muốn chết rồi.” Hermione đột nhiên ngồi xuống bên cạnh Harry, cầm lấy miếng bánh mì trên bàn liền gặm nuốt.

Harry vừa đưa bánh mì được phết mứt hoa quả cho Scorpius, bị đột ngột Hermione ngồi xuống bên cạnh y dọa sợ.

“Hermione, cậu ngồi đây từ bao giờ vậy?” Vừa rồi rõ ràng không có người a! Chẳng lẽ y lại cận nặng hơn rồi.

Draco ngồi phía đối diện lập tức bất mãn nói: “Này! Granger, chú ý lễ nghi dùng cơm trước mặt bọn nhỏ đi.”

“A! Xin lỗi.” Hermione vội vàng thả chậm tốc độ ăn, nhỏ giọng oán hận với Harry “Nếu không phải do tớ quá đói, thì tớ cũng không thất lễ như vậy.”

“Hermione, tớ thấy sắc mặt cậu không được tốt lắm, có phải gần đây học mệt quá không.” Từ khi khai giảng Harry liền cảm thấy Hermione học quá nhiều lớp, thậm chí thời gian đi học cũng đều không hợp lý.

“Chỉ hơi mệt một chút thôi, tớ vẫn sắp xếp được.” Trên mặt Hermione lộ ra nụ cười thỏa mãn.

“Đúng rồi, sao Ron lại không có ở đây?”

Nụ cười trên mặt Hermione tắt lịm, hừ một tiếng, “Cậu ấy còn có thể làm gì, hẹn hò chứ gì nữa!” Nói xong, hung hăng cắn thêm một miệng bánh mì, tuy đã cố không để ý tới, nhưng chỉ cần nhớ lại đã thấy ngứa răng.

“Hẹn hò?” Trên mặt Harry lộ ra thần sắc kinh ngạc, “Với ai?”

“Học trưởng Diggory nhà Hufflepuff.”

“Ron và học trưởng Diggory,” Vẻ mặt Harry hiện lên không thể tin được, “Họ sao có thể yêu nhau?”

Draco nghe được cuộc nói chuyện của Harry và Hermione, khóe miệng nhếch lên nụ cười xấu xa, “Tôi lại thấy họ rất xứng đôi.”

HẾT CHƯƠNG 13

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 12: Ma Trà Trộn Vào Hogwarts


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Akki

-o0o-

Chương 12: Ma Trà Trộn Vào Hogwarts
 

Sắc mặt Lucius bình tĩnh, trong lòng lại rất hài lòng với biểu hiện vừa rồi của Draco. Truy vợ là phải càng sớm càng tốt, nếu không bị người ta nhanh chân đoạt trước chẳng phải sẽ rất mất mặt sao.

“Được, chuyện chính đã nói xong, hiện tại nói đến chuyện con trai tôi bị thương.” Nói xong, Lucius nhìn Dumbledore, “Ông tính xử lý Hagrid và sinh vật huyền bí kia như thế nào.”

Harry khẩn trương nhìn Dumbledore, đột nhiên cảm thấy mu bàn tay bị vỗ vỗ nhè nhẹ, quay đầu nhìn đã thấy, Draco đang chăm chú nhìn mình.

Harry liếc qua trừng mắt nhìn Draco, vô cùng tức giận trước việc anh cáo trạng.

Draco không để ý Scorpius và Albus còn ngồi bên cạnh, hạ giọng đến gần tai Harry nói: “Harry cậu phải hiểu, người khổng lồ kia thật sự không thích hợp làm giáo sư, chính ông ta cũng không ý thức được sự an toàn của bản thân, chẳng lẽ cậu muốn cho các học sinh đều lâm vào tình trạng nguy hiểm sao.”

Harry nghĩ nghĩ, cảm thấy lời Draco nói cũng có chút đạo lý, nhưng nếu thật vì vậy mà xử phạt Hagrid, cắt chức giáo sư của ông, Hagrid nhất định sẽ chịu không nổi, ông ấy sẽ đau buồn mà chết mất.

Draco như đoán được suy nghĩ của Harry, vội cười nói: “Đối với người khổng lồ đó, tôi cảm thấy ông ta thích nuôi dưỡng những sinh vật huyền bí đó hơn cái chức vị giáo sư nhiều.”

Harry nỗ lực xụ mặt, hạ giọng nói: “Được rồi! Đến lúc đó Hagrid không vui, cậu phải chịu trách nhiệm khiến bác ấy vui vẻ trở lại.”

Draco buông tay, “Không thành vấn đề, đến lúc đó chỉ cần đưa cho người khổng lồ kia một sinh vật huyền bí không nguy hiểm, đảm bảo ông ta sẽ cười không khép miệng được.” Còn về cục quản lí sinh vật huyền bí của bộ phép thuật, thân phận quý tộc này của anh cũng không phải để trưng bày, chưa kể không phải còn có ba anh sao?

Lúc này, Lucius cũng nhận được đáp án rất hài lòng từ Dumbledore.

Dumbledore cười tủm tỉm nói: “Được, nói tới đây thôi! Tôi còn có việc, không thể ở đây cùng các vị tiếp tục dùng trà.”

Lucius dẫn đầu dùng lò sưởi rời đi, những người khác cũng lục tục rời khỏi văn phòng hiệu trưởng.

“Xin đợi một chút giáo sư Lupin.” Harry khẩn trương đi trước vài bước đuổi theo Lupin. “Chuyện buổi sáng hôm trước con thực xin lỗi, con không nên tùy tiện tức giận lung tung với thầy như vậy.”

“Không đâu, Harry.” Lupin áy náy nói: “Người nên xin lỗi là thầy, thầy quả thực không đủ quan tâm với con, đáng ra thầy nên đến thăm con sớm hơn, hy vọng con có thể cho phép thầy sau này có thể đến thăm con.”

“Đương nhiên rồi giáo sư, con rất vui nếu thầy có thể đến thăm con.”

Harry lại nói với giáo sư Lupin thêm lúc nữa, mới bị Draco túm tay lôi đi.

……

Ngoài Hogwarts, nhóm giám ngục không kiêng nể gì bay loạn khắp nơi. Giữa không trung đột nhiên xuất hiện làn sóng dao động nhỏ, một con ma nửa trong suốt nửa trống rỗng xuất hiện.

Tuổi của con ma này nhìn qua cũng chỉ tầm khoảng giữa thanh niên và trung niên, tóc đen mắt đen, trên người mặc bộ đồ trông rất quý tộc, trên ngực có một cái túi áo được may theo kiểu dáng xếp chồng lên nhau khá đa dạng bằng lụa màu xanh lục. Tỏ vẻ vô cùng xa cách, làm cho người ta cảm giác được một loại khí thế cao ngạo bức người.

“Không nghĩ tới sau khi chết rồi sẽ trở lại Hogwarts, nhưng giám ngục là chuyện thế nào? Tính, vẫn là vào xem thôi!”

Thanh âm con ma trầm thấp mà bình thản, nhưng giám ngục xung quanh gã đều cảm thấy hoảng loạn mà trốn xa hết mức có thể.

Con ma phiêu đãng tới gần Hogwarts, khi tiến vào Hogwarts, gã theo bản năng tàng hình cả thân thể nửa trong suốt. Gã không tính dọa chết đám động vật nhỏ, để gã lẳng lặng đi vào là được rồi.

Con ma phiêu đãng tiến vào Hogwarts, bay theo hướng tới hầm Slytherin, dù gì đó là nơi gã đã từng ở. Nhưng không đợi gã đến cửa hầm, đã thấy ở cửa hầm xa xa một chút hé mở, một thiếu niên với mái tóc bạch kim ôm theo đứa trẻ ba tuổi vội vã chạy ra khỏi hầm, phía sau còn có một thiếu niên đeo kính đi theo, cũng bế một đứa trẻ nhìn qua tầm sáu tuổi.

Con ma ngẩn người, đây không phải là Draco Malfoy và Harry Potter sao? Sao họ lại thu nhỏ thành như này. Còn có đứa trẻ Draco ôm trong lòng không phải con trai nhỏ của họ Albus Severus sao?

Con ma thấy vẻ mặt vội vã của họ, hình như đã xảy ra chuyện gì rất nghiêm trọng, liền đi theo phía sau.

……

Harry bị Draco kéo về hầm, không đợi Draco nói không nên làm như vậy, liền kinh sợ phát hiện tay của Albus lại trở nên trong suốt.

“Merlin……” Âm thanh Harry run rẩy, “Draco cậu mau nhìn đi.”

Draco cũng phát hiện Albus khác thường, thấy Albus hoang mang muốn cúi đầu tự kiểm tra mình, vội ôm bé vào lòng, “Bảo bối, cứ nhắm mắt lại sẽ ổn thôi không phải sao? Con chỉ gặp chút vấn đề nhỏ, chúng ta sẽ tới chỗ phu nhân Pomfrey ngay, con rất nhanh sẽ không sao nữa.”

Albus cũng không cảm thấy chỗ nào không thoải mái, nên nghe được lời Draco nói liền ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Draco bế Albus ra khỏi hầm, vội vội vàng vàng hướng đến bệnh thất trước. Harry mang Scorpius đi theo sau.

Tới bệnh thất rồi, Draco đặt Albus lên giường, Harry mời phu nhân Pomfrey đến.

Phu nhân Pomfrey dùng mấy thần chú kiểm tra tình trạng của Albus, sắc mặt ngưng trọng lắc đầu, “Xem ra phải mời Dumbledore đến, ta cũng không biết trên người đứa nhỏ đã xảy ra vấn đề gì.”

“Con đi mời.” Harry nói xong, không chờ Draco lên tiếng, liền chạy như bay ra khỏi bệnh thất. 

Thật nhanh, Harry mời được hiệu trưởng Dumbledore đến.

Dumbledore dùng mấy thần chú kiểm tra đo lường ma pháp cho Albus. Cánh tay của Albus lúc này từ trong suốt đã khôi phục thành bán trong suốt, lại từ bán trong suốt quay lại bình thường, nhìn như không có việc gì quá quan trọng.

Nhưng mọi người đều cảm nhận được, chuyện này không đơn giản như vậy.

Dumbledore giơ tay sờ râu, lại dùng thêm hai thần chú kiểm tra đo lường ma pháp cho Albus, mới nói: “Quả nhiên là thế.”

“Thế nào? Hiệu trưởng?” Harry vội vàng hỏi.

Dumbledore nhíu mày nói: “Hai đứa nhỏ này chưa bao giờ xuyên qua thế giới khác, không phải người du hành xuyên qua các thế giới, nên phải chịu sự bài xích của thế giới này, vì Albus còn nhỏ, nên có phản ứng trước.”

Sắc mặt Harry tái nhợt, “Cho nên hiệu trưởng, ý ngài là……”

Dumbledore nhìn ra Harry không muốn tin, nhưng vẫn ăn ngay nói thật. “Vì có rất nhiều cách xuyên qua các thế giới khác, cách hai đứa nhỏ này dùng hiển nhiên cho thấy sự bài xích khá lớn, cho nên rất nhanh hai đứa sẽ quay trở về nơi cũ của chúng.”

Harry cảm thấy hô hấp dần trở nên khó khăn, y thật sự không muốn tin. Tuy chỉ ở chung mới mấy ngày, nhưng cậu thật sự thích Scorpius và Albus, dù gì họ cũng là những thân nhân máu mủ ruột thịt.

Lúc này Draco đã bế Albus lên, thấy thần sắc Harry không tốt vội ôm choàng lấy Harry, không tiếng động an ủi cậu. Scorpius cũng hiểu được liền dùng tay nhỏ cầm tay Harry phía đối diện.

Harry nhìn Albus và Scorpius, cảm thấy mình không nên biểu hiện mặt nhu nhược yếu ớt trước mặt bọn nhỏ, vội thanh tỉnh lại hỏi Dumbledore. “Hai đứa nhỏ còn có thể ở lại đây bao lâu.”

“Cũng phải mấy ngày nữa.”

Harry nghe vậy, suy nghĩ mấy ngày tới phải cùng hai đứa trẻ chơi đùa thật tốt.

Dumbledore nói: “Trước đó, có thể cho hai đứa trẻ uống chút dược ổn định linh hồn, độc dược này có thể giúp linh hồn hai đứa nhỏ được ổn định tốt khi trở về, bảo vệ linh hồn họ khỏi bị thương tổn.”

“Ta đi nhờ Severus nấu dược giúp.” Phu nhân Pomfrey nói xong, ra khỏi bệnh thất.

Dumbledore đột ngột nhìn bóng dáng phu nhân Pomfrey, biểu tình nghi hoặc rồi trở nên ngưng trọng.

“Sao vậy? Ông Dumbledore?” Scorpius bị bộ dáng của Dumbledore dọa sợ.

“Nga! Không có gì.” Ngoài miệng Dumbledore nói lời này, nhưng trong lòng lại không giảm đi chút nghi hoặc nào, vừa rồi ông cảm nhận được có cái thứ gì đó đi theo sau phu nhân Pomfrey.

HẾT CHƯƠNG 11

Design a site like this with WordPress.com
Get started