[HP-HarDra] ĐỒNG THOẠI (1) – Chương 1


EDITOR: Authur + Đào Nhiên

BETA: Đào Nhiên + Akki

-o0o-

Chương 1

Trên con đường sầm uất ở Hẻm Xéo, một đứa trẻ tầm sáu bảy tuổi chạy dọc trên đường thỉnh thoảng cứ cười khúc khích liếc nhìn mẹ nó, nhăn mặt và thè cái lưỡi nhỏ ra trêu ghẹo.

Người phụ nữ với khuôn mặt dịu dàng nở một nụ cười đầy cưng chiều đi theo cậu bé. Sau khi ra khỏi đường lớn đôi mắt cô mở to hết cỡ và hét lớn: “Cẩn thận—!!!”

Lời nhắc nhở của cô có chút muộn màng, đứa trẻ đã đâm sầm vào người thanh niên tóc đen xuất hiện ngay trước khúc cua nhỏ, bàn tay vì dính kem mà ẩm ướt của đứa nhỏ chạm lên chiếc áo choàng màu xanh đậm của anh ta làm in lên một bàn tay be bé.

Khuôn mặt của mấy kẻ đi phía sau người nọ khẽ biến, phù thủy tóc vàng gần đó đã nhanh chóng rút đũa phép của bản thân ra, bước về phía người thanh niên .

“Pott… Ngài Potter…” người phụ nữ tức khắc chạy qua ôm đứa trẻ vào ngực, mặt đầy sợ hãi lùi về phía sau vài bước: “Xin lỗi….. chúng tôi không cố ý mạo phạm…”

Đứa trẻ ngây ngô không biết chuyện gì đang xảy ra, nghiêng đầu nhìn người trước mặt một cách đầy tò mò rồi bỗng nhiên đôi mắt nó sáng lên, chỉ vào người thanh niên tóc đen trước mặt, nói một cách hứng khởi: “Harry Potter—”

“Cain” người phụ nữ cơ hồ sắp khóc đến nơi, một phen dùng tay bịt kín miệng đứa nhỏ của mình lại.

Chàng trai tóc đen lặng lẽ cúi người lau chiếc áo chùng của mình, anh ta cũng chẳng để ý đến người mẹ mặt đã tái tới mức muốn ngất đi kia, bình đạm dùng đôi mắt ngọc lục bảo đánh giá đứa trẻ không hề biết sợ là gì kia một phen, khóe miệng hơi cong, rồi nhìn đi chỗ khác.

“Không sao.”

Sau đó cất bước đi, rời khỏi nơi tập trung sự chú ý này mặc dù họ vẫn hướng mắt về anh như cũ.

Mãi cho đến khi người nọ đi khuất, nữ phù thủy mới cúi đầu xuống ôm đứa trẻ như được ân xá mà lao vào đám đông.

Cain nhỏ bé hoàn toàn không hiểu được vì sao mẹ mình lại hành động như vậy. Nó vẫn nhớ người đàn ông xinh đẹp nọ vừa chỉ vào tờ báo vừa nói với nó rằng anh ấy đã đánh bại tên ác ma xấu xí, Cứu Thế Chủ Harry Potter vĩ đại, là một người rất lợi hại và tuyệt vời.

Đứa trẻ nằm trên vai mẹ nhìn về phía sau. Dòng người nhộn nhịp tách ra hai bên một cách nhanh chóng, khiến nó có thể thấy rõ những người đang di chuyển.

Bước chân của thanh niên tóc đen không nhanh, thắt lưng thẳng và góc áo chùng màu xanh đậm lắc lư đều đặn, như thể có một nhịp điệu kỳ lạ. Một số phù thuỷ dừng bên lề đường, có kẻ sợ hãi đề phòng, một số thì phấn khích cực kỳ, cúi đầu gập lưng làm điệu bộ kính cẩn tuân theo, không một ai dám dị nghị điều gì.

Cain xoa xoa cái mũi nhỏ bị đau của mình, dường như có thể ngửi thấy hương chanh nhẹ nhàng thoang thoảng trên áo chùng lúc nó va vào ngài Potter khi nãy.

Người đàn ông không hề tức giận vì quần áo của anh ta bị vấy bẩn. Hai tay giữ vai nó rất dịu dàng, không buông ra cho đến khi nó lấy lại thăng bằng và đứng vững.

Vị Cứu Thế Chủ thực sự là một người hiền lành và tốt bụng —

Harry, người vừa được một đứa trẻ ngây dại phát cho một cái thẻ người tốt bước qua đám đông đang bất ngờ tách ra, dẫn cấp dưới của mình đến nơi anh ta đã hẹn trước.

Trong một nhà hàng sang trọng sạch sẽ, một số phù thuỷ đang chờ đợi trông điệu bộ có vẻ không yên, rồi tất cả đồng loạt đứng dậy khi thấy những người vừa đẩy cửa bước vào. Harry khẽ gật nhẹ đầu, đôi mắt bình thản nhìn vào gương mặt phía đối diện, với một chút thay đổi nhỏ và giọng điệu hơi tăng lên: “Sirius?”

Phấn khích bao trùm cả khuôn mặt của Sirius, ông muốn nhào qua ngay lập tức nhưng chợt khựng lại khi nhìn thấy khuôn mặt bình thản của anh, đôi môi giật giật chuyển động, mờ mịt mở miệng: “Harry–”

Từ biệt vài năm, đứa bé ngây thơ tràn đầy nhiệt huyết năm nào vì điều gì lại có thể trở nên trầm ổn như vậy? Nhìn thấy mình cư nhiên vẫn có thể bình tĩnh mà không nhào lên ôm?

Mấy năm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Hắn ta, bọn họ nói con…” Sirius do dự nhìn vào biểu cảm thành thật của những phù thủy kia với ánh mắt nghi ngờ, và một lần nữa mọi ánh mắt đều đổ dồn lên gương mặt ông, lắp bắp mở miệng “Nói con… hiện tại…”

Harry khẽ cười lên, đôi mắt lạnh lùng vô cảm liếc nhìn xung quanh, “Đi ra ngoài.”

Sirius sững người kinh ngạc khi thấy người đàn ông phía sau Harry khẽ cúi đầu đi ra khỏi cửa hàng, các quan chức của Bộ Pháp thuật mà ông ta dẫn đầu im lặng, khẽ rùng mình run rẩy một chút. Bọn họ nhanh chóng đi qua, ngay cả ánh mắt cũng không dám nhìn lại…

Cánh cửa “cạch” một tiếng rồi đóng lại, căn phòng an tĩnh đến nỗi có thể nghe thấy được tiếng kim rơi.

Sirius lo lắng, cảm thấy huyệt thái dương của mình đang nảy lên thình thịch, lồng ngực bị đè nén đến sắp nổ tung, tất cả niềm vui đoàn tụ giờ biến thành những tiếng tim đập nhanh dồn dập tràn đầy lo lắng một cách khó hiểu.

Sau một hồi im lặng, ông hỏi với giọng ngớ ngẩn ngập ngừng: “Cho nên, con là…”

“Bọn họ lại nói với cha đỡ đầu cái gì sao?” Harry chậm rãi đứng trước mặt hắn, hơi nghiêng đầu quan sát trong chốc lát, thấy khí sắc ông trông còn tạm được, đôi mắt sắc lạnh dần dịu lại.

Sirius thử thăm dò đè một tay lên vai anh, ánh mắt mang theo nồng đậm chờ đợi cùng hoang mang, nở một nụ cười cổ quái, “Bọn họ tự nhiên lại gọi con là Chúa tể Hắc ám – thật nực cười, điều đó không phải sự thật mà đúng không? Hahaha—”

Chàng thanh niên tóc đen lặng lẽ nhìn ông cho đến khi nụ cười của cha đỡ đầu biến mất khỏi khóe miệng, khuôn mặt dù không còn trẻ trung nhưng vẫn rất đẹp trai từ từ nổi lên lo lắng cùng tức giận, và một chút khó tin.

“Ta không tin…” Những ngón tay của Sirius trên vai anh siết lại từ từ, “Tại sao… làm sao có thể…”

Harry nhướng mày hờ hững, với giọng điệu chế nhạo nhẹ. “Đó chỉ là một cái danh hiệu mà thôi, không cần chuyện bé xé ra to.”

“Con nghĩ rằng ta đang làm ầm ĩ?!” Sirius hoài nghi nhìn thẳng vào anh, “Harry, con đã quên James và Lily chết như thế nào rồi sao?! Con đã quên vì sự bình yên của thế giới pháp thuật, chúng ta đều phải trả giá đắt như thế nào ư? – Làm thế nào con có thể cho phép những người ngoài kia đặt cái danh hiệu như vậy lên người con?”

“Vì vậy, bọn họ nhờ người quay về để thuyết phục con thu tay lại sao?”

Harry cảm thấy khá buồn cười.

“Thật thú vị” anh lắc đầu, nhẹ nhàng nói: “Sau khi người rơi vào bức màn che kia con đã điên cuồng chất vấn người khác như một kẻ điên, nhưng bọn họ chỉ biết nói xin lỗi với con, ngay cả khi con tiêu diệt được Voldemort cũng không một ai nghĩ đến việc thay con đi cứu người trở về.”

Đối diện với cặp mắt xanh lạnh lẽo không hề có tí sức sống hay ấm áp kia, Sirius bất giác rùng mình.

“Bây giờ con được gọi là Chúa tể Hắc ám, còn những kẻ đó, bọn họ thì không tiếc bất cứ giá nào đi tìm người.” Harry quay mặt đi, đôi mắt rũ xuống, giọng anh có chút không rõ ràng. “Độ nổi tiếng của cái xú danh này quả nhiên so với cái danh Cứu Thế Chủ dùng tốt hơn là đằng khác.”

“Harry!” Sirius nhắm mắt, mở rộng vòng tay ôm anh vào lòng, câu hỏi phát ra phảng phất như thể đang cầu xin, “Con không giống như Voldemort, phải, những gì bọn họ nói… con chưa từng làm bất cứ thứ gì, có phải không?”

“Ý chú là gì? Thành lập lực lượng của chính mình, từ chối sự xúi giục của Bộ Pháp thuật, tiêu diệt những Tử thần Thực Tử cũ, hay chấp nhận sự giúp đỡ của những quý tộc máu trong sẵn sàng quay đầu?”

Harry ôm eo cha đỡ đầu và vỗ nhẹ vào nó. Giọng điệu thanh thuần và sạch sẽ, giống như đứa bé trong mắt chỉ có trắng đen rõ ràng nhiều năm trước kia, đôi mắt xanh tuyệt đẹp của anh nheo lại trong sự hài lòng.

Đã lâu lắm rồi không có ai dám ôm anh như vậy.

“Tất nhiên con không giống với Voldemort” anh nói: “Người của con chủ yếu là những phù thủy từ khi sinh ra đã mang nửa dòng máu hoặc Muggle – họ có thể hòa đồng tốt hơn nhiều so với những Slytherin có đôi mắt cao hơn đầu, và tuyệt đối không có việc đũa phép chĩa về phía những người dân vô tội.”

Tâm trí của Sirius hiện có chút rối bời bởi hai lý do thoái thoác có chút hỗn loạn, “Nhưng tại sao họ lại sợ con đến như vậy? Chú chỉ mới biến mất vài năm, con thực sự có thể khiến cho danh tiếng của bản thân tệ hại đến vậy sao.”

“Đen hay trắng, không phải chỉ dựa vào một câu của bọn họ thôi sao?” Harry gác cằm lên vai chú, ánh mắt chăm chú nhìn xuống sàn gỗ sáng bóng, biểu cảm của anh vẫn trấn định, giọng nói giống như tiếng chuông xa xăm, “Hiên ngang lẫm liệt mà hy sinh mới là một vị Cứu Thế Chủ tốt. Đứa trẻ sống sót sau khi đánh bại Chúa tể Hắc ám, tiếng tăm của Cứu Thế Chủ còn vang xa hơn cả ảnh hưởng của Bộ Pháp Thuật chính là thứ nghẹn đắng ở cổ họng của bọn họ, muốn diệt trừ hoàn toàn. Bọn họ muốn loại bỏ tất cả các chướng ngại vật chắn đường bọn họ không phải hay sao—”

Sirius đau lòng gần chết, đến nỗi ông cảm thấy đứa con đỡ đầu đáng yêu của mình đã chịu một nỗi oan khuất cực lớn. “Nói cho chú biết Harry, chuyện gì đã xảy ra sau khi chú rời đi?”

Khóe miệng chàng thanh niên tóc đen khẽ cong lên, vùi mặt vào lòng ông, nhẹ giọng đáp lại: “Được.”

Sau đó, Harry phải mất một thời gian dài để giải thích chi tiết về cách họ tìm thấy các Trường Sinh Linh Giá và cách chiến đấu với Voldemort. Sirius nghe đến đoạn anh xém chết vì bị tấn công bởi lời nguyền chết chóc của Voldemort thì tròng mắt xuýt nữa thì nhảy ra ngoài.

“Merlin” ông bật người khỏi ghế, vội vàng nắm lấy tay Harry, một lần nữa đánh giá lại từ đầu tới chân Harry xem xem có bị thương hay để lại sẹo ở đâu không, “Con thật sự ổn chứ? Đã kiểm tra kỹ hết chưa?”

Harry quay mặt đi: “Đã kiểm tra nhiều lần rồi ạ.”

Anh nhìn chằm chằm vào tách trà đã nguội trên bàn, nói với giọng khàn khàn: “Không lâu sau chiến thắng của bọn con, chú có biết Bộ Pháp thuật đã làm gì không? Họ giương cao ngọn cờ công lý, tịch thu đũa phép và giám thị mọi hành động của con. Họ như đang cố gắng tìm hiểu xem bản thân con có còn bị ảnh hưởng bởi Trường Sinh Linh Giá của Voldemort hay không.”

Sirius tức giận phẫn nộ, “Đám người chết tiệt—”

“Những người bạn của D.A đã cố gắng giải cứu con và họ bị buộc tội do thông đồng với kẻ địch”, Harry bị cha đỡ đầu của mình ôm chặt, nhắm mắt lại, dựa vào ngực ông, thở dài như thể rất mệt mỏi. “Neville đã mất, Luna cũng đã hi sinh, Ron và Hermione thì bị tra tấn bức cung để tìm hiểu quá trình chúng con truy tìm Trường Sinh Linh Giá giờ vẫn đang được điều trị ở St. Mungo đã hơn năm năm, ngay cả cha mẹ của chính mình cũng không thể nhận ra. Nếu không có cớ sự này, họ đã quyết định sau chiến tranh sẽ kết hôn.”

“Nhưng khi Voldemort còn nắm quyền, những kẻ tự cho là công lý đầy mình kia dường như không chấp nhận được một chút nguy hại kia đang ở cái xó xỉnh nào?”

Sirius ôm chầm lấy đứa con đỡ đầu gần như đã mất tất cả vào lòng, những ngón tay ông run rẩy nhẹ nhàng chạm vào mái tóc mềm mại của anh, “Không sao đâu, Harry, không sao đâu, chú sẽ luôn đứng về phía con, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi—”

Harry gật đầu mạnh mẽ, ôm chặt lấy ông. “Vâng. Ít nhất họ đã đưa người trở về —— Đây có lẽ là điều duy nhất con cảm thấy biết ơn bọn họ.”

“Tại sao con không giải thích rõ ràng với mọi người”, Sirius cố gắng đè nén cơn nóng giận của mình, “Cho những phù thuỷ ngoài kia biết bọn khốn đó đã làm những gì, thay vì con phải bị đối xử như Chúa tể hắc ám đời thứ ba, để rồi bị mọi người gièm pha — Không phải tất cả các phù thuỷ ngoài kia đều là kẻ ngốc cả, vẫn còn có người sẽ tin con mà.”

Harry im lặng một lúc rồi chậm rãi nói: “Không sao cả, con lại muốn niềm tin của họ để làm gì?”

Khóe miệng khẽ nhếch lên, để lộ ra nụ cười không chút độ ấm, lẳng lặng dùng giọng nói bình tĩnh kể lại từng chút từng chút một các sự kiện trong quá khứ.

“Ngày Voldemort để lại cho con vết sẹo này, có bao nhiêu người trong thế giới pháp thuật này đang vui chơi suốt đêm vì bình yên được đổi lấy từ sự hủy diệt của gia đình Potter?”

“Khi con bị bắt nạt ở gia đình Dursley, con cũng đã từng gặp qua một phù thủy bên vệ đường, bọn họ bắt tay con trong sự ngạc nhiên và phấn khích, lại chẳng mảy may để ý đến quần áo của con vì sao lại cũ nát, cơ thể vì sao lại gầy nhẳng trơ cả xương ra, vì lý do gì mà bị cái gia đình ‘người thân’ kia mắng cho té tát, càng không nghĩ đến rằng, chính vì những hành động lỗ mãng của bọn họ, mà con có thể sẽ bị bỏ đói cả ngày.”

“Lúc học năm nhất, con gần như đã mất mạng để giành lấy chiến thắng trong trò chơi Quidditch, những phù thuỷ ở chung nhà đã cùng nhau tổ chức ăn mừng cổ vũ cho con. Thế mà chỉ sau một chuyến đi đêm và bị trừ điểm của con, họ vẫn có thể như cũ quay lưng đi cô lập con không có lấy một chút do dự.”

“Cũng chỉ vì con đã bảo vệ thành công Hòn Đá Phù Thuỷ từ trong tay của Voldemort, mọi người lại nghĩ rằng con là anh hùng một lần nữa. Nhưng đến năm thứ hai, khi mật thất mở ra, lần nữa ngoại trừ Ron và Hermione thì không một ai đứng ra thay con nói một lời giải thích nào.”

“Càng không nói đến những việc xảy ra sau này, con bị hãm hại phải tham gia cuộc thi đấu Tam Phép Thuật, hầu như toàn bộ Hogwarts đều ra sức gièm pha và coi thường con; Con đã từng nói với bọn họ rằng, Voldemort đã hồi sinh và cả thế giới pháp thuật thì lại coi con như một kẻ điên mất trí.”

“Lúc đó con thật sự rất ngu xuẩn. Bọn họ rõ ràng vì sợ hãi nên mới cố tình nhắm mắt, bịt tai tạo nên cái khung cảnh yên bình, thư thái giả tạo. Ấy thế mà con vẫn cứ cố gắng liều mạng đi giải thích, muốn họ nhìn thẳng vào sự thật nữa chứ.”

“Vâng, cho đến khi bọn họ bắt buộc phải đối mặt với sự thật, cuối cùng họ cũng tin những gì con nói rồi lại bắt đầu tung hô, xem con như là vị cứu tinh một lần nữa.”

“Hội Phượng Hoàng tổn thất hơn phân nửa, hy sinh không biết bao nhiêu người chỉ để tiêu diệt được Voldemort. Nhưng những người trong miệng chú nói có thể chỉ cho con 120 ngàn điểm tôn trọng và biết ơn trong một giây, hoặc những kẻ ngu ngốc cuối cùng cũng dám ngẩng cao đầu trong Bộ Pháp thuật và cố tình tiết lộ những bí mật như con từng là một trong Trường Sinh Linh Giá của Voldemort, lúc đó con gần như ước mình có thể nhanh chóng chết đi.”

Lời cuối của câu nói vẫn còn run rẩy vang vọng trong không khí, Harry khẽ mỉm cười, “Vậy Sirius, chú nghĩ gì về cái gọi là dân chúng, cái gọi là danh tiếng, mấy thứ đó rốt cuộc là cái quái gì chứ?”

Đôi mắt của Sirius đỏ dần, cổ họng nghẹn cứng không thể phát ra thêm bất cứ một thanh âm nào nữa.

Harry từ từ ngồi người thẳng dậy, nhìn thẳng vào cha đỡ đầu và thì thầm: “Chú hỏi con tại sao không giải thích mọi chuyện lại để họ tuỳ ý đặt cái danh hiệu Chúa tể Hắc ám lên đầu con? Nếu con làm những thứ khiến mọi người nghĩ con là Chúa tể Hắc ám lại có thể bảo vệ được người bên cạnh, không cần quan tâm đến những kẻ ngu xuẩn quát tháo xung quanh, lại có thể nhận được sự tôn trọng cùng tự do mà con vốn dĩ nên nhận được. Vậy thì con cần gì phải từ chối?”

Sirius theo bản năng muốn gật đầu nhưng cuối cùng vẫn là kiềm chế xuống, bất kể thế nào, ông cũng không muốn con đỡ đầu yêu dấu của mình được đưa vào lịch sử của thế giới phép thuật với cái thân phận này – thằng bé nên có được điều tốt nhất.

“Con đã chịu đựng đủ những khuôn mặt tự cao tự đại cho mình là đúng của của những kẻ đó, đã chịu đủ mấy cái cớ mà họ cho là vì một lợi ích vĩ đại hơn để loại trừ những người bất đồng quan điểm vì lợi ích cá nhân.” Sắc mặt của Harry rất bình tĩnh, “Như bây giờ cũng rất tốt, lời nói của con hiện tại là đạo lý ở cái thế giới pháp thuật này.”

“Sirius, chú nói xem, có phải con làm sai rồi không?”

Sirius luôn cảm thấy có cái gì đó không ổn lắm, khẽ nhíu mày, đối diện với đôi mắt ngọc lục bảo như đang khẩn cầu kia, trong lòng vô thức giãy giụa. Cuối cùng, ông vẫn nghiêng cán cân công lý của mình về phía con đỡ đầu. “Không, là bọn họ đã sai rồi.”

Rốt cuộc Harry cũng nở một nụ cười ấm áp tràn đầy nhiệt tình nhất từ lúc ông được đưa đến chỗ này. Nam phù thuỷ tóc vàng mới vừa gặp cách đây không lâu đã quay lại để đón hai người.

“Thưa Chúa tể, bệnh viện St.Mungo đã sắp xếp ổn thoả, có thể đưa ngài Black đi kiểm tra bất cứ lúc nào.”

“Ta vẫn ổn,” Sirius cau mày với cái xưng hô kia, cảm giác cả người đều không tốt. “Không cần phải kiểm tra.”

“Đi ngay bây giờ.” Harry lên tiếng và nhìn vào cha đỡ đầu một cách bất đắc dĩ. “Con vẫn rất lo lắng. Tốt hơn hết là kiểm tra thì tốt hơn.”

“Con không đi cùng à?” Sirius ngạc nhiên hỏi.

Harry mỉm cười yếu ớt, “Con cũng muốn đi cùng cha đỡ đầu, nhưng con không được chào đón ở đó, thôi thì đừng đến để làm phiền bọn họ thì hơn.”

Nhìn hai người rời đi, chàng trai tóc đen buông xuống nụ cười trên khóe môi, đưa tay chỉnh sửa lại chiếc áo choàng đang hỗn loạn trên người, “Người đâu?”

Một phù thuỷ canh giữ cao lớn khác đang đứng cạnh cửa cúi xuống và thì thầm vào tai anh, “Tất cả bọn họ, kể cả những người đang lén lút theo dõi đều bị nhốt trong ngục tối của trang viên, chờ lệnh của Ngài thưa Chúa tể.”

Đôi mắt xanh thẫm lãnh tĩnh lộ ra vài tia sáng màu bạc, Harry nhìn bầu trời âm trầm ngoài kia, nhấc chân bước về phía trước, nhẹ nhàng như thể vô ý thuận miệng dặn dò: “Hãy để lại vài thứ mà anh ta đã thấy.”

“Vâng thưa Chúa tể của tôi.”

HẾT CHƯƠNG 1

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 15: Kết Thúc


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Akki

-o0o-

Chương 15 : Kết Thúc

Hôm sau, Harry khôi phục lại ý thức, cậu chậm rãi mở mắt, thấy Albus đang ghé vào ngực cậu ngủ say.

Ánh mắt Harry lập tức trở nên nhu hòa, nhớ đến Draco và Scorpius, quay đầu nhìn về phía mép giường, thấy họ đang nằm nghỉ ngơi trên giường đối diện.

Harry hơi cử động, tính ngồi dậy, Draco nằm trên giường đối diện nghe được động tĩnh vội xuống giường giúp cậu.

“Sao dậy rồi mà không gọi tôi, cảm thấy thế nào?” Draco nâng Harry dậy, lót thêm sau lưng cậu một cái gối.

“Khá hơn nhiều rồi, nhưng đầu vẫn còn ẩn ẩn đau, hơi choáng một chút.”

Draco nói: “Viện trưởng nói, ít nhất cậu phải uống dược mấy hôm mới khỏe lại hoàn toàn được.”

Harry gật đầu, ngữ khí chần chờ, “Kia……”

“Sao vậy?”

Harry nhìn Draco nghiêm túc hỏi mình, gương mặt tái nhợt dần phiếm hồng, âm thanh càng ngày càng nhỏ, “Tôi muốn đến phòng rửa mặt.”

Draco chớp mắt, “Tôi đỡ cậu đi.” Nói xong, đỡ Harry xuống giường, đi vào phòng rửa mặt trong bệnh thất. 

Draco nhìn chằm chằm thân dưới Harry, “Thật sự cậu không cần tôi giúp sao.”

“Tôi chỉ hơi đau đầu, choáng váng, cũng không phải tay bị tàn phế.” Harry thẹn quá hóa giận mà “Phanh!” Một tiếng đóng cửa lại.

Draco sờ mũi, muốn giải thích, “Harry, tôi không có ý gì khác mà.”

Chờ Harry đi ra từ phòng rửa mặt, đến đỡ cũng không cần Draco đỡ nữa.

Draco biết Harry giận rồi, cũng không dám trêu cậu thêm, đánh thức Scorpius, Albus, dẫn chúng đến phòng rửa mặt. Chờ thu thập xong mọi chuyện, anh ra lệnh cho gia tinh làm một bữa sáng phong phú.

Harry giận nhanh, hết giận cũng nhanh. Chẳng ai ngoài Draco có thể có bản lĩnh đứng đầu trong việc chọc giận người khác, thì đương nhiên anh cũng là người đứng đầu trong việc dỗ dành người ta.

Sau khi Draco giúp Harry, Scorpius, Albus ăn xong bữa sáng, định đi đến chỗ viện trưởng Snape một chút.

Harry nghĩ hai đứa nhỏ cũng chỉ còn hai ngày nữa là phải trở về tương lai, cũng không có ngăn Draco đi.

Draco đi chưa được bao lâu, Harry đã nghe thấy tiếng bước chân và tiếng mở cửa. Harry ngẩng đầu vừa lúc nhìn thấy Ron, Hermione đi từ bên ngoài vào.

“Harry, nghe nói cậu bị tấn công, không sao chứ?” Ron quan tâm hỏi.

Harry cũng không biết thứ tấn công cậu rốt cuộc là gì, liền hàm hồ nói: “Không sao, tớ đã khá hơn nhiều rồi.”

Hermione đánh giá Harry, “Thật sự không sao chứ? Sắc mặt cậu nhìn qua rất kém.”

“Thật sự không sao, uống dược mấy ngày là ổn mà.”

Hermione lại nói với Harry thêm mấy câu, liền nói có việc, vội vội vàng vàng rồi rời đi.

Hermione đi rồi, Ron mới dám nói: “Cũng không biết Hermione vội cái gì, gần đây hiếm khi nhìn thấy mặt bồ ấy.”

“Cậu còn nói bồ ấy, không phải cậu cũng không thấy mặt đâu còn gì.” Harry nói, cùng Scorpius, Albus ngồi cạnh y chơi trò xếp gỗ do Draco tự làm.

Tớ là vì phải trốn học trưởng Diggory có được hay không. Ron đau khổ không nói nên lời, nó cũng không muốn phải cứ trốn đông trốn tây, nhưng nó lại không biết nên ứng xử thế nào trước mặt học trưởng Diggory.

Lúc này, tiếng cửa mở ra lại vang lên lần nữa, Draco mở cửa được một nửa, lộ ra nửa người mình, thấy Ron liền mang biểu cảm vui sướng khi người gặp họa.

“Nhìn xem đây là ai, nghe âm thanh là nghĩ ngay tới Weasley, kết quả đúng là mi.”

Ron thở phì phì nói: “Malfoy, mi tức cái gì, chẳng lẽ ta đến thăm Harry còn phải chờ mi đồng ý sao.”

“Đương nhiên không cần, dù gì mi cũng là bạn của Harry.” Draco nói đến đây, cười như không cười nói: “Nhưng mi cũng không thể vì bạn bè mà không quan tâm đến bạn trai mình.” Nói rồi, đẩy cửa mở hoàn toàn, để lộ ra Cedric Diggory đứng ngoài cửa.

Lông tơ toàn thân Ron đều dựng thẳng hết cả lên, luống cuống chân tay mà ngồi cũng không xong, đứng lên cũng không được, tận đến khi Diggory đến gần, nó mới không biết nên làm gì mà đứng lên.

Sắc mặt Diggory bình tĩnh nhìn thoáng qua Ron, quay đầu nhìn Harry. “Chúc em sớm hồi phục Harry.”

“Cảm ơn anh học trưởng Diggory.” Ngoài miệng Harry nói cảm ơn, mắt lại liếc qua Draco, như đang hỏi Draco chuyện gì đang xảy ra? Học trưởng Diggory sao lại đến đây nữa.

Draco chớp mắt, liếc qua Ron, quả thật đến thăm cậu chỉ là cái cớ, tìm Weasley mới là mục đích chính của Diggory.

Ron nỗ lực nháy mắt ra dấu với Harry. Này! Người anh em, thân tớ còn đang khó lo nổi, cậu có thể ngừng việc liếc mắt đưa tình với Malfoy không hả? Mau giúp tớ nghĩ cách đi chứ.

Đáng tiếc Harry và Ron từ đầu đã không dùng cùng một kênh tần số, cho nên không bắt được tín hiệu của Ron.

“Ron Weasley, anh có lời muốn nói với em.”

Sắc mặt Diggory bình tĩnh như cũ, nhưng Ron sợ anh ta đây là đang bình yên trước lúc nổi bão.

Hiện tại Ron hoàn toàn không có chỗ để trốn, đành phải căng chặt da đầu đi theo Diggory rời khỏi bệnh thất.

Diggory tìm một nơi yên tĩnh, ngừng bước mà xoay người nhìn Ron. “Anh muốn chúng ta nói rõ mọi chuyện.”

Ron ngước mắt, nhút nhát nhìn Diggory, “Học trưởng, anh muốn nói chuyện gì.”

“Em không cần khẩn trương như vậy, dù không thể làm người yêu cũng có thể làm bạn mà.”

Ron không nghĩ tới Diggory tốt như vậy, mắt lập tức tỏa sáng hỏi: “Học trưởng thật sự nghĩ như vậy sao?”

“Ân!” Thanh âm có chút trầm thấp, không rõ là đang áp lực chuyện gì.

Mà Ron đang vui vẻ căn bản không cảm nhận được. “Em còn đang đau đầu chuyện này! Học trưởng không biết ba mẹ em buồn cười như nào đâu, họ vậy mà lại cổ vũ em, muốn em theo đuổi anh, còn bảo em mời anh hè này về nhà làm khách.”

Diggory hơi nhấp nhấp môi dưới, “Thật ra anh có thể về nhà cùng em, giải thích cho ba mẹ em hiểu.”

“Thật sao? Học trưởng, anh thật sự quá tốt đi.”

Ron đơn thuần tới mức ngu ngốc hoàn toàn không biết, nó sẽ rơi vào tình huống khó xử thế nào trong tương lai.

……

Harry uống xong một lọ dược, nằm trong bệnh thất cả ngày. May mắn có Draco, Scorpius, Albus làm bạn, cũng không phải quá buồn chán.

Draco thấy sắc mặt Harry khá hơn nhiều, liền đề nghị đưa y cùng hai đứa nhỏ về hầm Slytherin nghỉ ngơi.

Harry đương nhiên không đồng ý, la hét phải về tháp Gryffindor.

Draco chỉ trích những điều không tốt ở tháp Gryffindor, Harry cũng chỉ trích những phần không tốt ở hầm Slytherin, hai người lại vì một việc nhỏ mà cãi nhau.

Draco thấy sắc trời dần tối, cuối cùng bất đắc dĩ nói: “Được rồi! Được rồi! Chúng ta để bọn nhỏ chọn đi!” Cùng lắm là giống lần trước, Albus về hầm nghỉ ngơi, Scorpius đến tháp Gryffindor nghỉ ngơi cùng Harry.

Draco và Harry nhìn Scorpius và Albus, lại thấy thân thể hai đứa nhỏ dần dần trong suốt.

“Daddy, ba, bọn con yêu hai người nhiều lắm.”

Draco cuống quýt nói: “Chúng ta cũng vậy.”

“Tôi còn chưa hôn chúc ngủ ngon chúng nữa!” Harry nhìn nơi Scorpius, Albus biến mất, trong lòng bàng hoàng, “Draco, cậu nói sau này chúng ta sẽ ở bên nhau sao? Dù gì chúng ta vẫn luôn cãi nhau.”

Draco ôm Harry, “Sẽ, tôi có thể thề với Merlin, sau này chúng ta không chỉ sẽ ở bên nhau, mà còn rất hạnh phúc.”

Harry đáp lại cái ôm của Draco, trong lòng thật sự hi vọng Merlin sẽ phù hộ cho hai người bọn họ.

Tác giả có lời muốn nói: Tuy rất không muốn, nhưng vẫn phải kết thúc. Dù gì hai đứa nhỏ cũng đã trở lại tương lai, năm 3 cũng không còn gì để viết nữa.

TOÀN VĂN HOÀN

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 14: Snape Áp Suất Thấp


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Akki

-o0o-

Chương 14: Snape Áp Suất Thấp

Snape bị đánh thức bởi tiếng kêu của phượng hoàng.

“Severus, mau tới bệnh thất, Harry xảy ra chuyện rồi.” Âm thanh Dumbledore từ trong miệng thần hộ mệnh phượng hoàng vang lên.

Snape cuống quýt xuống giường vào phòng luyện dược, lấy mấy bình dược dùng để chữa thương bỏ vào túi không gian, liền vội vã ra khỏi văn phòng viện trưởng.

Snape đi vào bệnh thất, thấy sắc mặt Harry Potter tái nhợt nằm trên giường bệnh, sắc mặt Draco ngưng trọng nắm tay Harry, mắt Scorpius và Albus khóc tới mức trở nên sưng đỏ.

Snape âm trầm hỏi Dumbledore, “Đây là chuyện gì? Dumbledore.”

Dumbledore sờ râu, “Harry không biết đã nhận phải loại tấn công gì, linh hồn bị tổn thương nhẹ, trừ hôn mê ra, trên người không có bất cứ vết thương nào khác, không nguy hiểm tới tính mạng.”

Snape lại nhìn Draco, “Draco, con nói, chuyện gì đã xảy ra?”

Draco ngẩng đầu nhìn Snape, “Con và Harry ăn bữa tối xong liền tính đưa cậu ấy về tháp Gryffindor, ai ngờ nửa đường Harry đột ngột ôm đầu la lên một tiếng rồi té lăn trên đất, khi con đến gần nhìn thử, Harry đã đau đến phát ngất rồi.” Lúc ấy anh cũng đã vô cùng hoảng sợ.

Ôm đầu?

Snape nhìn Harry nằm trên giường, thấy vết sẹo trên trán y nhạt đi một ít.

Lúc này Snape mới nhớ tới chúa tể hắc ám, chẳng lẽ là Voldemort làm, hắn vội đi lên trước dùng đũa phép ếm mấy thần chú kiểm tra đo lường ma pháp lên người Harry. Đúng như lời Dumbledore nói, tính mạng Harry không gặp nguy hiểm gì, linh hồn chỉ bị tổn thương một ít, uống mấy bình dược ổn định linh hồn, là có thể tung tăng nhảy nhót gây chuyện khắp nơi.

Nhưng vì sao Voldemort tấn công Harry, lại không lấy đi tính mạng Harry.

Snape nghi hoặc và khó hiểu, lại không có thời gian nghĩ nhiều, hiện tại vừa lúc có cơ hội, chuyện Voldemort nhất định phải nói với Dumbledore một tiếng.

“Dumbledore, ta có việc muốn nói với ông……” Lời Snape nói còn chưa dứt, hông lập tức bị một cổ lực lượng trói lấy, hắn vội vàng im lặng lại.

Dumbledore thấy hắn như vậy, không nhịn được hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Severus?” Lời chỉ mới nói được một nửa lại không nói nữa.

“Không phải chuyện lớn gì, về sau ta sẽ nói với ông.” Snape nói xong, lấy ba bình dược trong túi không gian ra nhét vào tay Draco, kê đơn thuốc, “Dược ổn định linh hồn này là cho người lớn dùng, Potter một ngày dùng một lọ là được, ba ngày sau nếu không khỏi hẳn, con đến chỗ ta lấy thêm hai bình nữa.”

“Vâng viện trưởng, cảm ơn người.”

Snape không quá ôn nhu xoa nhẹ đầu Draco, xoay người tạm biệt Dumbledore, vội vàng rời khỏi bệnh thất.

Vừa đến hầm, Snape liền “Phanh!” một tiếng đóng cửa làm bằng cẩm thạch lại, ngữ khí không tốt nói: “Đến tột cùng ngài muốn làm gì?”

“Nga! Severus, cậu đang giận ta sao?” Voldemort hiện thân hình ra, thanh âm nhảy nhót.

Snape nhịn không được độc miệng, “Chẳng lẽ đầu óc của điện hạ đã hư tới rơi ra ngoài rồi sao?”

Snape đã nghĩ đến việc khai báo ra ngoài, Curio không phải chưa từng chịu qua, tình huống tệ nhất là chết thôi, hắn không có gì phải sợ.

“Đương nhiên không có, ta chỉ lấy một mảnh hồn nhỏ trên trán Harry Potter.” Tâm tình Voldemort thật tốt nói: “Trừ mảnh nhỏ trên đầu Harry Potter, ta còn thu được trường sinh linh giá trên vương miện, trường sinh linh giá trên hộp trang sức, cả trường sinh linh giá trên nhẫn nữa, đương nhiên, mấy cái này này đều phải cảm ơn Dumbledore.”

Snape càng nghe càng kinh hãi, chỉ mới có nửa ngày, Voldemort đã thu thập gần một nửa những trường sinh linh giá.

“Ngài muốn sống lại ngay lập tức sao?” Thanh âm Snape run rẩy.

“Không, ta cũng không tính sống lại bây giờ.” Dù gì sống lại cũng biến thành mặt rắn, mặt xấu như vậy một chút cũng không hợp với thẩm mỹ của hắn, hắn phải thí nghiệm, tìm ra phương pháp sống lại hoàn mỹ nhất.

“Vậy ngài thu thập những Trường Sinh Linh Giá đó làm gì?” Snape cố gắng trấn tĩnh bản thân.

“Đương nhiên là muốn có được linh hồn hoàn chỉnh nhất, để có thể làm được chuyện này.” Voldemort nói, ôm lấy thân thể Snape nháy mắt trở nên cứng đờ.

“Ta vẫn luôn muốn nói với cậu, ta yêu cậu, sau khi cậu chết, ta liền thử mọi biện pháp để hồi sinh cậu, rõ ràng ta đã tự thí nghiệm mình thành công trong việc sống lại trong một thân thể hoàn hảo, vì sao lại không thể hồi sinh được cậu! Tận đến khi phép thuật xảy ra sự cố, làm sau khi ta chết liền biến thành ma tới nơi này, mới hiểu được có lẽ tất cả đều là Merlin an bài.”

Snape hô hấp một cách khó khăn, đầu óc loạn thành một đoàn, cuối cùng chỉ toát ra một ý nghĩ, nếu không phải Voldemort điên rồi, thì chính là hắn điên rồi.

Voldemort sao lại yêu hắn, đây quả thực là trò cười cho thiên hạ.

Snape dùng sức đẩy Voldemort ra, “Nếu điện hạ muốn lấy thần làm trò cười, mục đích của ngài đã đạt được, hiện tại kính mong ngài rời đi.”

“Cậu không tin ta.”

Voldemort nhìn mặt Snape, không có một tia rung động, không nhịn được thở dài, “Được rồi! Ta đi nhìn tiểu Harry thế nào, nhưng ngàn vạn lần không thể làm thằng bé choáng váng, nếu không cậu nhất định sẽ lại trách ta.”

“Từ từ” Mặt Snape âm trầm, “Không được đến chỗ Harry Potter.”

Voldemort vui vẻ nói: “Cục cưng ghen tị sao?”

Mặt Snape trầm như nước, nghiến răng nghiến lợi nói: “Không được gọi thần là cục cưng.”

Voldemort vội vàng đổi cách xưng hô, “Bảo bối đừng giận, trong lòng ta chỉ có cậu.”

Gân xanh trên trán Snape nổi lên, nghiến răng nói: “Không được gọi thần là bảo bối.” Thấy Voldemort lại muốn nói gì, vội đánh gãy gã, “Gọi tên thần đi.”

“Được Sev.” Voldemort lộ ra nụ cười sung sướng.

Snape liếc qua Voldemort, đi vào phòng nấu dược. Hắn hoài nghi mình đang bị dắt mũi, nhưng hắn không có chứng cứ.

Nhưng có một điều hắn có thể khẳng định, đầu óc của Voldemort thực sự hư tới mức rơi ra ngoài rồi.

……

Dumbledore trở lại văn phòng, nhìn hộp trang sức, nhẫn, vương miện trên bàn, ánh mắt ngưng trọng.

Trường sinh linh giá của Tom không thấy nữa, toàn bộ đều phát triển theo phương hướng không thể hiểu nổi, ông không biết tương lai sẽ còn xảy ra biến cố gì, nhưng khi trở nên vô dụng ông vẫn có thể nhờ người giúp đỡ.

Dumbledore nghĩ vậy, cầm một quả quýt trong hộp đường đặt trên bàn bỏ vào miệng. Thôi, không nghĩ nữa, vẫn nên ăn chút kẹo giải tỏa căng thẳng đi!

……

Bệnh thất, Draco giúp Harry uống dược xong, nhìn Albus bò lên giường liền ôm bé lên. “Đừng làm phiền ba con.”

Albus cảm thấy thật oan uổng, “Con chỉ muốn chăm sóc cho ba.”

Draco nhìn đôi mắt sớm đã hồng lên của Albus, bộ dáng cha đang vu oan bé, liền đau lòng hôn mặt bé một cái, “Được, vậy con yên tĩnh chút, không được làm phiền ba con nghỉ ngơi.”

“Vâng ạ.”

Draco đặt Albus lên giường, Albus ngoan ngoãn bò đến bên cạnh Harry nằm xuống.

“Daddy, sao ba còn chưa tỉnh lại?” Scorpius bên cạnh hỏi.

“Nhìn kiểu này thì hẳn ngày mai mới tỉnh được.” Draco nói, ôm Scorpius ngồi ở mép giường nhìn Harry.

HẾT CHƯƠNG 14

[HP Đồng Nhân] HUYẾT THỐNG CHIẾN TRANH – Chương 20 : Lại Một Oblivate


EDITOR : PARK HOONWOO

BETA: ĐÀO NHIÊN

-o0o-

Chương 20: Lại Một Oblivate

“Malfoy!” Lý trí vốn không còn bao nhiêu sau khi nghe Draco châm chọc xong lập tức đứt phựt.

“Ron, bình tĩnh chút!” Buông dây xích của Fang, tùy tiện để nó chạy đi, ôm chặt eo Ron, miễn cho hai con người cảm xúc không ổn định này diễn một hồi tinh linh và hải yêu đánh nhau.

“Hừ, làm sao vậy, không có nước, cho nên móng vuốt của cậu thành đồ bài trí luôn rồi hay gì!” Đáng tiếc, Draco không hề hiểu được sự vất vả của Harry, vẫn chọc vào chỗ đau của Ron như cũ “A, nhìn xem cậu hiện tại, đuôi còn không có, túng thiếu quá cho nên ăn luôn đuôi của mình rồi hả?”

“Draco, câm miệng!” Harry tức giận cảnh cáo Draco, tay sơ ý nới lỏng ra một chút làm cho Ron lập tức giương móng vuốt có độc lên nhào đến cái miệng tiện của tinh linh kia.

“Stupefy!” Một giọng nói không thuộc về bất luận kẻ nào ở đây vang lên làm cho Harry muốn ngất xỉu.

“Giáo sư Snape…….” Thanh âm không còn chút sức lực nào của Harry vang lên.

“Ai có thể nói cho ta biết đây là xảy ra chuyện gì!” Cho dù không ngừng quăng thần chú ngăn cản, nhưng vẫn không thể ngăn được hai nửa nhân loại kia đánh nhau.

“…………. Giáo sư, thầy đến hồi nào vậy?” Harry kỳ quái nói: “Hai người bọn họ cùng lắm là cần một bình dược mọc xương hay là dược bổ máu thôi, không có gì đáng ngại.”

“Vừa mới.” Snape bỗng nhiên cảm thấy Potter hiện tại rất nguy hiểm.

“Giáo sư ~” Âm cuối kỳ quái làm sau lưng Snape toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

“Chuyện gì?”

“Độc dược bọn họ cần có thể cho con nấu được không?” Trên mặt sư tử Gryffindor bỗng nhiên lộ ra một nụ cười tiêu chuẩn của Slytherin “Con đảm bảo có thể chữa khỏi cho bọn họ.”

“……..” Hắn cảm thấy chuyện quan trọng bây giờ chính là tách hai con người đang đánh nhau đến mức không biết là đỏ hay là trắng kia ra.

“Incarcifors! Stupefy! ………” Liên tiếp mười mấy thần chú khác được quăng ra nhưng vẫn không thể ngăn cản hai nửa nhân loại kia ngừng lại, Snape muốn Avada lắm rồi.

“Ha hả, giáo sư muốn bọn họ ngừng lại sao? Con có thể làm á ~!”

“Gryffindor trừ năm điểm, bởi vì không ngăn cản bạn học đánh nhau.”

“………….” Harry còn cười tươi hơn.

Dù sao cũng bị thấy một lần rồi, thêm lần nữa cũng vậy thôi, cùng lắm thì bị một đám học sinh nhiều chuyện thôi mà, nhiều lắm thì bị Dumbledore ba ngày mời lên văn phòng uống cái thứ nước đường chết tiệt kia hai lần thôi mà, cùng lắm là bị Snape lấy danh cấm túc mà bắt xử lý một thùng sên trần thôi mà, cùng lắm là bị Rita Skeeter cầm đầu cái đám người chết tiệt kia hỏi đông hỏi tây thôi mà, cùng lắm thì cái con bò sát không chân chiến đấu với y bao nhiêu năm biết y đã trở lại thôi mà, hơn nữa bị nó có thể dùng một đầu ngón tay mà ấn chết thôi mà …….. Bà mẹ nó chứ thôi mà!

“Rống!!” Gầm một tiếng, lớp ngụy trang dần biến mất, móng tay bén nhọn tùy ý cắm đại vào một cái cây nào đó, dùng sức nhổ lên quẳng về phía hải yêu và tinh linh đang đánh nhau.

“!” Hải yêu hét một tiếng chói tai, ngay cả mắt thường cũng có thể nhìn thấy tầm ảnh hưởng của nó, tiếng hét đó đã thành công làm gãy cái cây đại thụ đáng thương bị quẳng tới.

Tinh linh tuỳ ý bẻ gãy một nháy cây ném vào không trung, nhánh cây ở không trung như một mũi tên, lao thẳng vào dã thú Harry.

“………” Snape cảm thấy quyết định sai lầm nhất hôm nay của hắn chính là cho rằng ba cái tên quỷ khổng lồ này sẽ gặp nguy hiểm trong rừng Cấm cho nên mới rời khỏi căn hầm yêu quý của mình để đi theo bọn chúng.

“Grao!” Làm lơ mũi tên bay tới, né mớ vụn gỗ bay tứ tung nhào đến tinh linh, dí đầu tinh linh xuống đất, nhìn tinh linh đã bất tỉnh, xoay người đá bay hải yêu tập kích từ sau lưng. Sau khi tông ngã một cái cây đại thụ ba người ôm không hết, hải yêu cuộn người nằm trên mặt đất.

“……………” Snape đực mặt nhìn Harry thở hồng hộc trở về như cũ, hai người trên mặt đất kia cũng chậm rãi khôi phục, sau đó lại nhìn nhìn cây gãy cùng cái mũi tên hồi nãy, vụn gỗ đầy đất cùng với cái hố do Malfoy tạo ra ……. “Gryffindor trừ mười điểm, bởi vì phá hư tài sản chung. Gryffindor trừ mười điểm vì ẩu đả với đồng học.”

“………..” Harry yên lặng rút đũa phép của mình ra, nhe răng cười vô cùng Gryffindor “Gryffindor trừ mười điểm, bởi vì công kích giáo sư.”

“Prot……”

“Oblivate!” Nhanh chóng phóng bùa chú ra, lần thứ hai sửa đổi ký ức của Snape, sau đó âm trầm quay đầu lại nhìn hai tên ngu xuẩn cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

“Ha, thật sự là quá tốt, tớ nên cảm thấy may mắn người đến là Snape chứ không phải Quirrel hay Dumbledore sao!”

“Khụ khụ….. Harry, cậu xuống tay quá độc ác, xương sườn tớ gãy rồi, lưng cũng rất đau.” Ron ho mấy cái, hy vọng Harry sẽ vì thảm trạng của mình mà không tính sổ.

“Phi, khụ khụ …… Harry, đừng kích động.” Draco phun mớ đất trong miệng ra “A, mũi của tớ.”

” ………. Không kích động, tớ đương nhiên không kích động. Cùng lắm là cho cái con bò sát không chân kia dùng một ngón tay đè chết chúng ta, sau đó dễ dàng đi chiếm thế giới phép thuật mà thôi, tớ con mẹ nó đương nhiên không kích động!” Harry tức giận, ngay cả mắt cũng biến thành mắt của Griffin “Ron Weasley! Draco Malfoy!”

“Vâng!” Hai người đồng thanh hô, căn cứ vào kinh nghiệm ở chung nhiều năm, lúc này không nên phản kháng Harry, nếu không y sẽ cho đối phương biết griffin nhiệt tình yêu thương các loài sinh vật khác như thế nào.

“Đi lại đánh thức giáo sư Snape, phải làm sao cho thầy ấy không hoài nghi, nếu xảy ra một chút ngoài ý muốn…………..” Nụ cười âm trầm có thể nói là y chang như lúc Snape nhìn thấy Longbottom làm nổ vạc. “Tớ sẽ đóng gói mấy cậu giao cho Snape, làm ‘nguồn cung cấp tài liệu độc dược không bao giờ hết’, hiểu không?”

“……………Vâng?” Sẽ không có người ngu xuẩn đến mức hỏi Harry nếu lỡ thần chú xảy ra vấn đề gì thì sao, Potter tuyệt đối sẽ lột một tầng da của cái mr. ngu xuẩn sau đó bán lấy tiền, Moni cực kỳ có kinh nghiệm với khoảng này.

“Hắt xì!” Ở bên kia rừng Cấm, Moni hắt xì một cái, bỗng nhiên nhớ lại thời kỳ ngày nào cũng bị Harry cho ăn hành của mình.

HẾT CHƯƠNG 20

 

Design a site like this with WordPress.com
Get started