[ HP Đồng Nhân ] Chuyện Xưa Ngàn Năm Trước – Chương 3 : Cái Gọi Là Trêu Chọc


EDITOR : YURI OZAKI

BETA : AKKI

-o0o-

Tổng thể mà nói, ấn tượng của Godric với Ariel rất tốt, tuy quá đáng tiếc khi người này không nói được, nhưng bước đi của đối phương thật uyển chuyển nhẹ nhàng, ánh mắt thanh tỉnh, thỉnh thoảng sẽ cười bình đạm không hiểu sao nhìn lại vô cùng thoải mái, hoàn toàn không giống phần lớn mấy phù thủy mà Godric từng gặp trong suốt nhiều năm thám hiểm. 

Ở thời đại này, phù thủy hoặc là che giấu tung tích, cẩn thận sống cùng Muggle, luôn sợ hãi bị phát hiện, hoặc là sống tách biệt, không thân thiết với bất kỳ ai, phần lớn tính tình của họ đều thuộc về loại Godric ghét nhất, người âm trầm có, nhưng hầu hết đều mang theo một bầu không khí gì đó rất u ám, cũng không phải là tà ác gì, chỉ là có chút quái gở.

“Năm nay tôi mười lăm tuổi, còn cậu?” Godric không quản được miệng mình, cười tủm tỉm hỏi, người sau làm một tư thế tương tự như cậu.

“Bằng tuổi tôi a.” Godric càng vui vẻ: “Mấy tháng?”

Như bị lây nhiễm hơi thở vui sướng của Godric, ý cười của thiếu niên tóc đen càng sâu hơn, giơ tay lên so sánh.

“A, lớn hơn tôi!” Godric vỗ vỗ đầu, đánh giá từ trên xuống dưới, giờ mới để ý hình như Ariel cao hơn cậu chút chút, trong lòng Godric thở dài, nhìn qua gương mặt trẻ con của Ariel, không thể tin được lại lớn tháng hơn cậu.

Thật sự Ariel cũng không phải mang gương mặt trẻ con gì, chỉ là nhìn thoáng qua có vẻ nhỏ hơn bạn cùng lứa chút thôi, hắn hiển nhiên đoán được suy nghĩ của Godric từ biểu tình trên mặt, giơ tay tùy ý nghịch nghịch vài lọn tóc vàng của Godric, quay vài vòng, mắt cong cong đầy đắc ý như muốn nói rõ ràng nhìn qua cậu nhỏ hơn tôi mới đúng.

Godric không phải cao thủ nhìn mặt là đoán được ý nghĩ, nhưng cũng nhìn được ý tứ Ariel muốn biểu đạt qua ánh mắt của đối phương, cậu lắc đầu cố gắng cứu lấy mái tóc mình, bĩu môi, tên nhóc như cậu mới động tay động chân làm gì?

Godric rất thích mái tóc dài vàng óng ả của mình, tuy sư phụ cậu từng nói qua cắt đi hoặc buộc cao lên sẽ tốt hơn, vì nhìn từ sau và nửa mặt rất dễ bị nhận nhầm thành con gái, đương nhiên, ngoại hình của Godric một chút cũng không giống con gái, đẹp trai là đẹp trai, hoàn toàn không dính dáng chút nữ tính nào.

Ariel rũ tay xuống, tiếp tục đi về phía trước

Ngay giây sau Godric liền lẻn lên đằng trước, như giải thích nói: “Tôi nên đi trước mới đúng.” Mù đường. Trong lòng Godric bổ sung.

Ariel dừng một chút, lần này mặt không biểu lộ chút mất tự nhiên nào, theo lời thả chậm tốc độ, còn nghiêng đầu liếc qua Godric, hơn nữa cũng là vì bụng của tên tham ăn này mà phải dừng lại một lúc, cũng nên dẫn đường cho tốt.

Godric nhe răng, không phải sư phụ luôn nói cậu là tên ngốc sao? Sao tên nhóc này nghĩ gì cậu đều nhìn ra được như thế.

Alger là sư phụ của Godric, đương nhiên hiểu rất rõ người đồ đệ này, đồ đệ này của ông cái gì cũng tốt, người cũng thông minh, nhưng lại lạc quan quá mức còn không biết nhìn xa trông rộng, nói không để ý tới cũng được, không quan tâm cũng không sai, Godric rất ít khi suy tư hay để tâm tới những chuyện người khác nói, cũng lười cân nhắc xem biểu cảm thâm sâu của người khác.

“Cậu ăn có khi còn ít hơn mèo.” Godric thình lình mạo hiểm nói một câu, thèm ăn không phải chuyện sai trái gì, cậu vỗ bả vai Ariel: “Cậu nhìn gầy như cọng rơm, nên ăn nhiều vào.”

Mắt Ariel càng híp lại, hắn quơ quơ ngón trỏ ở giữa trán hai người, cuối cùng xẹt qua vài sợi tóc của Godric,ý nói: ‘dù cậu có ăn nhiều chăng nữa cũng chỉ có tóc dài ra, người còn lâu mới lớn được.’

Thật là độc ác! Godric vỗ đầu, trong lòng nhắc mãi, sư phụ a sư phụ, nếu không phải đồ đệ của người là con uống nhầm thuốc, thì hẳn là đã bị đám giám ngục dùng thần chú xuất thần nhập quỷ nào trong lúc vô ý đi, nhíu mày, không nhẹ không nặng hừ một tiếng, Godric quyết định không để ý tới lời trào phúng của Ariel, cũng lười nghĩ nhiều sao mình lại trở thành con giun trong bụng ai đó.

Godric đặt lực chú ý lên mấy ngọn hoa hoa cỏ cỏ trên mặt đất, là một người yêu thích độc dược, cậu cực kỳ có hứng thú với những thực vật không biết tên, lúc này, vừa vặn có một bông hoa màu đỏ tím trước giờ cậu chưa từng nhìn thấy qua, chỉ thấy bông hoa kia có ba cánh, nhụy hoa vẫn là màu xanh, nhưng thứ trông quá đẹp thì thường có độc, cách bông hoa mấy tấc còn có một cây nấm, màu sắc y chang, Godric khom lưng, duỗi tay muốn ngắt bông hoa.

“Đừng chạm vào!”

Âm thanh của một người đàn ông trưởng thành lọt vào tai Godric, ngay lúc đó, Ariel đứng cạnh Godric lập tức kéo cậu ra sau lưng hắn.

Sau đó, thân hình một người đàn ông cao lớn chạy qua bên này, mặc áo chùng màu xám của phù thủy, tầm 30 tuổi, lông mày thô kệch, đôi mắt đen tuyền tràn ngập thần thái, nói chuyện nghe qua có vẻ khá tùy tiện, kế tiếp giọng nói vang tới còn nhanh hơn của người nọ: “Cô bé, thứ kia không thể chạm vào……”

Cô bé?! Godric suýt nữa thì bị Ariel kéo ngã xuống đất, vất vả lắm mới lấy lại được bình tĩnh lại nghe được loại xưng hô này, cậu như bị dẫm phải đuôi lập tức ngẩng đầu: “Ông nói gì?!” Godric lớn tiếng nói.

Ariel nhướng mày, lúc người nào đó cúi đầu quả thật hơi giống con gái, đương nhiên, ngẩng đầu lên thì nhìn thế nào cũng không giống, bộ dáng tức giận này lại càng không giống.

Godric đứng lên, không quên liếc qua trừng Ariel một cái.

Người đàn ông kia cũng vừa nhìn kĩ hơn, ai nha, hóa ra là con trai a, ông cũng không cố ý nhận lầm đâu, chỉ là mái tóc ánh vàng đầy rực rỡ kia lại đặc biệt xinh đẹp động lòng người, chưa kể tới, tay còn đang muốn chạm vào đóa hoa xinh đẹp kia…… Ai, người đàn ông dừng lại, nhanh chóng đổi câu, thành thật xin lỗi: “Thật ngại quá, tôi nhìn nhầm.”

Godric bĩu môi.

“Không thể chạm vào.” Người đàn ông giải thích ngay sau đó: “Đây không phải thực vật.” Nói, ông nhặt một hòn đá nhỏ ném đến chỗ đóa hoa kia, bông hoa đột ngột nhúc nhích, cây nấm bên cạnh nấm bắn ra một thứ chất lỏng màu trắng bọc lấy cục đá, sau đó hai người cùng nhảy ra, tựa như một con nhện phun tơ.

Thật là tởm. Trong lòng Godric hết muốn ăn.

“Avis!” Tiếng gào của một người đàn bà trẻ tuổi từ rất xa truyền đến.

“Ở đây!” Người đàn ông lập tức ngẩng đầu đáp lại.

Không lâu sau, lại có thêm một người đi tới, là một nữ phù thủy tóc nâu, chỉ tầm hai mươi tuổi, mắt cũng màu nâu, ngoại hình bình thường, quanh người có một loại không khí rất ấm áp, người đàn bà ló đầu ra, trước đó nhìn qua người đàn ông, rồi mới đặt ánh mắt lên người Godric và Ariel: “Phù thủy?”

Không chờ Godric trả lời, người đàn ông đã trả lời ngay: “Đương nhiên là phù thủy, chúng ta còn có thể gặp được Muggle ở đây sao?”

“Vì sao lại không?” Godric cảm thấy kỳ quái, bên ngoài cũng không có thần chú xua đuổi Muggle gì.

Người đàn ông chớp mắt, ngay sau đó cười lên sang sảng, không chút ngại ngùng vỗ vỗ bả vai Godric: “Đây là lần đầu cậu tới đây đi, nơi này bị gọi là rừng chết, rất nguy hiểm, nhóm Muggle tuyệt đối không dám vào đây tìm chết, hơn nữa……”

“Dọa chết tôi rồi.” Nữ phù thủy tóc nâu trách cứ nhìn người đàn ông, lại nhìn về phía hai người: “Các cậu tới thám hiểm sao? Nơi này có lẽ hơi nguy hiểm, nhưng với phù thủy mà nói cũng không tính là gì.”

Godric gật đầu: “Hai người là?”

“Tôi tên Avis Black, người này là Helga Hufflepuff.” Avis giới thiệu, so với màu sắc đầy xa cách của áo chùng, tính tình người đàn ông này có vẻ rất hiền hoà.

Godric chú ý tới Ariel bên cạnh lùi về sau một bước, như đang phòng bị, mà Godric cũng nâng cao cảnh giác, nguyên nhân rất đơn giản, cậu biết dòng họ Black này, gia tộc Black là gia tộc phù thủy hắc ám nổi tiếng, gia thế chỉ đứng sau gia tộc Slytherin.

Avis cũng không quá để ý phản ứng của hai người: “Các cậu biết tôi?” Hắn hỏi trắng ra.

“Đã nghe qua gia tộc Black.” Godric cũng không dấu, trả lời.

Ariel ngừng việc tìm tòi nhìn Avis, quay đầu qua nơi khác.

“Nghe nói thanh danh của gia tộc Black có thể dọa một đứa trẻ ba tuổi khóc thét.” Helga cười khẽ: “Avis, cậu dứt khoát đổi thành họ của vợ mình đi, tránh bị người khác nghĩ là một tên đại xấu xa.”

“Bọn tôi chỉ hơi kinh ngạc thôi.” Godric vội nói: “Chuyện vừa rồi, cảm ơn.” Cậu nói lời cảm ơn với Avis, người đàn ông này trừ họ ra, một chút cũng không giống người xấu.

“Không có gì.” Avis xua tay, lúc này Godric mới nhìn đến ngón út ở tay trái của đối phương được băng kín bằng vải trắng: “Tay ông?”

Avis nhún vai: “Bị thứ kia phun trúng.” Ông nheo mắt nhìn xuống đất, lại nói: “Vốn dĩ đã nghĩ sẽ trở về không một vết xước làm quà cho đứa nhỏ của tôi.”

“Để tôi nhìn thử được không?” Godric đi lên trước.

“Chỉ là một vết thương nhỏ không đáng ngại.” Elvis vươn tay, nói: “Nhưng cơn đau hơi kì dị thôi,” Nói rồi người đàn ông còn làm mặt quỷ, không có nửa điểm khí thế u ám của người đến từ gia tộc phù thủy hắc ám.

Godric xem xét, nghĩ nghĩ lấy một độc dược từ trong túi ra: “Dược giảm đau, cần không?”

“Đương nhiên, cảm ơn.” Avis không khách khí, lấy nó, lộ ra hàm răng trắng tinh: “Thế là huề. Úc, đúng rồi, hai người là?”

“Tôi tên Godric Gryffindor.” Godric trả lời.

Avis vừa gật đầu vừa nhìn về phía người còn lại.

Ariel không phản ứng, vẫn giữ vững tư thế nhìn qua nơi khác, không nhìn Avis.

“Úc, cậu ta……” Godric nuốt xuống từ “Người câm” xuống, cậu chỉ cổ họng nói, thay đổi cách nói: “Cậu ta không thể nói.”

Avis sờ sờ cằm, nga một tiếng, Helga chớp mắt, hiển nhiên, cô cũng không nghĩ tới đây là người câm, mà là nói: “Bị ong độc màu tím chích sao?”

A? Godric sửng sốt.

Ariel đột ngột quay đầu nhìn Helga.

Godric sờ đầu, trước đó nhìn Ariel, lại nhìn Helga: “Đó là thứ gì?” Cậu cũng đã gặp qua không ít sinh vật huyền bí, nhưng tới nơi này, cứ như biến thành người mang kiến thức hạn hẹp.

“Đây là đặc sản của rừng này, một loại ong độc.” Helga giải thích: “Nọc độc có thể làm tê mỏi thần kinh, động vật nhỏ bị chích sẽ chết trong nháy mắt, nhưng với người thì không gây hại gì lắm, làm tê mỏi chức năng của dây thanh quản, qua gần tháng sẽ ổn thôi.”

Godric bừng tỉnh đại ngộ, cậu quay đầu nhìn Ariel, liền thấy người sau làm vẻ không cam nguyện, lại vẫn nhìn xuống dưới: “Mất cả nửa ngày, cậu không phải……” Godric nói một nửa liền ngừng lại, đối phương cũng chưa bao giờ thừa nhận mình là người câm phải không?

Ariel trừng Godric, có bản lĩnh thì nói hết lời này thử xem.

Godric cười mỉm tránh đi tầm mắt của đối phương, tất nhiên cậu sẽ không nói hết lời, lúc trước chỉ nói cảm nhận về phương hướng của Ariel, đối phương đã suýt nữa trở mặt, được rồi, không biết rõ ràng là mình không đúng.

Helga đánh giá nhìn thiếu niên tóc đen, một lúc lâu sau, nói: “Ong độc màu tím sống ở một phía rừng khác, các cậu đến tột cùng là tính đến giữa rừng…… Hay là ra ngoài?” Theo đạo lý mà nói, bị ong độc chích trúng, đồng nghĩa với việc người này đi tới từ hướng khác của khu rừng, đã đi qua giữa rừng, rồi mới ra tới hướng này, nhưng hai thiếu niên này lại cố tình đi hướng vào giữa rừng, điều này không khỏi làm Helga nghi hoặc.

“…… Ha ha ha……” Godric hiểu được ý của người đàn bà nọ, không nhịn được cười to, hoá ra tên nhóc này cầm bản đồ đi cả một vòng tròn lớn vẫn không thể đến được chỗ thác nước ở giữa rừng, kỳ quái thật hắn dùng mất tám ngày để làm gì, thú vị, thật sự thú vị.

Ánh mắt Ariel trầm xuống, hắn nhấc chân đá Godric một cái, người sau không phòng bị mà đột ngột bị đạp một cái, che mông lại nhảy qua một bên, cũng không giận người kia, ngược lại cảm thấy người này đáng yêu một cách kỳ lạ, vì thế cười hì hì khoe ra hàm răng trắng tinh.

HẾT CHƯƠNG 3

[ HP Đồng Nhân ] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 26 : Đến Hogwarts Xem Kịch


EDITOR : PARK HOONWOO

BETA : YONA, Tsuki.

-o0o-

Rốt cuộc cũng có thể dỗ Ansel ngủ, Salazar nhẹ nhàng thở ra, đang chuẩn bị chui vào ngủ chung thì phát hiện áo choàng của mình vẫn còn trên người… Cố gắng không đánh thức Ansel, Salazar cẩn thận cởi áo choàng ra, sau đó nhét Ansel vào ổ chăn trên giường, đến lúc sắp cởi được áo choàng xuống, thì quần áo lại bị Ansel túm chặt. Salazar vừa định gỡ móng vuốt của Ansel ra khỏi quần áo của mình, lại bị âm thanh mê mang uỷ khuất của y kêu đến mềm lòng. Cuối cùng quyết định không cởi ciếc gì hết, chui vào trong chăn ôm Ansel vào lòng, thoải mái đi ngủ.

Đương nhiên, thoải mái đi ngủ này cũng chỉ có mình Ansel được hưởng, Salazar sau khi tỉnh lại khẳng định thế nào cũng đau cổ, đau eo. Mùa đông không thay bớt đồ mà đi ngủ, ai mà có thể ngủ thoải mái chứ. Bất quá, Salazar nguyện ý thì nhà mi quan tâm làm quái gì.

Cho nên, sau khi tỉnh ngủ có đau nhức gì đó cũng là ngươi tự tìm a, Salazar!

Tháng ngày Salazar và Ansel hạnh phúc cùng nhau cứ thế trôi qua, tới ngày trở lại trường, Ansel nước mắt lưng tròng xách hành lý không muốn đi, cứ bước một bước lại quay đầu lại lưu luyến nhìn lão sư nhà mình, ngữ khí ưu oán dị thường: “Lão sư…”

Salazar bị đôi mắt ưu oán của Ansel đánh bại, bế Ansel vào lòng, xoa loạn đầu của y, cầm hành lý của lên, sủng nịnh cười “Được rồi, đừng khóc, ta đưa em đến sân ga 9 ¾ nhé?”

“Tuyệt cú mèo!!” Ansel hoan hô, nhào vào lòng Salazar ‘chụt’ một phát lên mặt hắn, trên mặt tràn đầy hạnh phúc “Kìa lão sư, chúng ta đi nhanh lên nào.”

Salazar ngơ ngác sờ sờ chỗ mới được Ansel hôn, chưa kịp hồi phục lại tinh thần đã bị y lôi lên phía trước “Al?”

Ansel nắm tay Salazar, hồi nãy nhìn thấy bộ dáng sửng sờ của Salazar, y rất không vui, cứ có cảm giác hình như hắn đang nhớ đến cái lão sư tử chết tiệt kia “Lão sư, người có phải hay không… rất muốn trở về?”

Salazar một tay bế Ansel lên, thần sắc khó khăn dò hỏi y : “Al, vì sao lại đột nhiên hỏi ta có phải hay không rất muốn trở về?”

Gặp Salazar, Ansel rất nhanh liền thoái hoá thành một đứa con nít, y tựa đầu vào bả vai rồi ôm cổ hắn “Mấy ngày gần đây lão sư cứ luôn sững sờ, cho nên liền muốn hỏi một chút… Lão sư người có phải hay không muốn trở về.”

Y tuyệt đối không phải vì nhìn lão sư giống như đang nhớ Gryffindor mới cố tình tỏ ra uỷ khuất!!!

Salazar cứng họng, nhìn nhóc con 18 tuổi trên tay, với cái tuổi này mà ở Hogwarts là đã tốt nghiệp được một năm rồi, cư nhiên… Còn biệt nữu bất chợt. Bất quá cái biệt nữu này, Salazar hắn rất vui vẻ chịu đựng.

“Lại tuỳ hứng, đừng có lấy suy nghĩ của mình rồi cho rằng ta cũng nghĩ như vậy” Salazar không lấy tay gõ trán y được, bèn lấy trán của mình cụng cụng với trán của y, “Ta không hề có suy nghĩ muốn trở về, có thì cũng chỉ là em có. Còn nữa, cho dù có muốn trở về, ta cũng không có biện pháp a.”

Từ 1000 năm trước xuyên đến 1000 năm sau, ngay cả quá trình hắn còn không biết, huống chi tìm cách trở về.

Nhìn Ansel ngây ngốc xoa đầu cười, Salazar bất đắc dĩ, ôm Ansle trực tiếp đến sân ga 9 ¾. Sau đó, vẻ mặt không yên tâm lải nhải, sợ rằng Ansle sẽ bị thương.

Salazar cau mày, nghĩ ngàn năm trước hắn tốt xấu gì cũng là chủ nhiệm của Slytherin, là giáo sư ở Hogwarts, cho dù Ansel có xảy ra chuyện gì hắn cũng có thể dễ dàng giải quyết. Nhưng mà hiện tại tuy nói hắn là nhà sáng lập nhà Slytherin, nhưng tên của hắn không hề có mặt trong dánh sách giáo sư ở trường, nếu Ansel thực sự bị người khác khi dễ, hắn làm sao có thể kịp thời biết được. ( Tôi không thiết nghĩ người có thể khi dễ Ansel có tồn tại trong Hogwarts )

“Nếu không, Al đừng đến Hogwarts nữa, về trang viên đi, ta dạy cho em.” Salazar vừa nhìn thấy đứa nhỏ mình nuôi lớn đến như vậy muốn rời đi, bèn đau lòng, hắn không muốn thả y đi.

Ansel chớp chớp mắt, không chút do dự cự tuyệt đề nghị của Salazar, “Lão sư, không phải người nói phải cùng bạn bè học tập mới có thể tiến bộ sao. Tự phong bế chính mình, cái gì cũng không học được.”

Được rồi, y thừa nhận, y đến Hogwarts cũng chỉ để xem kịch… Diễn viên tài năng trong Hogwarts cực kỳ nhiều, không chỉ thế còn rất xinh đẹp, nhìn cảnh bốn nhà ngày nào cũng nhao nhao cắn nhau cũng không tệ, một cách giải trí khá tốt.

Salazar thở dài, giúp đứa nhỏ nhà mình sửa lại cà vạt, vỗ vỗ áo choàng một hạt bụi cũng không có, chính là không nghĩ nhanh như vậy Ansel liền phải đi học.

Những nữ phụ huynh xung quanh, nhìn một người thậm chí còn tuấn mỹ hơn cả Chúa Tể Hắc Ám, đã thế còn ôn nhu sủng nịnh đứa nhỏ nhà mình, tim không khỏi đập nhanh hơn một chút.

Abraxas đến đưa Lucius đi học nhìn thấy thân ảnh của Ansel, đanh chuẩn bị tiến lại ôm anh trai biến mất cả kỷ lễ một lá thư cũng chả thèm gửi cho hắn một cái. Kết quả vừa mới bước được vài bước liền đứng lại. Biểu cảm quý tộc trên mặt có chút muốn hỏng rồi, hắn… hắn… hắn đang nhìn thấy gì vậy!!! Cái người ôn nhu dặn dò anh trai nhà mình, là giáo sư Salazar?!! Sao có thể, người 1000 năm trốn trại tập thể hay gì!!

… Trốn trại tập thể cái gì, kỳ thật là ba người trốn được không?!!

Rối rắm, rối rắm và rối rắm, hỏng mất rồi, Abraxas bảo Lucius lên tàu trước, sau đó sửa sang lại áo choàng của mình một chút mới bước đến chỗ của Ansel. Tuy nói Abraxas bất mãn Salazar bá chiếm Ansel, nhưng sự sùng bái của hắn đối với Salazar tuyệt đối không ít hơn anh trai mình một miếng nào, dù sao Salazar cũng là chủ nhiệm của bọn Họ.

Abraxas đi lại, chuẩn bị hành lễ liền cứng người, trong lòng không rõ ràng lắm vị chủ nhiệm nhà mình này có muốn tiết lộ thân phận không?

Thấy Abraxas, Ansel liền vui sướng nhào lên “Abra ~~~~ , em cũng không biết gửi thư cho anh, xem ra, trong lòng em, anh một chỗ đứng cũng không có !!!”

Biết cái gì gọi là trả đũa không? Hành vi của Ansel lúc này tuyệt đối chính là trả đũa!! Còn là loại trả đũa cực kỳ ác!!

Abraxas đen mặt tiếp được Ansel, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn uỷ khuất của anh trai nhà mình: Anh, khó dễ kiểu này có thể giết người đấy! Huống chi, em làm sao biết anh ở cái chỗ nào! Ngay cả địa chỉ còn không nói, nói có việc cần đi liền phắng! Tâm em còn đang bị thương này, em làm em trai anh còn chả bằng lão sư Salazar của anh!!

HẾT CHƯƠNG 26

[HP-HarDra] ĐỒNG THOẠI (1) – Chương 2


EDITOR: Đào Nhiên

BETA: Akki

-o0o-

Chương 2

Sau khi đi qua vài phòng để làm kiểm tra toàn diện, Sirius cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, hướng nam phù thuỷ tóc vàng – Daniel Davy kia muốn anh ta dẫn mình đi thăm người quen cũ của ông.

Daniel rủ mi, cụp mắt đáp: “Không cần khách sáo như vậy đâu, thưa ngài Black.”

Bọn họ xuyên qua muôn hình vạn trạng ánh mắt, bước qua thang lầu hẹp dài, một đường hướng thẳng đến tầng năm của St.Mungo. So với những phòng bệnh chật chội kèm với bầu không khí ồn ào, thì bên trong khoa Ma Chú Thương Tổn được tách ra thành hai khu vực lớn đầy thoáng đãng.

Vừa mới mở cửa bước vào, Sirius đã thấy ngay một bệnh nhân dường như đã đứng chờ từ rất lâu. Nàng mặc trên mình chiếc áo chùng mềm mại, mái tóc vàng mất đi ánh sáng vốn có của nó nhưng lại được xử lý hết sức gọn gàng, ngơ ngác ngồi trên sô pha nhỏ hình tròn như một đứa trẻ ngoan ngoãn.

Lúc này, nữ phù thuỷ đang ôm trong người một cái hộp lớn với màu sắc rực rỡ đang chăm chú nhìn về phía cửa phòng, nhìn thấy có người bước vào, phản ứng của nàng có phần hơi ngốc nghếch mà chớp chớp mắt.

“Chào ngài, xin hỏi ngài có nhìn thấy một đứa trẻ mặt tròn tròn không?” Mặt nữ phù thuỷ dường như mang theo một ít thất vọng, khuôn mặt gầy gò lộ ra biểu tình nhút nhát, sợ sệt cười, đôi mắt to mang đầy trông mong hướng tầm nhìn về phía ngoài cửa, “Nó đã rất lâu rồi không tới đây thăm ta.”

Hốc mắt Sirius phút chốc đã đỏ bừng, ngực cảm giác như bị ai đó hung hăng đâm một dao, đau đến mức hô hấp cũng có chút khó khăn, “Alice—”

“Ta đã dành dụm được thật nhiều, thật nhiều món quà—” Đầu nhỏ của Alice gục xuống lẩm bẩm, tay siết chặt lấy cái hộp giấy, những gói kẹo bên trong được sắp xếp rất ngay ngắn.

Nữ trị liệu sư Miriam Strout hướng hai vị khách gật đầu chào, nửa ngồi xổm bên người Alice dùng giọng điệu hoà ái dụ dỗ nàng: “Phu nhân Longbottom, ngài đã quên là đã đến giờ nghỉ ngơi rồi sao, đứa bé đó nhất định ngày mai sẽ đến thăm ngài.”

Alice ngước đầu nghĩ nghĩ, cuối cùng bày ra dáng vẻ như giật mình tỉnh ngộ, giống như trẻ con mà giơ lên ngón tay đếm đếm, nhịn không được tức giận nói, “Ngươi lần trước cũng nói y xì như vậy, thế ngày mai rốt cuộc chừng nào nó mới đến chứ…”

Daniel đối với cảnh tượng này đã sớm tập mãi thành quen, đứng ở một góc lẳng lặng chờ Sirius bình ổn lại cảm xúc.

“Nàng,” giọng Sirius hơi nghẹn lại, mang theo giọng mũi nặng nề hỏi, “Vẫn luôn chờ đợi như vậy sao?”

Daniel thấp giọng nói: “Chúng tôi có một người bạn là trời sinh dịch dung Magus, Lord đã từng có ý kêu hắn dịch dung giả thành thiếu gia Longbottom đến an ủi nàng nhưng vị phu nhân đó—”

Hắn thấp giọng thở dài, “Cho dù tinh thần đã đi đến tình trạng như hiện tại nhưng lại có thể dễ dàng phân biệt được…., lần đó quậy đến mức suýt nữa thì bạo động ma lực.”

Hô hấp của Sirius trở nên nặng nề, cắn răng nhịn xuống nước mắt sắp tràn ra khỏi khoé mi, nhanh chân bước theo.

Trong phòng bệnh, Alice cùng Frank ngoan ngoãn ngồi chờ buổi trà chiều của họ trên một cái bàn tròn trang trí đầy hoa thơm. Một hầu gái trẻ tuổi mặt mày trang điểm dịu dàng cẩn thận pha hồng trà cho họ.

Chú ý đến tiếng động nhỏ ở cửa ra vào, cặp mắt xanh thẳm trong suốt của cô hầu gái mang theo vài tia dò xét đánh giá nhìn về phía Sirius, cho đến khi nhìn thấy Daniel phía sau mới làm như không có việc gì mà thu hồi lại tầm mắt.

“Là người bên phe ta.” Daniel nhẹ giọng giải thích.

Sirius cũng không có vào cửa, đứng xa xa nhìn bạn tốt từng một thời kề vai sát cánh chiến đấu, bọn họ đem tay đặt trên bàn, ánh mắt trông mong nhìn dĩa bánh kem nhỏ được tạo hình rất đáng yêu, không khỏi ngo ngoe rục rịch muốn đưa tay chọt chọt bề mặt của quả cầu chocolate.

“Phải dùng nĩa” nữ hầu gái nhẹ nhàng nhắc nhở, đem hai cái nĩa bạc trên đỉnh khắc đoá hoa kim sắc đẹp đẽ đặt vào tay họ, “Ai dùng tay cầm những món ăn đó thì ngày mai sẽ không còn chocolate nữa đâu~”

Không tiếp tục xem hai người kia gật đầu trông rất ngoan ngoãn, Sirius lùi về phía sau một bước, xoay người ồm ồm hỏi: “Ron cùng Hermione ở đâu? Ngay cách vách sao?”

“Bọn họ ở hành lang lầu khác —— Quý cô Granger càng thích xem phong cảnh ngoài phố.” Daniel dáng điệu thong dong đi bên cạnh ông, tay chỉ đến hướng đối diện.

Từ khoảng cách này đến cánh cửa đang mở rộng kia càng ngày càng gần, Sirius bước chân cũng trở nên nặng nề hơn, dường như không muốn nhìn đến tình trạng của hai đứa nhỏ kia, tưởng tượng đến Harry phải dùng tâm trạng gì để đối mặt với những vấn đề này, ngực giống như bị một tảng đá lớn đè xuống, nặng nề đến mức không thể thở được.

“Sirius?”

Thanh niên tóc đỏ ngồi trên sô pha kế bên giường bệnh mặt tràn đầy kinh ngạc khi nhìn thấy ông, “Chú, đã trở về?”

Sirius thiếu chút nữa thì không nhận ra con người mặt mày ủ dột trước mắt này chính là một trong cặp sinh đôi nhà Weasley sinh lực đầy mình, bọn họ từ lúc chào đời đến nay luôn cùng với những đồ vật không chút đứng đắn hay tuyệt đối không bao giờ dính dáng chút gì đến tâm tình nặng nề—— 

Không, hiện tại đã không còn là chính họ nữa rồi.

“George, đã lâu không gặp.” Nhìn cậu thanh niên cô đơn, ông mới hiểu thấu cái gì gọi là cảnh còn người mất, cố gắng miễn cưỡng kéo lên một nụ cười.

“Đúng vậy.” George cũng nhàn nhạt nở nụ cười, chút ý cười này lại trông giống như bông tuyết rơi nhẹ trên mặt hồ, giây lát đã biến mất không thấy tăm hơi, “Đã lâu không gặp.”

Hai người bốn mắt nhìn nhau, có chút không nói nên lời cùng xa lạ ngăn cách ở giữa, George vuốt vuốt mái tóc, giống như cũng không biết nói cái gì mới tốt, yên lặng một lúc lâu, cuối cùng đi đến cho ông một cái ôm nhẹ, “Thật cao hứng vì chú đã trở về, chú Sirius.”

“Cảm ơn.”

Sirius vỗ vỗ lưng hắn, hai người sóng vai nhìn qua bên cửa sổ.

Trên cửa sổ được lót đệm mềm mại, hai tay Hermione đặt ở trên đệm, xuyên qua mặt kính chăm chú nhìn dòng xe ngựa nườm nượp qua lại như nước chảy phía dưới, tựa như không có bất cứ thứ gì trên đời này có thể so với cái đó hấp dẫn được tầm mắt nàng nữa.

“Có phải ta đã từng ở nơi nào đó gặp qua nàng đúng không?”

Ron chống cằm ngốc ngốc nhìn nàng, lộ ra nụ cười ngu ngốc, lỗ mãng hỏi trắng ra: “Nàng có nguyện ý cùng ta hẹn hò không?”

Hermione quay đầu đi, mờ mịt chớp chớp mắt, nhìn hắn chốc lát rồi mím môi e lệ cười, “Tốt nha.”

“Lại tới nữa——” George thấy Sirius khó chịu đến mức phảng phất như tuỳ thời sẽ thất thanh khóc rống lên, ra vẻ nhẹ nhàng nhún vai. “Bọn họ mỗi ngày đều sẽ diễn màn vừa gặp đã yêu vài lần, đối với một kẻ đến bạn gái còn chưa có mà nói, thật đúng là một cuộc sống khó khăn.”

Sirius dùng sức nuốt xuống chua xót vướng ở cổ họng, ánh mắt từ cặp đôi còn đang hai mặt e ấp đỏ hồng như kẻ mới yêu nhìn nhau dời đi, “Kia đúng thật là khiến con người ta quá vất vả.”

Một hầu gái với ánh mắt trong trẻo bưng lên ấm trà cùng điểm tâm đi đến, George đối với nàng xua xua tay, “Đặt chúng ở đó đi.”

Nàng cũng không tỏ ra dị nghị, an tĩnh đặt đồ vật xuống liền không tiếng động lui ra ngoài, thuận tay nhẹ nhàng đóng lại cánh cửa.

“Những người này đều do Harry sắp xếp,” George đổ trà nóng vào mấy cái tách ở giữa, biểu tình phức tạp nói, “Nhiều năm như vậy vẫn luôn đem bọn họ đặt trong lòng, chiếu cố chăm sóc thật tốt.”

“Hẳn là, nếu không phải vì cứu nó—” Sirius nhéo nhéo ấn đường mệt mỏi nói, “Bất quá, lấy thanh danh hiện tại của Harry, hy vọng sẽ không mang đến phiền toái cho mấy đứa.”

George thở hắt ra một hơi, chậm rãi lắc đầu, “Toàn thế giới pháp thuật đều biết đến uy hiếp của em ấy là cái gì, nhưng không một ai dám đi chạm vào, một tên Chúa Cứu Thế phát điên có thể đánh cho Bộ Pháp Thuật máu chảy thành sông, nói chi là Chúa tể Hắc ám bây giờ đâu.”

Từ cuối cùng phát ra từ miệng hắn nghe đến thật nhẹ nhàng, như rít qua kẽ răng rồi mới gian nan thoát ra khỏi miệng.

Sirius vừa bưng cái tách lên, tay có chút run làm chiếc tách màu trắng sứ rớt xuống mặt bàn vang lên một tiếng ‘Cạch’, lăn hai vòng rồi lại rơi xuống đất vỡ nát.

“Con tưởng là chú đã biết—”George bỗng nhiên ngậm miệng lại, trong mắt hiện lên một tia ảo não.

Hai phù phù thuỷ thân hình cao lớn độn thổ đột ngột xuất hiện ở góc phòng, nhìn thấy tình trạng hiện tại của căn phòng, giơ tay thu lại đũa phép, quét mắt nhìn chung quanh xong liền nhanh chóng biến mất trước mắt bọn họ.

Sirius gắt gao nhìn chằm chằm, George thì huy động đũa phép quăng một thần chú rửa sạch cho những mảnh vỡ cùng cặn còn sót lại trên đất, “Con vừa nói cái gì?”

“Có lẽ thủ đoạn của em ấy hơi độc đoán một chút nhưng con cảm thấy em ấy không làm gì sai cả.”

George nhìn Ron nắm tay Hermione nhảy nhót vây quanh dĩa điểm tâm trên bàn tròn, khoé môi mím mím, tay cầm đũa phép đều run lên, “Thời điểm tụi con cứu được Harry trở về, cơ hồ không một khối xương nào trên người em ấy có thể gọi là lành lặn. Thủ đoạn tra tấn tàn độc như vậy so sánh cùng Tử Thần Thực Tử có gì khác nhau? Ngay lúc ấy, bọn con dường như cũng sắp phát điên rồi, huống chi là trơ mắt nhìn thấy bọn họ dụng hình hành hạ Harry…”

“Nó không nói cho ta biết những việc này—” Tay Sirius nắm đến mức phát ra tiếng kẽo kẹt, lửa giận mãnh liệt đánh sâu vào đại não, cơ hồ đem tất cả lý trí đều đốt cháy, “Mấy cái tên tạp chủng, súc sinh đó, bọn họ làm sao dám—”

“Cái này ăn ngon~” Ron nếm một ngụm bánh ngọt nhỏ, lại đưa cho Hermione một khối, nghĩ nghĩ, cuối cùng lại đem một đống bánh ngọt từng cái từng cái nhanh chóng xếp thành một con bướm nhỏ đặt trên khăn trải bàn trắng.

“Cái này chia cho ngươi,” hắn tuyên bố đầy đắc ý, khí phách có chút giống như đang chỉ điểm non sông, “Cái này thì chia cho ta, còn cái này thì cho….” 

Vẻ mặt của hắn nháy mắt trống rỗng, một cái tên quen thuộc chợt loé qua trong đầu, nhưng cố nhớ thế nào cũng không thể nhớ ra được.

Hermione ghé vào trên bàn, đồng ý gật gật đầu, “Ta có thể ăn luôn bây giờ sao?”

“Tất nhiên là có thể.” Ron phất phất tay, cuối cùng đem toàn bộ lực chú ý của mình đặt lên trên người nàng.

Giữa cơn bạo nộ, Sirius ngơ ngẩn nhìn họ, tựa như nghênh đón một chậu nước đá lớn, lạnh đến lục phủ ngũ tạng đều khuấy thành một đoàn.

Harry làm thế nào có thể chịu đựng được những thứ này?

Nó như thế nào có thể chịu đựng được?

“Em ấy thay bọn con báo thù,” George nhẹ giọng nói, “Ngay trên đại sảnh của Bộ Pháp Thuật, trước mặt mọi người, thằng bé trả lại những gì họ đã từng bắt bọn con phải chịu đựng, và không một ai bị ngã xuống.”

“Từ đó về sau, những người đó đều không ngại miệng mà kêu em ấy là Chúa tể Hắc ám —— không một ai để ý đến thằng bé trước đó bị bức đến không đường lui như thế nào?!”

Sirius bưng kín mắt, cảm thấy chính mình mang cái danh cha đỡ đầu thật thất trách, ở thời điểm đứa trẻ kia cần mình nhất, ông trước nay đều chưa từng xuất hiện bên cạnh thằng bé, cũng chẳng cho nó lấy được một chỗ dựa an toàn.

George hơi hoảng thần, trước mắt hiện ra khuôn mặt tái nhợt tràn đầy tuyệt vọng của người kia, bộ dáng phảng phất giống như chỉ cần nhẹ nhàng đụng vào một cái liền sẽ tan thành từng mảnh nhỏ, “Harry cũng không nguyện ý đi gặp bọn con, Sirius, chú có thể nào khuyên nhủ em ấy được không? Bọn con từ trước đến nay đều chưa từng trách cứ thằng bé, thật sự, trước tới nay chưa từng——”

“Nó chẳng lẽ chưa từng đến nhìn xem hay sao? Tại sao con không trực tiếp nói với nó?” Sirius giơ tay lau lau đôi mắt, che giấu giọng nói khàn khàn, nghẹn ngào hỏi.

“Lúc trước khi bọn con tổ chức lễ tang cho Fred, Ron lại thành ra như vậy, mẹ có chút không khống chế được cảm xúc, lời nói có phần quá phận.” George khó khăn mở miệng nói, “Kỳ thật bọn con đều hiểu, lời ấy vừa ra khỏi miệng thì mẹ cũng đã hối hận rồi, nhưng lúc đó mọi người đều gần như sắp hỏng hết.”

Cảm thấy lời này nhìn thế nào cũng giống như đang giải vây cho mẹ mình, George hít sâu một hơi, cười khổ, “Mẹ thật sự không có ý muốn tổn thương thằng bé, nhưng thương tổn đã được tạo thành——”

Thậm chí nó có là khả năng trở thành thứ đè chết cọng rơm cứu mạng cuối cùng của người kia. 

Gia đình hạnh phúc viên mãn, vĩnh viễn có thể bao dung hắn một cách vô điều kiện nay cũng vì hắn mà tan thành từng mảnh nhỏ, người bị hắn trộm xem là mẹ, ngay tại lúc hắn tuyệt vọng nhất lại dùng từng lời nói kịch liệt phát tiết tất cả thống khổ của nàng.

“Chúng ta chỉ hy vọng thằng bé có thể buông thả bản thân, đừng như một vài người mà đeo lên trên lưng một số thứ không chịu buông bỏ.”

George chậm rãi nắm chặt bàn tay cứng đờ của Sirius, biểu tình khẩn thiết lại tràn đầy hy vọng.

“May mắn là chú có thể trở về, vậy thì còn gì tốt hơn nữa.”

HẾT CHƯƠNG 2

[ HP Đồng Nhân ] Phiên Ngoại Của Draco Và Harry – Chương 4


Lão nhân tay đầy gân xanh, nhẹ nhàng vuốt ve mộ bia khắc tên Harry, tựa như Harry đang ở trước mắt cậu. Đôi mắt xanh xám nhìn mộ bia, dường như lại thấy được cặp mắt lục bảo kia. “Chào! Cậu cũng đến Hogwarts sao?” Người con trai tóc ngắn màu bạch kim mang vẻ mặt tái nhợt, đứng ở ghế nhỏ nhút nhát nhìn người kia, sợ sệt nói. Sau đó, bọn họ cùng nhau trưởng thành.

“Tôi thích cậu!” Đầu tóc rối xù cùng cặp lục bảo nghiêm túc nói, như ánh trăng sáng ngời, chiếu sáng khuôn mặt cậu. “Rất xin lỗi.” Người con trai tóc bạch kim cúi đầu. “Vì sao thế?” Khi còn trẻ, mọi người luôn hỏi, vì cái gì, vì cái gì, khi dung nhan già nua, mới cảm thấy buồn cười. Người con trai tóc bạch kim không trả lời, cậu chỉ bỏ chạy, vì sao chứ? Bởi vì trong lòng cậu còn cất giấu một người, bởi vì từng tự nói với bản thân, cho dù thế nào cũng không thế có được, chỉ cần làm bạn ở cạnh người kia, đến tận cuối đời.

“Draco.” Đôi mắt sáng như ánh trăng ấy đã trưởng thành, anh đã giết chết người được xưng là Chúa tể bóng tối. Anh lùi lại, “Cậu đã không cần lo lắng, không có Voldemort, chúng ta sẽ có thể ở bên nhau.” Cậu không thể kìm được nước mắt, như thể người đó giết chết Voldemort chỉ vì muốn cùng cậu ở bên nhau.

“Ngài suy nghĩ nhiều quá, ngài Potter.” Giọng Draco còn có thể nghe ra sự run rẩy, nhưng cậu cố không biểu lộ một tia cảm xúc, “Chuyện này và Chúa tể bóng tối không liên quan gì nhau.” “Tôi cho rằng……” Harry định nói cái gì, Draco không cho hắn cơ hội, “Tôi là Tử thần thực tử, ngài là Cứu thế chủ, chúng ta vốn dĩ không có khả năng.” Cậu bình tĩnh nói vậy, ngay sau đó có rất nhiều thần chú, xông lên đem cậu, trói buộc, cậu bị mang đi, để lại một mình Harry, ngơ ngác nhìn hình bóng cậu dần biến mất.

“Bây giờ thì sao? Cậu đã không còn là Tử thần thực tử, cậu là anh hùng!” Dù đã là một người trưởng thành, Harry vẫn thế, rất cố chấp. Anh giúp cậu và gia đình có thể sống sót, đây là ân nghĩa, “Cảm tạ ngài, ngài Cứu thế chủ, tôi thay mặt toàn bộ nhà Malfoy cảm tạ ngài.” Lời nói xa lạ làm Harry sửng sốt, đây là điều cậu muốn sao? Tất nhiên không phải, mà anh muốn gì? Draco không nghĩ ra.

“Tôi biết, trong lòng cậu vẫn còn ông ta!” Harry lớn tiếng nói, cơ thể Draco run rẩy, đúng vậy, trong lòng hắn vẫn còn ông ấy, bị chôn vùi thật sâu, không muốn nhắc. Anh biết sao, hay quá, vậy cậu có thể lấy việc này áp chế bản thân mình. “Là Severus Snape đúng không?” Ánh mắt Harry đau đớn, Draco thấy được, cậu chép miệng, không nói lời nào. “Nếu tôi nói tôi sẽ không để ý thì sao?” Lời nói khẩn cầu cùng khiêm tốn, Draco nhìn Harry, cậu cười, châm biếm phải không? Cậu cho tới giờ, đều biểu lộ một biểu cảm, “Là ngài quá đa tình!”

Bị thương sẽ đau, chỉ là so với vết thương lòng lại càng đau hơn, Harry cố nén, “Cậu biết ông ta không hề yêu cậu!” “Nhưng nếu tôi đáp lại ngài, tôi sẽ vĩnh viễn phụ ông ấy!” Draco rốt cuộc nói ra, những lời này, cậu đã nghĩ nhiều lần, vốn định nói cho Severus nghe, nhưng cuối cùng lại nói cho người trước mặt. Sụp đổ. Draco biết, Harry chưa từng bị đánh bại ở trong chiến tranh, cũng là người đàn ông chưa từng bị gục ngã.

Có lẽ khi cậu còn trẻ, cậu cảm thấy rằng, sinh mệnh của cậu còn rất dài, dài đến mãi không hết, có thể không ngừng chờ đợi. Đến khi chòm râu cậu bạc phơ, cậu mới nhận ra cậu đã già. Muốn làm bạn thì người kia đã đi rồi, để lại cậu với lời hứa khi bé. Cậu vẫn đứng đó, trái tim không ngừng muốn tiến lên, nhưng bước chân cậu không hề nhúc nhích.

Trước mặt cậu là hai hộp gỗ do Severus và Harry đưa cho hắn. Draco nhếch mép. Dù chúng như thế nào, cậu cũng chưa bao giờ mở chúng ra. Draco hy vọng rằng, nếu cậu chưa mở chúng ra thì mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây, ý niệm ấy sẽ không bao giờ rời khỏi cậu. Đầu óc cậu quay cuồng, nhắc nhở cậu đang ở trạng thái không bình tĩnh. Cậu biết, Astoria từng lẻn vào phòng và cũng có ý định mở chúng ra. Cậu cười cười. Cậu luôn biết rằng Astoria là một người phụ nữ thông minh, ngay cả khi cậu đối xử tốt với cô, cô cũng luôn có những cảm xúc chôn vùi, sâu tới mức chỉ mình cô mới thấy được.

Bây giờ, Astoria sớm đã mất đi, chỉ còn lại cậu còn sống ở trên đời này, có lẽ đây là thời điểm mở chúng. Draco ngẩng đầu, nhìn bản thân trong gương, trán hắn đầy những nếp nhăn, gương mặt gầy gò, tóc bạc phơ, hắn biết, bản thân không còn sống được bao lâu.

Draco mở hộp của Severus trước, hộp gỗ màu đen, qua nhiều năm vẫn sáng như cũ. Vừa mở ra, Draco thậm chí không dám mở mắt. Cậu đã già rồi, lại vẫn như trước, không có cách nào đối diện với người trong lòng kia. Lại nghĩ, người kia đã sớm mất đi nhưng cậu vẫn không cách nào bình tĩnh lại.

Trong hộp trống rỗng. Draco ngẩn cả người. Hắn niệm chú lên chiếc hộp vài lần, nhưng nó đính xác là một chiếc hộp rỗng. Ngược lại, Draco cười, hộp rỗng, Severus thật sự hiểu rõ bản thân cậu, cuối cùng cũng là nỗ lực vô ích. Cuối cùng, đây lại là một giấc mơ vô nghĩa., không có khả năng đạt được. Cậu bỗng cảm thấy lòng nhẹ nhõm hẳn đi, cái gì đó vẫn luôn đè nặng lòng hắn đã biến mất rồi.

Tùy ý mở chiếc hộp của Harry, cái này là quà cưới hồi cậu kết hôn, giống như một tác phẩm điêu khắc tinh xảo, mọi chi tiết dường như đã được suy xét kỹ lưỡng. Trong chiếc hộp là một viên đá khắc hình trái tim, một trái tim được khắc bằng một đầu gỗ, mặt trên dính đầy máu đỏ. Draco biết, đây là máu của Harry. Draco cau mày, một người cho cậu một hộp rỗng, nói với cậu biết rằng cậu là công tràng dã động mộng, một người cho cậu một viên đá khắc hình trái tim nhuốm máu. Lần đầu tiên trong vài thập kỷ , hắn thoải mái bật cười , cười đến nước mắt ứa ra.

Harry Potter, con người vĩ đại ấy, nằm đây, an nghỉ ở nơi nhỏ bé này. Draco quơ quơ bàn tay già nua, gọi tên Harry , “Harry.” Cậu nhẹ giọng nói. Gió hiu hiu thổi qua, như thể đáp lại hắn. Trăm năm trôi qua, khi Draco cuối cùng đã sở hữu nó, tất cả đều không cách nào cứu vãn, còn người con trai nói thích cậu kia đã vĩnh viễn yên nghỉ.

“Cậu chỉ cho rằng cậu vẫn còn yêu ông ta!” Giọng nói của Harry xuyên thấu trời. Nhiều năm sau, cuối cùng đã đánh gục Draco, hắn lúc ấy run rẩy, đôi mắt vẩn đục ứa nước mắt. “Không, tôi yêu ông ấy.” Cũng cùng một lời nói nhưng ý nghĩa lại khác nhau: “Chỉ là, tình yêu ấy sớm trở thành quá khứ, mà cậu, mới là người ẩn sâu trong lòng tôi”.

Khuôn mặt của Harry lúc còn trẻ xuất hiện trên bia mộ, Draco nhìn hắn, lộ ra vẻ mặt tươi cười. Harry vẫn còn mang vẻ mang ngượng ngùng lần đầu gặp mặt, anh ôn hòa cười như tia nắng, vẫn như từ trước tới giờ, chưa hề thay đổi. Gió lay lay tóc hắn, cặp ngọc lục bảo sau tròng kính lập lòe. “Draco.” Anh dường như muốn nói, một lời thôi thúc, giục người không thôi.

Draco cảm thấy mệt mỏi, sau một trăm năm, cậu thật sự quá mệt mỏi, không còn sức để đứng nữa. Hắn ngã trên mặt đất, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm mộ bia. Lại cảm thấy, hắn chưa từng thấy mệt mỏi, chậm rãi, hắn nhắm hai mắt. “Draco!” Một giọng nói giòn tan, hắn quay đầu lại, Harry đang đứng đó, mang theo nụ cười khiến hắn say lòng. “Tôi vẫn luôn đang đợi cậu!” Draco đứng lên, nhìn nhìn anh ngã trên mặt đất, bước qua, hướng phía Harry đang dang rộng tay, “Cậu chờ tôi.”

Có lẽ chờ đợi, không phải không cách nào với được, chỉ là rất lâu, rất lâu , lâu đến suýt chút thì quên mất vì cái gì mà chờ, như vậy cũng tốt. Thậm chí vẫn còn nhớ, còn nhớ rõ dung nhan say lòng người, nhớ rõ từng hơi thở.

HẾT

HẾT

Design a site like this with WordPress.com
Get started